Văn Tiêu Tiêu nhìn mấy người phụ nữ mà Chu Cẩm mới đưa tới.
Ừm, chẳng ai đẹp bằng cô cả. Ngay cả lúc mình giận dỗi thì cũng xinh hơn họ nhiều!
"Vậy anh mau dẫn họ đi đi, ngoài trời lạnh lắm."
Ngoài mặt, Văn Tiêu Tiêu vẫn tỏ ra ân cần và thấu hiểu, nhưng trong lòng, cô đã gào thét ầm ĩ: Nhìn xem, đây chính là phong thái của chính thất đấy nhé!
"Vâng ạ!"
Nhìn theo bóng lưng Văn Tiêu Tiêu rời đi, gã đứng trơ trọi giữa cơn gió lạnh, vội vàng đưa tay lên lau mồ hôi trên trán.
Đám phụ nữ được căn cứ Bình Minh đưa tới thấy vậy đều lộ rõ vẻ khó hiểu.
Cũng chỉ là một con nhóc vắt mũi chưa sạch thôi mà, có cần thiết phải sợ sệt đến cái mức độ này không chứ?
Trần Lực cũng chẳng buồn giải thích với bọn họ. Anh ta vội vàng dẫn người rời đi, trong bụng thì không ngừng lôi cả tông ti họ hàng nhà Chu Cẩm ra mà mắng mỏ một trận tơi bời.
Văn Tiêu Tiêu đi dạo thêm một vòng bên ngoài căn cứ. Chuyện dịch sâu bệnh hại lúa còn chưa giải quyết xong xuôi, bây giờ lại tự dưng lòi đâu ra cái chuyện phiền lòng này nữa chứ.
Vừa về đến biệt thự, cô liền hậm hực nằm ườn ra chiếc ghế sofa, hai tay ôm chặt Tiểu Tuyết vào lòng, dáng vẻ trông vừa ấm ức lại vừa đáng thương vô cùng.
Văn Tiêu Tiêu rầu rĩ thở dài, nhỏ giọng lẩm bẩm một mình: "Haiz, nếu sau này bạn trai mà đi ngoại tình thì mình phải làm sao bây giờ nhỉ?"
"Bạn trai của người khác có ngoại tình hay không thì anh không rõ, nhưng bạn trai của em thì tuyệt đối sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra."
Chẳng biết Tần Lẫm đã về từ lúc nào. Anh nhẹ nhàng bước tới, vươn đôi tay rắn rỏi ra ôm trọn Văn Tiêu Tiêu vào lòng.
Văn Tiêu Tiêu vội ngồi thẳng dậy trong vòng tay anh. Hai người ở tư thế mặt đối mặt, cô chăm chú nhìn anh rồi hỏi: "Đội trưởng Chu tìm anh có việc gì vậy?"
"Muốn biết à?" Tần Lẫm nhướng mày, ánh mắt tràn ngập vẻ cưng chiều.
Văn Tiêu Tiêu khẽ híp mắt, làm bộ muốn vùng vằng đẩy ra: "Nếu anh không muốn nói thì thôi vậy."
Hứ!
"Nói chứ, sao lại không nói với em cho được." Tần Lẫm kéo cô lại, rồi dịu giọng ôn tồn giải thích rõ mục đích chuyến đi lần này của Chu Cẩm: "Căn cứ Bình Minh vốn nằm ngay sát ngã ba sông. Bây giờ thời tiết bắt đầu ấm lên, lớp băng đóng dày ở phía thượng nguồn đã có dấu hiệu nứt vỡ rồi, nếu chẳng may xảy ra thì căn cứ Bình Minh chắc chắn sẽ phải gánh chịu tổn thất cực kỳ nặng nề."
"Vậy anh ta tìm anh làm gì? Anh đâu thể thay đổi thời tiết, có năng lực thay đổi được thời tiết, càng không thể hô biến cho băng trên sông tự động tan ra được!" Văn Tiêu Tiêu vẫn thấy khó hiểu.
"Anh ta muốn nhờ anh hỗ trợ phá băng, đồng thời muốn thu mua thêm một lượng lớn dầu mỏ. Phía căn cứ Bình Minh thực ra đã tìm được máy phá băng rồi, có điều để vận hành cái cỗ máy khổng lồ đó thì lại quá mực hao tốn nhiên liệu."
Đương nhiên Tần Lẫm sẽ không dễ dàng đồng ý, trừ phi Chu Cẩm có thể đưa ra thứ gì đó đủ giá trị khiến anh hài lòng.
Đôi mắt Văn Tiêu Tiêu bỗng chốc sáng rực lên, cô hào hứng nói: "Thế thì tốt quá! Anh mau bảo anh ta đem thuốc trừ sâu ra để trao đổi đi! Căn cứ Binh Minh có quy mô lớn như vậy, chắc chắn bên trong đó phải có nhân tài biết cách pha chế thuốc đặc trị sâu bệnh."
"Thuốc trừ sâu sao?"
Tần Lẫm vẫn chưa biết chuyện ruộng lúa bị nhiễm rầy nâu. Sau khi nghe Văn Tiêu Tiêu kể lại những phát hiện của chú Lý Trọng Xuân, anh bỗng rơi vào im lặng, nhíu mày suy nghĩ.
Dịch sâu bệnh à?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=83]
Xem ra việc này mình phải tới khu nhà kính kiểm tra mới được.
Văn Tiêu Tiêu vẫn chưa hiểu vì sao sắc mặt Tần Lẫm lại trở nên nặng nề như vậy. Trong mắt cô, những mầm lúa non bị sâu bọ cắn phá đương nhiên là một chuyện lớn cần phải đặc biệt xem trọng, nhưng phản ứng của anh dường như còn nghiêm trọng hơn thế rất nhiều.
Thế là Tần Lẫm cùng Văn Tiêu Tiêu lại đi thẳng đến nhà kính. Từ đầu đến cuối, chẳng ai nhắc đến mấy cô nàng vừa được sắp xếp kia. Bọn họ đã hoàn toàn bị cặp đôi quên bẵng đi trong một góc tối.
Trong nhà kính, Lý Trọng Xuân nhổ một cụm mạ bị rầy nâu cắn phá lên cho hai người xem. Nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy gần như toàn bộ mạ non ở đây đều ít nhiều xuất hiện những vết gặm nhấm nham nhở.
Tần Lẫm hỏi: "Chú có nhìn thấy tận mắt con rầy nâu nào không?"
Lý Trọng Xuân nghe vậy mới giật mình nhận ra điểm bất thường.
Đúng vậy, rõ ràng là có vô số cây mạ đang bị tàn phá nặng nề, vậy mà từ nãy đến giờ, chính mình lại chẳng hề nhìn thấy bất kỳ con sâu bọ nào.
Tần Lẫm sa sầm mặt, lạnh lùng ra lệnh: "Cho người nhổ sạch toàn bộ số mạ này đi, cày lật hết lớp đất lên cho tôi!"
"Hả?"
Lý Trọng Xuân sững sờ. Thế sao được?
Văn Tiêu Tiêu cũng ngạc nhiên không kém. Vốn dĩ mình gọi Tần Lẫm đến đây là để cùng tìm cách cứu đám mạ non, sao anh lại nhẫn tâm diệt sạch chúng thế này?
Nhưng Tần Lẫm không hề do dự. Anh lập tức hạ lệnh gọi đội hộ vệ của căn cứ đến, yêu cầu bọn họ phải cày lật toàn bộ đất trong ruộng lúa nước lên để kiểm tra.
Chẳng mấy chốc, Trần Lực đã dẫn người tới. Trước mệnh lệnh của Tần Lẫm, anh ta không dám phản bác, vội xắn tay áo lao vào làm ngay.
"Anh đang tìm gì vậy?"
Cuối cùng Văn Tiêu Tiêu cũng đã hiểu ra. Tần Lẫm làm như vậy là vì nghi ngờ dưới lòng đất có thứ gì đó nuy hiểm.
"Sâu bọ!"
Tần Lẫm đứng bên cạnh giám sát, ánh mắt không rời khỏi ruộng lúa lấy một giây.
Sau khi tận thế ập đến, không chỉ động vật hoang dã biến dị thành những quái vật khổng lồ, ngay cả các loài nhỏ bé nhưng sinh sôi với số lượng khổng lồ như côn trùng, sâu bọ cũng không ngoại lệ. Nếu không kịp thời phát hiện và tiêu diệt, một khi chúng bùng phát, cả căn cứ rất có thể sẽ bị hủy diệt.
Vào năm thứ ba, nguyên nhân khiến các căn cứ lớn nhỏ lần lượt bị xóa sổ chính là lũ côn trùng vốn chẳng mấy ai để ý tới. Chúng xây tổ sâu trong lòng đất, thi thoảng mới trồi lên cắn nuốt một hai người nên không ai phát hiện ra. Cho đến một ngày, khi số lượng của chúng sinh sôi đủ lớn, cả đàn liền ồ ạt chui lên mặt đất.
"Cậu Tần, có phát hiện!"
Tiếng hô của Trần Lực kéo Tần Lẫm thoát khỏi dòng suy nghĩ.
Dưới lớp bùn lầy vừa bị đào xới xuất hiện một cái hang khổng lồ. Hang sâu hun hút không thấy đáy, miệng hang rộng gần bằng vòng eo của một người đàn ông trưởng thành.
Lý Trọng Xuân vốn dĩ đang ôm khư khư mấy cụm mạ non khóc lóc thảm thiết cũng lập tức im bặt, ngẩn người nhìn.
Chẳng lẽ là hang rắn sao?
"Chít chít... chít!"
Chẳng biết Tiểu Tuyết vốn đang nằm trong túi áo của Văn Tiêu Tiêu đã chui ra từ lúc nào. Có lẽ đào bới và chui hang vốn là bản năng của loài chuột, nên khi nhìn thấy cái hang to, nó đã lập tức nhảy khỏi túi áo, lao thẳng vào trong.
"Tiểu Tuyết!"
Văn Tiêu Tiêu không kịp giữ nó lại. Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng trắng muốt của chú chuột đã biến mất hút.
"Đừng lo, Tiểu Tuyết chưa chắc đã gặp nguy hiểm đâu." Tần Lẫm giữ chặt Văn Tiêu Tiêu đang hoảng hốt.
Dù sao nó cũng là một con chuột có dị năng, kể cả có lỡ đụng độ với lũ bọ biến dị thì cũng chưa chắc đã thua. Tất nhiên, đó là trong trường hợp nó không bị cả một đàn sâu bọ khổng lồ vây.
Văn Tiêu Tiêu lo lắng vô cùng, cứ đi tới đi lui bên bờ ruộng. Cô muốn dùng dị năng hệ Thủy bơm nước vào hang, nhưng lại sợ không cẩn thận làm Tiểu Tuyết bị thương.
Thời gian chậm chạp trôi qua. Một lúc sau, ở miệng hang bỗng có tiếng động, rồi có bóng dáng Tiểu Tuyết bò ra. Bộ lông vốn trắng muốt, mượt mà của nó giờ đây đã lấm lem bùn đất bẩn thỉu, biến cả thân hình nhỏ bé thành một màu xám đen.
Nó thò cái mông nhỏ ra ngoài trước, hai chân trước ra sức kéo lê thứ gì đó từ trong hang lên. Văn Tiêu Tiêu vội chạy xuống giúp. Trước tiên, cô dùng dị năng hệ Thủy tạo một lớp màng bao lấy Tiểu Tuyết bẩn thỉu, rửa sạch sẽ cho nó rồi mới bế lên.
Sau đó, cô bảo đội hộ vệ kéo thứ dưới hang lên. Khi một con bọ khổng lồ với lớp vỏ cứng cáp xuất hiện trước mắt, tất cả mọi người đều sửng sốt.
"Là... rầy nâu sao?"
Lý Trọng Xuân cả đời gắn bó với đồng áng và rành các loại sâu bệnh như lòng bàn tay nên lập tức nhận ra loại côn trùng này. Ông trợn trừng mắt nhìn, giọng nói chứa sự kinh hãi và khó tin.
Cái xác rầy nâu nằm chình ình trước mặt này lớn gấp tám, chín lần kích thước bình thường.
Lý Trọng Xuân chẳng còn lòng dạ nào xót thương mấy cây mạ non nữa. Ông thẫn thờ nhìn Tần Lẫm, chờ anh đưa ra một lời giải thích.
Tần Lẫm chỉ bình thản gật đầu.
Quả nhiên là bọ biến dị.
"Trần Lực, anh dẫn đội hộ vệ đi kiểm tra từng ngóc ngách trong căn cứ. Nếu phát hiện hang sâu nào thì lập tức báo cáo."
"Vâng!"
Trần Lực vội vàng rời đi.
Văn Tiêu Tiêu nhìn xác con sâu bọ trên mặt đất mà trong lòng không khỏi kinh ngạc trước sự lợi hại của Tiểu Tuyết. Con sâu kia bị nó cắn chết sao? Chẳng lẽ răng của Tiểu Tuyết cũng tiến hóa rồi?
"Chỗ anh vẫn còn một ít thuốc diệt chuột do tiến sĩ Nghiêm Lý nghiên cứu trước đây. Chúng ta cứ dùng thử xem sao."
Khi xử lý nạn chuột ở Nhạc Thành, Tần Lẫm đã cất lại một ít. Nhưng loại thuốc diệt chuột đó được tinh chế từ tế bào của Tiểu Tuyết nên chưa chắc đã có hiệu quả như mong muốn khi dùng để đối phó với đám bọ biến dị này.
Văn Tiêu Tiêu nghe vậy liền gật đầu: "Chỉ cần tìm thấy hang sâu, em có thể dùng dị năng hệ Thủy bơm nước vào, rồi đóng băng chúng. Làm như vậy chắc chắn sẽ giải quyết được bọn chúng."
Về lý thuyết, chỉ cần dị năng hệ Thủy của Văn Tiêu Tiêu đủ mạnh thì cô có thể tiêu diệt bất kỳ sinh vật nào.
"Đừng lo, không phải vẫn còn Chu Cẩm sao?" Tần Lẫm nở nụ cười đầy tính toán.
Bọ biến dị xuất hiện không chỉ đe dọa riêng căn cứ Hắc Sơn. Nếu anh dùng tin tức này để trao đổi với Chu Cẩm thì chắc chắn bọn họ có thể đổi được không ít tài nguyên.
Nghe Tần Lẫm nhắc đến Chu Cẩm, Văn Tiêu Tiêu lập tức nhớ tới đám mỹ nhân mà anh ta đưa tới.
"Vậy lúc nãy anh không đồng ý yêu cầu của đội trưởng Chu là vì không hài lòng với món quà anh ta tặng sao?"
Tần Lẫm ngẩn ra.
Mình thì thiếu thứ gì cơ chứ? Sao phải thèm món quà của Chu Cẩm?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận