Sáng / Tối
Trên thư chỉ có vài chữ thưa thớt, nhưng ngay dòng đầu tiên với ba chữ “Thiên Phương Các” đã khiến đồng tử của Lâm Thiền co rụt lại. Theo bản năng, bà muốn giấu nhẹm đi không cho ai thấy, nhưng vừa nhét vào ống tay áo được một lát, lại lấy ra xem xét kỹ càng.
Người viết thư tự xưng là “thiếp”, lời lẽ ngắn gọn muốn Lâm Thiền một mình đến biệt trang gặp mặt. Lâm Thiền đương nhiên cho rằng bức thư này là do Cố Nhu viết. Trong lúc hoang mang lo sợ, bà chợt nhớ lại câu nói mà những năm qua Cố Nhu vẫn thường vô tình thốt ra: “Dáng vẻ của đại tiểu thư thật sự chẳng giống phu nhân chút nào.” Câu nói đó luôn khiến bà khó chịu, nhưng lúc ấy bà không nghĩ ngợi nhiều, chỉ lẳng lặng nén giận. Giờ ngẫm lại, chỉ e Cố Nhu đã sớm biết rõ nội tình!
Nhưng sao ả biết được, thậm chí còn biết cả chuyện ở Thiên Phương Các?
Lâm Thiền đứng bật dậy làm Vạn ma ma giật mình. Vạn ma ma kinh nghi hỏi: “Phu nhân sao thế? Bức thư này là…”
Lâm Thiền nhíu chặt mày, hối thúc: “Ngươi mau đi chuẩn bị một cỗ xe ngựa.”
Vạn ma ma nhận lấy bức thư, ánh mắt cũng trở nên nghiêm trọng, nhưng bà không hoảng loạn như Lâm Thiền, liền nói: “Cố di nương hiện giờ đem chuyện này ra làm trò, e là muốn đâm lao phải theo lao, định uy hiếp phu nhân để được thả về phủ. Thế nhưng phu nhân à, người không muốn nhắc lại chuyện năm đó nhất chính là lão gia. Nếu lão gia biết được, chỉ e sẽ giam lỏng ả ở biệt trang thật chặt, làm gì đến lượt ả lên tiếng, người việc gì phải để ả uy hiếp?”
Lâm Thiền lắc đầu, chau mày nói: “Chuyện nào ra chuyện đó, chuyện ở Thiên Phương Các... làm sao có thể để lão gia biết được? Chẳng lẽ ta chê sống những ngày thái bình quá lâu rồi sao? Huống hồ năm đó chuyện này chỉ có ngươi và ta biết, Cố Nhu rốt cuộc nghe ngóng từ đâu, liệu còn có ai khác biết nữa không, ta phải đi hỏi cho rõ ràng!”
Lâm Thiền nói xong, bất chấp Vạn ma ma ngăn cản, vội vã rời đi.
Vạn ma ma đuổi theo được một nửa, ngẩng đầu nhìn trời chiều âm u, mây đen giăng kín lối, e là sắp có mưa lớn. Bà đứng chôn chân tại chỗ, đấu tranh tư tưởng một hồi rồi cũng thở dài bước theo sau Lâm Thiền.
Cùng lúc đó, khi xe ngựa của Cơ phủ đi ngang qua đại lộ Đông Trực Môn, Li Dương cũng vừa thúc ngựa lao nhanh qua phố. Hai bên lướt qua nhau, Li Dương tiến thẳng về phía phủ trấn phủ sứ.
Trông gã vô cùng nhếch nhác, râu ria mọc lởm chởm, vẻ ngoài giống như đã nhiều ngày rồi không hề chăm chút cho bản thân. Nam Nguyệt đang canh giữ ngoài thư phòng, thấy Li Dương trong bộ dạng này thì không khỏi giật mình, đánh mắt nhìn một lượt từ trên xuống dưới: “Gần đây có đại án gì sao mà ngươi lại thành ra thế này?”
Li Dương vẫn còn thở dốc, tay cầm một xấp hồ sơ sao chép từ Hình bộ, định tiến vào thư phòng: “Chủ tử đâu? Người đã nghỉ ngơi chưa?”
Nam Nguyệt khẽ “ê” một tiếng ngăn gã lại, lắc đầu ra hiệu. Bàn tay đang định gõ cửa của Li Dương lập tức khựng lại. Nghe thấy từ khe cửa truyền ra tiếng rên rỉ đau đớn bị kìm nén cực thấp, sắc mặt gã trở nên vô cùng khó coi.
Đã đến cuối tháng rồi…
Gã cụp mắt, thấp giọng chửi thề: “Tên súc sinh họ Triệu đó.”
Nam Nguyệt mím môi, câu này gã đứng ngoài cửa nãy giờ đã chửi cả nghìn lần vạn lần đến phát chán rồi, thế nên chỉ biết rũ đầu im lặng.
Hai người nhất thời đều lặng thinh đứng dưới hành lang dài, vì thế tiếng thở dốc trong phòng lại càng trở nên rõ rệt. Từng nhịp thở khiến người ta nghe thôi cũng thấy đau thấu tận xương tủy. Nam Nguyệt buộc phải đánh lạc hướng chú ý, hỏi: “Ngươi cầm cái gì trên tay thế? Dạo này điều tra vụ án quan trọng nào mà tra đến tận Hình bộ vậy? Chủ tử giao thêm nhiệm vụ riêng cho ngươi à?”
Li Dương lắc đầu, liếc nhìn vị trí vết thương trên cổ Nam Nguyệt rồi nói: “Một vụ án cũ. Lần trước ngươi nhắc đến thủ pháp gây thương tích của tên thích khách đó, ta đột nhiên nhớ tới một vụ án ba năm trước. Ngươi có còn nhớ vụ ám sát tại phủ nha Vân Dương không?”
Nghe vậy, Nam Nguyệt sững người.
Đã ba năm trôi qua, nếu là một vụ án bình thường thì có lẽ gã đã sớm quên sạch, huống hồ gã lại ở kinh đô, đâu có rảnh rỗi mà đi quan tâm đến một vụ án tận Vân Dương xa xôi. Nhưng khi Li Dương vừa nhắc tới, gã gần như lập tức nhớ ra ngay.
Lý do không có gì khác, bởi vụ án đó thực sự quá lớn, cũng quá hoang đường.
Nghe nói lúc bấy giờ, từ trên xuống dưới phủ nha Vân Dương, từ tri phủ cho đến các lại viên, chỉ trong một đêm đều lần lượt bỏ mạng. Có kẻ chết trong phòng riêng, có kẻ chết tại chốn lầu xanh, hay nơi ngõ nhỏ tửu quán. Nhưng tất cả đều có một điểm chung: vết thương chí mạng nằm ở bên cổ, vũ khí gây án hẳn là loại trang sức nữ tử hay đeo như trâm cài hoặc bộ diêu, ra tay cực kỳ dứt khoát, gần như một chiêu mất mạng.
Đến sáng ngày hôm sau, trong cả một phủ châu rộng lớn, số người còn sống sót có thể đứng ra quán xuyến công việc chỉ còn đếm trên đầu ngón tay.
Nam Nguyệt đến giờ vẫn còn nhớ vị tri phủ kia dường như họ Vương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tram-vui-tuyet&chuong=13]
Ông ta không chỉ bỏ mạng mà phủ đệ còn bị một mồi lửa thiêu rụi, cả gia đình mấy miệng ăn không một ai sống sót.
Vụ án này lập tức làm chấn động triều đình. Khi đó sức khỏe tiên đế đã cực kỳ suy yếu, nghe tin thì nổi trận lôi đình, thậm chí còn ho ra máu ngay buổi thiết triều, sau đó lập tức phái đại thần nghiêm tra.
Chuyện này đã từng xôn xao khắp kinh thành một thời gian, chỉ là Cẩm Y Vệ tiếp tay qua quá nhiều vụ án, Nam Nguyệt cũng không còn nghe ngóng về sau nữa, chẳng rõ hung thủ rốt cuộc đã bị sa lưới hay chưa.
Li Dương đưa xấp hồ sơ cho gã: “Bắt thì bắt được rồi, nhưng mà—”
Đúng lúc này, một tiếng “két” vang lên, cánh cửa phòng bị đẩy ra từ bên trong. Hoắc Hiển tựa người vào cửa, thong dong lau tay, ngoại trừ những giọt mồ hôi li ti thấm ướt bên thái dương ra thì không nhìn thấy điểm gì bất thường, thần sắc vẫn bình thản như thường lệ: “Đang xem thứ gì hay ho thế, vào đây nói.”
•
Trên núi sương mù dày đặc, ánh trăng vốn đã bị mây đen che lấp vài phần nay càng thêm mờ ảo. Chút ánh sáng ảm đạm ấy càng khiến Cố Nhu trông vô cùng yếu ớt, đáng thương.
Lần này, bà ta không phải giả vờ đáng thương nữa.
Chỉ mới vài ngày ngắn ngủi, sắc mặt Cố Nhu đã xám xịt như đất, đôi má hóp lại một vòng, bộ y phục vốn vừa vặn giờ cũng trở nên thùng thình. Tuy vậy, thần thái của bà ta vẫn coi là bình tĩnh. Rơi vào tay Lâm Thiền, khó tránh khỏi bị giày vò hành hạ.
Có điều, bà ta cảm thấy rất bất ngờ trước sự xuất hiện của Cơ Ngọc Lạc.
Thiếu nữ vận một chiếc váy mỏng bằng gấm màu xanh trúc, bên trên thậm chí còn không khoác thêm áo chẽn cản gió, trông cả người vô cùng nhẹ nhàng thanh thoát như thể chẳng hề biết lạnh. Nàng xách theo hộp cơm, lấy ra vài món ăn và đồ nhắm, dịu dàng nói: “Di nương mấy ngày nay chịu khổ rồi, mau ăn đi.”
Cố Nhu thực sự đã bị bỏ đói mấy ngày, lúc này nhìn thấy thức ăn thì rất thèm, chỉ là giờ đây bà ta cực kỳ cảnh giác, sợ rằng Lâm Thiền muốn nhổ cỏ tận gốc mà hạ độc hại mình.
Vì thế Cố Nhu không hề động đũa, hỏi: “Giờ này sao đại tiểu thư lại đến đây? Phu nhân có biết không?”
Cơ Ngọc Lạc bày biện xong thức ăn thì ngồi xuống, gió lạnh bên hồ thổi tung lọn tóc mai của nàng. Nàng đưa tay vén tóc ra sau tai, lắc đầu đáp: “Mẫu thân không biết, ta lén lút đến đây thôi. Trước kia di nương luôn đối đãi tử tế với ta, nay di nương gặp nạn, lòng ta không yên, đêm về khó ngủ. Ta biết mẫu thân là người hẹp hòi, chắc chắn sẽ không đối đãi tốt với di nương, nên mới tới thăm hỏi đôi chút.”
Những lời này nói ra vô cùng chân thành, khiến Cố Nhu suýt chút nữa đã tin rằng ngày trước mình đối xử với nàng tốt thật. Nhưng nghĩ lại, ngoài mặt bà ta đúng là có giữ thể diện cho Cơ Ngọc Lạc, không giống những kẻ khác giậu đổ bìm leo; thỉnh thoảng khi Khấu Nhi bắt nạt người, bà ta cũng có quở trách vài câu…
Thế nhưng những việc đó không phải vì bà ta lương thiện, chẳng qua bà ta muốn duy trì hình tượng dịu dàng, ngoan ngoãn trước mặt Cơ Sùng Vọng mà thôi. Thực tế, bà ta không ít lần dùng Cơ Ngọc Lạc để làm Lâm Thiền chướng mắt, khiến Cơ Ngọc Lạc cũng phải chịu bao tai bay vạ gió.
Có điều, những chuyện này, đại tiểu thư tâm tính đơn thuần e là khó mà biết được.
Thần sắc Cố Nhu thay đổi liên tục, nói: “Ngươi…”
Cơ Ngọc Lạc chớp mắt, tiếp lời: “Trong lòng di nương đang nghĩ là ta ngu ngốc đúng không?”
Có lẽ là sự hoảng hốt xen lẫn ngượng ngùng khi bị người khác đọc thấu tâm tư, hoặc cũng có thể do vẻ tinh nghịch vừa thoáng hiện của Cơ Ngọc Lạc có chút mâu thuẫn với hình tượng ít nói ít cười thường ngày của nàng, Cố Nhu sững sờ hồi lâu, nhíu mày hỏi: “Rốt cuộc, đại tiểu thư muốn nói gì?”
Cơ Ngọc Lạc nhìn Cố Nhu mỉm cười, thở dài một tiếng rồi nói: “Di nương chắc hẳn là biết rõ nguyên do vì sao mẫu thân lại đối xử tệ bạc với ta, nếu không sao di nương lại dám năm lần bảy lượt mạo hiểm muốn lấy mạng ta như vậy. Chẳng phải là vì di nương tin chắc rằng mẫu thân không có chút tình nghĩa nào với ta, thậm chí còn có oán hận, nên sẽ không dễ dàng đòi lại công đạo cho ta sao?”
Cố Nhu kinh hãi đứng bật dậy: “Ngươi... Ngươi biết sao…”
Cơ Ngọc Lạc không đứng lên, ngược lại còn đưa một tay lên chống cằm, thản nhiên nói: “Ta cũng không trách di nương, chốn thâm quyên nội phủ luôn cần phải có chút thủ đoạn, người không vì mình trời tru đất diệt mà. Di nương muốn mưu cầu điều tốt đẹp hơn, chuyện đó thì có gì sai đâu?”
Cố Nhu trợn tròn mắt nhìn nàng chằm chằm, nhất thời kinh hãi đến mức không biết nên nói gì cho phải.
Lúc này, Cơ Ngọc Lạc đứng dậy tiến về phía Cố Nhu, thuận tay vén lại lọn tóc bị gió thổi loạn của bà ta. Từ giọng điệu đến động tác đều hết sức dịu dàng, nhưng chính sự dịu dàng quá mức này lại khiến Cố Nhu nổi hết da gà. Bà ta xoay người định rời đi: “Ta không biết đại tiểu thư đang nói gì. Đêm đã khuya rồi, đại tiểu thư xin về cho, kẻo phu nhân biết được lại nổi giận.”
Cơ Ngọc Lạc sao có thể để bà ta đi, nàng đưa tay khóa chặt lấy cổ tay Cố Nhu. Bị nắm thình lình, Cố Nhu chân nọ vấp chân kia, lảo đảo hai bước mới đứng vững, liền nghe thấy người phía sau thầm thì: “Nếu di nương biết được hồ nước giữa đêm đông lạnh lẽo thế nào, thì hẳn sẽ biết ta đang nói về chuyện gì thôi.”
Đêm tối tĩnh mịch, lời lẩm bẩm như vậy nghe đặc biệt rợn người. Cố Nhu rùng mình một cái, bà ta đương nhiên biết lời nàng ám chỉ là vụ việc nào!
Theo kế hoạch lúc bấy giờ của bà ta, nếu không có gì ngoài ý muốn thì đêm đó Cơ Ngọc Dao đáng lẽ phải chết đuối trong hồ mới đúng, căn bản sẽ không có bao nhiêu chuyện rắc rối về sau. Nhưng đến tận bây giờ Cố Nhu vẫn không biết rốt cuộc là khâu nào đã xảy ra sai sót, chỉ đành tự nhủ có lẽ do Tôn ma ma đã trói nhầm người cũng nên.
Vừa nghĩ đến đây, bà ta đột nhiên bị một lực mạnh kéo xềnh xệch về phía trước. Cố Nhu kinh hoàng tột độ, cuối cùng cũng hiểu ra kẻ trước mắt định làm gì! Bà ta thét lên, cố sức nắm lấy cổ tay Cơ Ngọc Lạc, gào lớn: “Cơ Ngọc Dao! Ngươi điên rồi sao? Ngươi định làm gì!”
Tiếng gào thét làm cả đàn chim trong rừng kinh hãi xào xạc bay lên. Cơ Ngọc Lạc nhíu mày, dứt khoát bóp chặt lấy cổ họng bà ta.
Sắc mặt Cố Nhu tái mét, miệng cố phát ra âm thanh để thu hút sự chú ý của người khác. Nhưng đúng lúc này, mây đen đè nặng, một tia sét rạch ngang bầu trời kèm theo tiếng sấm vang dội, vùi lấp hoàn toàn tiếng kêu cứu của bà ta vào đêm dài.
Ánh chớp lóe lên trên gương mặt thiếu nữ, phản chiếu đôi đồng tử đen sẫm lạ thường. Trong đôi mắt ẩn chứa sát cơ đầy hững hờ, cứ như thể việc nàng muốn bóp chết bà ta cũng đơn giản như bóp chết một con kiến.
Cố Nhu nhận ra điều đó, bà ta dùng cả tay lẫn chân liều mạng giãy giụa. Khó khăn lắm mới hít được một hơi khí trời, bà ta vội vàng nói: “Rốt cuộc ngươi muốn cái gì? Có phải... có phải ngươi muốn biết chuyện của mười mấy năm trước không? Thả ta ra, ngươi thả ta ra rồi ta sẽ kể hết cho ngươi nghe.”
Cơ Ngọc Lạc khựng lại một chút, chân mày hơi nhướng lên.
Nửa thân người Cố Nhu đã treo lơ lửng ngoài lan can, bà ta không dám cử động mạnh, thấy Cơ Ngọc Lạc dừng tay thì như vớ được tia hy vọng sống sót, liền nói: “Ta không biết đại tiểu thư rốt cuộc nghe ngóng từ đâu về thân thế của mình, nhưng chắc hẳn những gì ngươi biết vẫn chưa đầy đủ. Đại tiểu thư quả thực không phải do phu nhân sinh ra, mẫu thân ruột của ngươi là... là một vũ cơ trong nhạc phường ở huyện Phồn An.”
Huyện Phồn An chính là quê nhà của Cơ Sùng Vọng, trước khi lên kinh ứng thí, ông ta đã sống ở đó suốt hai mươi năm.
Cơ Ngọc Lạc hoàn toàn chìm vào im lặng, ánh mắt vô định nhìn bờ môi mấp máy của Cố Nhu, trong đầu hiện lên một bóng dáng mảnh mai, mềm mại.
Nàng nhắm mắt lại, xua tan bóng hình đó ra khỏi trí óc.
Cố Nhu thấy vậy, chỉ đinh ninh rằng nàng thực sự không biết gì, nên càng ra sức kể lể: “Vũ cơ đó và lão gia không phải là tình sương gió qua đường. Theo ta biết, trước khi lên kinh, lão gia đã từng bái đường thành thân với mẫu thân ngươi. Chỉ là sau này vì muốn cưới nữ nhi của ân sư, ông ta mới muốn cắt đứt quan hệ với bà ấy. Nhưng không ngờ lúc đó mẫu thân ngươi đã mang thai, mà phu nhân lại vừa hay lâm trọng bệnh, đại phu nói bà ấy về sau khó mà có con. Trong lúc cực kỳ đau buồn, bà ấy mới bế ngươi về ngay khi mẫu thân ngươi vừa hạ sinh. Yêu cầu duy nhất bà ấy đặt ra với lão gia, chính là mẫu thân ngươi không được phép xuất hiện trên thế gian này nữa.”
Cơ Ngọc Lạc nghe xong, sắc mặt vẫn không hề thay đổi, chỉ nghiêng đầu nói: “Di nương quả thực vất vả rồi, nắm giữ một bí mật lớn như thế mà vẫn phải giả vờ như không biết.”
Đúng lúc này, Triều Lộ từ con đường nhỏ chạy tới, phấn khích nói: “Tiểu thư! Lâm Thiền và Vạn ma ma tới rồi, đang đi về phía này đấy.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận