Bụi là người bạn đồng hành không rời, một phước lành đầy sạn đến từ bầu trời đỏ gỉ sét của Baal. Nó phủ đầy lưỡi Abronus, đọng lại sau đôi mắt anh, và bao trùm như một tấm khăn liệm lên những thân hình co ro trong nơi trú ẩn tạm bợ được đục khoét từ ruột của Khu nhà Gamma-7. Khu nhà đặc biệt này, ở vùng rìa tan hoang của cái mà từng là Tổ Ong Glorium, luôn nằm bên lề – bên lề của những đường ống dinh dưỡng ít ỏi của tổ ong, bên lề của những cuộc tuần tra thưa thớt của đội Arbitrators, và giờ đây, bên lề của sự hủy diệt. Chút nước còn lại, được rút ra từ một bể chứa nứt nẻ từng phục vụ Gamma-7 suốt nhiều thế hệ với nguồn nước ngày càng mặn chát, cũng mang theo vị bụi ấy. Không khí tái chế, phun phì phò từ một chiếc máy lọc cũ kỹ kêu lạch cạch — tồn tại nhờ đức tin hơn là chức năng — nồng nặc mùi của nó: một hợp chất của đá nghiền, tro tàn, và chất thải công nghiệp đã làm ngạt thở tầng dưới của Glorium suốt hàng thế kỷ, cùng với một mùi gì đó khác nữa, mùi kim loại, mùi máu tươi — thứ nói lên rằng đã có quá nhiều máu đổ, quá gần đây.
Những ngày qua đã hòa vào nhau trong nỗi kinh hoàng không ngủ, gặm nhấm từng giờ, kể từ khi các chiến hạm đỏ rực che khuất mặt trời của Baal. Hai tuần, ông già Hemlock quả quyết như vậy, tỉ mỉ khắc từng vạch lên một mảnh plasteel rơi vãi bằng một mảnh đá mài sắc. Hemlock, người đã chứng kiến cả thế kỷ mặt trời gắt gao Balor của Baal thiêu cháy hy vọng trong mắt mọi người, từ lâu trước khi bất kỳ hạm đội quỷ dữ nào xuất hiện, vẫn kiên trì với những nghi lễ như thế. Với Abronus, thời gian chỉ được đo bằng số thanh lương khô dinh dưỡng thô ráp đang cạn dần — vốn đã là một món xa xỉ trước khi cuộc vây hãm bắt đầu — và cái đói âm ỉ, quặn thắt trong dạ dày, như một người bạn cũ thân quen. Những đợt pháo kích ban đầu dữ dội không ngừng, cả những khu vực rộng lớn của Glorium, một thành phố vốn đã bị xé nát bởi chiến tranh tài nguyên và bạo lực băng đảng đã bị xóa sổ hoàn toàn dưới hỏa lực từ quỹ đạo. Rồi chúng đến. Những gã khổng lồ mặc giáp đỏ không phải là hình ảnh xa lạ trên Baal. Blood Angels từng là vị cứu tinh, là những người bảo hộ nghiêm khắc, là nơi con cái người dân dâng hiến. Trong sự ngây thơ, nảy sinh từ tuyệt vọng và nhiều thế hệ bị các giáo sĩ Ministorum địa phương tẩy não, nhiều người đã chạy đến, vừa hát thánh ca, mặt mày rạng rỡ nụ cười...
Niềm hân hoan ấy đã bị giết chết một cách nhanh chóng, một khúc phản ca tàn bạo đối với những bài thánh ca. Những gã khổng lồ mặc giáp đỏ tràn tới, cười rống lên và gầm vang những lời ca tụng đẫm máu dành cho vị thần hắc ám của chúng, rìu trong tay gặt hái một mùa thu kinh hoàng qua đội hình lực lượng phòng vệ hành tinh (PDF) và đám đông kẻ ngây thơ tràn đầy hy vọng. Hy vọng đã trở thành nạn nhân thứ hai, sau sự ngây thơ.
Trung đội PDF địa phương — đa phần là những chàng trai dũng cảm, được tuyển mộ từ cái ao tù không đáy của những thanh niên đói khát, lao lực trong tổ ong — đã bị xé nát khi cố gắng giữ vững vành đai ngoài. Chỉ huy của họ, một người phụ nữ mặt mũi cứng rắn tên là Trung sĩ Anya, mang trên người những hình xăm băng Dust Scorpions đã phai mờ từ quãng đời lầm lỡ trước khi bà nhận đồng tiền của Hoàng Đế, nay đang phân phát từng giọt promethium cuối cùng cho vài khẩu súng hạng nặng còn hoạt động, bàn tay chỉ hơi run nhẹ. Đôi mắt bà chứa đựng một nỗi trống rỗng phản chiếu trong mắt Abronus — ánh nhìn của người đã chứng kiến quá nhiều bình minh chỉ mang đến khổ đau mới.
Bà đã ra lệnh gia cố các chướng ngại vật ở lối vào khu dân cư bằng gạch vụn, xe rác lật nhào, và xác rỉ sét của máy móc sản xuất đã hỏng từ nhiều thập kỷ trước, nhưng quá đắt đỏ để thay thế. Ai cũng biết chúng sẽ không trụ nổi nếu kẻ thù dồn lực thật sự. Không được lâu đâu. Cuộc sống ở Gamma-7 xưa nay vốn chưa từng trụ được lâu.
"Lại nghe thấy sáng nay," Hemlock thì thào, giọng ông khàn đặc như tiếng đá mài vào nhau. Ông ngồi co ro đối diện Abronus, khuôn mặt già nua, như một tấm bản đồ khắc nghiệt được chạm khắc bởi gió nhiễm phóng xạ và chế độ ăn thiếu dưỡng chất, giờ chỉ còn là một chiếc mặt nạ phủ bụi và niềm tin tuyệt vọng. "Từ mấy cậu trai rút lui từ Khu Vực Primus. Họ nói Thiên Thần lại bước đi. Rằng chính Sanguinius đã trở lại dương thế."
Abronus khịt mũi một âm thanh khô khốc, cay đắng, mang theo vị bụi và tuyệt vọng. "Hoang tưởng thôi, ông già. Chuyện ma quái để lũ trẻ còn sống sót tự ru mình ngủ, mặc kệ cái bụng đói cồn cào."Dĩ nhiên, ông cũng từng nghe những lời đồn thì thầm đó. Hy vọng là một thứ cỏ dại bền bỉ, ngay cả trên mảnh đất nhiễm xạ của Baal. Nhưng pháo đài Arx Angelicum nằm ở một thế giới xa lắc — nơi trú ẩn của các bán thần, được nuôi sống nhờ công sức của hàng triệu người như ông. . Còn ở đây, giữa bụi bặm và đổ nát của Glorium, nơi khẩu phần bột xác chết đã cạn trước cả khi cuộc vây hãm bắt đầu, chỉ còn lại những tiếng thét và mùi tử khí luôn hiện hữu.
Những thiên thần của họ, các chiến binh áo giáp đỏ thẫm, con trai của Sanguinius đã từng đi qua Gamma-7 vài ngày trước, như một cơn bão của đạn bolter và lửa thánh. Họ mở một lối đi, rồi tiến sâu vào lòng tổ ong, hướng tới những mục tiêu mà Abronus không thể nào hiểu nổi, bỏ lại đằng sau những tàn dư vỡ vụn của PDF và những thường dân khiếp đảm như ông tự xoay xở để sống sót. Chắc chắn họ sẽ gọi đó là sự cần thiết về mặt chiến thuật, nhưng nó vẫn mang mùi vị của sự ruồng bỏ — một vết thương quen thuộc đối với những kẻ bị lãng quên nơi tầng đáy của tổ ong. Trung sĩ Anya đã nguyền rủa sau lưng họ, khuôn mặt bà căng thẳng vì tức giận khi bị bỏ lại với một cuộc phòng thủ bất khả thi. "Ưu tiên," bà lẩm bẩm đủ lớn để mọi người nghe thấy. "Blood Angels và những mục tiêu quý giá của họ là trên hết, luôn luôn. Phần còn lại của chúng ta chỉ là... những tổn thất chấp nhận được."
"Đó không phải là mê sảng đâu," một phụ nữ trẻ, Lyra, thì thầm từ bên kia không gian chật hẹp. Cô ôm chặt một tượng Aquila gỗ được chạm khắc thô sơ, đôi cánh bị sứt mẻ, một lá bùa hộ mệnh tuyệt vọng chống lại bóng tối đang xâm lấn. Đôi mắt cô mở to, quá to, sáng rực như đang sốt với một niềm hy vọng tuyệt vọng mà Abronus thấy gần như khó chịu. Cô chỉ vừa mới lớn, có lẽ được định sẵn cho các nhà máy hoặc các đợt cieer nộp sinh sản trước khi bầu trời sụp đổ. "Anh trai cháu anh ấy ở đơn vị phụ trợ số 87 của lực lượng phòng vệ… anh ấy đã thấy… đã cảm nhận được điều đó. Một luồng sáng. Một nguồn sức mạnh. Anh nói những tên đồ tể… chúng gào thét. Khóc trong sợ hãi."
"Vậy bây giờ anh cháu ở đâu, hả?" Abronus hỏi, cộc cằn hơn ông dự định.
Lyra giật mình, ánh mắt cô rời đi trong khoảnh khắc, nước mắt mới lại trào lên. Nhưng rồi, một thứ ánh sáng lạ lùng trỗi dậy trong mắt cô — một niềm tin mãnh liệt, gần như cuồng tín, như thể có thể đẩy lùi bóng tối bao quanh. "Anh ấy đang ở bên Thiên Thần rồi," cô thì thầm, giọng cô dần mạnh mẽ hơn. " Anh ấy đã hi sinh khi bảo vệ Khu Rho, nhưng cháu... cháu nghe những bài thánh ca, Abronus. Trong giấc mơ. Và mặt trời, khi nó xuyên qua mây bụi… nó sáng hơn bất kỳ lúc nào trong nhiều năm. Cháu biết mà. Đại Thiên Thần đang ở cùng chúng ta. Sự hy sinh của anh ấy… không vô ích."
Abronus cảm thấy một cảm giác quen thuộc, chua chát quặn lên trong dạ dày, sự tội lỗi. Ông không cố ý tàn nhẫn như vậy, không định dập tắt niềm hy vọng mong manh của cô bé. Nhưng lời xin lỗi mắc kẹt trong cổ họng, bị bóp nghẹt bởi những năm tháng hoài nghi đã ăn sâu và lòng kiêu hãnh của một người đã chứng kiến quá nhiều để còn tin vào những phép màu.
Đế Chế luôn đòi hỏi hy sinh, ông hiểu rõ điều đó, nhưng ở đây, trên Baal, sự hy sinh ấy giống như bị nghiền nát trong một cối xay đã quay suốt bốn thiên niên kỷ quá dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/warhammer-40k-oi-canh-thien-than&chuong=6]
Họ sống, chết, và lao động cật lực cho một Terra xa xôi, lạnh lùng, và cho những thiên thần chiến binh chỉ để mắt đến họ khi kẻ thù gõ cửa và cần thêm thân xác mới để duy trì cuộc tàn sát.
Lyra, lầm tưởng sự im lặng của Abronus là sự nghi ngờ, liền nhoài người tới, khuôn mặt nhỏ bé của cô căng lên vì cơn giận chính nghĩa.
"Anh ấy chết rồi, đúng! Anh ấy đã hiến dâng mạng sống cho Hoàng Đế, chiến đấu vì một điều gì đó cao cả hơn cái đống bụi bặm và tuyệt vọng này! Anh ấy còn có giá trị hơn cả trái tim héo úa, cay nghiệt của ông cộng lại đấy, ông già!"
Mặt đất đột nhiên rung lên, dữ dội đến mức bụi rơi ào ạt từ trần nhà nứt nẻ. Một loạt các vụ nổ đinh tai nhức óc vang lên — lần này gần hơn, rất gần. Tiếng gầm gừ của rìu xích và những tiếng hò hét phi nhân tính xé toạc không khí, xen lẫn với tiếng la hét hoảng loạn của lính PDF.
"Vào vị trí!" Trung sĩ Anya hét lên, giọng bà vỡ ra vì căng thẳng nhưng vẫn đầy uy lực. "Chúng tới rồi! Vì Hoàng Đế, giữ vững phòng tuyến!"
Sự hoảng loạn bùng nổ. Vài binh sĩ PDF còn lại vội vã chạy đến chướng ngại vật, những khẩu lasgun của họ, nhiều khẩu đã được vá víu và không đáng tin cậy ngay cả theo tiêu chuẩn của Vệ binh, bùng lên thách thức vào đám mây bụi xoáy cuộn báo hiệu kẻ thù đang đến gần. Abronus áp mình vào bức tường lạnh lẽo, ẩm ướt, kéo tấm chăn sờn cũ che kín đầu, một cử chỉ vô ích của trẻ con chống lại cơn bão. Giờ ông có thể nghe thấy tiếng World Eaters, giọng nói của chúng như tiếng nhiễu khuếch đại, gào thét ca ngợi vị thần máu của chúng. Khẩu súng máy hạng nặng ở chướng ngại vật khai hỏa, tiếng đập không đều của nó là một điểm nhấn ngắn ngủi, tuyệt vọng giữa sự hỗn loạn, rồi im bặt với một tiếng rắc ghê rợn, ẩm ướt. Tiếng la hét tiếp theo, sắc nhọn và nhanh chóng bị cắt đứt.
Vậy là hết. Kết thúc rồi.
Abronus nhắm mắt lại, một lời cầu nguyện cay đắng hình thành nơi đầu môi — không phải gửi đến Hoàng Đế im lặng, hay Thiên Thần vắng bóng, mà chỉ là một lời khẩn cầu duy nhất: Xin hãy cho nó diễn ra nhanh chóng. 'Làm ơn, tôi không muốn đau đớn thêm nữa. Hãy để tôi đi đến một nơi tốt đẹp hơn, nếu thật sự có một nơi như vậy ngoài những lời dối trá của các giáo sĩ.'
Rồi, giữa tiếng gầm rú của quân địch, vang lên một âm thanh mới. Những loạt đạn bolter ngắn gọn, kỷ luật, dội dồn dập — nặng hơn, uy lực hơn bất cứ thứ gì lực lượng PDF sở hữu. Cùng với đó là một lời hô xung trận khác, vang dội và đầy cơn thịnh nộ lạnh lùng, kiềm chế:
"Vì Sanguinius! Vì Hoàng Đế!"
Abronus đánh liều hé mắt nhìn. Qua một khe hở trên hàng rào chắn tạm bợ giờ đã sụp đổ một phần, ông thấy họ. Những bóng dáng màu đỏ thẫm, đúng vậy, nhưng di chuyển với tốc độ và sự uyển chuyển vượt xa loài người. Giáp của họ lấp lánh dù phủ đầy bụi. Họ giáng xuống sườn quân địch như một tia sét, một cơn cuồng phong của giáp ceramite viền vàng và vũ khí năng lượng rực cháy.
Ông không thể nhận ra một chỉ huy nào trong số họ, không có một thiên thần lãnh đạo rõ ràng nào lộ diện. Nhưng có điều gì đó khác biệt ở họ. Không khí quanh họ như rung lên bởi một nguồn năng lượng vô hình. Đám Man Rợ, trước đó đang xông lên với đà không thể ngăn cản, đột ngột khựng lại. Abronus nhìn thấy một tên khổng lồ, đội mũ giáp có sừng, quay đầu liên tục như thể cảm nhận được điều gì đó cực kỳ kinh hoàng đằng sau hàng ngũ của Blood Angels. Cây rìu xích của nó hạ xuống, chỉ trong một khoảnh khắc chí mạng.
Một Blood Angel mang jetpack — với đôi cánh đen và đỏ như chim săn mồi — lao xuống như một con diều hâu giáng đòn. Lưỡi chainsword của anh ta gần như chẻ đôi tên khổng lồ kia. Những chiến binh khác theo sau, chuyển động tiết kiệm, chính xác và chí tử. Sự dữ dội tuyệt đối của đòn phản công khiến người ta nín thở. Đây không chỉ là những Astartes. Họ chiến đấu như thể được thần thánh nhập hồn, niềm tin hiện thân trong từng cú đánh.
Những sinh vật quái dị từng chạy theo bọn chiến binh giáp đỏ dơ bẩn kia hét lên kinh hoàng, một số thậm chí quay đầu bỏ chạy, chỉ để bị thiêu rụi bởi những luồng lửa, hoặc bị cắt gục bởi những lưỡi giáo xoay tròn.
Trận chiến diễn ra tàn khốc, ngắn ngủi và hoàn toàn một chiều. Chỉ trong vài phút, đợt tấn công đã bị đập tan, những kẻ sống sót bị tiêu diệt khi cố gắng rút lui. Sự im lặng, hay một cái gì đó gần như thế, lại bao trùm, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng cháy lách tách của những mảnh vụn đang bốc cháy và tiếng ầm ầm xa xăm, không ngừng của cuộc chiến lớn hơn.
Một Astartes cao lớn, bộ giáp đỏ thẫm viền vàng của ông ta cho thấy đây là một trung sĩ kỳ cựu, bước lên quan sát cảnh tàn sát. Rồi chiếc mũ bảo hộ của ông quay về phía hàng rào đã bị phá nát của họ.
"Thường dân," giọng nói vang lên từ chiếc mũ giáp, không mang theo cảm xúc nhưng cũng không tàn nhẫn. "Khu vực này tạm thời an toàn. Hãy tiết kiệm tài nguyên. Lực lượng tăng viện đang quét sạch khu vực."
Ông ta dừng lại một chút, rồi giọng nói vốn đã mạnh mẽ dường như vang lên thêm một âm sắc gần như tôn kính:
"Và đừng sợ. Vì trong ngày hôm nay, một phép màu đã xảy ra. Chúa tể của chúng ta, Sanguinius, Đại Thiên Thần, đã trở lại! Người lại bước đi trên Baal một lần nữa!"
Abronus từ từ hạ chiếc chăn rách xuống. Ông vẫn còn sống. Những lời của Astartes vang vọng trong không khí đầy bụi, nghe thật phi thực, nhưng được nói ra với sự tin tưởng không thể chối cãi. nhìn sang Lyra, cô nhóc đang khóc nức nở, ôm chặt biểu tượng aquila, khuôn mặt rạng rỡ trong niềm vui tột độ, đẫm nước mắt, dạng niềm vui gần như đau đớn khi nhìn vào. Ngay cả ông lão Hemlock cũng đang lẩm bẩm những lời cảm tạ, giọng nghẹn ngào vì xúc động, nước mắt rạch những vệt sạch sẽ trên khuôn mặt già nua dính đầy bụi bẩn.
Còn Abronus thì… không cảm thấy gì cả. Không vui mừng, cũng không tin tưởng ngay lập tức — chỉ là một nỗi mệt mỏi sâu thẳm, ăn vào tận xương tủy thứ đã đồng hành với ông từ lâu trước khi những con tàu đỏ xuất hiện.
'Thiên thần đã trở lại?'
Đó là một điều quá lớn lao, quá xa rời thực tại để có thể hiểu nổi từ trong góc hẻo lánh của Hab-Block Gamma-7. Họ đã được cứu, ít nhất là bây giờ. Nhưng cuộc chiến vì Baal còn lâu mới kết thúc, và vị tanh của bụi cùng máu vẫn còn đọng trên lưỡi ông.
Cái chết sẽ đến với ông, ông biết điều đó chắc chắn, như nó đã đến với cha mẹ ông trong vụ rò hóa chất năm 398, và với anh trai ông trong trận động đất cuối cùng của tổ ong.
Nhưng không phải hôm nay. Ít nhất hôm nay, các Thiên Thần đã nhớ đến Gamma-7. Và họ nói về… phép màu.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận