Sáng / Tối
Trên đường về nhà, Cố Du Nhiên cứ nhịn không được mà muốn cười. Ngặt nỗi có tài xế ở đó, cô phải duy trì hình tượng nên không dám quá lộ liễu.
Vừa vào đến cửa, cô chưa vội thay giày mà việc đầu tiên là gửi WeChat báo bình an cho Ôn Tu Viễn. Bỗng nhiên, đèn phòng khách bật sáng trưng, ánh sáng chói lòa khiến cô không mở mắt ra nổi. Tiếp đó là giọng nói âm u của Cố Hải Sinh truyền đến: "Đưa Tu Viễn về nhà rồi à?"
Cố Du Nhiên nheo mắt một lúc cho thích nghi rồi mới hỏi: "Sao ba vẫn chưa ngủ?"
"Có vài chuyện muốn nói với con, lại đây ngồi đi."
"Để mai đi ba, hôm nay con muốn đi ngủ sớm."
Trận tranh cãi hồi sáng chẳng những không làm Cố Hải Sinh thay đổi ý định, mà trái lại còn khiến ông sục sôi ý muốn tìm việc làm cho con gái. Một năm kể từ khi cô tốt nghiệp, không phải ông không giúp cô sắp xếp công việc.
Với danh nghĩa giáo sư hướng dẫn tiến sĩ tại Đại học C, học trò khắp thiên hạ, việc thu xếp một chỗ làm cho con gái có gì khó? Huống hồ cô cũng tốt nghiệp chính quy từ Đại học C - ngôi trường top 3 cả nước.
Chỉ cần cô gật đầu, cô cũng có thể vào tập đoàn Dương thị của mẹ mình để giữ một chức vụ nhàn hạ bất cứ lúc nào. Ngặt nỗi là cô không muốn. Vài lần công việc đã sắp xếp xong xuôi, cô nhất quyết không đi, khiến ông rất khó xử, thế là đành mặc kệ.
Nhưng ông thật sự không thể đứng nhìn cô đi xem mắt. Con gái ông vừa xinh đẹp vừa thông minh, tại sao phải giống như món hàng bày trên kệ cho người ta lựa chọn? Cô nên chủ động giành lấy, tự tạo cho mình một tương lai tốt đẹp để có nhiều quyền lựa chọn người mình thích hơn.
Vì thế, ông đã tự ý quyết định, nhờ Ôn Tu Viễn sắp xếp cho cô một vị trí mà không hề hỏi trước. Bữa cơm tối nay chính là vì chuyện này. Mọi thứ đã bàn bạc xong, chỉ cần chính chủ gật đầu là mai có thể đi làm ngay. Nhưng với tính cách của Cố Du Nhiên, ông lo lần này lại công dã tràng.
Cố Du Nhiên uể oải bước lại, ngồi xuống chiếc sofa đơn: "Nhanh lên được không ba? Sáng mai con có việc rồi."
Cố Hải Sinh nghe vậy liền nhíu mày: "Mai việc gì?"
"Việc rất quan trọng."
"Quan trọng thế nào? Hủy đi." Cố Hải Sinh gắt.
"Không hủy được đâu, ba có việc gì thì cứ xếp hàng đi nhé."
Cố Hải Sinh không tin vào tai mình, nếu không phải sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của Cố Nam Sơn thì ông đã gào lên rồi. "Bảo ba phải xếp hàng?" Ông lặp lại với vẻ không tưởng nổi.
Cố Du Nhiên gật đầu: "Đúng vậy, từ mai trở đi ngày nào con cũng có việc. Nếu ba thật sự có chuyện thì báo trước để xếp hàng, con có thời gian sẽ ưu tiên xem xét."
Cố Hải Sinh tức đến nghiến răng nhưng vẫn nhịn được: "Được, vậy con nói xem con có việc gì quan trọng?"
"Con đi làm ở tập đoàn Cầu Tác."
Cố Hải Sinh hừ lạnh: "Con đi Cầu Tác... Con đi làm ở Cầu Tác thật á?" Gương mặt người cha già lập tức giãn ra, nụ cười như bắt được vàng hiện rõ mồn một.
Cố Du Nhiên gật đầu: "Vâng, ba không nghe nhầm đâu, từ mai con đi làm rồi!"
"..."
"Ba nói đúng, con nên ra ngoài làm việc."
"..."
"Để mở mang tầm mắt."
"..."
"Cứ ru rú ở quán cà phê thì làm sao có tiền đồ?"
"..."
"Gặp gỡ nhiều người, học hỏi thêm nhiều thứ, nâng cao năng lực để bản thân tốt đẹp hơn và thực hiện giá trị cuộc sống."
"..."
Mấy câu này Cố Hải Sinh đã nói cả nghìn lần mà cô chẳng bao giờ lọt tai, không ngờ có ngày lại được thốt ra từ miệng cô. Ôn Tu Viễn đã cho cô ăn bùa mê thuốc lú gì mà "miệng chó cũng mọc được ngà voi" thế này?
Cố Du Nhiên chờ mãi không thấy ba phản ứng, trông ông cứ như đang hồn lìa khỏi xác, chẳng buồn để tâm đến cô. Cô đưa tay quơ quơ trước mặt ông: "Rốt cuộc có chuyện gì? Cuối tuần chắc con có thời gian đấy."
Cố Hải Sinh xúc động đến mức suýt rơi nước mắt: "Không có gì, con cứ đi làm cho tốt đi."
Cố Du Nhiên nghi hoặc nhìn ông: "Thật sự không có gì sao? Vậy con đi ngủ đây. Ba không nói trước là cuối tuần chưa chắc con đã rảnh đâu nhé."
"Mau đi tắm rửa rồi đi ngủ sớm đi con." Cố Hải Sinh giục.
Cố Du Nhiên không hỏi thêm nữa. Nghĩ đến chuyện ngày mai đi làm, cô lại thấy hưng phấn, tung tăng đi về phòng, miệng còn ngân nga một giai điệu không thành lời.
Tắm xong, tóc chưa kịp sấy khô cô đã lao ra cầm lấy điện thoại, nhưng nó vẫn im lìm như máy chết. Cô bực bội ném trả lại chỗ cũ, hậm hực lườm một cái cháy máy. "Chẳng có lấy một cái tin, cứ như mình là bạn gái giả không bằng."
Nhưng sự "lạnh lùng" của Ôn Tu Viễn vẫn không ngăn nổi tâm trạng phấn khích của Cố Du Nhiên. Bình thường cứ đặt lưng là ngủ, vậy mà giờ cô cứ lăn qua lộn lại như chiên bánh trên giường, thầm nhủ mai nhất định phải dậy thật sớm làm bữa sáng tình yêu. Trước khi chìm vào giấc ngủ, trong đầu cô vẫn là thực đơn bữa sáng, thậm chí nằm mơ cũng thấy mình đang nấu nướng.
Ôn Tu Viễn kết thúc cuộc họp video với nước ngoài mới thấy tin nhắn của Cố Du Nhiên. Lúc này đã là 1 giờ sáng nên anh không nhắn lại. Anh chưa bao giờ xem vòng bạn bè, bản thân cũng không đăng gì, WeChat với anh chẳng qua chỉ là một công cụ liên lạc. Nhưng ngay lúc này, anh lại ma xui quỷ khiến mở vòng bạn bè của cô ra.
14 giờ 15 phút, cô đăng ảnh ly cà phê Mocha.
— Là cà phê không ngon sao?
22 giờ 45 phút, cô đăng một tấm ảnh tự sướng.
— Hay là em chưa đủ đẹp?
Trong ảnh, cô ngồi bên cửa sổ, tay chống cằm, ánh nắng hắt qua ống kính tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Đôi mắt long lanh xinh đẹp nhìn nghiêng vào ống kính, khóe mắt sắc sảo cùng đuôi mắt cong lên một độ cong tinh tế, dung hòa giữa nét đáng yêu và kiều diễm một cách hoàn hảo.
Anh khẽ cười, thuận tay nhấn "like".
Ngày hôm sau chuông báo thức reo rất sớm. Cố Du Nhiên chưa từng dậy sớm thế này bao giờ, cô vật vã ngồi dậy, từng tế bào trên cơ thể đều gào thét "không muốn rời giường". Trong cơn mơ màng, cô mở WeChat thấy Ôn Tu Viễn đã nhấn like ảnh của mình.
Lập tức tỉnh táo hẳn! Không trả lời tin nhắn mà lại đi like vòng bạn bè?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=5]
Cái thao tác này trông cứ như kiểu: Trẫm đã xem nhưng không muốn hồi âm. Cái nút like đó trông mỉa mai hệt như hai chữ "Đã duyệt".
Cố Du Nhiên gọi ngay cho Tiền Đóa Nhạc.
"Ôn Tu Viễn quái đản thật, nhắn tin không hồi âm mà lại đi ấn like vòng bạn bè?"
"..."
"Anh ấy có ý gì đây?"
"Anh ta ý gì tớ không rõ," Tiền Đóa Nhạc bị đánh thức, giọng khàn đặc không ra hơi nhưng vẫn buông lời tàn nhẫn: "Ý tớ là tớ muốn xử đẹp cậu ngay bây giờ!"
"..."
Cúp máy, Cố Du Nhiên lại mở vòng bạn bè, chỉ có Ôn Tu Viễn lẻ loi một cái like. Đúng vậy, vòng bạn bè này cô chỉ để chế độ một mình anh thấy. Thời gian nhấn like là 1 giờ 13 phút sáng! Muộn thế sao?
Hay là, lúc anh thấy tin nhắn thì đã quá muộn, không tiện trả lời nên mới nhấn like thay lời nhắn nhủ? Ý là anh thấy rồi nhưng không muốn làm phiền cô? Cái suy nghĩ này lập tức thuyết phục được cô, thế là cô vui vẻ dậy làm bữa sáng.
Cố Hải Sinh đi tập thể dục buổi sáng, đến lúc Cố Nam Sơn ngủ dậy thì bữa sáng đã gần như hoàn tất, trông rất ra dáng. Sandwich hình trái tim kèm trái cây, vừa đẹp mắt vừa đủ dinh dưỡng.
Cố Nam Sơn lơ mơ bước vào bếp, đầu óc chưa kịp tỉnh nhưng vị giác đã mở, vớ ngay miếng trứng chiên hình trái tim mà cô cực khổ làm xong, ăn sạch trong vài nốt nhạc.
"..."
Ngay sau đó, cậu nhóc bị bóp nghẹt cổ không thở nổi. Cố Du Nhiên từ phía sau siết chặt cổ cậu em, nghiến răng nghiến lợi đe dọa: "Nhả ra cho chị!"
"Oẹ..."
Cố Nam Sơn cúi người nôn khan, Cố Du Nhiên nhanh chóng nhảy ra xa với vẻ ghét bỏ cùng cực. Sau đó cô đưa cho cậu một chiếc sandwich bình thường: "Biến đi."
Cố Nam Sơn xỏ dép lê, vừa gặm bánh vừa thong thả bước ra ngoài, còn Cố Du Nhiên lại phải "chiến đấu" thêm nửa ngày để làm lại một quả trứng chiên khác.
Bữa sáng cuối cùng cũng xong, Cố Du Nhiên thay chiếc váy liền mới mua, eo thon chân dài, dáng người thướt tha, mái tóc dài bồng bềnh xõa ngang lưng. Làn da cô trắng mịn không tì vết nên không mất thời gian trang điểm cầu kỳ, chỉ bôi một lớp kem lót mỏng và đánh chút son màu dâu tây cho tươi tắn, rồi xách hộp cơm vội vàng ra khỏi cửa.
Trên đường đến tòa nhà Cầu Tác, Dương Văn Hân gọi điện tới. Cô thật sự chẳng muốn nghe chút nào, mãi đến khi máy sắp tự ngắt cô mới chậm chạp nhấc máy.
Dương Văn Hân: "Chuyện lần trước con cho người ta leo cây xem mắt mẹ tạm thời chưa tính toán với con. Lần này mẹ chọn thêm mấy người nữa, từ mai mỗi ngày gặp một người."
Mấy người? Lại còn mỗi ngày gặp một người?
"Mẹ, con chính thức thông báo với mẹ là con có bạn trai rồi."
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu rồi Dương Văn Hân mới khuyên nhủ: "Mẹ biết con không muốn xem mắt nên mẹ cố tình giãn lịch ra rồi, cứ coi như đi kết bạn thôi."
À, con cảm ơn mẹ quá cơ!
Cố Du Nhiên ngắm nghía bộ móng tay bóng loáng của mình, thong thả nói: "Bạn trai con biết sẽ không vui đâu."
"..."
Dương Văn Hân đột ngột gắt lên: "Cố Du Nhiên, con vừa phải thôi."
Cố Du Nhiên bất lực: "Bà Dương ơi, sao mẹ không tin con nhỉ?"
"Con bảo vì sao? Độc thân suốt 23 năm, cứ bắt đi xem mắt là bảo không muốn yêu đương, giờ lại bày trò mới? Còn bạn trai nữa chứ." Nói đoạn bà còn khịt mũi cười.
Cố Du Nhiên nghe là thấy không vui rồi. Gì chứ? Khinh thường người ta à? Cô không thể có bạn trai chắc? "Với nhan sắc này của con, tìm bạn trai chẳng phải là chuyện trong một nốt nhạc sao?!"
Dương Văn Hân cũng chẳng muốn phí lời: "Được, tối nay dẫn người về nhà gặp mẹ. Nếu không, ngày mai con cứ ngoan ngoãn mà đi xem mắt cho mẹ."
"..."
Cố Du Nhiên đến tòa nhà Cầu Tác đúng lúc vào giờ làm việc. Tầng một người đi như mắc cửi, bước chân ai nấy đều vội vã, dân văn phòng xếp hàng dài mua cà phê sáng. Sự xuất hiện của cô lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Không giống phong cách dân văn phòng bình thường, từ túi xách, váy vóc đến giày dép đều là hàng hiệu nổi tiếng. Cô đẹp rạng ngời, tỏa sáng như thể tự mang theo hào quang, khiến người ta nhìn qua là khó quên, nói là hot girl hay minh tinh cũng chẳng quá.
Huống chi, đích thân Chu Hạo - trợ lý của Ôn Tu Viễn - còn đang đứng đợi cô ở cửa. Ở công ty này, Chu Hạo chính là người phát ngôn của Ôn Tu Viễn, mỗi hành động của anh ta đều đại diện cho thái độ của sếp. Tuy chỉ là trợ lý nhưng đãi ngộ còn cao hơn cả giám đốc bộ phận, là nhân vật mà ngay cả ban lãnh đạo công ty cũng phải nể trọng vài phần. Bởi vậy, việc anh ta đích thân ra đón người, dù chẳng nói lời nào cũng nhanh chóng trở thành tâm điểm bàn tán của toàn công ty.
Thang máy đi thẳng lên tầng 60. Bước ra khỏi thang máy là một không gian làm việc rộng thênh thang, chỉ có vài người đang tập trung làm việc, họ đều rất chuyên nghiệp nên chẳng ai thèm ngẩng đầu lên nhìn. Phía bên trái là khu vực nghỉ ngơi với sofa da và cửa kính sát đất cỡ lớn. Chu Hạo dẫn cô đi trên thảm mềm mại, cuối khu vực làm việc chính là văn phòng của Ôn Tu Viễn.
Chu Hạo đẩy cửa mời cô vào, lịch thiệp nói: "Ôn tổng có cuộc họp đột xuất, mời cô đợi ở đây một lát."
Cố Du Nhiên cảm ơn một tiếng rồi anh ta lui ra ngoài. Văn phòng rất rộng, hai mặt là kính sát đất nên ánh sáng cực tốt, tầm nhìn khoáng đạt. Ngoài cửa sổ là dòng sông cuồn cuộn với những chuyến phà chậm rãi lướt qua, cảnh đẹp ven sông và toàn cảnh thành phố đều thu gọn vào tầm mắt.
Cô ngồi xuống sofa, chờ đợi trong buồn chán. Cô đặt hộp cơm lên bàn trà, mở nắp kiểm tra bữa sáng vẫn còn nguyên vẹn rồi ngắm nghía thành quả của mình một hồi. Đúng lúc này, Tiền Đóa Nhạc gọi tới. Vừa nhấc máy, đầu dây bên kia đã gào lên: "Dao tớ mài sắc rồi, cậu đang ở đâu?"
"Đến cửa cho cậu chém chắc?"
"Cậu nói địa chỉ đi, tớ tự đến tận nơi chém cũng được mà."
Cố Du Nhiên vén mái tóc dài, vắt chéo chân, một tay chống thái dương đầy phong tình: "Tớ đi làm rồi, không qua tiệm được đâu."
Đối phương nghe xong thì ngẩn người: "Đi làm gì cơ?"
"Tập đoàn Cầu Tác."
"Cầu Tác?" Tiền Đóa Nhạc lẩm bẩm rồi sực nhận ra: "Ôn Tu Viễn? Cậu đến công ty anh ta làm việc á?"
"Chính xác."
"Tớ cực kỳ nghi ngờ cậu có phải người viết tiểu thuyết không đấy, có biết tán trai không hả? Lạt mềm buộc chặt cậu hiểu không? Ai đời lại cứ sấn sổ lao vào như thế?"
"..."
"Phải trêu cho người ta thích rồi chạy mất, để người ta thấy được mà không nắm được, khiến người ta bứt rứt không yên chứ."
Nhưng vấn đề là, cô có trêu mà người ta có lung lay đâu. Đúng lúc này điện thoại báo có cuộc gọi khác, cô vội nhìn lướt qua: "Thôi không nói nữa, ba tớ gọi."
Chuyển máy sang, Cố Hải Sinh nói: "Du Nhiên, gặp Tu Viễn chưa con?"
"Vẫn chưa ạ, anh ấy đang họp."
"Con chịu đồng ý đến Cầu Tác làm việc, ba thật sự rất mừng. Hy vọng con thể hiện cho tốt, nỗ lực làm việc, đừng phụ sự kỳ vọng của mọi người."
"..."
"Trước đây con từ chối nhiều lần như thế, bố cứ ngỡ lần này con cũng không đồng ý, con đúng là trưởng thành rồi."
"..."
Cố Du Nhiên ngây người, mãi một lúc lâu sau mới lắp bắp hỏi: "Ba, ý ba là... công việc này là do ba nhờ anh Ôn sắp xếp ạ?"
"Đúng vậy."
"Tối qua anh ấy về nhà mình ăn cơm..."
"Là vì chuyện công việc của con thôi."
"..."
— Du Nhiên sau này phải nhờ em chiếu cố nhiều rồi.
— Thầy yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy.
Hóa ra cái sự "chiếu cố" này không phải là "chiếu cố" kia, là cô đã hiểu lầm rồi sao? Đi xem mắt nhầm người, tìm việc cũng nhầm thành tìm bạn trai. Cố Du Nhiên ơi là Cố Du Nhiên, cô đúng là "hổ báo" thật đấy. Không phải là cứ như bạn gái giả đâu, mà cô chính xác là bạn gái giả luôn rồi!
Tấm ảnh tự sướng "tự cho là mình đẹp" đang vả bôm bốp vào mặt cô, còn bữa sáng tình yêu vất vả làm ra như đang cười nhạo cô vậy. Nghĩ đến dáng vẻ "điệu đà" của mình tối qua, cô chỉ muốn ngay lập tức tan biến khỏi đây. Vừa mới khoe khoang với bà Dương xong thì giờ bị "lật xe" ngay tắp lự. Đúng là tạo nghiệp mà!
Không được, không được hoảng, phải bình tĩnh, vấn đề không lớn. Cố Du Nhiên tự trấn an mình. Dù sao mục đích của cô là cưa đổ Ôn Tu Viễn, tình hình hiện tại thì đơn giản là tiếp tục cưa thôi! Chứ đùng một cái thành bạn gái thật luôn có khi cô cũng chẳng kịp thích nghi.
Ngay lúc này, dường như cô nghe thấy tiếng nói chuyện ngoài cửa. Cô nhìn quả trứng chiên hình trái tim, rồi lại nhìn ra cửa lớn. Trái tim cô căng thẳng như muốn nhảy ra ngoài. Dự tính ban đầu của cô là bưng đĩa trứng ra nói với anh: "Đây là bữa sáng tình yêu em đích thân chuẩn bị cho anh, ngay cả trái cây cũng là hình dáng yêu anh đấy."
Nhưng bây giờ phải làm thế nào đây?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận