Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Warhammer 30k: Phá Bỏ Định Mệnh

Chương 11: Dũng sĩ diệt rồng

Ngày cập nhật : 2025-07-12 19:42:37
Về mặt kỹ thuật, thứ đó là một dị vật công nghệ hữu cơ.

Loại thường thấy trong Thời Đại Đen Tối, khi nhân loại lao đầu vào thí nghiệm tạo ra những vũ khí điên rồ, như loại có thể ăn mòn cả thế giới thực lẫn warp, hay dị hơn là khẩu súng xóa sổ bạn khỏi ký ức của mọi người.

Và thứ này thì rõ ràng mang quá nhiều dấu hiệu của warp, đến mức khiến lông gáy tôi dựng đứng.

Tôi tập trung vào... con rồng trước mặt.

Đó là mô tả chính xác nhất mà tôi có thể nghĩ ra. Nó có hình dạng của rồng, nhưng lại toát lên sự nhân tạo, sự sai lệch về mặt sinh học và cảm giác quái đản. Vảy kim loại, cấy ghép máy móc, cùng một thứ phát sáng kỳ lạ nằm dưới lớp giáp ngực của nó.

Sinh vật này rất lớn, cái đầu to bằng thân người tôi. Khi nó gầm lên, hơi nóng từ cổ họng nó khiến hệ thống cảm biến trên giáp của tôi phát điên vì đủ loại bức xạ mà con thú đang phát ra.

Lá chắn tâm trí mà tôi dựng lên đã bảo vệ người đàn ông phía sau, dù bản thân tôi thì có cảm giác như bị một cơn gào thét tâm linh thổi thẳng vào mặt.

Trong witchsight của mình, tôi thấy rõ bản chất của nó, một hệ thống vận chuyển dành cho Elder Brain, trung tâm điều khiển của các đơn vị khác trên Space Hulk. Nó được trang bị thứ tôi đoán là một khẩu Rad-Cannon khổng lồ hoạt động như một loại "hơi thở", và cực kỳ nguy hiểm.

Vấn đề là tôi cũng thấy một thứ khác ở đó. Một quả cầu, giống như một lõi được sử dụng để cung cấp năng lượng cho sinh vật khi một xung năng lượng warp phát ra từ đó.

Vấn đề là, tại thời điểm này, tôi đã quen thuộc với Rangdan và phương pháp cộng sinh của chúng. Vì vậy, tôi biết rằng bất cứ thứ gì ở trong đó chắc chắn được dùng để cung cấp năng lượng cho sinh vật.

Thế là tôi chọn chiến lược "rất con người" mà tôi có thể nghĩ ra… Tôi sẽ chọc cái lõi đó bằng cây gậy của mình.

Tôi giơ kiếm lên, chĩa thẳng vào con quái được ráp kim loại, có cánh, và kết nối với một khẩu pháo laser được tiếp năng lượng bởi warp.

Ngực con quái phát sáng âm ỉ, và nó chuẩn bị tấn công.

Tôi đập mạnh chiếc khiên tháp xuống đất, ghim nó làm trụ và dùng nó làm điểm tựa để dựng lên một lá chắn phép mạnh nhất mà tôi có thể, đan xen giữa lá chăn không gian và máy phát Plasma trong khi tôi chuẩn bị.

Tôi, một mình, đối đầu với một con rồng hình thể kỳ quái… đúng là không công bằng.

Không công bằng cho con rồng ấy, là điều tôi muốn nói.

Điều trớ trêu là, nếu kẻ mà con quái phải đối mặt là bất kỳ ai khác, thì nó còn có cơ hội chiến thắng.

Được rồi, tôi khá chắc Lion có thể xử lý thứ này, khi anh ấy là một thợ săn quái vật đối đầu với một con quái vật, và hầu hết những người anh em thiên về chiến đấu của tôi cũng sẽ không gặp quá nhiều rắc rối.

Nhưng tôi, với những gì tôi biết… thì trận này coi như xong rồi.

Kể từ khi tái sinh, tôi đã có rất nhiều thời gian để triết lý về bản chất của warp, cùng với vài kiến thức mà Merlin từng chia sẻ—và điều đó đồng nghĩa tôi đã học được một vài mánh lớn.

Warp vốn vận hành dựa trên những câu chuyện hơn bất cứ thứ gì khác. Đó là những truyền thuyết vang vọng qua Đại Dương Năng Lượng Tâm Linh.

Nó là Dorothy lạc lối trong Mê Cung Bất Khả, tìm đến con Sên tự xưng là Pháp Sư.

Nó là Lucifer phản nghịch Cha mình và đẩy cả vũ trụ vào hỗn loạn.

Nó là Mordred đánh trọng thương Arthur trong phút cuối, làm Vị Vua tàn tạ và phải sống nhờ vào thiết bị hỗ trợ.

Ờ thì… ví dụ cuối hơi lạc tông, nhưng về bản chất, nó chính là hệ quả của Dị Giáo, nên bạn hiểu ý tôi rồi đấy.

Nó là Arthur, là Odin, là Caesar, trong lớp da thịt được rèn bằng gen.

Nó là Erda, trong ba hình dạng: Mẹ, Thiếu Nữ, và Bà Lão.

Điều đó có nghĩa là, nếu tôi biết một câu chuyện, tôi có thể tái hiện nó… tận dụng bản năng đã giúp tôi sinh tồn, bằng cách "cosplay" làm cả Vua Arthur và người anh trai của tôi cùng lúc.

Những suy nghĩ đầu tiên của tôi khi tái sinh trong cuộc đời mới này là làm sao để sống sót, và ai là người có khả năng sinh tồn giỏi nhất.

Cuối cùng, những câu chuyện có sức mạnh, đặc biệt là khi nói đến Warp.

Nếu tôi là một Psyker bình thường, tôi chắc rằng sức mạnh mà nó ban cho tôi sẽ mang lại cho tôi một lợi thế nhỏ, một chút may mắn.

Nhưng tôi không bình thường, phải không?

Tôi là một Primarch, và điều đó đi kèm với những khả năng nhất định, bao gồm cả việc kiểm soát hoàn toàn và tuyệt đối bộ não và các mô hình suy nghĩ của tôi.

Tôi đã muốn sống sót, và vì vậy tôi đã thay đổi tâm trí mình thành hình thức mà tôi biết sẽ phù hợp nhất với nhiệm vụ.

Mô tả gần nhất mà tôi có thể đưa ra về sự kiểm soát mà tôi có đối với tâm trí của mình là so sánh nó với các Con Đường Eldar... một quan điểm mà tôi quen thuộc hơn từ những nghiên cứu của tôi về Đá Linh Hồn, và chỉ vì tôi có quan điểm của một cuộc sống khác nơi tôi thiếu một khả năng bị phá vỡ như vậy.

Nó có nghĩa là một ý chí sắt đá, kiên cường theo một cách khó tả... gợi ý về nỗ lực mà Hoàng Đế đã đặt vào các con trai của mình. Trích lời Guilliman, tha hoá về lý thuyết là không thể... trên thực tế, nó đòi hỏi Primarch phải cho phép nó xảy ra.

Nó khiến tôi nhận ra rằng Sự Phân Tán đã khóa họ vào các Nguyên Mẫu của họ, cái sẽ phục vụ họ tốt nhất cho sự sống sót, vì họ thiếu bất kỳ quan điểm nào khác ngoài cái mà họ nắm bắt được.

Tôi nhìn vào một vật thể được gắn vào bên trong cẳng tay trái của mình, Bài Tarot Tâm Linh mà tôi đã sửa đổi để sử dụng cho mục đích này, hoạt động như một Điểm Tập Trung cho warp thay vì điều khiển trực tiếp nó.

Tôi dồn ý chí qua lá bài, tạo ra lá đầu tiên thông qua sức mạnh ý chí và cốt truyện, đan nó vào Tấm Thẻ Tâm Linh ấy.

Trong trường hợp này, tôi chọn một câu chuyện xưa—một câu chuyện mà ngay cả vào Thiên Niên Kỷ Thứ Ba cũng đã được xem là cổ tích.

Một hiệp sĩ cưỡi ngựa, với một cây thương bằng vàng, đối mặt với một con rồng.

Câu chuyện về một hiệp sĩ tên là George, cưỡi ngựa và dùng giáo đâm chết rồng.

Nếu người thi triển không phải là một Primarch, thì kết quả sẽ chỉ ở mức mơ hồ—bởi họ sẽ không biết những gì tôi biết.

Bởi tôi hiểu bản chất của con rồng—giờ đã bị xiềng xích dưới sao Hỏa và bị bắt phục tùng để thúc đẩy sự phát triển của Công Nghiệp… cũng như tôi hiểu bản chất của “Thánh” George, người đã—và sẽ—mang nhiều tên gọi khác xuyên suốt lịch sử…

Gilgamesh...

Iskandar...

Neoth...

Khải Huyền...

Hoàng Đế...

Đấng Tạo Hoá...

Cha....

Và thế là tôi kéo lấy câu chuyện của một Hiệp sĩ diệt rồng, của Hoàng Đế đánh bại Rồng warp, và mối liên kết giữa chúng tôi.

Bởi lẽ, các Primarch là gì nếu không phải là Hoàng Đế được khắc thu nhỏ thành hình người?

Và thứ này chắc chắn còn kém xa một trong những Mảnh C'tan mạnh nhất.

Khi tôi dẫn nguồn năng lượng warp vào dòng suy nghĩ ấy, bao phủ chúng bằng ý chí của mình, tôi cảm thấy không gian quanh mình trong warp như khựng lại trong chốc lát.

Tôi cảm thấy điều gì đó dịch chuyển bên trong bản thân... mô hình tư duy của tôi thay đổi.

Và rồi một hào quang vàng kim bùng lên quanh tôi, trao cho tôi đúng điều cần thiết cho trận chiến này.

Con rồng phun ra một hỗn hợp giữa Tia phóng xạ cùng lửa warp, nhưng tất cả đều bị chặn lại bởi lớp phòng ngự kỳ dị được tạo nên từ bùa chú, lá chắn không gian và lá chắn plasma, một phiên bản nén nhỏ của Questoris Knight, hợp thành chiếc khiên tháp của tôi.

Khi luồng hủy diệt ngừng lại, tôi lập tức lao lên, để lại chiếc khiên làm hào chắn cho các binh sĩ phía sau.

Nơi tôi từng đứng, một vệt trống rỗng bị bỏ lại phía sau khi Excalibur hút cạn warp được giải phóng để tự cung cấp năng lượng.

Tôi chỉ dừng lại khi đã lọt vào dưới đôi cánh khổng lồ của con rồng—chỉ để vung kiếm.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/warhammer-30k-pha-bo-inh-menh&chuong=11]


Một tia sáng năng lượng được giải phóng—rèn từ chính ngọn lửa của rồng và lưỡi kiếm sắc bén.

Con rồng lảo đảo lùi lại, phản ứng bản năng của nó đã cứu lấy cái đầu khỏi bị chém lìa.

Lưỡi kiếm kết hợp giữa ánh sáng và lửa cắt xuyên khớp cánh, chém đứt hẳn phần chi và khiến con quái mất đi khả năng di chuyển linh hoạt.

Nó giẫm mạnh vào tàn ảnh tôi để lại phía sau, trong khi tôi đã dùng warp burst để nhảy khỏi chỗ đó, để lại một vết cắt mỏng dọc theo sống lưng nó khi tôi lướt qua.

Quỹ đạo bay đưa tôi đến bức tường phía bên kia Đại Sảnh, nơi tôi xoay người để tiếp đất bằng hai chân trên bề mặt thẳng đứng, rồi lập tức đạp ngược lại một lần nữa.

Bao quanh bởi hào quang của sát long nhân, tôi tiếp cận con quái vật bằng kiếm trong tay.

Cái đuôi của nó vung tới, đánh lệch hướng tôi và khiến tôi tuột mất thanh kiếm.

Tôi lăn theo đà cú đánh.

Những vụ nổ từ hỏa lực phòng thủ của quân lính đào hào găm xuyên giáp và thịt con thú, khi nó đang quá mải đối phó với tôi.

Đang xoay người trong không trung, tôi giơ cánh tay trái lên, khai hỏa một loạt bắn từ dàn lascannon tích hợp—chùm tia laser phóng ra liên tục. Một cú kích hoạt bằng ý niệm đẩy quá mức năng lượng vào hệ thống, khiến các chùm tia hội tụ lại đánh mạnh như một khẩu pháo Lance, thứ vũ khí thường chỉ thấy trên Tàu Không Gian hoặc Titan, chứ không bao giờ là vũ khí gắn trong giáp cá nhân.

Tia laser rạch một đường dài qua lớp da sừng sần, làm tan chảy các lớp vảy kim loại bao bọc sinh vật.

Một tiếng "ping" cho tôi biết nguồn năng lượng chuyên dụng đã bị hỏng và nó đã hết đạn tạm thời. Các tụ điện tích hợp sẽ sạc lại từ năng lượng dự phòng mà Giáp Năng Lượng của tôi tạo ra, nhưng sẽ mất thời gian.

Khi tôi tiếp đất, tôi để sinh vật đập bàn tay có móng vuốt vào thân mình, hất tôi ra khỏi đường khi lá chắn năng lượng của áo giáp mài mòn móng vuốt của nó ngay cả khi nó cũng bị đoản mạch.

Tôi tiện thể tiếp đất gần nơi thanh kiếm của mình và đâm vào sàn Ferrocrete.

Với tôi không còn cản đường, bộ binh và các Armiger liên tục khai hỏa vào sinh vật, gây thương tích bề mặt và tạo cơ hội cho các Knight hạng nặng tấn công bằng hỏa lực thật sự.

Borus khai hỏa Thermal Cannon, thiêu thủng một lỗ lớn ở ngực con quái, suýt nữa thì đánh trúng phần lõi phát sáng trung tâm, khiến năng lượng chưa kiểm soát phát ra—quá kỳ lạ để thuộc về thế giới thực.

Tâm trí tôi lướt nhanh qua các kịch bản.

Phóng xạ của nó có nghĩa tôi là người duy nhất có thể cận chiến an toàn, trong khi bản chất warp của lõi khiến tôi cảnh giác không rõ nó có thể giải phóng gì—và liệu lá chắn của tôi chịu được bao lâu.

Sự kết hợp đó chỉ hứa hẹn một điều: Đột Biến.

Tôi di chuyển, nắm lấy Excalibur dọc theo con đường khi mặt đất dưới chân tôi vỡ vụn theo mỗi bước chân.

Tôi thấy mình ở giữa người đàn ông và xung năng lượng không kiểm soát. Tôi đã huy động sức mạnh của mình, nắm lấy đòn tấn công bằng những bàn tay vô hình trong Immaterium như thể đang vật lộn với một con thú, vật lộn để giữ vững vị trí của mình.

Thế nhưng, tôi đã đứng vững, sự kết hợp của đòn tấn công chắc chắn sẽ mang lại những đột biến không thể tưởng tượng được cho những người bị nó đánh trúng.

Tôi kéo tất cả thay vì để nó đánh trúng những người không thể kiểm soát nó, những người không được che chắn khỏi nó. Tôi để nó trôi vô ích chống lại ý chí của mình, ngay cả khi Hào Quang Vàng quanh tôi bị đẩy lùi gần hơn với làn da của tôi.

Tôi có thể cảm thấy nó ảnh hưởng đến tôi, ngay cả khi tôi cảm thấy như thể mình đang nhìn nó từ bên ngoài.

Vương miện sừng trên trán tôi dài ra khi tôi kéo thêm warp.

Bộ gen của tôi bắt đầu bị phá vỡ. Một phần trong tôi nghĩ rằng đó là một điều tồi tệ.

Một tia ý chí dệt bộ gen trở lại trạng thái ban đầu, được hướng dẫn bởi kiến thức về mã chính xác.

Cơ thể không bị xáo trộn bởi [Sự Thay Đổi] mà sức mạnh đã hứa hẹn với tôi, thì thầm những cám dỗ về kiến thức và ma thuật không thể sánh bằng. Warp lúc ấy tràn ngập sắc xanh xung quanh tôi.

Tôi từ chối nó.

Lưỡi kiếm của tôi tự di chuyển, tấn công một thứ gì đó, không nằm trên Bình Diện Vật Chất.

Áp lực giảm bớt.

Sắc xanh được gột rửa bằng sắc vàng.

Sức mạnh tràn ngập tôi.

Tôi cảm thấy như một cái thùng bị kéo căng đến giới hạn.

Tôi giải phóng một phần warp.

Một cú tăng tốc, sau đó là một cú đánh, giải phóng một chùm sáng cắt đứt đầu con rồng khi tôi tiếp đất.

Một đòn kết liễu.

Sức mạnh tôi đang nắm bắt trượt khỏi tay, tan vào warp.

Cơ thể tôi lăn một vòng trên mặt đất khi ý thức dội ngược về lại thân xác.

Sinh vật không chết như tôi mong đợi, dù cú đánh đã khắc sâu dấu ấn vào bản thể nó.

Thay vào đó, cái đuôi của nó mọc ra hai cặp mắt và một cái miệng đầy răng, gầm lên thách thức.

...Ừ thì, ít ra cái đầu không mọc lại.

Thắng lợi nhỏ cũng là thắng lợi.

“Giữ khoảng cách và bắn tránh lõi. Bào mòn nó dần dần,” tôi ra lệnh qua bộ đàm.

Những tiếng nổ rền vang bao trùm thân thể con rồng.

Bộ binh hoàn toàn sẵn lòng tuân lệnh tôi, trong khi các Hiệp sĩ bắt đầu gây ra tổn thương nghiêm trọng hơn qua từng phát bắn, từng lớp giáp ngoài của con quái bị bóc dần, đánh vào mọi thứ trừ phần ngực đang phát sáng của nó.

Không giống như những vết cắt tôi tạo ra bằng kiếm, sát thương gây ra bằng vũ khí thông thường đã lành lại trong vài giây. Nó cũng không thực sự làm chậm con quái vật khi con rồng lững thững tiến gần hơn đến lá chắn tôi đã dựng.

Dùng Warp Burst, tôi lao mạnh vào sườn con rồng, tung một cú đấm chứa đầy năng lượng Warp khiến toàn bộ con quái bị hất tung khỏi mặt đất, bay xuyên qua bức tường và tạo khoảng cách đủ cho các Hiệp sĩ tấn công.

Bụi bao phủ nơi Rồng bị mắc kẹt vào bức tường, một khoảng lặng trong trận chiến cho tôi tối đa vài micro giây để đưa ra một chiến lược mới.

Mắt tôi quét qua lớp giáp tan chảy, những mảnh cấy ghép máy móc bị phá hủy, cho thấy giới hạn trong khả năng tái sinh của vật chất hữu cơ.

Cộng thêm thực tế rằng việc tấn công vào lõi trong ngực con rồng tạo ra các vụ nổ chứa năng lượng Warp, chỉ còn duy nhất một lựa chọn.

Tôi phải lao vào và móc lõi phản ứng ra bằng tay.

Lớp bụi nơi con rồng tiếp đất nổ tung trong một tiếng gầm, và một bong bóng tấn công tâm linh từ Elder Brain phát ra, vỡ vụn khi chạm vào mũi thanh kiếm của tôi. Lưỡi kiếm hấp thụ luồng năng lượng ấy, triệt tiêu đòn đánh. Thanh kiếm trong tay tôi phát sáng màu vàng kim, sẵn sàng chém vì +Vinh Quang+, nhưng tôi giữ lại năng lượng ấy—cho cú đánh duy nhất tôi cần.

Con rồng nhắm phần gốc cổ còn sót lại về phía chúng tôi, ánh sáng bắt đầu tụ trong cổ họng—chuẩn bị khai hỏa.

Và rồi gốc cổ nổ tung.

Bởi vì rồng thở lửa bằng miệng, và giờ miệng của nó là cái đuôi.

Tôi giải phóng câu thần chú mà tôi đã đan sẵn để ép buộc quy tắc đó tồn tại trong warp.

Con rồng gầm lên, cơ thể biến đổi trước mắt tôi. Nó mở cái đuôi, nay đã trở thành đầu mới—một ánh sáng bắt đầu hiện lên dọc theo cổ họng, báo hiệu tia năng lượng sắp được phóng ra.

Balyn hét lên, một tiếng kim loại va vào kim loại được nghe thấy, và tôi vươn tay ra bắt lấy chiếc khiên mà ông ta đã đá về phía tôi, đưa nó vào giữa tôi và sinh vật và hứng trọn đòn tấn công.

Thay vì chờ đợi luồng năng lượng ập tới, tôi lao về phía nó.

Thêm một lần warp burst, và khiên tháp của tôi được nhét thẳng vào họng con rồng. Lá chăn không gian kích hoạt, chuyển hướng luồng bức xạ vào Ether.

Tiếng giẫm bước của ba Armiger vang vọng sau lưng tôi khi tôi nắm lấy quai hàm sinh vật, không cho nó mở miệng. Thanh kiếm của tôi rơi xuống khi tôi dồn toàn lực giữ chặt con quái.

Cáp móc vốn được dùng để di chuyển và bắc cầu được bắn ra—hai trong số đó trúng mục tiêu, cuốn quanh đầu con quái, không cho nó gỡ chiếc khiên, còn sợi cuối cùng móc vào chân trước của nó.

Sinh vật vùng vẫy, kéo lê cả bộ giáp cao gần sáu mét gắn vào cánh tay nó trước khi giẫm nát những cỗ máy nhỏ hơn.

Volcano Cannon của Balyn kết hợp cùng Thermal Cannon của Borus khai hoả đồng thời, xé toạc đôi cánh còn lại, rồi xẻ dọc phần giáp ngực, để lộ một lõi đang đập thình thịch đan xen giữa bóng tối và những tia chớp warp.

Tôi tiếp đất với một tiếng "thịch", ngay cạnh thanh kiếm của mình, và vung nó với độ chính xác, cắt đứt cái đầu thứ hai khi tôi bước một bước, nhằm mục đích xé lõi ra.

Không có đầu, mọi thứ trở nên... kỳ lạ hơn.

Thịt của Elder Brain tách ra khi nó trở thành một mớ xúc tu thịt và bóng tối giống một thực thể kinh dị cổ xưa hơn là rồng.

Phía sau tôi, có người lính la hét trong hoảng loạn, dù họ vẫn tiếp tục bắn. Tôi cảm thấy liên kết tinh thần giữa tôi và họ căng ra và đứt đoạn, tâm trí họ bị đẩy vào điên loạn bởi cảnh tượng trước mắt.

Một hỗn hợp giữa bóng tối và thịt sống tràn đến, kèm theo một đòn tấn công tâm linh vang vọng trong tâm trí tôi.

Tôi truy theo đòn tấn công trở lại trong Immaterium, quá tinh vi để tôi nhận ra ban đầu, và đốt cháy nó trên đường đi của nó, che chắn phần còn lại của binh lính. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của họ đang làm ô nhiễm Immaterium, nhưng niềm tin và hy vọng lại dội về tôi, tiếp thêm sức mạnh. Tôi một lần nữa kéo lấy năng lượng, bao phủ thân mình bằng hào quang vàng kim.

Xúc tu bóng tối dừng lại ngay rìa hào quang, trong khi tôi lao vào chiến đấu tay đôi với xúc tu thịt.

Tôi di chuyển với sự uyển chuyển của một Eldar Autarch, những ký ức và kinh nghiệm tích lũy hàng thiên niên kỷ đấu kiếm đã được nhồi nhét vào tâm trí tôi từ Đá Linh Hồn và được tích hợp một phần khi tôi đỡ, cắt và làm chệch hướng.

Luồng năng lượng từ Las-Cutter tích hợp trên kiếm xuyên qua thịt, chọn từ hàng trăm đòn để chém thẳng vào lõi, khi tôi đứng giữa tâm cơn bão bằng máu thịt.

Tuy nhiên, tôi không hoàn hảo, vài đòn đánh tôi không kịp đỡ khiến giáp tôi bị rách từng mảng, nhưng các Warp Burst được tính toán cẩn thận đã triệt tiêu đà đánh, giữ tôi vững vàng. Máy phát trong giáp hoạt động tối đa, giữ lớp chắn còn nguyên.

Sau vài phút chiến đấu, một lệnh tinh thần đã mở khóa các động cơ servo trên các khớp của tôi được sử dụng cho sức mạnh và sức bền từ giáp năng lượng. Sức bền và sức mạnh đã được đổi lấy tốc độ tự nhiên khi năng lượng được chuyển vào trường năng lượng xung quanh tôi, hoạt động như lớp giáp chính.

Từng chút một, tôi khắc, chém và cứa thịt và xương như nhau, mỗi vết cắt làm đứt thịt ở cấp độ khái niệm và khiến việc chữa lành là không thể, để lại ngày càng ít hơn giữa tôi và trái tim của con rồng.

Có lúc, con thú đã cố gắng hình thành một cái đầu mới phía trên tôi.

Balyn lao đến từ phía sau, đèn trên giáp sáng bừng khi bóng tối đổ xuống ông ấy. Giữ lại được một nửa đòn đánh, ông ấy tận dụng cơ hội nhét Volcano Cannon vào miệng con quái và bắn tung đầu nó thành từng mảnh, chỉ để bị văng đi bởi một cú đánh từ xúc tu lớn, thứ nhanh chóng bị tôi chém rụng cùng lũ khác.

Như một bác sĩ phẫu thuật cắt khối u, thanh kiếm tôi như dao mổ, rạch sâu vào đống thịt quái đản.

Xúc tu gãy đổ xung quanh. Những cái miệng đầy răng nanh bị chẻ đôi.

Tôi cứ vung kiếm... không biết bao lâu... như thể kéo dài cả một giờ.

Một cú đá cuối cùng giật trái lõi đen u ám ra khỏi hốc, nảy lăn sang một bên.

Lỗ hổng để lộ phần chất xám thần kinh chứa Elder Brain ngay phía sau Lõi.

Một cú chém cuối cùng chéo lên trên và một tiếng hét "EXCALIBUR!" giải phóng một chùm ánh sáng vàng từ năng lượng dự trữ trong lưỡi kiếm của tôi, tạo ra một vết chém lớn dọc theo các bức tường phía sau con rồng, ngay cả khi linh hồn bị hủy diệt.

Thứ tởm lởm của Rangdan đã bị tiêu diệt.

Nhưng... mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Nơi Lõi Đen đã rơi xuống, giờ nó đang lơ lửng. Một quả cầu bóng tối mà các bóng tối xung quanh nó vặn vẹo và cuộn lại.

Thịt xung quanh nó nhường chỗ, bị xé toạc và vứt bỏ khi Lõi có một hình dạng... tinh tế hơn là từ tốt nhất để mô tả nó.

Những bóng tối tập hợp lại quanh nó, tạo thành một hình dạng rồng một lần nữa.

Theo thói quen, tôi ghi nhận hành động này, vì thứ trước mắt chúng tôi đã được dùng để cung cấp năng lượng cho con rồng ban đầu... nhưng không kiểm soát nó.

"Bật đèn lên," tôi ra lệnh, ngay cả khi hào quang của tôi chỉ còn một nửa độ sáng ban đầu.

Tôi cũng nhận thấy rằng sự kết hợp kỳ lạ giữa Hư Không và Bức Xạ không còn phát nổ từ Lõi nữa một khi lớp thịt xung quanh nó bị đốt cháy.

Tôi xem xét các lựa chọn của mình và đưa ra một lựa chọn.

Trong một cú tăng tốc cuối cùng, tôi đâm thẳng lưỡi kiếm của mình vào Lõi. Khoảnh khắc Excalibur đâm xuyên qua nó, một sự hiện diện rộng lớn đè nặng lên tôi—lạnh lẽo, cổ xưa và không thể hiểu nổi. Tôi có thể cảm thấy nó đang nhìn sâu vào linh hồn tôi, phân tích từng lớp tồn tại của tôi.

Sau đó, một thứ gì đó sâu hơn trước đây tuôn chảy qua Excalibur, thấm vào linh hồn tôi và lấp đầy một khoảng trống mà tôi không hề biết là trống rỗng.

Cảm giác của nó khác với những ác quỷ mà tôi đã hấp thụ với khái niệm Vinh Quang—đặc hơn, ít phù du hơn, gần như cổ xưa trong sức nặng của nó. Sự hiện diện này mang theo một sức nặng, một nhận thức, như thể nó chứa đựng những ký ức về một thời đại đã bị lãng quên từ lâu. Nó không làm tôi tràn ngập giận dữ, đói khát, tham vọng, hay tuyệt vọng mà thay vào đó đọng lại nặng nề.

Một vụ nổ vang lên nơi kiếm tôi chạm lõi, hất văng tôi ra xa. Trong lúc rơi, tôi nghe một tiếng thì thầm, nhẹ như hơi thở nhưng lạnh sống lưng:

"Nán lại…"

Lõi tách làm đôi, rơi xuống đất.

Bóng tối nuốt lấy tầm nhìn tôi, và tôi mất ý thức.

Bình Luận

0 Thảo luận