Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Warhammer 40k: Đôi cánh thiên thần

Làm một

Ngày cập nhật : 2025-06-06 22:49:55
"Chúng sẽ là những đứa con trai của ta, và trong chúng sẽ tồn tại hy vọng về một nhân loại thống nhất. Chúng sẽ mang sức mạnh để giành chiến thắng – không chỉ khi chiến thắng ở trong tầm tay, mà cả khi nó dường như không thể đạt được, khi diệt vong phủ xuống như tấm khăn tang. Trong những thời khắc tăm tối ấy, những người con cao quý của ta sẽ tỏa sáng rực rỡ hơn tất cả."
— Được cho là lời của Hoàng Đế Nhân Loại

Thời gian: 5. 240. 451. M42

++ HÀNH TINH BAAL ++

++ ARX ANGELICUM: PHÁO ĐÀI TU VIỆN CỦA BLOOD ANGELS ++

++ 400 NĂM KỂ TỪ KHI ROBOUTE GUILLIMAN TÁI SINH ++

Không khí bên trong Sanctum Sanctorum của Amareo nồng nặc mùi tử khí. Không chỉ là mùi không khí tái chế đang vật lộn trong những hệ thống lọc hỏng hóc, hay mùi hăng gắt của vỏ đạn bolter cháy khét kèm theo khói promethium, mà còn là một thứ gì đó sâu hơn, hiểm độc hơn.

Đó là mùi tanh kim loại của máu đổ, cả máu đỏ tươi của Astartes trung thành lẫn chất lỏng nhờn bất thường của sinh vật sinh ra từ Warp, phủ lên trên là làn sương tâm linh nồng nặc của Chaos Undivided, đang ép tới từ mọi phía.

Nhiều tuần đã trôi qua thành nhiều tháng kể từ khi như Ark of Omen rạch ngang không gian gần hệ hành tinh Baal, nôn ra một cơn thịnh nộ cuồng loạn mà ngay cả sức mạnh hợp nhất của Blood Angels cùng những chapter hậu duệ của họ cũng phải vật lộn mới cầm cự được. Giờ đây, điều không tưởng đã xảy ra: Arx Angelicum, pháo đài tu viện gần như bất khả xâm phạm của Blood Angels trên Baal, đã bị xuyên thủng.

Chapter Master Dante, Thống Soái Tối Cao của Blood Angels, Nhiếp Chính của Imperium Nihilus tại Vết Sẹo Đỏ (Red Scar) cảm nhận sức nặng của mười chín thế kỷ đang đè nặng lên mình hơn bao giờ hết. Thân thể cổ xưa của ông, giờ đã được nâng cấp lên thành Primaris, đau nhức với sự mệt mỏi vượt qua cả nỗi đau thể xác đơn thuần.

Mặt Nạ Tử Thần Sanguinius bằng vàng, được tạo hình theo những đường nét của chính vị Primarch, che đi khuôn mặt hằn sâu dấu vết thời gian của ông, vẻ ngoài cao quý của nó được bao quanh bởi một vầng hào quang năng lượng đủ để gieo rắc nỗi kinh hoàng cho những kẻ thù yếu hơn.

Dante gạt đi cú chém vụng về từ một chiếc rìu xích nhuốm máu, do một tên Khornate Berserker vung lên, cú va chạm truyền rung động dọc cánh tay ông dù lưỡi rìu đã được bao bọc bởi trường lực của  Axe Mortalis cỡ lớn.

Với sự thanh thoát được tôi luyện qua vô vàn cuộc chiến, ông xoay người lọt vào trong tầm tấn công của Berserker, lưỡi rìu Mortalis xé toạc lớp giáp ceramite và thịt xương tha hóa trong làn máu đỏ phụt ra từ động mạch, trong khi khẩu súng lửa Perdition trên tay kia bắn tan xác một tên cuồng tín thứ hai vừa lao ra từ làn khói. Tên điên đầu tiên ngã xuống, một xác chết nữa được thêm vào đống đổ nát đẫm máu mà ngôi nhà của ông đã trở thành.

Ông không hề dừng lại nghỉ ngơi dù chỉ là 1 phút.

"Biệt đội Castor, củng cố cổng vòm phía tây, chúng đang tìm cách đánh thọc sườn! Không được để chúng có cơ hội! Tất cả đơn vị, tập trung hỏa lực vào vector Gamma Nine! Astartes phản bội đang tiến đến!"

Giọng ông, được khuếch đại qua bộ phát vox gắn trong Mặt nạ Tử thần, vang lên xé tan âm thanh hỗn loạn của trận chiến. tiếng nổ súng của bolter, tiếng gầm rú lũ quỷ dữ, những tiếng kêu xung trận của bọn phản bội. Lệnh của ông được tuân theo ngay lập tức, những người anh em trong bộ giáp đỏ thẫm di chuyển qua sự tráng lệ đổ nát của khu vực bảo vệ cuối cùng trong quần thể lăng mộ.

Bốn thế kỷ dài trước đây, một khoảng thời gian gần như là vĩnh cửu, ngay cả đối với một người như ông, Dante đã chứng kiến sự trở lại của Chúa Tể Roboute Guilliman, và từng cảm nhận ánh lửa hy vọng bùng lên, chói sáng một thoáng trong khắp đế chế đang hấp hối này. Không lâu sau đó, ông lại nằm trong số những người đầu tiên đàm đạo cùng Lion El’Jonson khi vị Primarch này bước ra màn sương của thời gian. Hai vị Primarch, hai người con của Hoàng Đế đã trở lại, như hiện thân của một thời đại huy hoàng đã qua.

Tuy nhiên, trong suốt bốn trăm năm nghiệt ngã đó, cục diện chiến tranh chưa bao giờ thật sự xoay chuyển. Những thắng lợi ban đầu huy hoàng của Thập tự chinh Indomitus rồi cũng dần bị thay thế bởi một cuộc chiến tiêu hao khốc liệt và tàn khốc. Những chiến thắng trở nên vô nghĩa, những vùng đất chiếm được chẳng giữ được lâu. Với mỗi hệ sao được giành lại trong Imperium Sanctus, thì dường như ba hệ khác lại rơi sâu hơn vào bóng tối trong Nihilus.

Những cuộc chinh phạt không ngừng nghỉ của Abaddon the Despoiler, các mưu kế tà ác của Arkifane và lò rèn linh hồn của hắn, những đợt WAAAGH! bất tận của bọn Ork, sự bành trướng lặng lẽ và lạnh lẽo như cõi mộ của các triều đại Necron, cơn đói vĩnh cửu của Tyranids, cùng với làn sóng hỗn mang dâng trào, áp đảo... tất cả đều gặm nhấm không ngừng nghỉ vào những rìa của niềm hy vọng mong manh mà Avenging Son và Knight of Nihilus đã từng đại diện.

Hy vọng lúc này gần như chỉ còn là một huyền thoại đã bị lãng quên.

Giờ đây, họ chiến đấu không còn vì chiến thắng, mà vì danh dự, vì lòng bất khuất, và vì sự thiêng liêng của mảnh đất này. Bảo vệ Amareo, nơi lưu giữ di hài của các chiến binh đã ngã xuống trong Chapter, phòng triển lãm ghi lại những chiến công và bi kịch đòi hỏi những gì còn lại cuối cùng trong cơn giận dữ của họ, và một sự kháng cự cuối cùng, bất khuất. Trong nhiều ngày liền, chiến sự đã tràn qua những hành lang linh thiêng, lướt qua những cỗ quách chứa đựng anh hùng, những cái tên vẫn còn vang vọng trong trí nhớ của Dante sau 1900 năm phục vụ. Có những người ông từng sát cánh bên họ trong những thời đại xa xưa. Tất cả… ông đều đã từng tiếc thương. Và giờ, vẫn đang tiếc thương.

Làn sóng kẻ thù không ngừng nghỉ đã cắt đứt Dante cùng và đội quân hiện tại của ông khỏi các lực lượng Blood Angels khác, hiện đang bị phân tán khắp pháo đài đổ nát. Bị ép lùi dần một cách không thể cưỡng lại, họ nay đã bị dồn về vị trí cuối cùng, ngay trước nơi an nghỉ của Đấng Tổ phụ, người cha tinh thần, Thiên Thần của họ. Trước Kim Quách của Sanguinius.

Kim Quách ấy được đặt trên một bệ đá cẩm thạch obsidian ở đầu kia căn phòng rộng lớn. Đó là một cấu trúc hình cầu khổng lồ, bề mặt gần như hơi trong suốt, từ trong đó ánh sáng vàng nhạt toát ra nhịp nhàng, như một thứ ánh sáng sống động bất chấp hệ thống chiếu sáng khẩn cấp lạnh lẽo và ma quái của gian phòng.

Đây không chỉ là một ngôi mộ; nó là một minh chứng cho nghệ thuật của Đế Chế và niềm tin vững chắc, là trái tim của Quân Đoàn, là trọng tâm của lòng thành kính của họ, là biểu tượng của sự hy sinh mà sự tồn tại của họ được dựa vào. Nếu nó sụp đổ, nếu những sinh vật đang cào xé cánh cửa làm ô uế nó… Dante nhắm mắt lại trong thoáng chốc.

Linh hồn của Blood Angels có thể sẽ vỡ vụn, không bao giờ có thể gượng lại được nữa.

Một làn sóng áp lực tâm linh mới, mạnh mẽ và có định hướng hơn, tràn qua căn phòng, đặc quánh, buồn nôn, mang theo tiếng gầm gừ của sự tàn sát được hứa hẹn và cơn thịnh nộ không ngừng của Thần Máu. Dante nhận ra những dấu hiệu báo trước trong những người anh em của ông: tay siết chặt, những thay đổi nguy hiểm của tư thế, ánh mắt hoang dại của Cơn Thịnh Nộ Đen đe dọa chiếm lấy họ. Áp lực mới này báo hiệu sự xuất hiện của một thực thể khủng khiếp, một hiện thân được Khorne ưu ái, kẻ hành quyết được hắn ban phước sắp sửa xuất hiện.

Ông nắm chặt cây rìu của mình, lẩm nhẩm những lời răn dạy về sự kiểm soát. Xung quanh Kim Quách, Đội Vệ binh Sanguinary, những chiến binh tinh nhuệ bậc nhất của Chapter, những người mang giáp vàng bảo vệ ký ức về Primarch của họ vẫn đang đứng vững như tượng. Những chiếc mặt nạ tử thần vô cảm của họ không để lộ chút gì của sức ép đang dâng trào, dù kỷ luật huyền thoại của họ đang gần chạm đến giới hạn trước sức vấy bẩn dữ dội của Warp.

“Chúng ta đang đứng bảo vệ thi thể của Cha mình! Chúng ta sẽ để lũ quỷ dữ làm ô uế nơi này sao?” Dante truyền giọng qua hệ thống vox chỉ huy.

Một tiếng gầm đồng thanh, hoang dại và vang dội: "KHÔNG BAO GIỜ!" — vọng lại từ mọi chiến binh Blood Angels trong tầm vox, âm thanh của sự kháng cự thuần túy, bất khuất, không gì lay chuyển.

Sau đó, cánh cửa chống nổ khổng lồ dẫn vào Thánh Địa, vốn đã bị tàn phá, nổ tung vào bên trong. Một hình thù quái dị, được bao bọc bởi năng lượng đỏ như máu và sự căm ghét rõ rệt, cúi mình bước vào: một Bloodthirster của Khorne, sừng sững trên các Astartes, da như máu khô, đôi cánh da lươn đập mạnh. Cây rìu xích khổng lồ của nó, rỉ ra dịch nhầy, rung lên với sức mạnh hắc ám. Đôi mắt dã thú, bùng cháy bởi mối hận thù cổ xưa, khóa chặt lấy Kim Quách của Sanguinius.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/warhammer-40k-oi-canh-thien-than&chuong=1]


Một tiếng gầm đầy phẫn nộ xé toạc cổ họng Dante, một âm thanh được mài giũa qua gần hai thiên niên kỷ chiến tranh.

"Ngôi mộ này sẽ không bị xâm phạm, quỷ dữ! Ta thề bằng tính mạng của mình, ngươi sẽ không bước thêm một bước nào nữa!”

Ông lao mình về phía trước, Axe Mortalis giương cao, trở thành một vệt mờ đỏ thẫm và vàng óng nổi bật giữa bóng tối đang bao trùm, một chiến binh đơn độc chống lại một hiện thân của sự tàn sát.

Bóng tối. Tuyệt đối, nghiền nát. Rồi đến nỗi đau – không phải nỗi đau thể xác, mà là một cơn thống khổ xé nát tận linh hồn. Những cảm giác ma quái bùng lên: vuốt sắc cào xé da thịt, cú đánh nặng nề làm vỡ nát xương cốt, một cú rơi chóng mặt từ độ cao khủng khiếp… Anh cố gắng thở hổn hển, nhưng không có hơi thở, cũng chẳng có cơ thể để thở.

Mình… đang ở đâu? Không, mình là gì mới đúng? Những hình ảnh vụt qua như nhiễu sóng: mặt đường ướt dưới ánh đèn đường, tiếng bánh xe rít lên, một bức tường ánh sáng trắng. Đèn pha. Từ ngữ ấy bật ra, kéo theo một cái tên – Ethan Vance. Nghe có vẻ đúng, nhưng xa lạ, như thể là của một người nào khác. Giống như mặc thử bộ đồ gần vừa, nhưng không phải của mình. Vụ tai nạn… là mình sao? Mình đã—? Suy nghĩ đứt đoạn, chìm vào khoảng không vô định hình sau đó.

Anh trôi dạt trong khoảng đen kịt, nuốt chửng ấy suốt một khoảng thời gian không thể đong đếm, giây phút hay thiên niên kỷ, thật khó để phân biệt. Rồi, bóng tối nhường chỗ. Không phải cho ánh chói gắt của ký ức cuối cùng, mà là một thứ ánh sáng, rực rỡ và mênh mông, nhưng lại bằng cách nào đó… tan vỡ.

Trước ý thức đang trôi nổi của anh, dường như có một mặt trời vỡ vụn thành hàng triệu mảnh lấp lánh. Mỗi mảnh vỡ rung lên với một nguồn sức mạnh to lớn, một nỗi buồn da diết, nhưng cũng toát ra sự ấm áp dịu dàng không thể khuất phục. Ánh sáng ấy dần hội tụ lại, tạo thành một hình dạng đánh vào tâm khảm anh một cảm giác quen thuộc đến rối loạn, như thể bị kéo lên từ tầng sâu thẳm nhất của ký ức, từ vô số giờ anh vùi đầu vào sách vở với chơi những trò chơi chiến tranh thu nhỏ.

Đôi cánh bằng ánh sáng sáng thuần khiết nhất, tráng lệ ngay cả khi đã tan vỡ bao quanh một thực thể đẹp đến mức đau đớn, mang khí chất cao quý. Vàng và đỏ thẫm lập lòe xung quanh người ấy như những tàn lửa sắp lụi tắt.

Sanguinius.

Một giọng nói cổ xưa vượt thời gian, mệt mỏi nhưng đầy uy nghi và từ bi, chạm trực tiếp vào ý thức của hắn. Đó không phải âm thanh đơn thuần, mà là một làn sóng phức tạp của tư tưởng, niềm tiếc thương, và mục đích.

"Chào mừng, đứa con của Terra. Người con của ký ức. Novus Anima. Linh hồn từ bên kia những vì sao đầy sóng gió."

Thực thể ấy hướng toàn bộ sự hiện diện về phía anh, ánh nhìn vàng rực chứa đựng nỗi buồn kéo dài hàng thiên niên kỷ, nhưng cũng ánh lên một tia nhận biết.

"Ngươi nhìn thấy ta. Và hơn thế... ta cảm nhận được dấu ấn câu chuyện của ta khắc sâu nơi linh hồn ngươi, Ethan Vance. Ngươi không nhận ra ta qua ký ức thuộc về cuộc đời mình, mà là như một kẻ đã chiêm ngưỡng bức thảm sử của ta từ xa. Chính sự thấu hiểu sâu sắc ấy... đã gọi ta đến, và là lý do vì sao ngươi được chọn."

Hình thể mờ ảo của Ethan run rẩy. Hình bóng trước mắt anh, đôi cánh trắng như ngà, gương mặt hằn sâu đau thương ấy  không phải giấc mơ hay trò đánh lừa ký ức. Không chỉ là quen thuộc. Nó chân thật.

Sự thật không tưởng đè sập lên hắn như một cơn bão. Sanguinius đang đứng trước mặt anh, chân thực như bất cứ điều gì anh từng biết. Đại Thiên Thần. Đứa con của Hoàng Đế. Primarch của Quân Đoàn Thứ Chín. Nhân vật mà anh từng nghiền ngẫm qua sách vở, thần thoại, người đã chết dưới tay Horus và để lại bóng ma ám ảnh cả một thiên hà suốt mười nghìn năm lẫn một cộng đồng hâm mộ suốt hàng thập kỷ.

Nhưng giờ đây, ngài đang ở đây. Sống động. Đang đứng ngay trước mặt hắn. Đây không phải là giấc mơ.

Một ý nghĩ sắc như lưỡi dao xé toạc màn sương trong đầu: Nếu Sanguinius là có thật… thì mọi thứ khác cũng vậy.

Hỗn Mang. Lũ quỷ. Tyranids. Những tà thần ăn linh hồn. Tất cả… đều có thật.

Mình đang... ở trong vũ trụ Warhammer sao?

Câu hỏi ấy còn khủng khiếp hơn cả nhận thức. Một nỗi hoảng loạn lạnh lẽo xoáy sâu vào tâm trí không thân xác của anh. Không có cơ thể để hít thở, chỉ còn nỗi sợ nguyên thủy, trần trụi. Được đưa tới đây sau cái chết... trong một vũ trụ được định nghĩa bởi nỗi kinh hoàng và khổ đau vĩnh cửu. So với nó, những tầng sâu nhất của địa ngục có khi còn dễ chịu hơn.

Trong cơn tuyệt vọng, anh cố tập trung vào hình bóng rực sáng mà đầy tang thương trước mặt, ý nghĩ chật vật hiện lên giữa cơn kinh hoàng, đẫm đầy sự kính sợ và ngờ vực:

"Sanguinius!? Tôi… tôi không hiểu… sao chuyện này lại có thể xảy ra?"

Một làn sóng buồn sâu thẳm, xen lẫn sự dịu dàng bất ngờ như một cơn gió mát lành, từ sự hiện diện của Thiên Thần tràn qua linh hồn đang hoảng loạn của Ethan, tạm thời xoa dịu những cạnh sắc nhất của nỗi sợ hãi – như nước mát tưới lên vết bỏng rát.

" Đừng lo, linh hồn của Ethan."

Giọng nói vang lên trong tâm trí của Sanguinius, đồng cảm với nỗi kinh hoàng mà Ethan đang trải qua.

"Nỗi sợ của ngươi vang vọng mạnh mẽ trong biển linh hồn này, điều đó là dễ hiểu, khi ta cảm nhận được những sự thật mà ngươi đã nắm bắt. Nhưng hãy gác nó sang một bên, ít nhất là lúc này. Hãy hít thở, dù không có phổi. Hãy lắng nghe."

"Phải, đứa con của một thời đại khác. Ta là Sanguinius… hoặc đúng hơn…"

Một sự mệt mỏi nặng nề vọng qua mối liên kết tâm linh ấy, như một tiếng thở dài vượt qua âm thanh.

"... Là những gì còn sót lại của ta. Bị tan vỡ, trôi dạt, cũng giống như ngươi. Horus… đòn đánh của hắn không chỉ làm tổn thương thân xác. Nó xuyên thấu cả bản thể, làm tan rã linh hồn ta, rải nó khắp dòng xoáy của Empyrean. Ta đã tồn tại, bằng ý chí kiên cường cùng dư âm từ ánh sáng của Cha ta. Nhưng ta quá… rạn vỡ… để có thể trở về một mình."

Ethan cảm thấy một sự hiểu ra đang trỗi dậy, lạnh lẽo và đáng sợ.

"Trở về? Ý ngài là…"

"Về Materium. Về cuộc chiến." Sự hiện diện của Primarch rung động, sự khẩn cấp nhuốm màu mệt mỏi.

"Lắng nghe kỹ, linh hồn của Ethan Vance. Trước khi kết cục tại Terra đến gần, khi cái chết của ta đã là điều chắc chắn trong những khải tượng, Cha ta và ta đã tạo nên một phương án dự phòng bí mật. Một giao ước tuyệt vọng, được thề nguyền bằng chính bản chất của ta, và được neo giữ bởi ý chí khổng lồ của Người. Đây không phải là hy vọng mơ hồ, mà là một thiết kế: rằng nếu ta ngã xuống, linh hồn còn lại sẽ có một cơ hội duy nhất – xuyên suốt toàn bộ không - thời gian – để tìm thấy một linh hồn không chỉ tương thích, mà còn… có nhận thức độc nhất. Một linh hồn, Ethan Vance, nơi mà tri thức về cuộc đời ta, về những bi kịch của thiên hà ta… đã được khắc ghi sẵn, như ta cảm nhận rõ ràng trong ngươi. Giao ước ấy chính là cầu nối, tìm kiếm một tinh thần biết – để trao cơ hội hợp nhất, cơ hội cho sự tái sinh. Không phải là ta như xưa… mà là một điều gì đó mới. Một vật chứa có thể mang ánh sáng của ta trở lại cõi phàm khi bóng đêm bao trùm nhất."

Một vật chứa? Là mình sao? Ý nghĩ ấy còn chưa kịp an vị thì tâm trí Ethan đã lùi lại, hoảng sợ. Chắc chắn đây chỉ là ảo giác, một cơn mê sảng của bộ não đang chết dần  chứ không thể là… thật. Anh? Được chọn? Trong tất cả mọi người? Vô lý. Hắn đâu phải anh hùng. Thậm chí còn chẳng có gì đặc biệt.

Và vậy mà… có điều gì đó trong ánh nhìn của Sanguinius lại phủ nhận tất cả những lời chối bỏ ấy.

"Dòng chảy định mệnh  hoặc có lẽ là sự tuyệt vọng  đã kéo linh hồn ngươi đến giao điểm này," Sanguinius cất lời.

"Qua các thiên niên kỷ, ta từng cảm nhận được những linh hồn khác: những tia sáng chợt lóe trong bóng tối, rồi biến mất ngay khi vừa đến. Nhưng ngươi… ngươi cộng hưởng theo một cách khác biệt."

Ông ấy nhìn Ethan thêm một lát, và điều gì đó trong ánh mắt vàng kim của ông ấy thay đổi, dừng lại, như thể bắt gặp điều gì đó không nên nói ra. Khoảnh khắc đó trôi qua.

"Ngươi mang kiến thức về vũ trụ của ta, không chỉ là sự thật, mà còn là cảm xúc. Một sự đồng cảm hiếm có, được hình thành từ mất mát. Và ẩn sâu dưới sự hoài nghi của ngươi… ta thấy nó. Tia sáng đó, hy vọng, không chịu tắt. Ngươi hiểu sự hy sinh. Trong số tất cả các linh hồn trôi dạt trong khoảng không, Ethan Vance… chính là ngươi mà tinh hoa đang tàn lụi của ta đã chọn."

Sự hiện diện của Primarch dịu lại, sức mạnh khủng khiếp của ngài giờ đây mang theo một điều gì đó gần như là… van xin.

"Nhân loại lại một lần nữa đứng trên bờ vực. Ta đã thoáng thấy các anh em của ta ,những người đã trở lại  đang vật lộn chống lại cơn lũ đe dọa nhấn chìm tất cả. Khắp các vì sao, hy vọng lập lòe như ngọn lửa sắp tắt. Ta luôn cảm nhận được nỗi đau của các con trai ta, sự tuyệt vọng của nhân loại. Luôn luôn. Và ta không thể chịu đựng nổi. Nhưng trong hình dạng này… ta chẳng thể làm gì."
"Ethan Vance," Đại Thiên Thần cất tiếng. "Ta trao cho ngươi một lựa chọn. Hãy hợp nhất cùng ta. Trở thành vật chứa qua đó ta có thể trở lại — không phải là một bạo chúa áp đặt ý chí, mà là một người đồng hành bên trong nó. Ngươi sẽ sở hữu một cơ thể được tái tạo theo hình ảnh của ta, mang một phần sức mạnh xưa kia của ta, và giữ lấy ký ức, bản năng của ta song song với chính mình. Chúng ta sẽ bước đi như hai tâm trí trong một thân thể — cùng mục tiêu, nhưng riêng biệt. Khi cần, ta có thể dẫn lối, hoặc hành động qua ngươi. Nhưng ý chí của ngươi… sẽ luôn còn nguyên vẹn. Cùng nhau, chúng ta có thể thắp lại ánh sáng giữa màn đêm đang kéo đến."

Giọng nói ấy không mang mệnh lệnh, mà là một sự trang nghiêm tĩnh lặng.

"Đó sẽ là một gánh nặng còn hơn cả bất kỳ vì sao nào, đầy hiểm nguy, và sức nặng nghiền nát của sự kỳ vọng. Nhưng hãy biết điều này: ta sẽ không bỏ rơi ngươi cũng như không thao túng hay lợi dụng ngươi. Ta sẽ sát cánh cùng ngươi qua tất cả những gì có thể đến, cho đến khi chúng ta đối mặt với bất kỳ kết cục nào đang chờ đợi cả hai ta"

Ông ấy ngừng lại. Bản thân Immaterium dường như cũng nín thở.

"Hoặc… từ chối. Ngươi có mọi quyền để làm vậy. Không hổ thẹn, không tỳ vết nào sẽ bám theo linh hồn ngươi. Gánh nặng này không phải của ta để cưỡng ép người khác. Nếu ngươi từ chối, linh hồn ngươi sẽ ra đi thanh thản vào bất cứ điều gì nằm ngoài đó. Hiệp ước này đòi hỏi một trái tim sẵn lòng."

Ethan cảm thấy trọng lượng của khoảnh khắc đè nặng lên mình, khắc nghiệt và không thể tưởng.

Quên lãng… hay điều này. Khoác lên mình hình ảnh của một huyền thoại. Vận dụng sức mạnh của ông ấy. Đối mặt với những cơn ác mộng mà hắn từng chỉ đọc trong các chủ đề truyền thuyết và codex. Và mang theo hy vọng của một thiên hà đang chết trên đôi vai hoàn toàn không đủ năng lực, hoàn toàn thuộc về con người của hắn.

Mình á? Ý nghĩ ấy vang lên trong tâm trí hanh, đầy hoài nghi và tự ti. Tôi là Ethan Vance. Một thằng mọt sách mê wargame… Làm sao tôi có thể sánh với ngài? Với Sanguinius, Thiên Thần, đứa con được yêu quý nhất của Hoàng Đế? Tôi có gì để dâng hiến chứ?

Rồi đến nỗi sợ sâu xa hơn — cơn hoảng loạn hiện sinh khiến suy nghĩ của anh trở nên lạnh lẽo. Ngài muốn hợp nhất với mình? Điều đó nghĩa là gì?.

Anh tưởng tượng ra ngọn lửa rực rỡ, thánh thần, nuốt chửng tia sáng nhỏ bé là bản ngã của anh, liệu anh còn là Ethan không? Hay chỉ là tiếng vọng, một ký ức mờ nhạt, tan biến trong một ý chí cao cả hơn? Liệu anh sẽ trở thành thứ gì đó mới… hay chỉ là lớp mặt nạ cháy rực của một thiên thần?

Khi nỗi sợ đó hình thành rõ nét, Sanguinius lại chuyển động.

Sự hiện diện của ngài một lần nữa chạm vào tâm trí Ethan, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự vỗ về, mòn mỏi bởi thời gian và nỗi đau.

"Đừng sợ bị xóa bỏ, Ethan Vance. Bản thể ta đã bị phá vỡ, tan nát bởi nọc độc của Horus. Ta không còn đủ nguyên vẹn để áp đặt ý chí lên linh hồn khác. Ta không tìm kiếm một con rối — ta cần một mỏ neo. Một người đồng hành."

Có một sự dễ tổn thương trong lời thừa nhận đó.

"Tia sáng trong ngươi, sự nghi ngờ, góc nhìn, và lòng nhân tính — đó là những điều ta thiếu, và ta tin rằng chúng là điều chúng ta cần hơn bao giờ hết. Đó là lý do vì sao, trong tất cả linh hồn, ta đã chọn ngươi. Đây không phải là sự chiếm hữu. Cũng không phải là tiêu thụ. Đừng nghĩ nó là ngọn lửa nuốt lấy cây nến, mà là hai ánh sáng hội tụ, tạo thành điều gì đó lớn hơn. Một thứ mới mẻ, nhưng vẫn trung thực với cả hai."

Hai linh hồn. Một ánh sáng.

Những lời ấy lắng xuống trong Ethan. Nỗi sợ không biến mất, nhưng dịu lại. Anh nghĩ đến Sanguinius trong những câu chuyện: cao quý, bi tráng, bất khuất. Một chiến binh, một kẻ chinh phạt. Thiên thần tử đạo đã hy sinh tất cả cho tương lai của nhân loại. Và giờ đây, ngài chỉ đang cầu xin… được giúp đỡ.

Ethan thấy được nỗi buồn. Sự tuyệt vọng. Và cả chân lý không thể chối bỏ.

Rồi anh nhìn lại chính mình, cái chết của bản thân, những nuối tiếc âm thầm, cơn đau âm ỉ của một đời sống nhỏ bé, an toàn.

Sự yên bình của hư vô là gì, nếu so với điều này? Một cơ hội, dù mong manh, để trở thành điều gì đó có ý nghĩa? Để chiến đấu? Để hy sinh ấy không trở nên vô ích?

"Họ cần ngài," Ethan nghĩ không phải như một tuyên bố, mà như một sự thật không thể phủ nhận. "Nhân loại cần Sanguinius. Dù chỉ là ngài, gắn kết với… một kẻ như tôi… vẫn phải tốt hơn là không có gì. Tốt hơn là tuyệt vọng, thứ đã nuốt chửng vũ trụ này từ lâu."

Một làn sóng cảm xúc đáp lại, một sự đồng cảm sâu sắc giữa vị á thần tan vỡ và linh hồn lạc lối giờ đây được gọi để mang ánh sáng ấy đi tiếp.

"Có lẽ," lời đáp dịu dàng vang lên. "Đó là một canh bạc tuyệt vọng. Ngọn nến cuối cùng chống lại màn đêm bất tận. Nhưng đó là thứ duy nhất chúng ta còn lại."

Ethan đã đưa ra lựa chọn của mình, không phải vì chủ nghĩa anh hùng, mà vì sự đồng cảm, kính sợ… và một sự từ chối đột ngột, mãnh liệt không để ánh sáng này tắt đi.

"Tôi… tôi chấp nhận. Nếu ngài tin tôi xứng đáng… tôi sẽ là vật chứa của ngài. Tôi sẽ cố gắng."

Sự nhẹ nhõm lan tỏa từ Sanguinius như một bình minh thứ hai.

Rồi ánh sáng nuốt lấy anh. Không đau đớn, mà choáng ngợp.

Anh cảm thấy chính ký ức của mình đan xen vào tấm thảm bi tráng của cuộc đời Primarch. Đại Thập Tự Chinh, tình huynh đệ tan vỡ với những sinh vật thần thoại, những tiếng thì thầm rợn người của Warp, sự kinh hoàng của Dị Giáo, nỗi đau tâm linh của Cơn Thịnh Nộ Đen, cuộc đối đầu cuối cùng, định mệnh với Horus…

Tất cả tràn vào tâm trí hắn, len lỏi đến tận cùng những ngóc ngách sâu nhất, nhưng không xóa bỏ anh. Anh vẫn là Ethan. Nhưng giờ đây… anh cũng là một phần không thể tách rời của Sanguinius. Nỗi đau của Primarch là nỗi đau của anh. Trách nhiệm của Primarch là trách nhiệm của anh.

Ý thức đột ngột quay trở lại. Anh… bị giam giữ. Bọc trong lớp vàng mịn, mát lạnh. Anh có thể cảm nhận những chi thể mạnh mẽ, hoàn hảo gập lại quanh mình, sức nặng khổng lồ, không quen thuộc của đôi cánh lớn đè vào lưng. Sức mạnh tiềm ẩn rung động dưới da, một năng lượng tiềm tàng giống như một ngôi sao gần như không thể kìm nén. Anh đang ở trong quan tài.

Anh chính là Sanguinius, được hồi sinh bằng xương bằng thịt. Tuy nhiên, người đàn ông kinh hãi tên Ethan vẫn ở đó, nhìn ra ngoài qua đôi mắt của á thần, hoàn toàn mất phương hướng. Những âm thanh dồn dập của một trận chiến dữ dội lọc qua lớp vỏ vàng, tiếng nổ, tiếng súng bolter, tiếng la hét man rợ của Neverborn, những tiếng kêu thét tâm linh của những người đang hấp hối vỗ vào nhà tù của anh như những con sóng đen tối.

Tiếng vọng của Sanguinius thì thầm trong tâm trí hắn, rõ ràng hơn bây giờ, không còn tách biệt mà là một người bạn đồng hành cộng hưởng liên tục hòa nhập với những suy nghĩ của chính anh.

"Họ đang chiến đấu, Ethan. Những người con của ta. Họ đổ máu vì ký ức về hy vọng. Chúng ta phải đáp lại."

Bình Luận

0 Thảo luận