Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Em Có Chút Rung Động Với Anh

Chương 38: Miến canh huyết vịt

Ngày cập nhật : 2026-04-15 15:57:23

Việc không nên chậm trễ, Cố Du Nhiên cùng Ôn Tu Viễn tức tốc xuất phát, khi tới thành phố N thì trời đã tối hẳn.

Địa chỉ Thời Phỉ gửi tới là một quán net, Cố Du Nhiên càng giận hơn. Dẫn Cố Nam Sơn trốn học đến tận đây để lên mạng? Còn ra thể thống gì nữa không biết! Vừa đến nơi, cô đã vội vàng mở cửa xe lao thẳng về phía quán net. Đúng lúc đó Thời Phỉ từ trong đi ra, suýt chút nữa hai người đâm sầm vào nhau.

Thấy Ôn Tu Viễn cũng đi cùng, Thời Phỉ ngạc nhiên nhướn mày: "Sao anh cũng tới đây?"

Ôn Tu Viễn không đáp, Cố Du Nhiên sốt ruột hỏi: "Nam Sơn đâu?"

Thời Phỉ quay đầu ra hiệu: "Đang huấn luyện bên trong."

Cố Du Nhiên hừ một tiếng, huấn luyện cái nỗi gì: "Tôi phải đưa nó về Phổ Thành."

Nói rồi cô định xông vào quán net nhưng bị Thời Phỉ túm lại. Đang định nổi cáu thì anh ta cười nói: "Bôn ba cả quãng đường vất vả rồi, đi thôi, tôi mời hai người đi ăn cơm."

Cố Du Nhiên phiền muộn vô cùng, hất tay ra nói: "Không ăn uống gì hết, tôi phải đưa Nam Sơn về ngay."

"Có thực mới vực được đạo, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện."

"Tôi chẳng có gì để nói với anh cả, tôi muốn nói chuyện với em trai tôi."

"Tôi cũng có thể làm em trai cô mà," Thời Phỉ nghiêm túc gọi một tiếng: "Chị."

Cố Du Nhiên rùng mình một cái. Hai người họ quen nhau từ nhỏ, tính theo tuổi tác thì tiếng "chị" này cũng chẳng sai, nhưng cô không muốn nhận chút nào.

Thời Phỉ bồi thêm: "Dù sao trời cũng tối rồi, không vội vàng gì một lúc này đâu." Nói xong, anh ta nháy mắt liên tục với Ôn Tu Viễn ở phía sau.

Ôn Tu Viễn bước đến cạnh Cố Du Nhiên: "Ăn cơm trước đã."

Cố Du Nhiên định từ chối, nhưng nghĩ lại Ôn Tu Viễn đã cất công đi đường xa cùng mình, không thể để anh chịu đói, cô đành phải đồng ý.

Sau đó, họ theo Thời Phỉ vào một cửa hàng bên cạnh.

... Miến canh huyết vịt?

Cửa hàng không lớn nhưng dọn dẹp rất sạch sẽ. Đang giờ cơm nên trong tiệm gần như kín chỗ. Cô thì không sao, nhưng vấn đề là Ôn Tu Viễn làm sao ngồi ăn ở một tiệm nhỏ thế này được? Với bộ âu phục may thủ công cao cấp và khí chất thanh cao, anh vừa bước vào là tất cả mọi người đều dừng đũa nhìn chằm chằm, ngay cả ông chủ cũng trở nên rạng rỡ hẳn lên.

Thời Phỉ tìm được một bàn trống, chẳng buồn hỏi họ ăn gì mà gọi thẳng vào bếp: "Ông chủ, lấy ba tô miến canh huyết vịt, một tô không lấy huyết."

Xong xuôi, anh ta tự nhiên ngồi xuống không quên chào mời: "Ngồi đi, đừng khách sáo."

Cố Du Nhiên nhìn quanh rồi kiễng chân ghé sát tai Ôn Tu Viễn nói nhỏ: "Nếu anh không thích thì chúng ta đi chỗ khác."

Ôn Tu Viễn cười nhẹ: "Không sao đâu." Thế là hai người ngồi xuống đối diện với Thời Phỉ.

Thời Phỉ chia bát đũa: "Thông cảm chút nhé, tôi đang giai đoạn đầu khởi nghiệp, mỗi đồng tiền đều phải dùng đúng chỗ. Đừng nhìn quán nhỏ, hương vị đỉnh lắm đấy."

Những chuyện khác không bàn, cứ nghĩ đến Cố Nam Sơn là cô lại hỏi: "Em trai tôi đang tuổi ăn tuổi lớn, không lẽ anh cũng cho nó ăn cái này?"

"Chuyện đó thì cô yên tâm, phần của Nam Sơn tôi luôn chuẩn bị gấp đôi, hai suất luôn!"

"..."

Một trăm tô miến canh huyết vịt cũng chẳng có bao nhiêu dinh dưỡng đâu! Hai suất mà anh còn tự hào thế à!

Cố Du Nhiên vẫn kiên trì: "Ăn xong Nam Sơn phải theo tôi về Phổ Thành."

Lần này Thời Phỉ không còn lươn lẹo như lúc nãy, thái độ cũng rất kiên quyết: "Nam Sơn không thể đi, trận đấu ngày mai cực kỳ quan trọng, tôi nhất định phải giành được chức vô địch."

"Chức vô địch của anh liên quan gì đến Nam Sơn? Nó bán mình cho anh à? Với lại anh đưa nó đến thành phố N mà chẳng thèm báo một tiếng."

"Đây là quyết định của chính em ấy, em ấy đủ tuổi vị thành niên rồi mà? Có phải trẻ con đâu mà làm gì cũng phải báo cáo."

"Anh..."

Cố Du Nhiên chỉ tay vào anh ta hồi lâu mà không thốt nên lời, tức đến nghẹn cổ. Thời Phỉ đắc ý nhướng mày.

Ôn Tu Viễn cầm ly nước soi dưới ánh đèn xem có sạch không rồi mới rót nước, thong thả lên tiếng: "Năm lớp 12 chú cũng đòi đánh chuyên nghiệp, kết quả thế nào rồi?"

Thời Phỉ: "..."

Có Ôn Tu Viễn chống lưng, Cố Du Nhiên lập tức tự tin hẳn lên, nhướn mày nói: "Đúng đấy, anh cũng từng trải qua giai đoạn đó nên phải hiểu cho Nam Sơn mới đúng, càng không nên bắt nó làm bài toán lựa chọn vào thời điểm mấu chốt này."

Thời Phỉ bất lực, hai đánh một, mà một trong hai người lại còn nắm thóp mọi chuyện của mình, anh ta hoàn toàn không có cơ hội thắng. Vốn dĩ anh ta chỉ định thử lòng Cố Du Nhiên, anh ta rất coi trọng Nam Sơn và muốn giữ em ấy lại, nhưng cũng biết Nam Sơn không thể tự quyết hoàn toàn.

Đành phải nói thật: "Tôi cũng bị dồn vào đường cùng mới phải nhờ Nam Sơn giúp. Một tuyển thủ của tôi bị đối thủ mua chuộc nên rút lui đột xuất. May mà Nam Sơn trượng nghĩa có mặt kịp thời, nếu không đừng nói là chung kết, ngay vòng bảng tôi đã 'tèo' rồi. Lần này chỉ là nhờ em ấy giúp một tay tạm thời thôi."

Cố Du Nhiên bán tín bán nghi: "Thật không?"

"Thật mà, lấy nhân cách của Ôn tổng ra đảm bảo luôn. Đương nhiên, nếu Nam Sơn muốn ở lại, cả đội luôn chào đón."

Ôn Tu Viễn nhấp ngụm nước, lạnh lùng liếc anh ta: "Đừng lôi tôi vào, tuy tôi có bỏ tiền đầu tư nhưng không cho phép chú lôi kéo Nam Sơn."

Thời Phỉ: "Tôi làm vậy cũng là để nhanh có tiền trả anh chứ! Vô địch vòng loại khu vực là có thể tiến vào giải liên khu, sau đó là giải chuyên nghiệp."

Ôn Tu Viễn cười nhạt: "Thế thì chú lo hơi xa rồi."

"Hửm?"

"Dẫu chú có giành chức vô địch chuyên nghiệp toàn quốc thì cũng chưa chắc có tiền trả tôi đâu."

Thời Phỉ: "..."

Bị đả kích nặng nề, Thời Phỉ mất sạch hứng thú ăn uống, vứt đũa xuống với vẻ mặt không vui. Cố Du Nhiên lại thấy hứng thú, mắt sáng rực truy vấn lý do.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=38]

Hai người họ hoàn toàn không thèm quan tâm đến cảm xúc của "khổ chủ", cứ thế bàn luận say sưa.

Ôn Tu Viễn giải thích: "Tiền thưởng vô địch cơ bản đều phải chia cho cá nhân. Thời Phỉ là ông chủ câu lạc bộ, phải lo toàn bộ chi phí ăn, mặc, ở, đi lại, huấn luyện và thi đấu, chỉ có nước bù lỗ chứ kiếm tiền sao nổi? Đương nhiên, nếu vào được giải chuyên nghiệp thì có thể có thêm nhà tài trợ, tình cảnh chắc sẽ khá hơn một chút."

Nghe đến đó, Cố Du Nhiên không khỏi xuýt xoa, nghĩ đến 3 triệu tệ anh đầu tư vào, lại hỏi: "Vậy chẳng phải tiền của anh đổ xuống sông xuống biển sao?"

Ôn Tu Viễn thản nhiên: "Cũng không hẳn."

"Tại sao?"

"Tôi cầm cố một căn hộ của chú ấy rồi."

"..."

Đúng là đại lão thương trường, nhìn xa trông rộng, tính toán sâu xa. Anh em ruột rà, tiền bạc phân minh. Nếu không phải vì nể mặt Thời Phỉ đang ngồi đó, cô đã vỗ tay tán thưởng rồi. Thời Phỉ ngồi đối diện như đã buông xuôi, mặc kệ họ nói gì thì nói. Vừa lúc miến canh được bưng lên, anh ta liền chuyển sang chế độ ăn uống điên cuồng.

Cố Du Nhiên không nhịn được hỏi Thời Phỉ: "Vậy anh thảm quá nhỉ, không tiền, không lãi, đến nhà cũng mất, vô địch được hay không còn chưa biết, anh theo đuổi cái gì vậy?"

Thời Phỉ dừng đũa, ánh mắt sâu thẳm, giọng đầy chân thành: "Ước mơ là vô giá."

Nói bao nhiêu chuyện, chỉ có bốn chữ này là chạm đến trái tim Cố Du Nhiên, làm cô nhớ lại thời gian mình mới bắt đầu viết tiểu thuyết. Không kinh nghiệm, không kỹ năng, mỗi ngày ngoài giờ học là dành hết thời gian để viết. Sửa đi sửa lại, xóa bớt cắt giảm, viết một vạn chữ thì dùng được chỉ một hai ngàn chữ. Chưa bao giờ nghĩ đến chuyện kiếm tiền, thuần túy là vì yêu thích, vì đam mê mà nỗ lực. Cứ thế kiên trì đến khi viết được mười vạn chữ thì bất ngờ được trang web phát hiện và ký hợp đồng. Sau đó mọi chuyện thuận lợi không tưởng, từ xuất bản đến chuyển thể phim ảnh, kiếm được không ít tiền.

Nhìn lại hành trình đã qua, vui vẻ nhất vẫn là năm đầu tiên đó, không cần quan tâm người khác có thích hay không, có hợp thị hiếu đám đông không, chỉ cần bản thân viết thấy hạnh phúc là đủ.

Hôm đó Cố Nam Sơn lần đầu bộc bạch nỗi lòng, hôm nay Thời Phỉ cũng nói vậy. Thực ra họ đều là những người giống nhau, có việc mình yêu thích, có giấc mơ muốn theo đuổi. Chính cô còn không thể từ bỏ bước chân truy cầu ước mơ, thì sao có thể ngăn cản người khác? Những người kiên trì với ước mơ đều đáng được tôn trọng. Chỉ những người không có ước mơ mới không thấy đau lòng.

Còn một điểm nữa, cô rất đồng tình với quan điểm của Thời Phỉ: miến canh huyết vịt quả thực rất ngon ヽ( ̄▽ ̄).

Ăn xong đi ra, Thời Phỉ không ngăn cản Cố Du Nhiên gặp Cố Nam Sơn nữa. Đây là lần đầu tiên cô thấy em trai mình chơi game - không, là thể thao điện tử - trong quán net. Cùng với một nhóm thiếu niên trạc tuổi, ngón tay cậu lướt nhanh trên bàn phím, mắt quan sát mọi phía, tai nghe mọi động tĩnh. Thắng một ván đấu, cậu dường như đã quen thuộc, không có biểu hiện quá phấn khích nhưng gương mặt tràn đầy sự sảng khoái.

"Cô biết tại sao Nam Sơn ít nói như vậy mà vẫn có nhiều người muốn chơi cùng không?"

Cố Du Nhiên hừ lạnh: "Chắc không phải vì nó chơi giỏi quá đấy chứ?"

Thời Phỉ nhướn mày: "Đúng thế."

"..."

Cố Nam Sơn thấy cô thì tháo tai nghe đi về phía cô. Họ đứng nói chuyện bên ngoài quán net. Ôn Tu Viễn đứng chờ dưới bóng cây bên đường, ánh đèn xuyên qua kẽ lá đổ xuống người anh những vệt bóng loang lổ. Cố Du Nhiên thu hồi ánh mắt, nhìn em trai trước mặt. Chẳng biết từ bao giờ cậu đã cao đến thế, cô phải ngẩng đầu mới nhìn rõ mắt cậu.

"Thời Phỉ kể hết cho chị rồi, đội của anh ta cần em, hai ngày này em cứ ở lại đây đi. Bên ba chị sẽ tìm cách giấu giúp."

"Em nói với ba rồi, tối nay ở lại nhà bạn."

"Ba tin à?"

"Vâng."

Cố Du Nhiên cạn lời, ông già nhà mình cũng dễ lừa thật.

Cố Nam Sơn nói tiếp: "Em quyết định sau này sẽ theo đội đi thi đấu."

"Em đừng vội vàng quyết định như thế, sắp thi đại học rồi, em..."

"Chị," Cố Nam Sơn ngắt lời, "có lẽ em sẽ được tuyển thẳng."

"..."

Thôi được rồi, không còn gì để nói.

"Tóm lại em phải suy nghĩ cho kỹ, hai vị ở nhà không dễ nói chuyện như chị đâu."

"Vâng," Cố Nam Sơn gật đầu. Thái độ kiên quyết, không chút do dự.

Một người là giáo sư đại học, một người là tiểu thư khuê các, danh lợi địa vị đủ đầy. Việc cô "không làm việc chính sự" đã khiến họ thấy mất mặt rồi, nếu thêm cả Cố Nam Sơn nữa... Thôi kệ đi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

Trời đã cuối thu, sau vài cơn mưa, buổi tối trở nên vừa ẩm vừa lạnh. Chỉ nói vài câu mà tay đã lạnh cóng. Chia tay Cố Nam Sơn xong, cô xoa xoa tay vội vàng đi về phía Ôn Tu Viễn. Anh như làm phép, lấy từ trong túi áo khoác ra một chai sữa bò nóng đưa cho cô.

Cố Du Nhiên ngạc nhiên, mắt sáng rực lên. Chiếc mũi nhỏ bị lạnh đến đỏ hồng trông càng thêm đáng yêu, khiến nụ cười của Ôn Tu Viễn càng thêm dịu dàng.

"Tôi mua ở cửa hàng tiện lợi bên cạnh," Ôn Tu Viễn mở cửa xe cho cô, "Lên xe đi."

"Cảm ơn sư huynh." Cô cầm chai sữa, cúi người vào xe. Sự ấm áp của chai sữa không chỉ sưởi ấm đôi tay mà còn như một mồi lửa nhen nhóm trong lòng cô, khiến mặt cô cũng nóng bừng theo.

Ôn Tu Viễn vòng qua phía bên kia ngồi vào, lấy một chiếc chăn đắp cho cô. Khoảng cách quá gần, chỉ cần cô cử động nhẹ là sẽ chạm vào anh. Cô mím chặt môi nín thở, nhưng lại không kìm được mà nhìn anh, quên cả rời mắt.

"Bật sưởi rồi, sẽ nhanh ấm thôi," Ôn Tu Viễn chỉnh lại chăn, thấy bộ dạng ngơ ngác của cô liền cười khẽ, "Thẩn thờ gì thế?"

Anh cười lên đẹp thật đấy - Cố Du Nhiên thầm cảm thán.

"Em biết mà."

???

Hậu tri hậu giác, cô nhận ra mình đã nói ra suy nghĩ trong lòng! Cô vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ: "Chắc em buồn ngủ quá nên nói mớ rồi."

"Ngày nghĩ gì đêm mơ nấy..."

Cố Du Nhiên vội vàng ngắt lời: "Em ngủ rồi!"

Ôn Tu Viễn cười nhẹ, không trêu cô nữa.

Bánh xe lăn nhanh, chẳng mấy chốc đã rời khỏi thành phố để vào cao tốc. Cố Du Nhiên chẳng thấy buồn ngủ chút nào, đành nhắm mắt giả vờ ngủ để cố không nghĩ đến người đang ngồi cạnh làm nhiễu loạn tâm trí mình.

Thật ra Nam Sơn rất đáng thương. Năm cậu lên bốn thì ba mẹ ly hôn. Cố Hải Sinh bận rộn với sinh viên, dự án; Dương Văn Hân có cuộc sống riêng của bà; còn cô lúc đó còn nhỏ chỉ biết ham chơi, đâu có lo lắng được gì cho em. Cậu từ nhỏ đã rất ngoan, tự chơi, tự ngủ. Sự trầm mặc hiện giờ, thậm chí là có chút tự kỷ, thực chất đều là do gia đình tạo thành. Có mấy lần cô về nhà, dì giúp việc đã về rồi, cậu bé nhỏ xíu nằm cuộn tròn ngủ trên sofa. Đồ ăn trên bàn đã nguội ngắt, nhưng cậu lại bảo phải đợi chị và ba về ăn cùng...

"Sư huynh."

Cố Du Nhiên đang im lặng bỗng lên tiếng. Ôn Tu Viễn nhìn cô, đáp khẽ: "Ừ?"

"Rốt cuộc thì tại sao người ta lại muốn sinh con vậy anh?"

"..."

Bình Luận

0 Thảo luận