Pháo đài của Flesh Tearers, Ignis Terminus, dãy núi Southern Angelus, Baal
Chiến thần của quân đoàn một, Harahel gầm lên tiếng hô xung trận, giọng anh xuyên qua hệ thống truyền tin như tiếng sấm nổ, khi 'Redemption's Edge,' thanh kiếm xích được cường hóa năng lượng của anh, xé nát bộ giáp năng lượng mục nát của tên phản bội World Eater. Tên Astartes phản loạn, vừa rú lên những lời rao giảng vô nghĩa dâng cho Khorne, loạng choạng lùi lại, máu độc và dầu máy phun ra từ vết thương khủng khiếp trước khi Harahel đá gục hắn và vung lưỡi cưa chém ngang cổ. Anh nhổ toẹt, vị dư lượng promethium và thứ gì đó kinh tởm hơn, thứ gì đó biến chất, bao phủ lưỡi mình.
Ignis Terminus, nhà máy lọc promethium chiến lược cùng mạng lưới ống dẫn mà anh và các chiến hữu đang liều mạng bảo vệ đang trở thành nhà xác đúng nghĩa.
Trong suốt sáu ngày khốc liệt, toàn bộ sức mạnh hợp nhất của Flesh Tearers, điều mà Chapter Master Gabriel Seth lạnh lùng gọi là Vuốt Xé Thịt, đã đổ máu để giành giật từng tấc đá vỡ. Quân số của họ, từng được tăng cường từ hàng thế kỷ trước bởi các chiến binh Primaris mà Seth vẫn nhìn với ánh mắt pha lẫn giữa cần thiết và nghi kỵ, là lần gần nhất trong ký ức sống mà Chapter từng đạt đến trạng thái chiến đấu toàn lực, thế nhưng sự tiêu hao vẫn cực kỳ khủng khiếp. Đó là con đường của họ: chiến thắng bằng mọi giá mà thường là bằng chính mạng sống của họ, đặc biệt khi đối đầu với các Quân Đoàn Phản Bội bị họ căm ghét đến tận cùng.
Một phần bức tường phòng tuyến, vốn đã chằng chịt vết sẹo từ các khối nổ melta và năng lượng quỷ dữ, cuối cùng cũng đổ sập dưới đòn tấn công của một tên Chaos Terminator khổng lồ.
Trước khi Harahel kịp hiệu triệu đội cận vệ danh dự của mình, một tia sét đỏ rực đã giáng xuống sườn đội hình. Gabriel Seth, người khổng lồ ngay cả giữa các người anh em của mình, với gương mặt là một chiếc mặt nạ của cơn thịnh nộ lạnh lùng và chính xác dưới vầng hào quang sắt, là cơn cuồng phong của sự hủy diệt. Blood Reaver, thanh Eviscerator hai tay của ông, gào lên khúc ai ca đẫm máu, mỗi nhát chém đều rạch toạc lớp giáp ceramite của kẻ phản bội và cả da thịt của lũ quỷ với sự dễ dàng khủng khiếp như nhau. Seth không chỉ chiến đấu; ông ta hành quyết, mỗi cử động là một biểu hiện của sự tàn phá có kiểm soát chống lại Kẻ Thù Truyền Kiếp.
"Vì Primarch và Hoàng đế! Thanh trừng những tên phản bội này!" Giọng Seth là một tiếng gầm khàn khàn qua vox, không chút hoa mỹ, đầy uy quyền tuyệt đối. "Mảnh đất này là của chúng ta! Chúng sẽ không chiếm được nó!"
Harahel thấy Cao Tuyên úy Appollus ở gần đó, cây trượng quyền năng của ông ta kêu răng rắc với những năng lượng phá vỡ khi ông ta gầm lên những lời kinh cầu của đức tin và sự thịnh nộ, bộ giáp đen của ông ta tương phản rõ rệt với màu đỏ máu của họ. Appollus, luôn thực dụng, là một bức tường thành vững chắc, tự mình đập tan những tên dị giáo lảm nhảm và quỷ cấp thấp ngay cả khi ông ta an ủi những anh em đang chênh vênh bên bờ vực của Cơn Cuồng Nộ Đen.
Xa hơn một chút, hình dáng đồ sộ của Skoraen Kẻ Đẫm Máu, cỗ Dreadnought cổ xưa của họ, gần như một mình giữ vững một điểm đột phá khác, khẩu multi-melta của ông ta hóa hơi một tên Defiler trước khi nắm đấm năng lượng của ông ta đánh văng ba tên Bloodletter trở lại cõi warp.
Ngay cả đối với Flesh Tearers, những người có lòng căm thù Chaos cháy bỏng với cường độ đặc biệt, áp lực vẫn rất lớn. Harahel cảm thấy những cơn run rẩy quen thuộc, những tiếng thì thầm về cái chết đau đớn của Sanguinius dưới tay Kẻ Phản Bội Tối Cao, một sự an ủi nguy hiểm mà anh không ngừng chiến đấu để kiểm soát và biến thành cơn thịnh nộ chính đáng.
Và rồi, trên nền âm thanh hỗn loạn của tiếng súng bolter, tiếng gầm của kiếm xích, cùng tiếng gào rú của quỷ, một tiếng thét mới, lạnh thấu xương xé toạc không khí đau khổ, một âm thanh hứa hẹn sự xâm phạm từ một bầu trời đã bị vấy bẩn.
Harahel ngước nhìn lên, trái tim anh thắt lại dù đã trải qua hàng thiên niên kỷ của sự bình tĩnh chiến đấu đã ăn sâu vào máu thịt. Ba bóng đen khổng lồ, cánh dơi, che khuất con mắt đỏ rực giận dữ của Baal, hình hài chúng là sự kết hợp báng bổ của kim loại biến dạng và da thịt quỷ đang đập thình thịch: những con Heldrakes. Động cơ mục ruỗng của chúng rung lên một âm bass chói tai, cộng hưởng trong răng của Harahel, tiếng rít kim loại của chúng như một đòn tấn công vật lý
Hai con đã đủ đáng sợ rồi, vũ khí gắn dưới bụng của chúng đã phun ra những vệt đạn lửa xé ngang chiến trường. Nhưng con thứ ba, dẫn đầu chúng như một vị vua vặn vẹo của loài chim ăn xác, là một truyền thuyết kinh hoàng. Nó rõ ràng lớn hơn, sải cánh đủ rộng để phủ bóng toàn bộ quảng trường công sự vào buổi chạng vạng sớm, kỳ lạ, bóng của nó lởm chởm những vết thương chiến trận cũ và những đột biến mới, kỳ dị bằng đồng và xương. Ngay cả từ mặt đất, hào quang độc ác của nó cũng như một sức nặng vật lý ngột ngạt, một lời hứa về sự hủy diệt đau đớn, rực lửa.
"Abomination," tiếng vox của Trung sĩ Kyrus vang lên, giọng ông thường là một mệnh lệnh đầy tự tin, nay lại bóp nghẹt bởi một nỗi kinh hoàng hiếm thấy. Harahel đã từng nghe những lời kể từ các cựu binh dày dạn nơi rìa không gian: một con Heldrake với sự tàn bạo có một không hai, kẻ dẫn đầu bầy, kẻ đã biến hàng tá thế giới của Đế Chế thành bãi tha ma ngập xác những người lính.
Abomination lao xuống đầu tiên, một mũi giáo của bóng tối và sự căm ghét lao từ trên trời xuống. Nó phớt lờ những loạt đạn pháo phòng không rời rạc, tuyệt vọng bắn ra từ các vị trí phòng không còn lại của Flesh Tearers, những phát đạn biến mất vào lá chắn quỷ dữ của nó như những viên sỏi ném vào da một con quái vật biển khổng lồ.
Một dòng lửa địa ngục rực sáng, đặc quánh và xanh như nỗi tuyệt vọng hóa lỏng, phun ra từ cái miệng há to, đầy răng của nó, nuốt chửng một tiểu đội Intercessors bị mắc kẹt ở nơi trống trải. Bộ giáp ceramite của họ nóng trắng rực, rồi tan chảy, tiếng la hét của họ ngắn ngủi một cách đáng mừng khi họ bị biến thành một vũng bùn sôi sục, cháy bỏng.
Hai con Heldrake còn lại, gào rú trong khoái cảm quỷ dị, nhanh chóng lao theo, autocannon nã vang như hồi chuông báo tử. Những viên đạn nổ xé toạc đội hình Flesh Tearers, nghiền nát cả công sự lẫn Astartes, máu đổ từng rãnh dài trên chiến địa. Cơn thịnh nộ, một loại axit ăn mòn thường được các con trai của Sanguinius nếm trải, chập chờn ở rìa tâm trí họ.
Harahel nâng khẩu súng lục bolter của mình, tâm ngắm cố gắng khóa mục tiêu vào những cỗ máy quỷ di chuyển nhanh không tưởng, uốn lượn. Đó là một cử chỉ vô ích, một con muỗi phun nước bọt vào cơn bão, nhưng một Flesh Tearer sẽ chết trong sự thách thức. Anh thấy những người anh em gần mình, mắt họ lờ đờ, khuôn mặt méo mó đặc trưng của Cơn Cuồng Nộ Đen bắt đầu chiếm lấy họ, những hàng ngũ kỷ luật của họ đang lung lay. Đây rồi, đây là cách họ sẽ chết, bị thiêu rụi bởi ngọn lửa từ trên cao và bóng tối nội tâm của chính họ, trong khi những kẻ phản bội nhảy múa trên mộ của họ.
Và rồi, chính bầu trời rách toạc ra, phóng ra một luồng ánh sáng thuần khiết đến mức không tưởng, rực rỡ đến độ xuyên thấu cả khói máu và bụi bẩn như ánh nhìn của chính Hoàng Đế.
Đó không phải là một ngôi sao, Harahel nhận ra, hơi thở anh nghẹn lại, các giác quan tự động của anh gào thét cảnh báo quá tải mà anh bỏ qua. Đó là Người. Một thiên thần của lửa và vàng, giáng xuống không phải như một thiên thạch rơi, mà như một chủ nhân của cõi Empyrean đang đòi lại lãnh địa của mình. Đôi cánh rộng lớn, trắng muốt như lớp tuyết đầu tiên trên đỉnh núi nhưng viền vàng rực như mặt trời mới mọc, đập một lần, hai lần, ra lệnh cho không khí phải vâng lời. Sanguinius. Cái tên là một lời cầu nguyện thầm lặng, một tiếng thở hổn hển không tin nổi trên môi của mỗi Flesh Tearer chứng kiến Người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/warhammer-40k-oi-canh-thien-than&chuong=14]
Vị Primarch được bao bọc trong một vầng hào quang bùng cháy với sức mạnh chính nghĩa và một sự rạng rỡ gần như gây đau đớn, không chỉ đơn thuần đối đầu với kẻ thù; Người trở thành một vũ điệu hủy diệt bằng vàng giữa bầu trời bị giày xéo. Người đối đầu với lũ Abomination không phải bằng một cú lao thẳng vào, mà bằng một màn trình diễn trên không với sự uyển chuyển và tốc độ không tưởng đến mức Harahel chỉ có thể há hốc mồm nhìn chằm chằm. Con Heldrake, bất chấp sự nhanh nhẹn quỷ quyệt của nó, bỗng trở nên vụng về, một con quái vật cồng kềnh bằng sắt vụn và căm ghét đang vỗ vập vào một tia nắng.
Sanguinius lượn lách quanh những cú chọc và những móng vuốt ngấm năng lượng Warp của đối thủ, chuyển động của Người quá uyển chuyển, quá nhanh đến nỗi đôi mắt siêu nhân của Harahel không thể theo kịp. Một khoảnh khắc Người là vệt vàng phía trên con quái vật, khoảnh khắc tiếp theo Người đã đã lướt dưới bụng nó, Cây giáo Telesto lóe lên trong tay Người. Lửa địa ngục bùng lên ở nơi Người từng hiện diện, tô điểm bầu trời bằng những vệt xanh lục của vực thẳm chỉ để càng tôn lên những cú né thần thánh của Người.
Rồi, với sự tập trung của một vị thần, Sanguinius ra đòn. Cây giáo không chỉ xuyên thủng; nó hát lên khi tiếp xúc, đâm xuyên qua một điểm yếu trong lớp giáp mục nát của Abomination mà không phàm nhân nào có thể nhận ra trong sự hỗn loạn. Cỗ máy quỷ rít lên, một âm thanh của sự đau đớn tột cùng vượt lên trên tiếng ồn của máy móc. Sanguinius như một con chim ưng vàng trên con mồi của mình, không ngừng nghỉ.
Một cú lừa không tưởng khác, một tia sáng khác của Cây giáo, và một cánh lớn, mục nát bị cắt lìa, khiến Abomination xoay tròn điên cuồng, mất kiểm soát, phi công quỷ dữ của nó chắc chắn đang la hét bên trong lõi. Trước khi nó kịp hồi phục hoặc tung ra một đòn thù cuối cùng, Sanguinius lại ở đó, một điểm sáng chói không thể chịu đựng được.
Cây giáo đâm sâu vào trái tim đen tối, quỷ dữ của con Heldrake. Không có một vụ nổ lớn, nhưng có thứ gì đó còn lạnh sống lưng hơn nhiều: Abomination tự sụp đổ vào chính nó, tạo ra hình dạng như một xoáy nước năng lượng màu xanh ngọc lục bảo và đen, sự thống trị khủng bố của nó bị dập tắt, biến thành hư vô trong nháy mắt.
Sanguinius lơ lửng trong tích tắc trong khoảng trống mà kẻ thù để lại, đôi cánh dang rộng, một hình tượng của sự phán xét uy nghiêm, hùng vĩ. Sau đó, với một cái liếc mắt gần như khinh bỉ, Người chuyển sự chú ý sang hai con Heldrakes còn lại. Chúng đã cảm nhận được số phận của con đầu đàn, sự tự tin quỷ dữ của chúng tan vỡ thành nỗi kinh hoàng tột độ. Chúng tan tác, cố gắng chạy trốn, nhưng không có lối thoát khỏi Thiên Thần.
Người không truy đuổi, Người chặn đầu. Với một chuyển động thách thức cả quán tính, Sanguinius đã ở giữa chúng. Ngọn Giáo Telesto rời tay như một tia sét vàng bay chuẩn xác hơn bất kỳ tên lửa nào, xiên thẳng một trong những con Heldrakes qua khối động cơ mục nát của nó. Con quỷ bên trong rít lên khi hình dạng bị đánh cắp của nó quay tròn như chong chóng, kéo theo khói và lửa Warp, trước khi phát nổ trong một vụ nổ thứ cấp làm rung chuyển tận gốc Ignis Terminus.
Con Heldrake cuối cùng, gào thét trong cơn hoảng loạn thuần khiết, lao xuống trong một cú bổ nhào tuyệt vọng và điên cuồng. Nhưng Sanguinius chỉ đơn giản… rơi xuống từ trời như một con cắt, cánh khép lại, gia tốc vượt xa cả cỗ máy tà ma. Người đáp thẳng lên lưng nó bằng một cú va chạm làm cong cả sống lưng kim loại, thân ảnh vàng kim trở thành một sức nặng không thể chịu nổi.
Harahel theo dõi, cổ họng khô khốc, khi Sanguinius, không cần cây giáo của mình cho hành động thống trị tuyệt đối cuối cùng này, mà chỉ dùng tay không. Có tiếng kim loại bị xé toạc, tiếng bản chất quỷ dữ bị hủy hoại, và rồi Primarch xé đôi con Heldrake, quẳng hai mảnh xác cháy, vặn vẹo xuống nền đất nhuốm máu như rác rưởi bị vứt bỏ.
Sự im lặng, sâu thẳm và tuyệt đối, bao trùm trong một nhịp đập, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng lửa cháy lách tách xa xa và tiếng thở hổn hển, kinh ngạc của các Flesh Tearers. Sanguinius, không hề bị ảnh hưởng, rạng rỡ, đôi cánh trắng của Người nhẹ nhàng khép lại, bắt đầu cuộc hạ cánh hùng vĩ về trung tâm Ignis Terminus.
Khi chân Người nhẹ nhàng chạm xuống nền đất chằng chịt vết sẹo, một làn sóng cảm xúc khác với cơn thịnh nộ chiến đấu ập đến Harahel. Màn sương đỏ trong tầm nhìn của anh, những cơn run rẩy quen thuộc, dễ chịu của cơn Cuồng Nộ Đen non trẻ… nó rút đi. Không chỉ bị kìm nén, mà còn được xoa dịu.
Một sự bình tĩnh bao la, một sự rõ ràng gần như bị lãng quên, bao trùm lấy anh. Anh thấy những người khác, những người đã đứng trên bờ vực thẳm, đứng thẳng dậy, những tiếng gầm gừ của họ dịu đi thành những biểu cảm kinh ngạc thuần túy, câm lặng. Nỗi đau trong linh hồn họ, người bạn đồng hành không ngừng của mỗi người con Sanguinius, cảm thấy… nhẹ hơn. Tự do hơn.
Khắp quảng trường đẫm máu, các Astartes của Flesh Tearers, từ tân binh Primaris mới nhất đến cựu binh bám đầy máu me nhất, đều quỳ xuống. Harahel thấy mình cũng làm vậy, thanh kiếm xích rơi loảng xoảng từ những ngón tay tê dại của anh. Ngay cả Gabriel Seth, thường ngày là hiện thân của cơn thịnh nộ dữ dội cũng đang quỳ gối, đầu cúi thấp trước người cha vừa trở về.
Sanguinius đứng giữa họ, hào quang vàng kim tỏa ra hơi ấm dịu dàng, nét mặt ngài là sự kết hợp dữ dội giữa nỗi đau yêu thương vì những gì họ đã gánh chịu và quyết tâm sắt thép vượt lên cả dãy núi xung quanh. Khi ngài cất giọng, đó là tiếng gầm của một vị thần nhân hậu và tiếng gọi thiêng liêng của người cha vĩ đại:
"HÃY ĐỨNG DẬY, HỠI CÁC CON TA!"
Mệnh lệnh vang vọng trong từng thớ xương của họ, xua tan những dấu vết cuối cùng của sự tuyệt vọng. Ngay khi Người nói, một âm thanh mới bắt đầu cắt xuyên qua tiếng lửa cháy lách tách xa xăm và tiếng rít của những kẻ ngã xuống đang dần tắt, tiếng gầm gừ mạnh mẽ, khàn đặc của động cơ, lớn dần một cách nhanh chóng. Ánh mắt của Harahel, cùng với tất cả các Flesh Tearers đang kinh ngạc, vô thức bị hút lên bầu trời, vượt qua vị Primarch rạng rỡ của họ.
Hiện rõ trên nền những đám mây đỏ máu của Baal, một làn sóng hùng mạnh các tàu vận tải và chiến đấu cơ đang lao tới. Thunderhawks, thân tàu khắc biểu tượng của các chapter kế nhiệm Blood Angels khác nhau, tạo thành đội tiên phong, cửa đổ quân đã bắt đầu rít mở, chuẩn bị cho đợt triển khai tức tốc.
Phía sau chúng, Stormravens và các tàu đổ bộ hạng nặng hơn theo sau, đèn chạy của chúng như một chòm sao bất ngờ của những ngôi sao mới, đầy hy vọng xuất hiện trên bầu trời u ám. Không chỉ có Thiên Thần của họ trở về; Người là mũi nhọn của một cơn bão đang tụ họp, một lời hứa về sự báo thù và giành lại lãnh địa đã được thể hiện rõ ràng.
Hy vọng, nguyên sơ, mạnh mẽ và tràn ngập uy lực, bùng cháy trong lồng ngực Harahel, thiêu rụi những tàn dư cuối cùng của chủ nghĩa định mệnh. Anh có thể cảm nhận nó được phản chiếu trong các người anh em của mình, một tiếng thở hổn hển không tin nổi của tập thể biến thành một niềm vui man rợ, đang lớn dần.
Giọng của Sanguinius vang lên mạnh mẽ hơn, như đang hút lấy sức mạnh từ đoàn quân đang đến, và giờ đây, lời nói của gười không còn là tiếng gọi nhập trận mà là lời tuyên bố về chiến thắng không thể tránh khỏi:
" LŨ QUỶ DỮ CÙNG BÈ LŨ PHẢN BỘI VẪN LÀM Ô UẾ MẢNH ĐẤT THIÊNG NÀY! CHÚNG TA CÒN MỘT THẾ GIỚI PHẢI CỨU RỖI..."
Người dừng lại, ánh mắt quét qua các con trai đang quỳ gối, rồi ngước lên đội quân phía sau, hào quang vàng kim bừng sáng đến mức gần như không thể nhìn thẳng. Những lời cuối cùng của Người là một lời thề rền vang, một sắc lệnh chống lại bóng tối vĩnh hằng:
"…VÀ CÙNG NHAU, CHÚNG TA SẼ TRỞ THÀNH BÌNH MINH PHÁ TAN ĐÊM TRƯỜNG!"
Harahel đứng dậy, thanh kiếm của anh bỗng trở nên nhẹ bẫng trong tay, như được rèn bằng chính ý chí hồi sinh của chính anh. Xung quanh anh, các Flesh Tearers, những người anh em man rợ, suy sụp nhưng giờ đây lại hăng hái phi thường của anh, đang đứng bật dậy, không phải trong cơn cuồng nộ điên loạn thường thấy của họ, mà với một cơn thịnh nộ tập trung, rực rỡ. Khuôn mặt của họ, hướng lên vị Thiên Thần và lời hứa về lực lượng tiếp viện đang đến, là những chiếc mặt nạ của mục đích sống được tái sinh.
Không khí rung lên bần bật, không chỉ với lời hứa về trận chiến sắp tới, mà còn với sự xuất hiện không thể chối cãi, chấn động địa cầu của một truyền thuyết đã thành hiện thực, và bình minh của một kỷ nguyên mới, đẫm máu nhưng đầy hy vọng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận