Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Warhammer 40k: Đôi cánh thiên thần

Đừng bao giờ từ bỏ hi vọng (2)

Ngày cập nhật : 2025-06-06 22:53:53
Cái khí trong tầng hầm Administratum đổ nát là một luồng không khí nghẹt thở của thép vụn, ozone, và mùi tanh nồng, vị đồng của máu quỷ. Trung sĩ Malachai, bộ giáp năng lượng màu vàng mù tạt của anh phủ đầy những vết sẹo và vết xước mới, đổ sụp vào một vách ngăn nhựa tổng hợp đã vỡ nát. Mỗi lần hít thở qua bộ lọc khí đang gặp trục trặc của anh là một lời nhắc nhở đau đớn về sự cô lập của họ. Bộ Tư lệnh Arx đã im lặng ba ngày mặt trời trước. Họ như hòn đảo nhỏ bé đang dần chìm trong làn sóng của máu và thù hận.

Xung quanh anh là tàn quân của Đại Đội Hai, “Những Kẻ Bất Khuất” – một cái tên giờ đây nghe như lời chế giễu tàn nhẫn từ khoảng không vô tâm – đang bám víu vào những tàn dư cuối cùng của sự kháng cự. Chỉ còn mười người, tính cả anh. Mười chiến binh Lamenters, những người con của Sanguinius, sinh ra trong một di sản của sầu muộn và những chiến thắng ngắn ngủi, đắng cay. Malachai cảm thấy gánh nặng quen thuộc và lạnh lẽo của lời nguyền mà Chapter họ mang, một nỗi u sầu ăn sâu vào tâm hồn như chính hai trái tim trong lồng ngực anh. Anh biết phần lớn Đế Chế, thậm chí cả vài người anh em cùng dòng máu Blood Angels, nhìn họ thế nào: một huyết thống sai lệch, một Đợt Thành Lập Bị Nguyền Rủa, sự trung thành của họ luôn bị bao phủ bởi bất hạnh. Anh đã chứng kiến những ánh nhìn lảng tránh, sự giữ khoảng cách cẩn trọng, hàng ngàn lần.

"Kiểm tra lần cuối," giọng Malachai khàn khàn qua kênh liên lạc riêng đang yếu dần của họ. "Đạn dược?"

Các câu trả lời vang lên ngắn gọn, u ám, mỗi lời đáp là một minh chứng nhỏ cho niềm hy vọng đang tàn lụi và tinh thần bền bỉ vẫn còn sót lại. Brother Oliphant, thân hình khổng lồ của anh ta như một pháo đài sau bàn điều khiển đã vỡ vụn, là người đầu tiên lên tiếng: "Một quả melta, và thanh kiếm của tôi, Trung sĩ. Chúng sẽ nếm thép của Lamenter." Giọng anh đều đều, không chút khoe khoang, chỉ là một lời khẳng định ý chí. "Hai băng đạn, thưa Trung sĩ," Elian đáp lời, giọng đầy căng thẳng. "Tay tôi... bị thương." Malachai liếc sang, thấy Astartes trẻ hơn đang nhăn mặt khi cố nâng khẩu bolter, giáp vai và cánh tay trái nhuộm đầy huyết dịch đen từ vết chém của vuốt quỷ. Khuôn mặt Elian, vốn thường hay nở nụ cười lạc quan, một điều hiếm thấy trong Chapter của họ, giờ đây tái nhợt và căng thẳng dưới lớp bụi bẩn.

Malachai thầm tính toán lại tài nguyên còn lại của chính mình: ba viên đạn cho khẩu súng lục bolt. Thanh kiếm xích 'Sorrow's Edge' của anh kêu vù vù với một năng lượng tuyệt vọng, những chiếc răng của nó khao khát nhưng nghe rõ ràng là đang bị quá tải.

"Brother Marius?" Malachai gọi, ánh mắt anh dừng lại ở chiến binh đang dựa nặng nề vào một trụ cột đổ sập. Hơi thở của Marius nghe rõ ngay cả qua kênh liên lạc – một âm thanh ẩm ướt, khàn đặc. "Hai viên… và cơn khát máu, thưa Trung sĩ." Giọng anh căng thẳng, tay không cầm vũ khí siết chặt rồi lại buông ra như đang vật lộn với một kẻ thù vô hình. " Nhưng tôi vẫn còn đứng vững. Thống lĩnh Dante đã đặt niềm tin vào chúng ta, tôi sẽ không để ngài ấy thất vọng." Malachai nhận thấy sự run rẩy, ánh mắt lóe lên một cách đáng ngờ – dấu hiệu quen thuộc của Cơn Khát Đỏ đang cào xé quyết tâm của người anh em anh, nhưng tạm thời vẫn còn bị kiềm chế.

Chiến binh lão luyện Brother Kael thì bộ giáp của ông có lẽ là hư hại nặng nhất trong bọn, chắp vá bởi các lần sửa chữa tại chiến trường và phủ đầy huy chương danh dự, bật cười nhạt nhẽo. "“Băng đạn cuối cùng, Trung sĩ. Đã từng rơi vào tình huống tệ hơn thế này rồi. Có lẽ vậy." Giọng ông pha lẫn sự mỉa mai mệt mỏi, một kiểu bi quan đã chai sạn mà, thật kỳ lạ, lại khiến Malachai cảm thấy phần nào được an ủi.

Từ một hốc tường gần đó, Brother Sorin, người luôn sốt sắng mộ đạo nhất trong đội lên tiếng. Chiếc mũ giáp của anh được trang trí bởi các con dấu thanh tẩy, giờ đây đã rách nát và đẫm máu. "Đạn đủ để thực thi công lý của Hoàng Đế, thưa Trung sĩ! Linh hồn chúng đã thuộc về cơn thịnh nộ thần thánh của Người!" Giọng anh, dù cố gắng giữ được ngọn lửa chính nghĩa thường thấy, hơi lạc đi dưới áp lực.

Lucian, xạ thủ tài ba nhất của họ, trả lời khẽ, giọng nói như một lời thì thầm u sầu:
"Bốn viên đạn, được ban phước cho sự chuẩn xác, thưa Trung sĩ. Mỗi viên sẽ tìm đến mục tiêu của nó. Điều tiếc nuối duy nhất của tôi… là không có nhiều hơn để tặng cho lũ phản bội."

Zephon, người có tâm hồn dịu dàng hơn nhiều Astartes khác và thường tự nguyện chăm sóc vết thương cho đồng đội ngay tại chiến trường, báo cáo:
"Một băng đạn, thưa Trung sĩ. Brother Elian cần được chăm sóc đúng cách nếu có cơ hội nghỉ. Cậu ấy đang chảy máu nặng."

Rồi đến Remus, người chỉ vừa mới thoát khỏi giai đoạn huấn luyện Neophyte cất giọng có phần cao quá, đang cố thể hiện sự tự tin mà bản thân rõ ràng không có:
"Băng đầy, thưa Trung sĩ! Sẵn sàng… sẵn sàng tiễn lũ dị giáo này trở về địa ngục nơi chúng bò ra!"

Cuối cùng là Cassian – điềm tĩnh và chính xác giữa cơn ác mộng đang dâng trào – lên tiếng:
"Ba băng đạn, tất cả đã được các Tuyên Úy ban phước, thưa Trung sĩ. Tôi đang giữ tuyến như được lệnh. Chúng sẽ không vượt qua tôi."

Malachai ghi nhận sự tĩnh lặng gần như siêu nhiên quanh anh – một sự tập trung mãnh liệt đến mức như thể có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.

Một đợt gầm gừ mới vang lên, kèm theo tiếng cười điên loạn lách chách của lũ Bloodletters vọng từ đường hầm đã bị phá thủng. Đám quỷ dữ – hình thể đỏ máu, nhấp nháy như hình ảnh hỏng trên màn hình pict – đang tập hợp cho điều hiển nhiên là trận tàn sát cuối cùng. Giữa chúng, những kẻ phản bội World Eaters khổng lồ, thân thể đẫm máu, đang rảo bước, rìu xích rú lên. Một tên trong số đó, chiến tướng với bộ giáp loang màu đồng xanh, đầy sọ người treo lủng lẳng gào lên:
"Lũ cừu lạc của Thiên Thần! Mục tử của các ngươi đã chết! Hành tinh các ngươi đã tan nát! Khorne sẽ uống cạn tuyệt vọng của các ngươi!"

Chúng đang chơi đùa với họ — nỗi đau của họ chỉ là khúc dạo đầu được sắp đặt cho sự hủy diệt.

"Chúng đến rồi," Malachai nói, những lời gần như là một tiếng thở dài. Anh nâng Sorrow Edge lên. "Vì Hoàng đế! Vì ký ức của Sanguinius! Vì mỗi linh hồn chúng ta không thể cứu được ngày hôm nay. Hãy khiến chúng phải trả giá cho từng mạng sống của chúng ta, các anh em!"

Kẻ thù tràn đến. Làn sóng Bloodletters đầu tiên đâm sầm vào hàng rào mỏng manh của họ. Tiếng súng bolter, thưa thớt và được nhắm cẩn thận, xuyên qua da thịt quỷ. Quả melta của Oliphant bốc hơi cả một cụm quỷ, nhưng nhiều con khác lại tràn vào. Một World Eater đâm xuyên qua chỗ ẩn nấp của họ. Brother Marius đối đầu với nó, con dao lóe sáng, trước khi bị hạ gục một cách tàn bạo, tiếng kêu của anh bị nghẹn lại.

Còn chín.

Malachai đứng tựa lưng với Cassian, cả hai di chuyển trong một điệu nhảy tuyệt vọng vì sự sống còn. Lưỡi kiếm 'Sorrow's Edge' cắm sâu vào cổ một Bloodletter, trong khi khẩu bolt pistol của Cassian rít vang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/warhammer-40k-oi-canh-thien-than&chuong=7]

Không khí đặc quánh mùi máu. Bất ngờ, tên World Eater khổng lồ, dính đầy máu, kẻ đã chế nhạo họ, xuyên thủng hàng ngũ của họ với một tiếng gầm rợn người, chiếc rìu khổng lồ của nó vung về phía Elian. Đã bị thương nặng, Elian cố gắng nâng khẩu bolter lên, nhưng đòn tấn công đã trúng đích, chém xuyên qua miếng đệm vai bị hư hại và sâu vào ngực anh. Anh gục xuống với một âm thanh kinh hoàng, ướt át, bộ giáp của anh tóe lửa, các chi của anh co giật.

“Elian!” Zephon gào lên, lao về phía anh, nhưng bị làn sóng quỷ dữ chặn lại. Malachai chứng kiến tất cả như trong ác mộng chuyển động chậm: Elian gục ngã, ánh sáng trong mắt tắt dần, tên World Eater gầm lên đắc thắng khi giơ rìu lên, chuẩn bị kết liễu. Đây là kết thúc. Cảm giác tuyệt vọng quen thuộc, lạnh lẽo và tuyệt đối, cuốn lấy Malachai. Một người nữa mất đi, một hy sinh vô vọng nữa.

Rồi – như thể chính vũ trụ nghe thấy tiếng tuyệt vọng của Malachai – thời gian dường như ngưng lại. Một luồng sáng, thuần khiết đến mức không thể tưởng tượng nổi, bừng lên từ phía xa, sau tuyến đột phá chính. Không phải ánh chớp chói lóa của vũ khí, mà là một hào quang mềm mại, choáng ngợp – như bình minh đầu tiên sau một đêm dài vô tận. Nó đập vào không gian như một làn sóng áp lực… của hy vọng?

Đợt tấn công của lũ Khornate chựng lại. Những tên Bloodletters, vốn không biết sợ, gào thét – âm thanh của sự kinh hoàng tận xương tủy – thân hình của chúng chập chờn dữ dội như thể chính ánh sáng kia đang gỡ bỏ từng sợi thực thể của chúng. Vài tên cố bỏ chạy, chỉ để tan rã thành khói đen nhớp nháp. Lũ World Eaters, kể cả tên tướng đang đứng trên Elian, đều đứng sững – rìu xích tắt ngấm, những chiếc mũ chiến thú dữ quay về phía hiện tượng chói sáng ấy.

Ánh sáng vàng rực rỡ dần hiện hình thành một ngôi sao chổi – một ngọn giáo vinh quang không thể tưởng tượng, đang lao xuống vị trí bị vây hãm. Nó di chuyển nhanh đến mức vượt khỏi khả năng hiểu, nhưng lại mang theo sự uyển chuyển đẹp đẽ đến mức khiến Malachai rưng rưng nước mắt.

Và rồi, anh thấy Người.

Đôi cánh. Rộng lớn. Trắng như tuyết nguyên sơ, hứng lấy ánh sáng hư ảo. Bộ giáp vàng óng ánh, tinh xảo đến từng chi tiết, tỏa ra một thần tính không thể chịu nổi. Và gương mặt ấy… gương mặt được khắc sâu trong gene-seed của mọi người con Sanguinius – một dung nhan vừa tuyệt mỹ, vừa chất chứa nỗi buồn sâu thẳm – giờ đây bừng sáng bởi cơn thịnh nộ công chính đáng sợ.

Sanguinius. Thiên Thần Vĩ Đại. Vị Primarch của họ.

Không thể nào. Chỉ là ảo giác cuối đời? Nhưng lũ quỷ đang tháo chạy, tan biến khi ánh sáng chạm đến. Telesto rực cháy trong tay Primarch, bắn ra những tia năng lượng trắng lóa. Hai bên người, như thiên thần báo thù, là những chiến binh Sanguinary lừng danh, bộ giáp vàng và mặt nạ tử thần lạnh lùng của họ rạng rỡ, những thanh glaive của họ chém xuyên qua World Eaters như thể chúng là trái cây thối rữa.

Sanguinius di chuyển như cơn bão của vẻ đẹp hủy diệt. Người lao vào tên tướng đang đứng trên Elian trước khi hắn kịp phản ứng, Telesto loé sáng. Thân xác tên phản bội nổ tung thành một cơn mưa máu và mảnh giáp. Malachai chỉ còn biết đứng nhìn, tứ chi tê dại. Xung quanh anh, những Lamenters còn lại cũng đều bị choáng ngợp.

Hào quang vàng rực của vị Primarch lan tỏa khắp vị trí nhỏ bé, tuyệt vọng của họ. Khi Sanguinius di chuyển một lưỡi kiếm ánh sáng thuần khiết giữa bóng tối, sự hiện diện của Người quét qua họ. Đó không chỉ là ánh sáng; đó là liều thuốc xoa dịu chính tâm hồn họ. Gánh nặng đè nén của nỗi u sầu vốn có của Quân đoàn họ, nỗi buồn đã là bạn đồng hành không ngừng của họ trong hàng thiên niên kỷ, đã được gỡ bỏ. Trong một khoảnh khắc ngoạn mục, họ cảm thấy một niềm vui không pha tạp, một sức mạnh thanh thản mà họ đã quên rằng có thể tồn tại. Malachai cảm thấy hàng thập kỷ mệt mỏi tan biến. Và Elian… Elian, người đang hấp hối, thở hổn hển. Đôi mắt anh, vốn đã đờ đẫn, bỗng mở bừng, tập trung vào đấng rạng rỡ trước mặt anh. Vết thương khủng khiếp trên ngực anh ngừng chảy máu đe dọa tính mạng; những mép rách rưới dường như khép lại, nỗi đau được thay thế bằng một làn sóng ấm áp không thể giải thích được. Anh không được chữa lành, không hoàn toàn, nhưng cái nắm của tử thần đã được nới lỏng một cách kỳ diệu. Sức mạnh, mạnh mẽ và thuần khiết, chảy vào anh, vào tất cả họ.

Một phép màu. Một phép màu không thể chối cãi, lay động tới tận linh hồn.

Trận chiến – nếu có thể gọi cuộc can thiệp hủy diệt của vị Primarch là một trận chiến – đã kết thúc chỉ trong vài nhịp tim. Một sự tĩnh lặng bao trùm, sâu thẳm và ngân vang, chỉ bị phá vỡ bởi những tiếng khóc nghẹn ngào không tin nổi của các Lamenters còn sống sót.

Sanguinius đứng giữa bãi chiến trường nhuộm máu, đôi cánh vĩ đại nhẹ nhàng khép lại, ánh sáng của Telesto dịu xuống thành nhịp đập ấm áp. Người còn uy nghi hơn nữa khi nhìn gần, tỏa ra một luồng khí của nỗi buồn sâu sắc nhưng lòng trắc ẩn vô hạn. Ánh mắt Người lam như bầu trời hoàn mỹ của Terra cổ đại lướt qua hầm chứa tan hoang, qua các người anh em ngã xuống, qua những chiến binh còn sống sót trong bộ giáp vàng rách nát. Đôi mắt cổ xưa và đầy minh triết ấy dường như nhìn xuyên qua lớp ceramite và thấu vào tận linh hồn họ, không chỉ thấy những Space Marine, mà thấy cả dòng máu đẫm bóng tối họ mang. Trong cái nhìn ấy là một nỗi buồn vô tận… nhưng cũng là một sự thấu hiểu trọn vẹn.

Sau đó, Sanguinius quay sang Malachai. Vị Trung sĩ, tâm hồn bị choáng ngợp, cuối cùng cũng tìm thấy sức mạnh để quỳ một gối, cúi đầu. Những Lamenter tỉnh táo khác cũng làm theo, ngay cả Elian, được Oliphant hỗ trợ, cũng cố gắng thực hiện cử chỉ đó.

"Thưa chúa tể... Primarch của chúng con...." Giọng Malachai là một lời thì thầm nghẹn ngào. " Chúng con… đã được cứu."

Sanguinius bước tới, đôi giày vàng kim gần như không phát ra tiếng động nào trên sàn đầy mảnh vỡ. Người nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên những thi thể Lamenters đã ngã xuống.

"Hãy đứng dậy," giọng Người không phải tiếng sấm của một vị tướng, mà là âm vang trầm ấm, dịu dàng như người cha, một thanh âm xoa dịu nỗi đau cổ xưa trong linh hồn Malachai.

"Hãy kể cho ta nghe… về đơn vị của con. Về Chapter của các con."

Malachai đứng dậy, ánh mắt vẫn cúi xuống. " Thưa người, con là Trung sĩ Malachai, thuộc Chapter Lamenters, Đại đội Thứ Hai. Đây… đây là những gì còn lại của lực lượng phòng thủ chính được giao nhiệm vụ bảo vệ thế giới này." Anh chỉ tay về phía những chiến binh sống sót.

"Chúng con còn rất ít."

"Lòng dũng cảm của nhiều người đôi khi trú ngụ trong tim của chỉ một số ít," Sanguinius nói nhẹ nhàng.

"Hãy nói cho ta biết tên của họ – những đứa con của ta vẫn còn đang thở."

Từng người một, Malachai xướng tên, giọng anh nghẹn lại vì xúc động:

"Brother Oliphant, Kael, Sorin, Lucian, Zephon, Remus, Cassian… và Elian, thưa Người, người đã được ánh sáng của Người gọi trở về từ ranh giới của cái chết."

Mỗi khi một cái tên được vang lên, Sanguinius lại nhìn đến chiến binh ấy – một cái nhìn im lặng nhưng chứa đựng nhiều hơn bất kỳ lời ngợi ca nào. Elian, dù hơi thở vẫn còn yếu, nhưng ánh mắt rực sáng trong niềm kính ngưỡng, đã đón nhận ánh mắt của vị Primarch – và bật khóc, không hề xấu hổ.

"Và những người đã tìm thấy Sự Bình An của Hoàng đế ở đây?" Giọng Sanguinius càng dịu đi.

Trái tim Malachai siết chặt lại.

"Brother Silas, Endmaton và Marius, thưa Người." Anh chỉ về nơi Marius đang nằm, gần khe nứt.

Sanguinius bước tới chỗ thi thể Marius. Với sự uyển chuyển không tưởng ở một sinh thể mang quyền năng to lớn đến vậy, Người quỳ xuống . Bàn tay bọc trong găng vàng vươn ra – không phải với sức mạnh của một chiến binh, mà là sự dịu dàng của một người cha – nhẹ nhàng chạm lên chiếc pauldron nhuốm máu trên ngực Marius, ngay phía trên trái tim đã ngừng đập. Người cúi đầu, lặng im bên người con đã mất. Chính không khí dường như cũng đang than khóc.

Khi Sanguinius đứng dậy, ánh mắt Người dù vẫn đượm nỗi buồn chung giờ đây lại ánh lên một tia sáng bảo vệ mãnh liệt. Ngài quay lại với những người sống sót:

" Các con đã chiến đấu với trái tim của Baal. Các con đã chịu đựng những nỗi đau có thể làm sụp đổ cả thế giới – huống chi là những linh hồn yếu đuối hơn."

"Ta thấy nỗi u sầu của Chapter các con trong ánh mắt các con, trong dáng đứng kiêu hãnh mà mỏi mệt. Đó là gánh nặng mà các con đã mang quá lâu."

Một nụ cười thoáng qua, đẹp đến nghẹt thở và sâu sắc, chạm vào môi Primarch.

"Hôm nay, gánh nặng đó có thể được trút bỏ. Hôm nay, các con không còn bị định nghĩa bởi tiếng than. Các con không còn là những Kẻ Bị Nguyền Rủa."

"Hôm nay… các con đã được tìm thấy."

Người dang rộng hai tay, đôi cánh hùng vĩ bắt lấy ánh sáng yếu ớt, tạo thành một vầng hào quang quanh thân hình Người.

"Nếu các con muốn vậy, ta sẽ nhận các con làm những người con quý báu của ta, để đứng bên cạnh ta, những thử thách của các con được xoa dịu trong ánh sáng mục đích của chúng ta. Cuộc canh gác đau khổ dài đằng đằng của các con đã kết thúc, nếu các con chọn."

Những lời nói, đơn giản nhưng sâu sắc, tràn ngập Malachai và các anh em của anh. Đó không chỉ là sự giải cứu. Đó là sự xác nhận. Đó là sự chấp nhận. Đó là một bình minh không được mong đợi. Cảnh tượng Elian, sống và trông mạnh mẽ hơn từng giây, ký ức về sự giải thoát đầy phúc lành đó khỏi nỗi buồn cố hữu của họ, là một minh chứng cho một sức mạnh vượt quá sự hiểu biết của họ, một ân sủng mà họ chưa bao giờ dám hy vọng.

Malachai nhìn các anh em của mình, nhìn những khuôn mặt đẫm nước mắt, tràn ngập sự kinh ngạc của họ. Anh quay lại nhìn Thiên thần vĩ đại, giọng anh nghẹn ngào nhưng rõ ràng. "Thưa Chúa tể Sanguinius… chúng con… chúng con không còn là Lamenters nữa. Chúng con là con trai của Người. Chúng con chấp thuận. Với tất cả trái tim mình, chúng con chấp thuận."

Các Lamenters, những người luôn gặp bất hạnh, những người con của nỗi buồn, nhìn Primarch của họ, Đấng Cứu Rỗi của họ, phép màu sống động của họ… và lần đầu tiên, sau quãng thời gian dài đến mức không ai còn nhớ nổi, họ không còn cảm thấy lời nguyền đau buốt, mà là hơi ấm rực rỡ của niềm hy vọng không thể chối bỏ, không thể tưởng tượng, và tuyệt đối huy hoàng.

Họ cảm thấy… cuối cùng, mình đã trở về nhà.

________

Auspex (thiết bị dò tìm) của Barachiel Cổ Đại, Dreadnought Castraferrum Mark IV thuộc Chapter Blood Angels, chỉ trả về một xung yếu ớt giữa hư không. Nhiễu tĩnh điện tràn ngập khắp kênh hình ảnh chính của ông, biến quang cảnh tráng lệ mang sắc đỏ thẫm của Baal thành một ảo ảnh chập chờn và bất ổn. Màu đỏ, màu của quê hương, màu của sự hy sinh, giờ đây tan biến thành một trận bão nhiễu hình ảnh.

Các tinh thể lumen khẩn cấp của ông, nhấp nháy và sắp lụi tắt trong ổ gắn, tỏa ra một ánh sáng đỏ u ám nhuộm cả cảnh vật trong những tông màu của sự kết thúc. Bộ phận thu âm bên trái của chiến binh cổ đại, một nạn nhân của vụ nổ melta của kẻ phản bội trên Veridian Prime hàng thế kỷ trước, hay là hàng thiên niên kỷ? Thời gian đã trở thành một thứ chất lỏng, không đáng tin cậy, kêu lách tách với tiếng thở dốc của lò phản ứng đang hỏng của ông. Bộ phận bên phải, nghẹt thở với bụi bẩn và mảnh vụn của vô số chiến trường, chỉ thu được tiếng rên rỉ đau đớn của con quay hồi chuyển đang hỏng và tiếng thì thầm của gió mỏng manh của Baal trên bức tường thành cao.

Barachiel Cổ Đại. Danh xưng ấy vang vọng trong tận cùng vùng ý thức đã khô héo của ông.

Trong sáu thiên niên kỷ, chiếc quan tài sinh học này, được chôn cất bên trong lớp vỏ adamantium của cỗ máy chiến tranh, đã là thế giới, là vũ khí, là danh dự… và cũng là nấm mồ của ông. Trước giấc ngủ dài và những lần thức tỉnh đầy thô bạo để bước vào chiến trận, đã từng có da thịt và máu, một chiến binh Astartes trẻ tuổi, bừng bừng lửa chiến và ánh sáng hy vọng đang tàn lụi của Đại Thập Tự Chinh.

Phổi, từng hít căng bầu không khí mỏng, ngọt ngào của Baal.
Đôi chân, từng lướt nhanh trên những cồn cát thiêng liêng, nhuộm máu của thế giới ấy.
Gương mặt, từng cảm nhận được cái rát bỏng của mặt trời độc địa chiếu xuống.

Giờ đây, tất cả những ký ức ấy chỉ còn là những hình ảnh mờ nhạt, như những bức bích họa đã phai mòn trong một ngôi đền đang đổ nát.

Bàn tay khổng lồ ấy, từng là một chiếc búa công thành có khả năng nghiền nát các pháo đài, giờ đây run rẩy với chứng liệt không kiểm soát của một hệ thống thủy lực đang hỏng. Nó tựa lên những khối đá chạm trổ tinh xảo nơi đỉnh pháo đài Arx Angelicum, điểm cao nhất còn đứng vững. Các cảm biến đã hỏng của ông không còn phân biệt được thực trạng của hành tinh dưới chân mình nữa. Có lẽ, sau ngần ấy thời gian, sự khác biệt ấy đã không còn mang tính khẩn thiết như xưa.

Một mệnh lệnh chẩn đoán, lạnh lẽo và không thể đảo ngược, kết tinh trong tâm trí Barachiel:
Ông đang chết.

Ý nghĩ ấy không mang theo nỗi sợ, chỉ là sự chấp nhận lạnh lùng của một chiến binh biết rằng ca trực của mình đang đi đến hồi kết.

Tình trạng hệ thống: nghiêm trọng.
Hỗ trợ sự sống trong quan tài sinh học: đang tắt dần.

Phần còn lại hữu cơ teo tóp, đầy sẹo từng là Brother Barachiel, Đội trưởng Đại đội Năm, anh hùng của chiến dịch Cổng Cyclopean, giờ đây cuối cùng cũng buông bỏ linh hồn đã vận hành lớp vỏ thép bất khuất này suốt bao thế kỷ.

Và rồi một làn rung động.

Không phải là nhiễu loạn từ kênh hình ảnh đã hỏng, cũng không phải tín hiệu giả từ hệ thống auspex – mà là một sự cộng hưởng trong cõi vô hình, một làn ấm áp không đi qua bất kỳ cảm biến ngoài nào, mà chạm thẳng đến cốt lõi tồn tại của ông. Một luồng ánh sáng, không cần đến mắt để thấy, không đòi hỏi hình ảnh để hiện diện.

Đồng hồ nội bộ, một thiết bị archeotech cổ xưa đáng ngạc nhiên vì vẫn hoạt động khăng khăng rằng sự hiện diện này là bất khả thi. Các bộ máy lý luận của ông, đã bị méo mó bởi hàng thiên niên kỷ dữ liệu vỡ vụn và cặn bã tâm linh của vô số trận chiến, thét lên mâu thuẫn.

Nhưng… sự hiện diện ấy cứ thế rõ dần, hội tụ lại.
Nó tỏa sáng… vàng kim. Thánh khiết.

Với một nỗ lực ý chí khổng lồ, Barachiel cố xoay khung sườn đồ sộ của mình, cố đưa cánh tay vũ khí còn lại – khẩu song liên lascannon, giờ đây đã chảy sắt lỏng vì một trận chiến cuối cùng bị quên lãng – vào thế sẵn sàng chiến đấu.
Những giao thức cổ xưa, khắc sâu qua hàng thế kỷ chiến trận, chết khó hơn cả thịt da hay sắt thép.

Nhưng… các khớp truyền động chỉ rên rỉ một tiếng phản kháng đau đớn, rồi đóng băng hoàn toàn.
Ông trở thành một bức tượng của những cuộc chiến đã bị quên lãng, một đài tưởng niệm cho cuộc tranh đấu bất tận của Đế Chế, bất động trong khoảnh khắc cuối cùng, lặng lẽ trông ra quê hương.

"Cha…?"

Từ đó vang lên như một cú nổ điện nghẹn ngào, một tiếng thở gấp từ các mạch bị quá tải, một lời gọi hấp hối từ mảnh hồn đang dần lụi tàn.

Nhưng Dreadnought cổ đại ấy biết chắc, bằng một niềm tin vượt ngoài lý trí, rằng Người sẽ nghe thấy.

Người luôn lắng nghe tiếng gọi từ trái tim các con trai mình.

Sanguinius. Ở đây. Ngay lúc này.
Đây không phải là một ảo ảnh do giao diện thần kinh đang suy tàn sinh ra, cũng không phải là một bóng ma được dựng lên bởi những lời thì thầm tàn dư của Cơn Cuồng Nộ Đen thứ mà, nhờ lòng thương xót kỳ lạ của gen di truyền hoặc ý chí của Hoàng Đế, Barachiel phần lớn đã được miễn trừ.

Thiên Thần Vĩ Đại hiện diện thực sự, chân thật như tiếng rung tàn lụi của lõi phản ứng trong cơ thể Barachiel đang hấp hối.

Người đứng cạnh Dreadnought cổ đại, một dáng hình của sự uy nghi không tưởng và vẻ bi tráng dịu dàng, đôi cánh trắng rộng lớn của Người ánh lên sắc vàng thần thánh, một hào quang không còn được cảm biến của Barachiel ghi nhận, nhưng chói sáng một cách không thể chịu nổi trong linh hồn ông.

Người cũng đang nhìn về các đồng bằng đỏ máu của Baal.

Giọng nói Người cất lên, không phải là tiếng kèn gọi trận chiến vang dội trong những thiên sử thi thiêng liêng của Chapter, mà là âm hưởng nhẹ nhàng, như tiếng hát xa xăm và hài hòa của các thiên cầu, một thanh âm rung động bởi sự thấu cảm và hiểu biết sâu xa:

"Barachiel, con trai của ta. Ta ở đây."

Người biết tên ông.

Một suy nghĩ ngớ ngẩn, dĩ nhiên Người biết. Người là cha của ông, của tất cả.

Cố gắng hồi đáp tựa như chuyển dời một thế giới.
Quan tài sinh học của ông lạnh dần; nguồn dưỡng chất nuôi phần thân thể khô héo đã chỉ còn nhỏ giọt.

" Thưa chúa tể của con…" Tiếng vox của Barachiel rè rè, mỗi âm tiết là một tiếng nghiền nát của các cơ chế đang chết, một đợt năng lượng tích trữ cuối cùng. "...Thật là một… cảnh tượng… cho đôi mắt già nua… đã mỏi mòn này. Cuộc gác… cuộc gác rất dài… cuối cùng… cũng kết thúc."

Ông cảm nhận, hơn là nhìn thấy qua các hình ảnh bị nhiễu loạn, khi Primarch quay ánh nhìn rực sáng về phía ông.

Sự nhân từ sâu sắc lan tỏa từ Sanguinius, một làn ấm áp xuyên qua mọi lớp thép plasteel và adamantium, chạm đến mảnh tàn lụi hữu cơ còn sót lại bên trong ông.

Nó không thể và không cần chữa lành thân xác mục nát, hay sửa chữa cỗ máy đang tan rã, nhưng nó xoa dịu một điều sâu xa hơn. Nỗi mệt mỏi đến tận xương tủy, chất chứa suốt sáu nghìn năm giết chóc và giấc ngủ lạnh không mộng. Nỗi u sầu bẩm sinh, dấu ấn của dòng máu, rút lui như thủy triều trước ánh trăng dịu êm.

"Con đã chiến đấu trận chiến vĩ đại, Hộ Vệ Cổ Đại," – Sanguinius nói, giọng Ngài như một liều thuốc chữa lành linh hồn mệt mỏi của Barachiel

"Con đã phụng sự Hoàng Đế và Đế Chế suốt thời gian dài hơn bất kỳ đứa con nào của ta từng phải chịu đựng. Con đã gánh lấy gánh nặng của thời đại, nỗi đau không dứt của chiến tranh vô tận, bằng một sức mạnh làm rạng danh dòng máu của chúng ta."

Người vươn tay ra, và Barachiel cảm nhận một áp lực mờ nhạt, bóng chạm nhẹ lên khung sườn sần sùi đầy sẹo, ngay trên trái tim xưa kia từng đập mãnh liệt. Găng tay vàng của Primarch chạm lên lớp giáp đỏ máu – một cử chỉ của tình yêu người cha và sự kính trọng sâu xa.

"Các trận chiến của con đã kết thúc, Barachiel. Ca trực của con đã hoàn tất. Hãy để phần còn lại… cho ta."

Nhiệt độ bên trong Barachiel đang lao dốc. Các ký hiệu cảnh báo, từng ngủ yên hàng thế kỷ, bừng sáng như mắt đỏ giận dữ.

Sụp đổ lõi phản ứng sắp xảy ra.
Hệ thống hỗ trợ sự sống: thất bại.
Tốt.
Ông đã sẵn sàng.
Đã đến lúc.

"Chúng con... đã giữ vững đức tin… chứ, thưa Cha?” Barachiel cố gắng nói, giọng anh giờ chỉ còn là một tiếng thì thầm rè rè, nhưng ông biết Sanguinius đã nghe thấy ý nghĩa thực sự của câu hỏi. " Qua tất cả hàng thiên niên kỷ đầy bóng tối này… thời đại dài, tăm tối này… sự hy sinh của chúng con… liệu có đủ?"

Ánh mắt Sanguinius dường như xuyên thấu ông, nhìn vào toàn bộ bức thảm thời gian và chiến tranh mà Barachiel từng chứng kiến.

"Con trai của ta," Người đáp, giọng trĩu nặng yêu thương, "các con là niềm tin được giữ vững. Mỗi giọt máu đổ ra nhân danh Hoàng đế, mỗi linh hồn từ chối khuất phục trước tuyệt vọng, mỗi khoảnh khắc dũng cảm đối mặt với sự lãng quên, đó chính là minh chứng. Sự hy sinh của các con, Barachiel, được dệt vào chính kết cấu sự tồn tại của Imperium. Chúng không thể đếm được, và chúng luôn luôn đủ đối với ta, vì chúng được tự nguyện trao đi."

Một câu hỏi mới hình thành trong ý thức đang phai nhòa của Barachiel – một câu hỏi ám ảnh ông qua hàng ngàn năm ngủ đông:

"Còn… Cơn Khát, thưa Cha? Bóng tối ấy… có bao giờ chấm dứt không? Liệu… có một bình minh thực sự cho chúng ta một buổi sáng không còn vết thương của Người…?"

Sanguinius lặng im. Khuôn mặt đẹp như thánh thần của Ngài in dấu nỗi buồn sâu sắc như chính Barachiel, nhưng ẩn dưới là một sức mạnh không gì lay chuyển được.

"Thiên hà là một nơi tràn ngập bóng tối, con trai của ta. Dòng máu chúng ta mang ký ức về vết thương chí mạng từng giáng xuống ta. Cái bóng ấy, tiếng vọng ấy là cái giá của sự nhạy cảm sâu sắc, của tình yêu quá lớn dành cho nhân loại. Nhưng dù trong đêm đen nhất, các con trai của ta luôn mang trong mình tia sáng của ta, hy vọng. Cuộc chiến có thể tiếp diễn, nhưng tinh thần Baal, thứ tinh thần bất khuất, sáng tạo, hy sinh sẽ còn mãi. Con đã chiến đấu với bóng tối, bên ngoài lẫn bên trong, và con không gục ngã. Đó là chiến thắng mà không ngôn từ nào có thể mô tả được."

Người dừng lại, một nỗi đau sâu hơn thoáng hiện trên gương mặt.

"Cuộc chiến của riêng con đã hoàn tất. Con xứng đáng với sự an nghỉ chân thật. Tha thứ cho ta… con trai … vì ta đã không thể đến sớm hơn, để chia sẻ gánh nặng này với tất cả các con."

Lời xin lỗi ấy bất ngờ, chân thành vang lên tận lõi tàn tạ của Barachiel như một phúc âm. Bình yên.
Một khái niệm gần như xa lạ sau ngần ấy thời gian.

"Bình yên…" ông thều thào. "Nếu… nếu lũ chó phản bội đó không phá nát cơ thể này đến mức không thể sửa chữa…Con… con đã đứng cùng Người, thưa Cha…Primarch của con… Thiên Thần của con…
Cho đến khi những vì sao cũng lụi tàn."

Một làn trung thành cổ xưa, mãnh liệt và thuần khiết, bùng lên trong ông.

“Giờ… giờ con đi…để gia nhập hàng ngũ vinh quang của những chiến binh đã ngã xuống…những anh hùng của Quân đoàn Chín. Ở giữa họ… con sẽ không còn thấy hổ thẹn…"

"Không bao giờ bị lãng quên, Barachiel," Sanguinius xác nhận, sự hiện diện của Người vững vàng, là mỏ neo cuối cùng khi toàn bộ hệ thống của Barachiel bắt đầu tắt vĩnh viễn.

Bàn tay Ngài vẫn đặt lên lớp vỏ của Dreadnought, một điểm tựa cuối cùng đầy dịu dàng và kiên định. "Tên con được khắc vào ký ức của Quân Đoàn, một anh hùng của Chapter. Hãy nghỉ ngơi, con trai dũng cảm. Sự phụng sự của con đã được tôn vinh. Tên con sẽ được nhớ mãi trong những đại sảnh ánh sáng
và linh hồn con…"

Người khẽ dừng lại, gần như không thể nhận thấy, ánh mắt lướt đi một chớp mắt trước khi quay lại, tràn đầy yêu thương:

"…linh hồn con sẽ tìm được an yên trong vòng tay ấm áp của Hoàng Đế."

Barachiel, ngay cả khi đang lụi tàn, cảm nhận được khoảnh khắc do dự ấy, sự chọn lựa lời nói đầy thận trọng. Đó cũng là một món quà.

Các nguồn cấp hình ảnh cuối cùng của Barachiel tan biến thành màu trắng tinh khiết, chói tai, rồi hoàn toàn, bóng tối cuối cùng. Tiếng ù ù của hệ thống hỗ trợ sự sống của ông, người bạn đồng hành liên tục, đơn điệu trong cuộc chôn cất dài của ông, mờ dần thành một tiếng rít buồn tẻ, rồi một sự im lặng sâu sắc, bao trùm. Kết nối cuối cùng, mong manh với cỗ máy đang hỏng đã bị cắt đứt. Ông… không bị ràng buộc. Ông đã… tự do.

Nhưng ánh sáng vàng kim của Sanguinius vẫn còn. Thực ra, nó càng rực rỡ hơn, không còn được cảm nhận bằng cảm biến đã hỏng, mà bằng toàn bộ bản thể ông.

Một sự bình yên tuyệt đối, một sự giải thoát khỏi sức nặng đè nén qua hàng thiên niên kỷ.

Vỏ thép – nhà tù và pháo đài của ông – giờ đây lạnh lẽo và bất động. Nhưng tinh hoa của Barachiel thì không.

Ông vẫn cảm nhận được Cha mình, lặng lẽ canh gác, đầy yêu thương, cùng ông nhìn về bầu trời đỏ rực của Baal.

Suy nghĩ cuối cùng của ông – không cần đến máy phát thanh rền rĩ để thốt thành lời – không phải về chiến trận, cũng chẳng là nỗi buồn.
Đó là ánh sáng vàng kim, sự hiện diện không đổi, tràn đầy tình yêu không điều kiện, không thể tin nổi.

Ông lại thấy, trong tâm trí, những cồn cát đỏ của Baal, không còn là chiến trường vô tận, mà là quê hương, yên bình dưới một bình minh thanh thản, điều mà ông chưa từng thấy suốt sáu ngàn năm.

Nhịp tim của Castraferrum ngừng đập.
Barachiel Cổ Đại, Hộ Vệ của Baal, Dreadnought tôn quý của Chapter Blood Angels đã tự do.

Sanguinius tiếp tục canh gác, tay Người vẫn nhẹ nhàng đặt trên lớp giáp đã lặng câm – tù ngục và thành trì của đứa con mình suốt bao thời đại.

Một giọt lệ vàng, sáng như sao trời, lặng lẽ trôi trên má Người.

Với một linh hồn kiên cường đến cùng cực, mang gánh nặng nhiệm vụ và nỗi buồn quá lâu
được giải thoát trong ánh mắt của Cha mình, trên chính mảnh đất thiêng liêng quê nhà, đó là một phúc lành. Khó giành được. Nhưng vô cùng trọn vẹn.

Bình Luận

0 Thảo luận