Dante chứng kiến cánh cửa chính của Sanctum Sanctorum bị uốn cong vào trong với tiếng rít chói tai của adamantium bị tra tấn. Trong giây lát, chỉ có làn khói warp xoáy tròn tràn vào lỗ hổng. Sau đó, một hình thù kết tinh, khổng lồ một cách quái dị, được bao bọc trong vầng hào quang năng lượng đỏ như máu và sự thù hận hữu hình. Những mảng giáp bằng đồng thau, trang trí bằng đầu lâu và các biểu tượng của Khorne, va chạm với làn da mang màu máu khô. Đôi cánh da rộng đập vào không khí đã bị tha hóa. Trong tay nó là một chiếc rìu khổng lồ, rung lên với sức mạnh tà ác và nhỏ máu từ những Blood Angels đã ngã xuống. Một Bloodthirster. Một trong những cỗ máy tàn sát được Khorne sủng ái.
Nó ngửa cái đầu thú vật ra sau và gầm lên một tiếng làm rung chuyển nền móng của Arx Angelicum, một âm thanh chỉ hứa hẹn cái chết và những chiếc sọ cho Thần Máu. Vài Blood Angels bị thôi thúc bởi cơn thịnh nộ trước sự báng bổ như vậy, xông lên, súng bolter rực lửa. Con quỷ hắt văng họ sang một bên với sự khinh bỉ dễ dàng, giáp năng lượng của họ vỡ vụn như giấy, thân thể họ bị nghiền nát.
Nó phớt lờ những viên đạn đang cắm vào da thịt, ánh mắt rực cháy dán chặt vào bảo vật ánh vàng ở trung tâm gian phòng. Nó tiến tới, từng bước chân khiến mặt đất rung chuyển, tay siết chặt đại rìu, chuẩn bị làm ô uế nơi yên nghỉ của Thiên Thần. Dante bước ra chặn đường, đứng giữa con quỷ và Quan tài, vệ binh Sanguinary đứng hai bên, tạo thành một hàng rào cuối cùng tuyệt vọng bằng vàng và đỏ thẫm.
Ông biết, với sự chắc chắn lạnh lẽo, rằng đây có thể là hồi kết. Cuộc canh gác dài vô tận của ông cuối cùng cũng đến hồi kết thúc.
"Hoàng Đế che chở cho chúng con. Cha... xin tha thứ cho sự thất bại của chúng con." Dante thì thầm lời cầu nguyện, nâng cao rìu Axe Mortalis, chuẩn bị hy sinh mạng sống của mình lẫn sinh mạng của đội cận vệ một cách đắt giá nhất có thể.
Ngay khoảnh khắc đó, Quan tài phía sau ông bắt đầu phát sáng. Không phải là ánh sáng ổn định và đầy an ủi của đức tin, mà là một quầng sáng mãnh liệt, gần như chói lòa, rực lên với thứ năng lượng khiến không khí xung quanh rung lên, đẩy lùi sự ô uế của Hỗn Mang đang tràn đến.
Ánh sáng càng lúc càng mạnh, sáng đến mức không tưởng, vẽ viền quanh Quan tài bằng những nét lửa thuần khiết, linh thiêng. Ánh sáng phát ra từ Quan tài Vàng không chỉ đơn thuần là ánh sáng, mà trở thành một thực thể hiện hữu. Nó đập mạnh một nhịp, rồi hai – chiếu sáng cả căn phòng nhuốm máu bằng thứ hào quang thánh khiết tựa như cái nhìn của chính Hoàng Đế: thanh tẩy, phán xét, và kết thúc.
Sau đó, với một âm thanh xé toạc cả Immaterium lẫn Materium, một hợp âm của sự hài hòa thiên thể siêu phàm xen lẫn tiếng thét của thực tại bị xé nát, Quan tài nổ tung.
Không phải bằng lửa hay mảnh vụn, mà là một làn sóng chấn động bằng năng lượng vàng rực rỡ, thuần khiết. Nó quét qua gian phòng như một cơn bão mặt trời có hình dạng. Những thực thể quỷ nhỏ hơn trong bán kính vụ nổ hét lên thảm thiết khi bị xóa khỏi tồn tại, bản chất tà ác của chúng bị tiêu diệt đến tận gốc. Ngay cả Bloodthirster đang xông tới, chỉ vài khoảnh khắc nữa là làm ô uế ngôi mộ, cũng bị cuốn vào làn sóng xung kích, bộ giáp đồng của nó cháy sém, hình dạng khổng lồ của nó bị hất ngược lại như một món đồ chơi bị vứt bỏ, đập mạnh vào bức tường phía xa giữa những bức phù điêu đá cẩm thạch vỡ vụn.
Nơi mà Quan tài từng tọa lạc trên bệ đá obsidian, giờ đây là một hình bóng được bao phủ trong ánh sáng vàng đang dần phai. Cao lớn, hoàn mỹ về hình thể, khoác trên mình bộ giáp dường như được rèn từ ánh nắng mặt trời hóa rắn và màu đỏ thẫm nhất, vang vọng bộ áo giáp của vệ binh Sanguinary nhưng uy nghi hơn nhiều. Từ sau lưng người đó, đôi cánh từ tốn, trang nghiêm dang rộng—không phải bằng thịt da hay xương cốt, mà dường như được dệt nên từ ánh sáng trắng tinh khiết. Chúng rộng lớn và không tì vết, buông rơi những chiếc lông ánh sáng mềm mại, tan biến dần trong bầu không khí bị tha hóa.
Khuôn mặt người ấy là hiện thân của cả vẻ đẹp lẫn bi thương, những đường nét quen thuộc đến đau lòng từ hàng thiên niên kỷ tượng đài và nghệ thuật thờ phụng. Nhưng đôi mắt... đôi mắt mang một âm điệu lạc nhịp. Trong đôi mắt xanh thẳm ấy cuộn xoáy một nỗi sầu cổ xưa, sâu thẳm—của một sinh thể từng chứng kiến buổi bình minh của Đế Chế và đã nhìn thấy cả viễn cảnh sụp đổ của nó. Song ẩn sâu bên dưới, không ai trong gian phòng nhận ra, lại le lói một điều khác: nỗi kinh hoàng thuần túy, trần trụi, đầy chất người—sự hoang mang không thể tin nổi. Ethan, đang nhìn ra qua đôi mắt của Sanguinius.
Trong khoảnh khắc, trái tim trận chiến chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Rồi, một tiếng thở dốc đồng loạt vang lên giữa những Thiên Thần Máu còn sống sót. Những khẩu bolter được hạ xuống. Chainsword im bặt. Những cựu binh, gương mặt từng là mặt nạ của sẹo dày, giờ nước mắt lăn dài không ngăn nổi, tạo nên những vệt sạch sẽ xuyên qua bụi bẩn và máu me. Ở đầu bên kia của gian phòng, Dante—vừa lồm cồm đứng dậy sau khi bị chấn động hất văng—loạng choạng lùi lại một bước, sự tự chủ được rèn qua hàng thiên niên kỷ của ông vỡ vụn trong khoảnh khắc. Một từ duy nhất thoát khỏi môi ông, khàn khàn, nghẹn lại bởi niềm hy vọng và tôn kính chưa từng mơ tới:
"Cha?!"
Ngay cả các lực lượng Hỗn mang còn lại, những kẻ cuồng tín, đám space marines phản bội, ác quỷ cấp thấp hơn, cũng tạm dừng, cơn khát máu của chúng tạm thời bị dập tắt bởi sự thiêng liêng bất ngờ, tuyệt đối của sự hiện diện trước mặt chúng, một vầng hào quang đối nghịch với Warp đến mức nó mang lại cảm giác đau đớn thực sự. Khoảnh khắc kéo dài, mong manh như thủy tinh kéo sợi. Sau đó Bloodthirster gầm lên. Hồi phục với tốc độ phi tự nhiên, được tiếp thêm sức mạnh bởi cơn thịnh nộ không pha loãng của Khorne khi bị từ chối, nó lại lao lên, cây rìu được tái tạo của nó bốc cháy với năng lượng hắc ám, quyết tâm tàn sát nguồn ánh sáng thánh thiện.
Ethan đứng hình. Nỗi hoảng loạn nguyên thủy, thuần túy của con người chiếm lấy anh. Kích thước khổng lồ của sinh vật, sự thù hận tột độ tỏa ra từ nó, thực tại bất khả thi của tình cảnh anh, tất cả khóa chặt tứ chi anh, bóp nghẹt hơi thở. Quỷ! Nó có thật! Rìu! Mình sắp chết! Lại nữa!
"Di chuyển đi, Ethan!" Giọng Sanguinius đập mạnh vào ý thức anh, khẩn cấp, dứt khoát, xuyên qua nỗi sợ hãi. "Tin vào bản thân! Tay trái! Dẫn ánh sáng! Hình thành lưỡi kiếm!"
Như thế nào?! Mình không biết làm sao cả! Ethan gào lên trong lòng. Nhưng cơ thể anh… cơ thể anh lại phản ứng. Anh cảm nhận được một nguồn sức mạnh khổng lồ, xa lạ, dâng lên từ tận sâu bên trong bản thể, được dẫn dắt bởi một bản năng không thuộc về chính anh. Anh giơ tay trái lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài, không tập trung vào suy nghĩ mà tập trung vào khao khát tuyệt vọng: cần một vũ khí, cần một phòng tuyến.
Năng lượng vàng tụ lại, cô đọng với tốc độ không tưởng thành một lưỡi kiếm phát sáng lấp lánh, rung lên với sức mạnh tiềm ẩn.
Con Bloodthirster gần như đã tới nơi, rìu giơ cao chuẩn bị giáng một đòn chí mạng.
"Né sang bên! Ngay bây giờ! Đỡ đòn trên cao!"
Ethan không suy nghĩ; cơ thể của Primarch sống lại đã di chuyển, uyển chuyển với một vẻ uyển chuyển và nhanh nhẹn mà anh không thể hiểu nổi. Anh xoay người, đòn đánh của con quỷ vô hại đập mạnh xuống sàn nơi anh đã đứng vài nano giây trước đó.
Lưỡi kiếm linh lực chạm vào cán rìu đang hồi phục không phải bằng tiếng kim loại va chạm mà bằng tiếng xì xèo của các năng lượng đối nghịch, cắt xuyên qua kim loại đã bị ô uế. Ethan cảm thấy mình như một con rối bị kéo bởi những sợi dây thần thánh, một hành khách kinh hoàng bên trong một cỗ máy chiến tranh không gì sánh bằng. Trong khi tâm trí anh quay cuồng thì tứ chi anh di chuyển với độ chính xác chết người. Anh đỡ một cú tát bằng móng vuốt, cúi người tránh một chiếc sừng dính máu, lưỡi kiếm ánh sáng như một vệt mờ, để lại những vệt cháy trên da thịt mục nát của con quỷ.
"Nó di chuyển vụng về, chỉ bị cơn thịnh nộ thúc đẩy,"giọng của Sanguinius vang lên, phân tích điềm tĩnh giữa cơn bão. "Dễ đoán. Đòn bổ từ trên quá đà. Dự đoán. Khai thác."
Con Bloodthirster lại gầm lên, vung phần cán rìu đã cụt và nắm đấm khổng lồ xuống trong một đòn đánh đôi đầy cuồng nộ.
"Ngay bây giờ, Ethan! Luồn dưới đòn! Đâm! Vào tim nó!"
Theo mệnh lệnh Ethan hạ thấp người, luồng gió từ đòn đánh của con quỷ làm mái tóc vàng của anh bay bồng. Anh lao tới, truyền tất cả sức mạnh đang trào dâng mà anh có thể cảm nhận được, đâm lưỡi kiếm ánh sáng sâu vào ngực của Bloodthirster, nơi trái tim đen tối, mục nát của nó đập với sự thù hận được Warp nuôi dưỡng.
Một tiếng thét, cao vút và mỏng manh, xé ra từ cổ họng của con quỷ, một âm thanh của sự kinh ngạc và đau đớn tột cùng. Hình dạng của nó chập chờn dữ dội, năng lượng đỏ như máu bao quanh nó xìu đi như một ngọn lửa sắp tàn. Nó nhìn xuống lưỡi kiếm vàng cắm sâu vào lõi của nó, sau đó đôi mắt của nó chạm vào đôi mắt của Ethan, một bên đầy cơn thịnh nộ của Khorne, bên kia đầy sự kinh hoàng thuần túy. Sau đó, với một tiếng thở hổn hển cuối cùng, con Đại Quỷ tan biến, sụp đổ thành một trận mưa tro đen hôi thối và vật chất warp tan biến. Sự im lặng, một lần nữa. Một sự im lặng nặng nề, sâu sắc, chỉ bị phá vỡ bởi những hơi thở hổn hển, đứt quãng của những Blood Angels đã chứng kiến điều không thể.
Sau đó, đồng loạt, họ gào lên. Lần này không phải là tiếng hô xung trận, mà là một âm thanh của sự giải tỏa tột độ, của đức tin được đền đáp, của hy vọng được tái sinh trong giờ phút đen tối nhất. Nó vang vọng khắp các sảnh đường bị báng bổ, một làn sóng âm thanh dường như đẩy lùi sự ô nhiễm tâm linh. Tiếng súng bolter bùng lên với sự hung dữ mới bên ngoài cánh cửa bị phá vỡ của Thánh điện. Sự do dự trong hàng ngũ Hỗn mang biến mất, được thay thế bằng những cuộc tấn công điên cuồng, mới mẻ, nhưng những Blood Angels đã đối đầu với chúng bằng cơn thịnh nộ của những kẻ cuồng tín khi thấy thần của họ bước đi giữa thế gian.
Họ di chuyển sắc bén hơn, nhắm bắn chính xác hơn, chiến tuyến vững chãi hơn. Hy vọng đã trở thành một vũ khí sắc bén và rực sáng.
Ethan đứng nguyên nơi con quỷ vừa gục ngã, thanh kiếm ánh sáng trong tay anh chập chờn rồi tan biến thành những đốm sáng li ti. Ngực anh phập phồng, không chỉ vì sức mạnh vừa sử dụng—mà vì adrenaline và cảm giác không thể tin nổi vẫn đang trào lên. Anh nhìn xuống đôi tay mình—mạnh mẽ, hoàn hảo, không một vết thương, chỉ còn vương lại mùi hư ảo của máu quỷ.
Anh cảm thấy mình hoàn toàn tách rời khỏi thực tại vừa diễn ra. Mình không làm điều đó. Sanguinius đã làm. Mình chỉ… bám trụ.
Anh cảm nhận được hào quang rực rỡ quanh mình chập chờn, mờ đi đôi chút khi cú sốc con người trỗi dậy trong tâm trí anh. Đôi cánh trắng khổng lồ giờ đây dường như nặng nề không tưởng.
Rồi, những bước chân vang lên, chậm rãi, dứt khoát, nặng trĩu sự kính sợ. Dante, chapter master huyền thoại dừng lại cách anh vài bước chân, khuôn mặt dày dạn chiến tích không thể đọc được dưới chiếc mặt nạ tử thần bằng vàng, nhưng sự tôn kính hiện rõ trong từng cử chỉ. Từ từ, cẩn trọng, tổng chỉ huy của
Imperium Nihilus quỳ xuống, cúi đầu chạm sát sàn, tay đấm lên giáp ngực theo biểu tượng Aquila.
"Thưa Chúa tể Sanguinius," giọng của Dante khàn đặc, nghẹn ngào vì xúc động. “Nhờ ơn Thánh Hoàng Đế… người còn sống. Người đã trở lại với chúng con.”
Sức nặng của những lời nói đó, của mười nghìn năm truyền thuyết, đau khổ và kỳ vọng, đập vào Ethan với một lực vật lý. Anh mở miệng, cố gắng đáp lại, nhưng chỉ có một tiếng nghẹn ngào thoát ra. Mình phải nói gì đây? Mình có thể nói gì đây?
"Hãy nói đi, Ethan." Giọng Sanguinius nhẹ nhàng, gần như mệt mỏi không thể tả, nhưng kiên định trong tâm trí anh. "Chỉ một lời thôi. Hy vọng. Đó là tất cả những gì họ cần lúc này. Để làm điểm tựa cho họ, ngươi phải tin vào chính mình."
Ethan nuốt khan, cố đè nén cơn hoảng loạn, lục lọi những mảnh vụn ký ức về truyền thuyết, cố gắng tuyệt vọng để khơi dậy vẻ cao quý mà anh cảm thấy vang vọng trong mình, dù không thể thực sự nắm giữ. Anh tập trung vào đầu Dante đang cúi thấp, vào hy vọng mãnh liệt phát ra từ những Blood Angels xung quanh—tất cả đều đã quỳ xuống nền đá.
Anh hít sâu, rồi chậm rãi thở ra, hy vọng giọng mình sẽ không run rẩy. Anh vươn tay bàn tay của anh, của Sanguinius giờ đã vững vàng, nhẹ nhàng đặt lên giáp vai vàng của Dante. Cái chạm ấy khiến vị Thủ Lĩnh già dặn khẽ giật mình như bị điện giật.
"Hãy đứng lên, Dante," Ethan cất tiếng, cố ý điều chỉnh giọng nói, để sự ngân vang tự nhiên của Primarch dẫn dắt từng lời. Nó nghe thật xa lạ, nhưng cũng thật đúng đắn. "Đứng lên, các con ta."
Ánh mắt anh quét qua những Vệ binh Sanguinary đang quỳ, những chiến huynh gần đó đang sững sờ, nhìn thấy sự ngờ vực giằng xé với hy vọng bừng cháy trong mắt họ.
“Hãy nhìn ta. Ta biết khoảnh khắc này vượt qua cả giới hạn của đức tin, thậm chí có thể làm rạn nứt cả nền tảng của lý trí.”
Dante từ từ đứng lên, cử động cứng nhắc, đầu vẫn cúi như không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của người cha sống lại.
"Thưa cha… điều này là bất khả. Chúng con… chúng con đã than khóc người. Những anh hùng thời xưa đã đặt người vào giấc ngủ vĩnh hằng…" Giọng ông ta ngắt quãng, đặc quánh bởi sự choáng ngợp và kính sợ.
Một nỗi buồn sâu sắc hiện lên trên nét mặt của vị Primarch hồi sinh—âm vang của nỗi tiếc thương xưa cũ được hiện hình.
Một nỗi buồn sâu sắc chạm vào khuôn mặt của Primarch tái sinh, một tiếng vang của nỗi đau cổ xưa hiện rõ.
"Làm sao?" Ethan lặp lại khẽ khàng, giọng nói giờ đây không còn là Ethan cố gắng bắt chước Sanguinius, mà là một sự hòa quyện, một tiếng vọng mạnh mẽ từ linh hồn đang cư ngụ trong cơ thể sẵn sàng tiếp nhận.
“Có thể là nhờ ý chí của một Người Cha, từ chối rời bỏ những đứa con của mình. Có thể là nhờ đức tin bất khuất của các con, hàng tỷ lời nguyện vang vọng khắp hư không như những pháo hiệu, kéo một mảnh linh hồn trở về từ bóng tối vô tận.”
Anh lắc đầu, một cử chỉ trĩu nặng mệt mỏi.
“Hoặc… cũng có thể… bóng đêm bao trùm thiên hà này đã trở nên quá sâu đậm, nỗi thống khổ của loài người quá lớn, đến nỗi ngay cả sự bình yên của cõi lãng quên cũng không thể giữ chân linh hồn ta khỏi tiếng gọi của nghĩa vụ.”
Anh đưa mắt nhìn quanh đại sảnh đã bị tàn phá. “Ta thú nhận… hành trình trở về không hề êm ả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/warhammer-40k-oi-canh-thien-than&chuong=2]
Ký ức… chỉ là những mảnh vỡ, phản chiếu những khoảnh khắc huy hoàng xen lẫn nỗi thống khổ không thể tưởng tượng.”
Anh khẽ chạm vào thái dương. “Phần lớn con người của Thiên Thần mà các con đã tiễn đưa vẫn còn lạc lối trong bóng tối của cõi vĩnh hằng, có lẽ đã bị tổn thương đến mức không thể hồi phục bởi chiến thắng của Kẻ Phản Bội Vĩ Đại.”
Một sự thật cần thiết, Ethan chợt nhận ra—lời giải thích cho bất kỳ điều kỳ lạ nào, cho mọi sai khác mà họ có thể cảm nhận được.
“Nhưng,” giọng anh bỗng dâng trào sức mạnh, hào quang vàng rực quanh thân thể bùng lên thấy rõ, đẩy lùi mùi hôi thối tâm linh của Hỗn Mang, “giờ ta thấy các con! Ngay tại đây! Ta cảm nhận được hàng thiên niên kỷ canh gác không ngủ của con, Dante, người con trung thành của ta! Ta nhìn thấy danh dự trong linh hồn các Vệ Binh Sanguinary, chưa từng bị bẻ gãy! Ta thấy ngọn lửa cháy lên trong trái tim từng Huyết Thiên Thần đang gìn giữ mảnh đất thiêng này chống lại cơn thủy triều đen tối!”
Ánh nhìn của anh dường như xuyên thấu từng Blood Angel có mặt. “Các con đã kiên cường! Đã giữ vững chiến tuyến khi cả thế giới bốc cháy, khi hy vọng đã chết! Các con đã chiến đấu trong khi kẻ yếu lòng bỏ chạy!”
Anh đứng thẳng dậy, vươn tới tầm vóc uy nghi vốn có, đôi cánh khẽ lay như gió lướt qua những chiếc lông thiên thể. “Dòng máu của Sanguinius vẫn còn chảy! Mục đích của chúng ta vẫn tồn tại! Ta là cha của các con, là Primarch của các con! Và dù ta trở lại… chưa trọn vẹn… nhưng ta trở lại là vì các con! Vì Baal! Vì Đế Chế!”
Anh ngừng lại, để lời nói vang vọng trong tâm khảm họ. Rồi ánh mắt anh hướng về một hốc tường được bảo vệ nghiêm ngặt và chạm khắc tinh xảo sâu bên trong Thánh Điện—một nơi linh thiêng tuyệt đối, chưa bị chiến trận chạm đến. “Nhưng lời nói chỉ là gió giữa cơn bão. Để chiến đấu… ta cần thanh gươm của mình. Bạn đồng hành của ta trong bóng tối của Đại Thập Tự Chinh.”
Dante giật đầu lên, sự hiểu biết lóe sáng trong mắt dù ông vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cơn sốc. Ông quay người, truyền lệnh vào bộ đàm của mình, giọng run lên vì niềm tin được thắp lại: “Thương! Mang Thương Telesto đến! Ngay lập tức!”
Hai Vệ Binh Sanguinary tiến tới, từng bước đi như thể đang bước vào nơi hành lễ thiêng liêng. Họ vô hiệu hóa các trường stasis đang lấp lánh, để lộ vũ khí đặt trên đệm nhung.
Nó dài, thanh thoát, cổ kính đến nghẹn ngào, lưỡi thương dường như ngân lên một âm vang quyền năng tập trung, chuôi thương được khắc dấu vinh dự từ những chiến dịch đã bị thời gian lãng quên.
Họ nâng nó lên bằng tất cả sự kính cẩn, dâng chuôi thương về phía Primarch vừa trở lại.
Thời gian dường như chậm lại. Ethan vươn tay, giờ đã vững vàng. Khoảnh khắc ngón tay anh siết quanh chuôi Thương Telesto, một vòng cung ánh sáng vàng rực nổ tung từ cơ thể anh, tắm đẫm toàn bộ Thánh Điện trong quang minh thiêng liêng.
Anh cảm thấy một cơn trào dâng mãnh liệt—không chỉ là sức mạnh thể chất mà còn là tinh thần, là sự hòa hợp, là hoàn thiện. Ký ức giờ trở nên sắc nét hơn: cầm thương này chiến đấu với người khổng lồ Ork, quái vật xenos, những Astartes phản bội.
“Telesto… bạn cũ của ta.” Tiếng vọng của Sanguinius vang lên trong tâm trí anh, tràn đầy ấm áp và thân quen.
Các Blood Angels há hốc mồm, nhiều người che mắt. Ngay cả các lực lượng Hỗn mang đang chiến đấu ngay bên ngoài lỗ hổng được gia cố cũng dường như lùi lại, cảm nhận được sự thức tỉnh của một sức mạnh hoàn toàn đối nghịch với chúng. Nhiều Blood Angels lại quỳ xuống khi nhìn thấy; họ không cần một xác nhận rõ ràng hơn. Cha của họ đã trở về từ cõi chết. Khi ánh sáng tắt dần, Sanguinius đứng đó đã biến đổi.
Nỗi do dự vẫn còn trong ánh mắt anh, ẩn sâu nơi đáy tâm hồn, nhưng giờ đây đã bị lấn át bởi cơn thịnh nộ chính nghĩa và quyết tâm tuyệt đối. Thương Telesto như thể là một phần của cánh tay anh. Anh xoay nó một vòng—động tác uyển chuyển, bản năng, hoàn hảo.
Sự thay đổi trong phong thái là trọn vẹn. Thiên thần của nỗi buồn đã biến mất. Thay vào đó là á thần của cơn giận dữ, là vị chỉ huy vĩ đại.
"Giải thích là đặc quyền của kẻ chiến thắng!" — giọng anh vang lên như roi quất, sắc bén và không thể kháng cự. "Kẻ Thù Tối Thượng nghĩ đây là chiếm lợi phẩm dễ dàng. Chúng tưởng Blood Angels đã suy yếu, dễ bị đánh bại!. Ta đã khiến chúng ngừng lại... giờ, ta ban cho chúng cái chết!"
Anh chỉ mũi Thương Telesto về phía cánh cổng đã bị phá vỡ, đầu thương bùng cháy ánh sáng vàng kim. "Dante! Truyền dữ liệu chiến thuật, tập trung lực lượng địch tại hướng tiền sảnh!"
"Rõ, thưa Người!" – Dante đáp lại ngay lập tức, phản xạ cổ xưa trở lại, giọng ông sắc như lưỡi dao trong kênh chỉ huy. "Kháng cự mạnh! Nhiều cỗ máy quỷ dữ! Có đơn vị phản bội cắm sâu trong đội hình!"
"Đội trưởng Raldonus!" – Sanguinius ra lệnh, giọng anh xuyên qua tiếng gầm gào của chiến trường như một thanh kiếm chém gió. Ethan không hiểu vì sao tên của Astarte ấy lại đến với anh dễ dàng đến vậy.
"Đội Intercessor của con sẽ đột phá! Mở đường! Các đội hỏa lực hạng nặng, yểm trợ áp chế!" – Hàng loạt tín hiệu xác nhận vang lên qua bộ đàm.
"Vệ Binh Sanguinary!" – anh gầm lên, quay về phía cửa mở, đã lao đi với tốc độ và sự uyển chuyển không tưởng. "THEO TA! Chúng ta sẽ mở đường qua bầy rác rưởi này! VÌ BAAL! VÌ HOÀNG ĐẾ!"
Anh không lao tới một cách mù quáng. Anh tuôn chảy, như ánh chớp thần thánh. Đôi cánh xòe rộng, Thương giương thẳng, anh là một sao chổi rực sáng lao vào cơn bão máu.
Vệ Binh Sanguinary tạo thành mũi lao bay quanh anh, lưỡi giáo cháy rực. Họ đâm sầm vào lối đi vừa bị phá khi đội của Raldonus xả đạn dữ dội vào kẻ thù.
Thứ đầu tiên Ethan chạm mặt là một Terminator Chaos khổng lồ, nặng nề tiến tới, lưỡi cưa quay tít.
Trước khi tâm trí Ethan kịp nhận thức hoàn toàn mối nguy, thân thể anh đã phản ứng. Một chuyển động mờ ảo—một bước nghiêng dường như đi ngược lại định luật quán tính—và Thương Telesto đơn giản là phá hủy cánh tay vũ khí của Terminator ở ngang vai, máu thịt và mảnh giáp tung tóe.
Một cú đâm tiếp theo, nhanh như tia chớp, xuyên thủng cổ giáp của Terminator, nhấc bổng hắn lên không trước khi ném cái xác đi như rác rưởi.
"Phía trái, địch đang đánh vòng. Hãy đón trước." Sanguinius nhắc nhở, bình thản giữa tiếng gào loạn của tâm linh.
Ethan xoay người, cây Thương là một vệt sáng lấp loáng, đỡ lấy một cú đánh từ cỗ máy quỷ có cánh—đòn tấn công mà một chiến binh tầm thường sẽ bị nghiền nát.
Nhưng anh không chỉ đỡ. Anh chuyển hướng đòn, dùng chính động năng của sinh vật để làm nó mất thăng bằng rồi đâm Telesto sâu vào trái tim động cơ đầy ô uế của nó. Cỗ máy nổ tung trong một làn hỏa ngục Warp và mảnh vụn, bị làn hào quang vàng kim của anh làm vô hại.
Làm sao ta có thể làm được điều này?! Tâm trí Ethan gào lên, trong khi thân thể anh vẫn tiếp tục thực hiện những hành động như á thần. Giống như... đang chơi trò bắn súng góc nhìn thứ nhất khốc liệt nhất trong thiên hà—mà mình chỉ chạm nhẹ vào cần điều khiển!
"Tập trung, Ethan. Cảm nhận nhịp điệu. Dòng chảy trận chiến. Đó là thứ ngôn ngữ ta biết rõ. Hãy lắng nghe. Hãy phản ứng. Theo thời gian, nó sẽ trở thành bản năng."
Anh xông lên, trở thành một cơn lốc hủy diệt. Thương Telesto múa lượn, đâm, đỡ, quét qua từng vệt chết chóc ánh vàng.
Những con quỷ nhỏ tan biến chỉ với sự hiện diện của anh. Astartes phản bội bị xuyên giáp, linh hồn ô uế bị diệt sạch trước khi kịp nhận ra điều gì xảy ra.
Vệ Binh Sanguinary chiến đấu bên cạnh anh, được tiếp thêm dũng khí vượt mọi giới hạn, lưỡi giáo của họ gặt lấy cái chết từng nhịp, từng nhịp.
Phía sau, toàn bộ Blood Angels gầm vang tên anh –
“SANGUINIUS! SANGUINIUS SỐNG LẠI!” –
– và ào lên với niềm tin cuồng nhiệt, đẩy lùi lực lượng Chaos còn đang choáng váng ra khỏi ngưỡng cửa Thánh Điện, từng bước một giành lại Đại Sảnh Tiền Đường.
Khi khu vực trước mắt được quét sạch, Ethan dừng lại một thoáng giữa khoảnh khắc yên ắng hiếm hoi. Anh cầm chắc Thương trong tay, hào quang rực sáng quanh thân.
Anh nhìn quanh các Blood Angels đang đứng gần, Vệ Binh quỳ gối, cựu binh mệt mỏi đứng dậy, các Primaris Marine ngỡ ngàng tất cả dõi mắt về phía anh.
Anh biết mình phải lên tiếng.
“Thống Lĩnh Dante,” anh nói trang trọng, “giọng ta có thể truyền khắp hệ thống chỉ huy Arx qua mạng vox được không? Tất cả các kênh. Ta muốn nói chuyện với tất cả các con trai của mình.”
Dante, tỉnh hẳn bởi ý chí sắt đá của Primarch, gật đầu dứt khoát. “Sẵn sàng, thưa Cha!” Ông nhanh chóng ra lệnh qua mũ giáp, ghi đè giao thức chuẩn.
Một lát sau, ông xác nhận: “Mạng đã mở, thưa chúa tể Sanguinius. Tất cả các kênh trong Arx Angelicum đều đang nhận truyền trực tiếp từ Người.”
Khi Ethan chuẩn bị cất lời trước toàn bộ Chapter của mình, một biến chuyển lớn xảy ra. Một làn sóng năng lượng tâm linh thuần khiết, mạnh mẽ, im lặng phát ra từ anh, khác biệt với tiếng ồn hỗn loạn của Warp. Đó không phải là một cuộc tấn công, mà là một sự cộng hưởng, bao trùm mọi Blood Angels bên trong pháo đài, truyền qua liên kết vox như một tần số siêu âm.
Cảm giác ấy cổ xưa, quen thuộc, đầy thương đau nhưng cũng bao bọc mãnh liệt—dấu ấn linh hồn độc nhất của Primarch họ.
Đối với những ai đang vật lộn với tiếng gọi đen tối của Cơn Thịnh Nộ Đen, cơn thét loạn trong tâm trí tạm thời im bặt—thay vào đó là một cảm giác thuộc về sâu thẳm, yên bình đến không thể tin được, mà chỉ có người cha thật sự mới có thể mang đến.
Với tất cả, đó là một sự thật theo bản năng, khắc sâu trong gene:
Người đã trở lại. Thiên Thần vẫn sống.
Và rồi, giọng nói của anh vang lên khắp mạng vox, hòa lẫn cộng hưởng tâm linh ấy, mạnh mẽ và không thể nhầm lẫn:
“CÁC CON TRAI CỦA BAAL! CHIẾN BINH CỦA DÒNG MÁU! HÃY NGHE TA!”
“Các con chiến đấu giữa bóng tối sâu thẳm nhất! Bị bao vây bởi phản bội, quỷ dữ, và sự đói khát của hư vô! Các con đã đổ máu trên mảnh đất thiêng này chống lại những kinh hoàng đủ để nghiền nát linh hồn yếu đuối! Các con đã giữ vững chiến tuyến khi chính hy vọng cũng dường như là giấc mơ đã bị lãng quên!”
Anh dừng lại, để lời tri ân lắng sâu.
“Kẻ Thù Vĩ Đại đã bò tới đây, tìm cách bôi nhọ ký ức của chúng ta, bẻ gãy tinh thần của các con! Chúng đã tấn công ngay trái tim của Chapter ta, tin rằng ánh sáng của Sanguinius đã tắt vĩnh viễn!”
Anh giơ cao Thương Telesto, mũi thương rực sáng—một mặt trời nhỏ xóa tan mọi bóng tối trong Đại Sảnh.
“CHÚNG ĐÃ SAI! Kim Tự Tháp Vàng đã trống rỗng! Bằng ý chí của Hoàng Đế! Bằng sức mạnh bất diệt của dòng máu! Bằng đức tin vững chắc của các con, gọi ta qua vực thẳm – TA ĐÃ TRỞ LẠI!”
Một âm thanh vượt khỏi mọi tiếng hét nổ tung khắp Arx Angelicum—vang dội trên mạng vox—tiếng gầm hợp xướng, catharsis của hàng ngàn Space Marine đang chứng kiến một phép lạ.
Một cơn sóng thần của âm thanh, đức tin, và cơn thịnh nộ mới trỗi dậy.
Báo cáo tràn về các kênh chỉ huy—cuộc tấn công của Chaos chững lại chỉ cách phòng tuyến vài mét, lũ quỷ thụt lùi trước phản ứng tâm linh mạnh mẽ của niềm tin thuần khiết, quân phản bội hoang mang rối loạn đội hình.
“Trận chiến này CHƯA KẾT THÚC!” – Sanguinius gầm lên, át cả tiếng gào của con trai mình.
“Cuộc vây hãm vẫn còn! Kẻ địch vẫn đông đảo! Nhưng ở đây—”**
Anh dậm cán thương xuống nền đá cẩm thạch tan vỡ—tiếng vọng như sấm đầu mùa.
“TẠI ĐÂY, CHÚNG TA VẠCH RA RANH GIỚI! THÁNH ĐIỆN NÀY VẪN VỮNG CHẮC! PHÁO ĐÀI NÀY CÒN ĐỨNG! BAAL CÒN ĐỨNG VỮNG!”
Anh chỉ Thương rực sáng về nơi chiến sự ác liệt nhất sâu trong Arx.
“HÃY ĐỂ THIÊN HÀ CHỨNG KIẾN! HÃY ĐỂ THẾ LỰC HỦY HOẠI GÀO THÉT! HÃY ĐỂ TÊN PHẢN BỘI VĨ ĐẠI CHÌM TRONG TUYỆT VỌNG! SANGUINIUS SỐNG! SANGUINIUS CHIẾN ĐẤU! SANGUINIUS ĐỨNG CÙNG CÁC CON!”
Tiếng gầm dâng đến mức đinh tai.
Anh đứng trên bậc thềm vừa giành lại, Thương giương cao, trở thành ngọn hải đăng giữa bóng tối bức bối.
Đôi cánh trắng to lớn xòe rộng, hứng lấy ánh sáng đỏ, hiện rõ hình tượng Thiên Thần báo thù từ truyền thuyết Đế Chế.
Bên dưới, một biển giáp đỏ và vàng dâng trào, hàng ngàn khuôn mặt ngẩng lên, rực cháy bởi lòng tôn kính cuồng tín và một hy vọng mãnh liệt đến đau lòng.
Gánh nặng của đức tin ấy, gánh nặng của kỳ vọng ấy, đè nặng hơn bất kỳ bộ giáp nào. Nhưng hòa vào đó là ý chí không lay chuyển của Thiên Thần trong anh—và sức mạnh vang vọng qua Thương Telesto.
Anh hạ Thương xuống, chĩa thẳng vào kẻ thù. Không còn cần lời nói nào nữa.
“XUNG PHONG!” – anh ra lệnh, giọng vang lên như lưỡi kiếm chẻ toạc âm thanh. “VÌ HOÀNG ĐẾ VÀ NHÂN LOẠI! GIẾT!”
Với tiếng gầm cuối cùng dội khắp pháo đài, những Huyết Thiên Thần ào lên phía trước, Sanguinius dẫn đầu—một sao chổi sáng chói lao thẳng vào trung tâm trận chiến.
Thế trận đã đổi chiều.
Hành trình cứu Baal và có lẽ còn nhiều hơn thế, giờ mới thực sự bắt đầu.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận