Sáng / Tối
Các đại lão tiến hành bữa trưa thương mại, trợ lý và thư ký được sắp xếp ăn cơm ở phòng bên cạnh. Đều là người quen cả nên sau bữa ăn, mọi người túm năm tụm ba tán gẫu. Cố Du Nhiên đang định nghỉ ngơi thì một nhân viên phục vụ đi tới, báo có người tìm cô ở bên ngoài.
Chuyện này thật lạ, ai lại đến tận đây tìm cô? Nghĩ đến một khả năng, lòng cô bỗng chốc bất an. Đi theo phục vụ rời khỏi phòng nghỉ, bước vào sảnh lounge của khách sạn, người đứng đó đợi cô quả nhiên là Vương Lạc.
Cố nén ham muốn quay đầu bỏ chạy, Cố Du Nhiên nỗ lực giữ cho mình vẻ ngoài điềm tĩnh, vững vàng. Thấy cô, Vương Lạc đứng dậy mỉm cười, so với vẻ âm hiểm đáng sợ tối qua thì cứ như biến thành một người khác.
"Ngồi đi." Vương Lạc ân cần kéo ghế đối diện ra.
"Tôi còn có việc."
Vương Lạc cười nhẹ: "Bữa trưa của Ôn tiên sinh vẫn chưa kết thúc, em chắc không vội chứ? Sẽ không làm mất nhiều thời gian của em đâu."
Cố Du Nhiên không khỏi hít sâu một hơi. Ngay cả lịch trình của Ôn Tu Viễn hắn cũng nắm rõ, đây chắc chắn không phải tình cờ, mà là có chuẩn bị từ trước! Không thể để Vương Lạc thấy được sự sợ hãi và thấp thỏm của mình. Tối qua đã nhờ men rượu mà tránh được một kiếp, hôm nay tuyệt đối không được lùi bước. Quyết định xong, cô chậm rãi ngồi xuống.
Vương Lạc ngồi xuống đối diện: "Thật ra vừa nãy tôi đã thấy em rồi, nghĩ em đang bận nên không muốn quấy rầy. Bó hoa tôi gửi em nhận được chứ?"
Cố Du Nhiên tỏ vẻ ngạc nhiên: "Bó hoa đó là anh gửi à?"
"Đúng vậy."
Cố Du Nhiên nói đầy hối lỗi: "Ngại quá, tôi không biết là anh gửi nên... vứt rồi."
"……"
"Có phải rất đắt không? Hay là để tôi chuyển khoản trả lại anh nhé!"
Vương Lạc hít sâu một hơi, lại mỉm cười: "Trách tôi không nói rõ ràng."
Nhân viên phục vụ tiến lên hỏi cô dùng nước gì, Cố Du Nhiên lại nhớ đến ly đồ uống ba năm trước, mồ hôi lạnh bỗng chốc chảy ròng ròng, cô trầm giọng: "Không cần đâu."
Vương Lạc khẽ nhíu mày: "Em vẫn không chịu tha thứ cho tôi sao?"
Lời này nói ra nghe thật nực cười! Đầu tiên là dàn dựng một vụ tai nạn xe, tối qua thì lời ra tiếng vào muốn cho cô nếm mùi lợi hại, giờ lại bảo cô không tha thứ? Lật mặt còn nhanh hơn lật sách. Nghĩ vậy nhưng gương mặt cô vẫn nhàn nhạt, mỉm cười đáp: "Chuyện cũ qua cả rồi."
"Tốt, qua rồi là tốt. Vậy Du Nhiên, em có nguyện ý cho tôi một cơ hội không?"
Cố Du Nhiên cảm thấy có bẫy, dè chừng hỏi: "Cơ hội gì?"
"Tôi muốn theo đuổi em."
"……"
"Mấy năm xa cách, không lúc nào tôi không nhớ đến em. Thời gian trôi đi, tôi càng xác định rõ một điều: tôi thích em. Cho tôi một cơ hội để tôi được chăm sóc em nhé."
Anh không phải muốn chăm sóc tôi, anh là muốn tiễn tôi đi luôn thì có! Trời đất ơi! Đây chắc chắn là cách hắn trả thù cô, thật đáng sợ!
Đúng lúc này, Chu Hạo xuất hiện như từ trên trời rơi xuống. Cố Du Nhiên ngẩng lên nhìn anh, cảm thấy quanh người anh như tỏa hào quang.
"Sao cô lại ở đây?" Chu Hạo hỏi.
Cố Du Nhiên nhanh chóng đáp: "Tôi gặp người bạn."
Chu Hạo lịch sự gật đầu với Vương Lạc, rồi quay sang cô: "Tìm cô mãi, đi thôi."
Cố Du Nhiên vội vàng đứng dậy, nói với Vương Lạc một câu: "Chúng ta là bạn, điểm này sẽ không thay đổi. Tôi còn công tác, xin phép đi trước." Nói xong liền vội vàng theo Chu Hạo rời đi.
Khi đã thoát khỏi tầm mắt của Vương Lạc, Cố Du Nhiên thầm thở phào, hạ thấp giọng: "Phải đi rồi ạ?"
Chu Hạo liếc nhìn phía sau, cũng thì thầm: "Vẫn chưa kết thúc đâu, Ôn tổng đặc biệt dặn tôi không được để cô lẻ loi một mình."
Hóa ra là vậy. Lòng cô không khỏi ấm áp, mỉm cười: "Cảm ơn anh."
Chu Hạo hỏi tiếp: "Hoa là hắn tặng à?"
"Vâng."
"Trông già quá nhỉ, chắc phải ba bốn mươi rồi."
"…… Tụi tôi bằng tuổi đấy."
"Thất lễ quá."
"Không, tôi thấy anh nói đúng lắm."
Có lẽ do dính vào chất cấm, collagen bị tàn phá nghiêm trọng, Vương Lạc rõ ràng mới ngoài hai mươi mà da dẻ lỏng lẻo, nhăn nheo, bảo hắn ba mươi tuổi có khi còn là sỉ nhục Ôn Tu Viễn.
Sau bữa trưa, khi có cơ hội, Chu Hạo đã báo cáo việc Vương Lạc tìm Cố Du Nhiên cho Ôn Tu Viễn. Ôn Tu Viễn nghe xong không biểu cảm gì, nhưng sự im lặng đó chính là lúc anh đang tính toán. Quả nhiên, lát sau anh dặn Chu Hạo: "Đi tra hành trình của Vương Lạc trong hai tuần tới, càng chi tiết càng tốt. Cả nơi hắn đã đi trong tháng qua nữa."
Trên đường về, Chu Hạo không đi cùng họ. Cố Du Nhiên ngồi ở hàng ghế sau cùng Ôn Tu Viễn, cô có vẻ không tập trung, tâm trạng khá xuống dốc. Ôn Tu Viễn có một cuộc họp qua điện thoại, vốn định dùng máy cá nhân nhưng thấy Du Nhiên tâm sự nặng nề, anh liền kết nối Bluetooth với loa xe, tắt mic của mình. Trong xe vang lên tiếng của Ngô Tử Thanh và Triệu Tranh.
Ngô Tử Thanh: "Kinh Dịch có vân: Ly dã giả, minh dã, vạn vật giai tương kiến..." (Cái đẹp là sự sáng rõ, vạn vật đều gặp gỡ nhau...)
Triệu Tranh: "Nói tiếng người đi."
Ngô Tử Thanh: "10 giờ tối Chủ Nhật bắt đầu lên tin, 10 giờ sáng Thứ Hai chính thức công bố. Tôi đã nhờ thầy xem rồi, giờ này cực tốt."
Cố Du Nhiên lập tức vểnh tai lên. Công bố?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=28]
Chẳng lẽ là thời điểm công bố đại diện thương hiệu cho Tô Diệc?
Triệu Tranh: "Tôi không ý kiến."
Ngô Tử Thanh: "Ôn tổng đâu? Ôn tổng nghe thấy không?"
Triệu Tranh: "Ôn tổng chắc đang làm việc riêng rồi." Nói đoạn hắn còn hát nghêu ngao: "Rõ ràng là cuộc họp ba người, mà chỉ có đôi ta sống nương tựa vào nhau..."
Cố Du Nhiên hạ giọng cực thấp, hỏi Ôn Tu Viễn: "Có phải công bố Tô Diệc không anh?"
"Ừ," Ôn Tu Viễn gật đầu, "Nhớ bảo mật."
Cố Du Nhiên trịnh trọng: "Yên tâm, quy tắc em hiểu rõ mà."
Nhìn thấy tâm trạng cô tốt lên, đường nét đôi môi của Ôn Tu Viễn cuối cùng cũng giãn ra.
Thế nhưng ngay lúc hai người đang nói chuyện, phía bên kia cuộc họp thấy Ôn Tu Viễn mãi không lên tiếng, thế là bắt đầu tám chuyện.
Triệu Tranh: "Thấy bó hoa ở lễ tân hôm nay không?"
Ngô Tử Thanh: "Không phải vứt rồi à?"
Triệu Tranh: "Vứt rồi?"
Ngô Tử Thanh: "Dùng mạng 2G à? Đổi sang Cầu Tác S60 Pro đi, mạng 5G chạy vèo vèo." (Đúng là phó tổng phụ trách tiêu thụ, tám chuyện cũng không quên quảng cáo điện thoại mới).
Triệu Tranh: "Tiếc thật, hoa hãng đó đắt lắm. Mà phô trương thế này không giống phong cách Ôn tổng nhỉ."
Ngô Tử Thanh: "Cái này tôi chứng thực nhé, không phải Ôn tổng tặng đâu, nghe đâu là vị họ Vương nào đó."
Triệu Tranh: "Lão Vương nhà bên à?"
Mặt Cố Du Nhiên đã đỏ bừng lên rồi. Hai cái ông này càng nói càng đi xa quá. Ôn Tu Viễn đành tham gia cuộc họp, đi thẳng vào vấn đề: "Thời gian công bố tôi không ý kiến."
Ngô Tử Thanh: "Ái chà, vừa nhắc lão Vương cái là Ôn tổng xuất hiện ngay! Đúng là phải có cảm giác nguy cơ mới được."
Triệu Tranh vỗ tay: "Hoan nghênh hoan nghênh, nhiệt liệt hoan nghênh."
Ôn Tu Viễn đỡ trán bất lực: "Được rồi, ai nấy đều bận cả mà." Nói xong liền thoát cuộc họp.
Cố Du Nhiên giữ nụ cười gượng gạo mà lịch sự. Hóa ra cấp cao cũng hóng hớt thế, tự dưng lôi cô ra bàn làm gì? Không đúng, họ có nhắc tên cô đâu, đừng có "vơ vào người". Nhưng không khí quả thực rất xấu hổ, cô đành đánh trống lảng: "Tốt quá, cuối cùng cũng sắp công bố rồi, fan Tô Diệc chắc như ăn Tết luôn."
Sự xuất hiện của Vương Lạc làm tâm trạng cô tệ đi, nhưng tin tức sắp quan tuyên đã kéo cô ra khỏi vực thẳm, mọi muộn phiền tan biến hết.
…
Buổi tối, Tiền Đóa Nhạc đến nhà bầu bạn với Cố Du Nhiên. Cố Du Nhiên ngồi trước máy tính gõ chữ, dù thế nào cô cũng phải cho nhân vật Vương Lạc trong truyện một cái kết thật thảm hại!
Tiền Đóa Nhạc nằm trên giường cô, gác chân chữ ngũ, ăn khoai tây chiên Tô Diệc đại diện, uống nước trái cây Tô Diệc đại diện, cầm điện thoại của Du Nhiên xem trang quản lý tác giả.
"Chị em ơi, cậu sắp nổi tiếng rồi. Mới một chương mà cất chứa với bình luận đều phá 8000, lượt xem hơn vạn rồi này."
Cố Du Nhiên gõ phím, thản nhiên: "Lần nào cậu chẳng nói thế."
"Thì tớ có nói sai đâu, với cả tớ thấy quyển này hay hơn mấy quyển trước nhiều," Đóa Nhạc ôm điện thoại mơ mộng, "Nếu mọi thứ trong tiểu thuyết là thật thì tốt biết mấy."
Cố Du Nhiên khựng ngón tay lại, tưởng tượng cảnh Ôn Tu Viễn thích mình, nhưng ngay lập tức gạt phắt đi. Tiểu thuyết bắt nguồn từ cuộc sống nhưng phải cao hơn cuộc sống, thực tế và hư cấu phải phân minh.
8 giờ tối, chương mới lên sóng. Tiền Đóa Nhạc đọc đến đoạn "ăn tinh hoàn cá nóc", liền thắc mắc: "Cái vụ này cũng là cậu bịa ra à?"
"……"
"Không lẽ cậu ăn thật đấy chứ?" Tiền Đóa Nhạc buồn nôn.
Cố Du Nhiên nghiêm túc: "Dinh dưỡng lắm đấy."
"Oẹ... đừng nói nữa, tớ nôn ra mất."
Sau đó, cả hai bắt đầu cày lại phim của Tô Diệc, xem ảnh mới từ buổi quảng bá phim của anh. Tiền Đóa Nhạc chờ ảnh mới mà sốt ruột: "Điện thoại cậu phải thay đi, tải ảnh chậm quá."
Cố Du Nhiên: "Đợi công bố đã, nếu không thì không tính vào doanh số."
"Nhắc mới nhớ, ảnh quảng cáo chụp lâu rồi mà, bao giờ mới công bố đây?"
Cố Du Nhiên đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng không nhịn nổi mà tiết lộ cho bạn. Tiền Đóa Nhạc nhảy dựng lên: "A a a! Ngày nào thế??"
"Chủ nhật lên tin, thứ hai công bố, tuyệt đối không được nói ra ngoài!"
Tiền Đóa Nhạc ôm chặt tay cô: "Cậu còn không tin tớ sao?"
Nhìn vẻ mặt nịnh bợ của bạn, Cố Du Nhiên hối hận ngay lập tức. Quả nhiên chưa được bao lâu, Tiền Đóa Nhạc đã bồn chồn, đứng ngồi không yên.
"Dù tớ không nói thì trên mạng sớm muộn gì cũng lộ thôi, cậu tưởng đám blogger ăn không ngồi rồi chắc?"
"Không được nói, đây là nguyên tắc."
"Biết rồi, biết rồi mà."
Yên ổn được vài phút, Đóa Nhạc lại xốn xang: "Thật sự không cần báo trước cho mọi người à? Để còn chuẩn bị kiểm soát bình luận chứ! Đùng cái công bố không kịp trở tay, fan không chuẩn bị được 'đội hình' đẹp thì sao? Còn phải chống lại antifan nữa, fan Hứa Ngân Hà như đám gián bò khắp nơi, tởm lắm, phải sẵn sàng chiến đấu!"
Cố Du Nhiên liếc xéo: "Tôi hối hận vì đã nói cho bà rồi đấy."
Tiền Đóa Nhạc khịt mũi: "Ôn tổng chắc không ngờ cậu vừa hứa bảo mật xong đã quay đầu kể sạch cho tớ."
"……" Cô bày ra tư thế võ thuật: "Tới đây! Thương tổn nhau đi!"
Dù rất nỗ lực nhưng Tiền Đóa Nhạc vẫn không kìm nén nổi sự phấn khích, đành phải nghĩ sang chuyện gì đó buồn bã hơn.
"Đúng rồi, Vương Lạc không tới làm phiền cậu nữa chứ?"
Nhắc đến đây, tâm trạng Cố Du Nhiên chùng xuống, cô thở dài: "Tớ thấy hắn có bệnh rồi, hắn như đang theo dõi tớ ấy, còn nói muốn theo đuổi tớ nữa."
"……"
Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Cố Du Nhiên vừa dứt lời thì nhận được WeChat của Vương Lạc, là một bức ảnh bầu trời sao kèm một câu nhắn: Đêm nay sao sáng lấp lánh, rất muốn cùng em ngắm trăng...
"Mẹ kiếp!" Tiền Đóa Nhạc đọc to từng chữ trên màn hình, "Tối qua còn kiểu thề không đội trời chung, nay đã bắt đầu tán tỉnh, không phải tâm thần phân liệt đấy chứ?"
Cố Du Nhiên mở ảnh gốc, phóng to lên. Ở góc dưới bên trái bức ảnh lộ ra một góc tòa nhà, góc độ này... càng nhìn càng thấy giống như chụp từ bên ngoài khu chung cư nhà cô.
!!!
"Đồ biến thái!" Tiền Đóa Nhạc mắng to, rồi an ủi bạn: "Đừng thèm chấp loại tâm thần đó, tụi mình nói tiếp vụ đại ngôn mới của Bảo Bảo đi."
Sáng hôm sau, Tiền Đóa Nhạc đưa Cố Du Nhiên đến công ty, dọc đường không thấy gì bất thường. Vừa vào tòa nhà Cầu Tác, cô lễ tân đã gọi Du Nhiên lại, đưa cho cô mấy hộp giữ nhiệt, bảo là vừa có người gửi đến.
Chẳng cần đoán cũng biết là ai. Ngay sau đó, cô nhận được WeChat từ Vương Lạc: Chào buổi sáng, đôi giày cao gót màu xanh xinh lắm. Du Nhiên, em thực sự rất đẹp.
Tay cô run bắn lên, chiếc điện thoại trượt khỏi tay, rơi "bộp" một tiếng xuống ngay cạnh đôi giày cao gót màu xanh, màn hình vỡ nát.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận