Đoạn trích từ Unremembered Empire (2013)
Guilliman cho Lion xem dự án bí mật của mình
"Vậy là đây," Lion nói, ra hiệu về phía chiếc bàn dài. "Thật bất ngờ. Một công trình của cảm xúc, chứ không phải của lý trí."
Ánh sáng buổi chiều muộn, bị nhuộm màu bởi cơn bão, tràn ngập căn phòng qua những khung cửa sổ cao. Một chiếc bàn dài, được đục từ đá, chiếm trọn chiều dài căn phòng. Quanh nó là hai mươi mốt chiếc ghế, tất cả đều được chế tạo theo kích thước của một Primarch. Mỗi chiếc ghế đều được đục từ cùng loại đá granite của ngọn núi nơi làm bàn. Lưng ghế phủ bằng những lá cờ. Chiếc ghế lớn nhất, ở đầu bàn, được phủ bằng cờ hiệu của Terra. Hai lá cờ khác thì trống trơn, làm từ vải trắng chưa nhuộm. Mười tám lá cờ còn lại là biểu tượng của các quân đoàn Legiones Astartes.
"Thứ này là tác phẩm của cậu?" Lion hỏi.
"Anh đang chế giễu nó sao?" Guilliman hỏi lại.
Lion lắc đầu. "Nó khiến ta xúc động. Cậu vẫn tin vào một ngày mà tất cả chúng ta có thể ngồi bên bàn cùng cha mình, như những người ngang hàng, và nói chuyện về vận mệnh đế chế."
"Tất cả chúng ta," Guilliman gật đầu.
"Cậu tạo ra căn phòng này vì tin vào ngày đó?"
"Phải, nhiều năm trước. Điều đó có khiến tôi trở nên đa cảm không?" Guilliman hỏi.
"Không đâu, người anh em," Lion đáp. "Nó cho thấy cậu có tâm hồn."
Lion đặt tay lên lưng một trong hai chiếc ghế mang cờ trắng chưa nhuộm và tựa nhẹ vào đó. "Có hai người sẽ không bao giờ quay lại," anh nói.
"Nhưng sự vắng mặt của họ vẫn phải được ghi nhận," Guilliman đáp. "Chỗ ngồi vẫn phải để dành cho họ. Đó là sự tôn kính đơn thuần."
Lion đứng thẳng dậy, chậm rãi chỉ lần lượt vào các lá cờ của Horus, Magnus, Perturabo, Mortarion, Curze, Angron, Alpharius, Lorgar và Fulgrim. "Những người khác sẽ không bao giờ ngồi vào ghế của họ, trừ khi là với tư cách kẻ chinh phục."
"Tôi biết," Guilliman nói. "Nhưng chỗ của họ vẫn phải giữ. Tôi tin vào Đế chế… Vào sự kế thừa của Đế Chế."
"Rằng nó sẽ tồn tại mãi sao?"
"Rằng nó phải tồn tại. Rằng chúng ta phải khiến nó trường tồn."
___________________________
Hơn 10.000 Năm Sau
Phòng chiến lược của chiến hạm Macragge's Honour tĩnh lặng như chân không. Âm vang của một hạm đội trong chiến tranh đã biến mất, thay thế bằng một sự im lặng sâu thẳm đến mức như tạo áp lực lên tai. Suốt ba thế kỷ, Brother Sidriel đã quan sát chúa tể của mình, Roboute Guilliman. Anh hiểu rõ phương pháp của primarch, và anh biết sự tĩnh lặng này là điềm báo cho một cơn bão.
Anh từng chứng kiến Guilliman dùng lý trí lạnh lùng mổ xẻ những bầy quỷ dữ, và từng thấy ngài lèo lái dòng chảy hiểm độc giữa các Lãnh Chúa Tối Cao của Terra. Nhưng lần này, đây là một cuộc xung đột không được quyết định bằng gươm đao hay lập luận, mà bằng sự lặng lẽ ảm đạm do chính Guilliman tạo nên.
Từ ngai vàng, vị cha già của anh giống như một bức tượng màu xanh pha lẫn vàng. Với những người không hiểu biết, Nhiếp Chính Vương dường như bất biến. Nhưng Sidriel đã nhìn thấy những dấu hiệu. Một cái siết nhẹ cơ hàm, mờ nhạt đến mức gần như chỉ là ký ức về một cái nghiến răng.Những ngón tay bọc giáp từng chỉ huy cả hạm đội giờ lại quá bất động, như thể đang kìm giữ một cơn run bằng ý chí tàn nhẫn tuyệt đối.
Đây không phải là sự mệt mỏi vì chiến dịch hay gánh nặng của một đế chế chia năm xẻ bảy. Sidriel đã thấy Guilliman gánh những điều đó với sự điềm tĩnh và cao thượng. Không, đây là lưỡi dao gỉ sét của một vết thương cũ, nay lại nhức nhối trở lại.
Tên của vết thương đó là Lion El'Jonson. Một cái tên chất chứa vinh quang chung và một tình huynh đệ tan vỡ. Sidriel không chỉ nghe những câu chuyện, anh đã sống một phần nhỏ trong sử thi của họ. Anh nhớ một mùa hè ngắn ngủi, rực rỡ hai thế kỷ trước, khi cả dải ngân hà như nín thở trước sự đoàn tụ của hai vị primarch.
Anh đã chiến đấu dưới cái bóng của họ, say men chiến thắng, một cảm giác ngọt ngào đến mức như có thể nếm được trong không khí. Và rồi anh cũng tận mắt chứng kiến, trong nỗi kinh hoàng bất lực, khi liên minh đó mục rữa thành sự nghi kỵ và đẩy họ rời xa nhau, để lại duy chỉ sự im lặng đang đầu độc cả chiến lược thất này.
Mười phút trước tín hiệu vox đầu tiên, Guilliman đứng dậy. Động tác dứt khoát, mang dáng vẻ ung dung vốn có, ngài rời ngai vàng Nhiếp Chính và bước xuống sàn. Anh đứng ở tư thế nghiêm trang, một primarch đang chờ một primarch. Không phải một người cai trị đang chờ một cấp dưới. Khi anh chờ đợi, Sidriel đã bắt gặp nó: một nụ cười nhỏ, vô ý ở khóe môi chúa tể của anh, biến mất nhanh chóng như khi nó xuất hiện. Một vết nứt mờ nhạt trong chiếc mặt nạ đã tồn tại suốt cả thiên niên kỷ.
Cánh cửa thép cuối phòng chiến lược bật mở, phát ra tiếng xì đặc trưng. Đội trưởng Cato Sicarius hiện ra, bóng hình in lên nền sáng, bộ giáp vàng sáng rực như một nhát cắt ánh sáng. Gương mặt ông đeo mặt nạ nghi thức, nhưng khớp tay trắng bệch nơi ông nắm chặt chiếc mũ giáp.
"Thưa Nhiếp Chính Vương," Sicarius xướng lớn, giọng nghiêm trang vang lên như dao cắt qua bầu không khí căng thẳng, "Tôi xin được giới thiệu: Chúa tể El'Jonson, Primarch của Đệ Nhất Quân Đoàn."
Sicarius bước sang một bên, không hẳn vì nghi lễ mà là theo bản năng sinh tồn.
Lion bước vào, và như thể một cơn bão tràn qua vỏ tàu chiến lược. Không khí loãng dần, sắc nhọn bởi luồng năng lượng nguyên thủy từ một thế giới đã chết. Bộ giáp sức mạnh xanh rừng cổ kính, lỗ chỗ và đầy vết sẹo của ông dường như hút lấy ánh sáng từ các ngọn đèn lumen, khiến bóng tối quanh ông càng thêm sâu đặc.
Lion bước vào, và một cơn bão đã tràn qua thân tàu của phòng chiến lược. Không khí loãng đi, trở nên sắc lạnh với năng lượng nguyên thủy của một thế giới chết. Bộ giáp sức mạnh màu xanh lá cây cổ xưa, đầy vết lõm và sẹo của ông, dường như hút lấy ánh sáng, làm những bóng tối xung quanh ông trở nên sâu thẳm hơn.
Một mái tóc vàng bồng xù, nay đã lốm đốm màu tro xám, bao quanh khuôn mặt mang vẻ quý tộc cổ xưa đầy khắc khổ. Đôi mắt ông, màu ngọc lục bảo tàn nhẫn, lướt qua căn phòng một lần, coi thường các Vệ binh Hoàng gia với Cận vệ Victrix như thể họ chỉ là tượng đá, rồi khóa chặt lấy Nhiếp Chính Vương bằng một lực ép gần như vật lý. Ông di chuyển với sự uyển chuyển của dã thú, còn đoàn tùy tùng thì theo sau như những chiếc bóng buộc chặt vào một bóng tối lớn hơn.
Lion dừng lại cách bệ cao khoảng chục bước chân. Sự im lặng tràn xuống, tuyệt đối, đè nặng bởi sức nặng không lời của hàng thiên niên kỷ. Chính Guilliman là người phá vỡ nó, giọng ông trầm thấp, như tiếng sấm xa, không tiết lộ gì về cơn bão trong lòng.
"Người anh em."
Từ ấy lơ lửng trong không khí, như một cây cầu mỏng manh. Và Lion đập vỡ nó. Phản hồi của ông không phải là lời chào mà là một lời buộc tội, là tiếng gầm thấp khiến cả sàn tàu rung lên.
"Ngươi dám nhắc tới tên cậu ta. Sau mười thiên niên kỷ thất bại, ngươi dám dùng cái tên đó để phát động một hạm đội."
Sự ấm áp rút sạch khỏi phòng chiến lược. Sidriel thấy nét mặt chúa tể của anh cứng lại, sự nhẫn nại nhường chỗ cho ý chí thép từng khiến cả thế giới khuất phục.
"Ta tuyên bố nhân danh Ngai Vàng," Guilliman nói, giọng không hề lay chuyển. "Nhân danh Cha của chúng ta."
"Ngai Vàng đã câm lặng!" Lion quát lại, bước tới nửa bước, bàn tay siết thành nắm đấm. "Người chỉ còn lảm nhảm những điều điên loạn! Ngươi biết điều đó, Roboute. Vậy đây là lời nói dối để ru ngủ những kẻ tuyệt vọng? Hay là cái bẫy, và ngươi là mồi nhử? Với sự phạm thượng này, ta nên hạ sát ngươi ngay tại đây."
Một bầu không khí căng thẳng tới nghẹt thở xuất hiện trong căn phòng. Các biểu tượng tác chiến của Sidriel nhấp nháy đỏ trong màn hình thị giác, tay anh siết chặt chuôi gươm năng lượng trong một phản xạ thuần túy mang tính… báng bổ. Việc rút vũ khí ở đây là điều cấm kỵ tối thượng, một tội lỗi không thể tưởng tượng, nhưng lời đe dọa đã được đưa ra. Primarch đối đầu Primarch.
Guilliman không hề nao núng. Thay vào đó, một nụ cười nhỏ, mệt mỏi nhưng không thể chối cãi là mỉa mai hiện lên nơi môi ông.
"Vậy sao?" ông hỏi, giọng nhẹ đến mức nguy hiểm.
"Ta tự hỏi cánh tay của ngươi còn đủ nhanh không, hay rừng đã mọc phủ lên móng vuốt của Sư Tử rồi?"
Lời lăng mạ, quá cá nhân, quá con người một cách đáng kinh ngạc, giáng xuống như một cú đấm. Gương mặt của Lion trở nên đơn giản, vẻ cao quý của các đường nét đã bị tước bỏ, chỉ còn lại ý định săn mồi thuần túy của một thợ săn. Không khí như nổ lách tách với năng lượng nguyên thuỷ.
Trong một khoảnh khắc, Sidriel ngửi thấy mùi ozone. Lion dồn sức, toàn thân ông gồng lên, như một lò xo sắp bung ra, báo hiệu bạo lực sắp sửa nổ tung. Chính là lúc này, Sidriel nghĩ, mọi người sẽ chết hết.
Nhưng trước khi thảm họa xảy ra, Guilliman bước một bước duy nhất về phía trước, rút ngắn khoảng cách. Giọng ông hạ xuống một tiếng thì thầm quá nhỏ ngay cả đối với thính giác đã được tăng cường để nghe được, một vài từ mãnh liệt khóa chặt vào ánh mắt của huynh đệ mình.
Sidriel thấy hiệu quả tức thì. Cơn thịnh nộ của Lion tuy không biến mất, nhưng cơ thể của vị primarch đã thả lỏng đi đôi chút. Nắm đấm không còn siết chặt. Ngọn lửa vẫn còn đó, nhưng đã được ghìm lại, chưa bị dập tắt.
Đã kéo huynh đệ mình trở lại từ bờ vực, Guilliman lùi lại, vẻ mặt ông lẫn nữa trở lại là Nhiếp Chính Vương vô cảm. Ánh mắt ông lướt qua mọi chiến binh trong căn phòng, Cận vệ Victrix của chính ông, tùy tùng của Lion, cùng các Vệ binh Hoàng gia vàng.
"Ta cần nói chuyện với người anh em của ta."
Ông ngừng lại, ánh mắt dừng trên Đội trưởng Sicarius và quan quản sự của Lion.
"Một mình."
Từ ấy, được thốt ra với sự dứt khoát yên lặng, không để lại chỗ cho tranh cãi.
"Tất cả các ngươi, lui ra. Niêm phong căn phòng này lại. Không ai được bước vào cho đến khi có lệnh."
Trong một thoáng, không ai cử động. Rồi như thể được huấn luyện từ cùng một cuốn sách, toàn bộ chiến binh đồng loạt xoay người, không lời than phiền. Sidriel bắt gặp ánh mắt của một chiến binh Dark Angels, người này vô cảm như đá. Một tia thù địch chuyên nghiệp thoáng qua giữa họ, như một nghĩa vụ chung một sự ngờ vực chung. Sidriel dẫn người của mình rời đi, tiếng bước chân nện lên sàn ceramite vang vọng như tiếng trống đưa tang.
Cánh cửa đóng lại sau lưng họ, kêu lên một tiếng xì nặng nề, rồi tiếng khóa cơ học chốt chặt, để lại hai anh em trong sự riêng tư tuyệt đối.
Tiền sảnh trở thành một buồng áp lực. Sidriel cùng Vệ binh Victrix tạo thành một hàng người xanh lam và vàng kim bóng loáng. Đối diện họ là các chiến binh của Lion. Không ai nói lời nào. Âm thanh duy nhất là tiếng rì rì khe khẽ của các gói năng lượng và tiếng thì thầm của hệ thống tuần hoàn không khí trên tàu.
Từ bên trong phòng chiến lược, không có tiếng động nào.
Sidriel bắt gặp ánh mắt của “người anh em họ di truyền” bên kia – và trong đôi mắt ấy, anh thấy chính mình phản chiếu: một người con đứng canh gác, chờ xem liệu người cha nào sẽ bước ra khỏi căn phòng ấy.
Bên trong, sự im lặng của chiến lược thất lúc này giống như một nấm mồ, nặng nề hơn cả căng thẳng ban đầu.
Chính Guilliman là người phá vỡ nó, giọng ông mệt mỏi, tước bỏ hoàn toàn uy quyền của một Nhiếp Chính Vương.
"Trông anh vẫn khoẻ, người anh em," những lời đơn giản, nhưng chất chứa hai thế kỷ chia lìa.
"Còn cậu thì mệt mỏi," Lion đáp lại, giọng nói của ông mất đi vẻ săn mồi, thay vào đó là một nhận xét thẳng thắn. Ông ra hiệu quanh phòng. "Nơi này… con tàu này… cả Đế chế này. Nó đè nặng lên cậu, Roboute. Nó là một tượng đài của sự thất bại, và cậu là người quản lý nó."
"Đây là nơi trú ẩn cho hàng triệu tỷ linh hồn," Guilliman đáp, giọng căng thẳng. "Là pháo đài chống lại màn đêm. Là tất cả những gì còn lại."
"Trú ẩn?" Lion cười lớn, một tràng cười khô khốc, không chút hài hước. "Hãy nhìn xem chúng đã làm gì với
giấc mở của cha chúng ta, Roboute. Nó đã thối rữa. Đế chế này là một sinh vật bệnh tật sắp chết, bị thống trị bởi mê tín và sợ hãi. Cậu đàm phán với lũ tư tế rao giảng sự sùng bái thần linh, với những bạo chúa trùm kín mặt sẵn sàng thiêu rụi cả hành tinh chỉ vì một lời thì thầm dị giáo. Các quân đoàn của chúng ta… những người con của chúng ta… bị phân mảnh thành hàng ngàn chapter nhỏ bé, quá kiêu ngạo hoặc quá mù quáng để đoàn kết. Cậu không trị vì một đế chế. cậu đang giám sát một lò sát sinh."
Lời buộc tội ấy chạm đến vết thương sống còn mà Guilliman đã mang suốt bốn thế kỷ.
"Vậy giải pháp của anh là gì? Guilliman hỏi. "Bỏ mặc nhân loại với căn bệnh của nó? Để Đế chế tự tan rã trong khi anh săn đuổi những những con quái vật trong warp? Tôi thoả hiệp vì tôi ở đây giữ vững chiến tuyến! Tôi lội qua bùn lầy của giáo lý và quan liêu vì đó là chất kết dính cuối cùng còn giữ được những viên gạch rệu rã của pháo đài này. Phải, nó bệnh hoạn! Nhưng nó là của chúng ta, và nó là tất cả những gì còn lại!"
"Ta không bỏ mặc nhân loại!" Lion gầm lên, tiến thêm một bước. "Ta đang chiến đấu một cuộc chiến mà cậu không còn nhìn thấy. Trong khi cậu cố duy trì sự mục ruỗng, ta đã cắt bỏ các khối ung thư. Trong khi cậu ký hiệp ước với kẻ không xứng đáng, ta đã đặt lưỡi gươm vào cổ các ác quỷ cổ xưa. Cậu đã mải mê gìn giữ pháo đài, đến mức quên mất những con người đang co ro trong đó. Ta đã nỗ lực để bảo vệ những ai không thể tự bảo vệ mình trên khắp dải ngân hà. Họ chết mỗi ngày, triệu triệu người. Đó mới là sự thất bại lớn nhất."
" Anh nghĩ anh cao thượng lắm ư?" Guilliman bước lên một bước, giận dữ bùng thành nỗi đau trần trụi. "Anh nói về sự thoả hiệp của tôi? Thế còn anh? Để mặc nửa thiên hà cho số phận trong khi anh chiến đấu cuộc chiến ‘chính nghĩa và đơn độc’ của mình? Làm ngơ trước những lời khẩn cầu hợp tác chiến lược của tôi? Anh đã bỏ mặc tôi, Lion."
Giọng ông hạ xuống, đặc quánh bốn thế kỷ cay đắng. "Ít nhất anh vẫn còn trả lời tín hiệu gọi. Còn Jaghatai thì sao? Hắn nhìn một lần vào cái ‘bệnh dịch’ này rồi chọn cưỡi bão, biến mất vào Webway để đuổi theo ảo ảnh riêng. Hắn đã bỏ chúng ta. Hắn bỏ lại tôi, một mình mang trên vai cơn ác mộng này."
Nỗi đau trong giọng nói của Guilliman đã làm được điều mà cơn giận của Lion không thể, khiến ông im lặng. Lời buộc tội về sự ruồng bỏ không phải trong bổn phận, mà là trong tình huynh đệ, là một đòn ông không thể đỡ nổi. Ông không còn nhìn thấy Nhiếp Chính Vương đứng trước mặt mình, mà là người anh em cuối cùng mà ông còn có thể nói chuyện, đang rạn nứt dưới sức nặng của một gánh nặng lẽ ra phải được chia cho hai mươi người. Sau một lúc dài nặng nề, Lion lên tiếng, giọng ông trầm lặng, không còn chút phẫn nộ chính nghĩa nào:
"Ta không có gì để nói về điều đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/warhammer-40k-oi-canh-thien-than&chuong=15]
Nhưng nếu chúng ta đang nói về sự thật… vậy thì hãy thuyết phục ta. Thuyết phục ta rằng cuộc Thánh chiến này không được xây dựng trên một chiến lược lớn lao khác của cậu nhưng lại đầy thiếu sót. Hãy thuyết phục ta rằng nó không được khởi đầu bằng một lời dối trá."
Guilliman hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh, ngọn lửa trong ông dịu lại, thay vào đó là sức nặng ảm đạm của mục đích. “Bởi vì điều đó không phải do tôi khởi xướng. Nó đến từ Cha." Ông thấy gương mặt của Lion căng lại, và ký ức về lần canh gác trước Cánh Cổng Vĩnh Hằng ùa về.
Ông nhớ Lion đã bước vào để nói chuyện với Cha lần đầu tiên kể từ cuộc Đại Dị Giáo và chỉ bước ra sau bốn ngày, gương mặt ông là một chiếc mặt nạ của cơn phẫn nộ và nỗi thống khổ ám ảnh mà ông chưa bao giờ nói tới kể từ đó. Ông biết. "Tôi đã diện kiến cha. Người đang trong thống khổ. Một cơn bão tâm linh... tan vỡ, nhưng vẫn còn nhận thức."
Guilliman nghiêng người về phía trước, giọng ông hạ xuống gần như thì thầm, buộc Lion phải nhìn vào mắt ông. "Người nói với tôi rằng Sanguinius vẫn còn sống."
ion trừng mắt, đôi mắt lục bảo nheo lại vì hoài nghi xen lẫn ký ức kinh hoàng. "Roboute, cậu ta đã chết. Chúng ta đã cùng chứng kiến thi thể bị tàn phá của cậu ấy. Xác cậu ta hiện vẫn đang được đặt trong lăng tại Baal. Đừng nói chuyện điên rồ."
"Thật sao?" Guilliman phản bác, giọng ông đầy mãnh liệt. "Hay đó là một sự thật mà chúng ta không đủ khuôn mẫu để hiểu? Đó không phải một thông điệp rõ ràng. Đó là những tia chớp, cảm giác. Đau đớn. Tội lỗi. Và hy vọng. Một hy vọng kinh hoàng, bất khả thi rằng anh ấy đã sống lại. Rằng anh ấy đã trở về với chúng ta."
"Dối trá!" Lion gầm lên. " Một mưu mẹo của warp để dẫn chúng ta tới diệt vong!"
"Ban đầu tôi cũng hoài nghi. Nhưng còn có thêm điều nữa," Guilliman thúc giục, giọng ông khẩn thiết. “Cha nói rằng Sanguinius đang gặp nguy hiểm, và Người cho tôi một cái tên. Nguồn gốc của nỗi thống khổ sẽ tới với anh ấy. Ka’Bandha."
Cái tên như một cú đấm thực sự. Lion giật mình, cơn thịnh nộ trong mắt ông nhất thời bị lấn át bởi bóng ma của ký ức mà cả hai đều chia sẻ — một người anh em kiên cường đứng chống lại vô số kẻ thù trên những bậc thang đẫm máu của Cổng Vĩnh Hằng. Cả hai đã không kịp đến để giúp cậu ấy.
"Và sau đó," Guilliman tiếp tục, giọng ông đầy căng thẳng, "Người đã nói về Sanguinius theo cách mà không một con quỷ nào có thể nói... Người gọi anh ấy là… 'Đột biến thất bại'. Một 'công cụ hữu dụng' " Những lời đó như tro bụi trong miệng ông. "Nghe giống như lời dụ dỗi của Hỗn Mang không? Hay giống sự thực dụng lạnh lùng của người đã tạo ra chúng ta như những vũ khí sống?"
Lion nhìn chằm chằm, gương mặt ông là một chiếc mặt nạ phủ đầy hoài nghi. "Một… ‘đột biến thất bại’?" ông lặp lại, giọng trống rỗng. Ông lắc đầu, động tác chậm rãi và cứng nhắc. "Không. Đó là dối trá. Sanguinius là… người tốt nhất trong chúng ta. Người được yêu quý nhất. Hoàng Đế sẽ không… Cha sẽ không nhìn cậu ta như thế được..." Giọng ông yếu dần, ngay cả bản thân ông cũng thấy lập luận của mình trở nên mong manh trước sự lạnh lẽo kinh hoàng của lời tuyên bố đó.
"Người không thể sao?" Guilliman hỏi nhẹ, câu hỏi chất chứa sự vỡ mộng kéo dài hàng thế kỷ của cả hai. "Sau tất cả những gì chúng ta đã chứng kiến? Sau bao bí mật Người giấu kín? Người mà chúng ta từng tuyên thệ trung thành trong cuộc Thập Tự Chinh Vĩ Đại không còn là sinh thể đang ngồi trên Ngai Vàng nữa. Không còn là Người. Cả hai chúng ta đều hiểu rõ."
Sự cứng rắn của Lion biến mất, thay bằng sự mệt mỏi tận xương tủy. "Dù bất kể Cha đã trở thành thứ gì… phiên bản của Người mà ta đã nói chuyện cách đây hàng thế kỷ," ông cuối cùng cũng thừa nhận, giọng khản đặc. "Cha sẽ nhìn nhận cậu ta như vậy. Như một công cụ. Cha đã thừa nhận rằng Cha nhìn tất cả chúng ta như thế."
Lời thú nhận đánh vào Guilliman như một sự đồng cảm sâu sắc. Đó chính là sự thực dụng lạnh lùng mà ông đã phải vật lộn trong im lặng suốt hàng thế kỷ. Liệu Hoàng Đế có từng thực sự yêu thương họ như những người con?
Có lẽ, theo cách của riêng Người, đã từng. Nhưng nếu có, thì tình cảm đó giờ đã bị chôn vùi dưới sức nặng của mười nghìn năm thời gian và thống khổ. Thực thể trên Ngai Vàng đã bị nặn hình bởi gánh nặng ấy, giống như cách Guilliman đã bị nặn hình bởi chính gánh nặng của mình.
"Cách mà Người nói về Sanguinius... không thể nào là trò lừa gạt hay ảo ảnh, người anh em." Guilliman nói, những lời nói như bị xé ra từ lồng ngực đầy cay đắng mà ông hiếm khi để lộ. Ông nhìn vào mắt anh trai mình, sự xác nhận cuối cùng và đau đớn nhất lặng lẽ truyền đi giữa họ. "Đó là Cha chúng ta, đang nói sự thật, theo cách chỉ Người mới có thể."
"Và tôi cũng có thể cam đoan với anh rằng nỗ lực lần này không chỉ dựa trên lời của Cha," Guilliman nói, kéo cả hai ra khỏi bờ vực tuyệt vọng. Ông ra hiệu, và một bản điện thư của astropath lóe sáng trên máy chiếu hololith.
"“Nó đến ngay khi tôi rời khỏi Phòng Ngai Vàng. Một lời cầu cứu khẩn cấp từ Thốnh Lĩnh Dante. Ông ta xác nhận một đợt xâm nhập chính của Chaos tại hệ Baal, , thiệt hại thảm khốc, cả pháo đài Arx Angelicum bị xâm nhập." Ngón tay ông gõ nhẹ lên dòng chữ nhấp nháy. "Và ông ta nêu đích danh kẻ chủ mưu: Ka’Bandha." Ông nhìn thẳng vào mắt Lion. "Tôi thường không tin vào sự trùng hợp, Lion Nhưng trùng hợp ở mức này? Tôi không thể nào làm ngơ."
Lion nhìn từ hololith sang Guilliman. "Ở đó có một màn chắn tâm linh." Ông nói. "Tình báo của ta đã xác nhận điều đó từ vài tuần trước. Một màn chắn tâm linh đã được dệt quanh toàn bộ hệ sao Baal" Ánh mắt ông nheo lại, bừng lên một ngọn lửa cay đắng. "Chỉ gần đây ta mới phát hiện ra kẻ đứng sau. Người anh em phản bội của chúng ta, Magnus."
"Ta đã tiến hành một cuộc chiến với Triều đại Sautekh của Necron ở Nihilus. Suốt nhiều tháng, quân Thousand Sons như một bóng ma bám theo bên sườn. Ta từng nghĩ Magnus muốn ngăn Blood Angels tới viện trợ." Ông nhìn chằm chằm vào biểu tượng của Baal, lông mày nhíu lại khi nhận ra. "Lạy các vị thần… Hắn không hề cố giam chân họ bên trong. Hắn đang xây một bức tường để chặn đường chúng ta từ bên ngoài."
Một sự im lặng u ám bao trùm giữa họ.
Một thị kiến từ một vị thần đã tan vỡ.
Một con quỷ huyền thoại.
Một người anh em phản bội đang dệt nên một mạng lưới.
Và ở trung tâm tất cả, là bóng ma của người anh em được yêu quý nhất.
"Tôi không biết điều gì đang chờ đợi tôi ở Baal," Guilliman thú nhận, giọng nói trầm lặng. "Một ảo ảnh, một cái bẫy, hay một phép màu. Nhưng tôi sẽ không thất bại thêm lần nào nữa. Không sau khi đã đến muộn trong Cuộc vây hãm. Không nếu anh ấy cần tôi... cần chúng ta."
Lion quay lại, gương mặt là một mặt nạ cương quyết u sầu. "Ta sẽ đi cùng," ông tuyên bố, lời nói ngắn gọn và dứt khoát. "Không phải vì Đế Chế, cũng không vì Hoàng Đế. Ta làm điều này vì Sanguinius. Để cứu cậu ta, cứu những người con của cậu ta, hoặc ít nhất là báo thù cho quê hương cậu ấy." Ông nhìn thẳng vào mắt Guilliman đầy đe doạ. "Và nếu đây lời nói dối của ngươi, thì ngươi sẽ phải trả giá."
Guilliman đơn giản gật đầu. Vào lúc này, như thế là đủ. Ông ra hiệu về phía màn hình chiếu trung tâm, nơi khối xoáy khổng lồ của Cicatrix Maledictum thống trị bản đồ sao. Giọng ông trở lại với uy quyền của người chỉ huy.
"Vậy giờ chúng ta đã đồng thuật về một chuyện. Giờ chúng ta phải bàn tới cách thực hiện. Cuộc thập tự chinh thiên thần. kể cả khi được ưu tiên di chuyển, cũng sẽ mất ít nhất hai tháng nữa để tới Baal. Khi đó đã quá muộn."
"Vậy một đòn tấn công trực diện là không khả thi về mặt chiến thuật," Lion nhận định, trí óc đã lướt về phía trước.
"Chính xác," Guilliman xác nhận. "Chúng ta cần một mũi nhọn. Một cách để vượt qua khoảng cách bằng tốc độ."
Ông nhìn thẳng vào Lion. "Chúng ta cần Forestwalk."
Sắc mặt của Lion không thay đổi. Rõ ràng ông đã dự đoán trước điều này.
"Cậu nói về nó như thể chỉ là một trò ảo thuật đơn giản," giọng ông trầm xuống, như trách mắng. "Đó không phải là công cụ, Roboute, mà là một nơi. Mirror-Calliban là một cõi sát bên warp, được cai trị bởi những luật lệ cổ xưa riêng biệt. Nó không phải lúc nào cũng… yên bình. Việc đưa người khác đi qua, đặc biệt là những kẻ không mang huyết thống Caliban, là cực kỳ nguy hiểm. Đó là cái giá mà ta đã học được hàng thế kỷ trước khi lần đầu giải thích với cậu."
Một tia châm biếm thoáng qua trên gương mặt Guilliman. "Và anh nói tới sự nguy hiểm ấy, nhưng tôi để ý anh đã giữ người Risen của mình, đội trưởng Sepattin, làm 'đại sứ' trong Cung điện Hoàng gia suốt thế kỷ qua. Tôi biết anh để hắn làm điểm neo của mình tại đó. Vậy đó là vì lý do ngoại giao... hay là để khi buồn chán, anh có thể tới thăm tôi?"
Trong một khoảnh khắc thoáng qua nhưng cay đắng, Guilliman cảm thấy sự thật trong câu nói đùa của mình.
Trong những đêm dài nhất, khi gánh nặng của Đế Chế trở nên không thể chịu nổi, ông từng đi ngang qua phòng của Risen và hy vọng người anh em của mình sẽ bước ra. Nhưng ông sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó.
Lần đầu tiên, Lion thể hiện sự lúng túng, một ánh mắt lúng túng loé lên trong chớp mắt trước khi ông dập tắt nó một cách tàn nhẫn.
"Hắn là đặc phái viên trong trường hợp khẩn cấp," ông đáp cứng ngắc. "Chỉ có vậy."
"Đương nhiên rồi," Guilliman cười nhẹ, để câu chuyện trôi qua với một nụ cười hiểu ý. Nụ cười biến mất, thay bằng sự khẩn thiết lạnh lùng. "Tình hình giờ là khẩn cấp, người anh em. Bí mật của anh có đáng giá hơn mạng sống của Sanguinius?"
Lion thở ra chậm rãi, mệt mỏi. "Không đáng." Ông gật đầu, ánh mắt xa xăm. "Đích đến đang mở. Baal ngập tràn trong huyết mạch và cộng hưởng tâm linh của Sanguinius, và chúng ta từng chia sẻ một mối liên kết sâu sắc. Ta cảm nhận được rằng con đường tới Baal qua Forestwalk có thể hé lộ."
Ông giơ tay lên, biểu cảm trở nên cứng rắn với sự thực dụng lạnh lùng. "Nhưng có giới hạn. Những con đường đó không dành cho đội quân lớn. Ta đã rèn luyện khả năng này suốt bốn thế kỷ qua, nhưng càng đi đông, càng dễ thu hút sự chú ý từ những thứ ẩn nấp trong bóng tối giữa các thế giới. Hiện tại, ta chỉ có thể dẫn theo hai tá người, không hơn, mà không khiến linh hồn chúng ta bị xé nát."
"Hai tá," Guilliman trầm ngâm, quay lại bảng điều khiển chỉ huy. "Một lực lượng tiên phong. Búa và dao mổ."
"Chính xác," Lion nói, bước tới bên cạnh. "Hạm đội kết hợp là cây búa. Quân của ta ở Nihilus đang tiến đến khu vực gần nhất phía bên kia khe nứt; hãy để họ hợp lại với cậu. Seneschal của ta, Zabriel, sẽ ở lại chỉ huy phần hạm đội. Hãy để ông ta cùng Chapter Master của cậu, Calgar, thành lập hội đồng chỉ huy chung. Con cháu chúng ta có thể học cách hợp tác lại một lần nữa. Ta chắc nhiều người sẽ rất vui mừng, hoặc để khơi lại tình huynh đệ cũ, hoặc để giải quyết những món nợ máu còn dang dở."
Guilliman khẽ gật đầu, dứt khoát. "Đồng ý. Cứ thực hiện như vậy." Ông quay sang nhìn người anh em của mình. "Giờ đến phần ‘dao mổ’. Hai mươi tư linh hồn."
"Phải là một nhóm chuyên biệt," Lion nói, giọng hắn không cho phép tranh cãi. "Sát thủ, không phải binh lính. Ta sẽ mang theo Champion Oriel, Đặc Vụ Cyphax, cùng hai hộ vệ của ta. Họ là những kẻ truy tung, thợ săn bậc thầy. Tính cả chúng ta, là sáu người."
"Một đội hình cốt lõi khôn ngoan," Guilliman đáp. "Nếu chúng ta phải đối mặt với ảnh hưởng của quỷ, chúng ta sẽ cần nhiều hơn là chỉ những lưỡi kiếm. Ta muốn mang theo Trưởng thủ thư Varro Tigurius. Khả năng tiên tri của ông ta có thể là ngọn đèn duy nhất dẫn đường khi trực giác của anh không thể với tới. Và Đại Dược Sư Corpus Helix có thể cần thiết. Nếu người anh em của chúng ta còn sống, có lẽ sẽ cần trị liệu."
"Thực tế," Lion thừa nhận. "Vẫn còn mười sáu chỗ."
"Cho lớp khiên của chúng ta,” Guilliman tiếp tục. "Tôi sẽ giao nhiệm vụ cho Đội trưởng Khiên Valerian và chín người xuất sắc nhất của ông ta từ lực lượng Adeptus Custodes."
Chân mày trái của Lion nhướng lên. "Mười trong số Tám Ngàn?" Ôngngừng lại một chút. "Cậu mang được bao nhiêu người đến cuộc thánh chiến này?"
"Bốn trăm người trong số họ gần như đòi bằng được để gia nhập. Họ muốn đích thân đảm bảo ý chỉ của Hoàng Đế được thực thi."
Ông ngừng lại.
"Ta cũng nghĩ nên để Đội trưởng Sicarius cùng năm Cận Vệ Victrix đáng tin cậy nhất của anh ta đi theo. Họ là những chiến binh tinh nhuệ nhất mà Ultramarines từng tạo ra, và sẽ rất hữu ích trong cận chiến."
Lion nhẩm tính danh sách. “Hai primarch. Bốn người của ta. Thủ Thư và Dược Sư của cậu. Mười Custodes. Sáu cận vệ danh dự của cậu. Hai mươi tư người." Ông nhìn vào mắt Guilliman, con số hiện rõ giữa họ với một cảm giác nặng nề không thể phủ nhận.
"Một lực lượng cân bằng, dù có hơi pha tạp." Ông bước lại gần hơn, giọng trầm xuống đầy đe dọa. "Ta cần cậu hiểu điều này, Roboute Guilliman. Trong cõi đó, ta là chủ. Cậu là khách. Cậu sẽ tin tưởng vào phán đoán và bản năng của ta, không một lời nghi ngờ. Nếu không thể, cuộc hành trình này sẽ thất bại ngay từ khi bắt đầu."
" Như anh nói, người anh em. Tôi đã từng đặt niềm tin vào anh vì Sanguinius, và tôi sẵn lòng làm vậy thêm lần nữa," Guilliman đáp, những lời ông nói vừa là cam kết vừa là chấp thuận điều kiện. "Dẫn đường"
Phòng được chọn là một hầm đạn đã được chuyển đổi, nằm sâu trong thân chiến hạm chỉ còn trơ trọi những bức tường plasteel. Lion đứng ở giữa, mắt nhắm nghiền. Tùy tùng của ông đứng gần đó, trên tay cầm những cây gậy gỗ mun được đánh bóng, có hình dạng kỳ lạ.
Không khí trở nên lạnh lẽo, mang theo một mùi hương không thể tin được, đất ẩm ướt, rừng cổ xưa, mùi của hàng thiên niên kỷ lá rụng. Guilliman quan sát, tay đặt trên chuôi Thanh kiếm của Hoàng đế, một sự tổn thương không mong muốn len lỏi vào tâm hồn ông. Đây không phải là loại chiến lược mà ông thành thạo. Đó là một thứ khác, một thứ nguyên thủy mà ông không thể định lượng.
Hơi thở của Lion trở nên sâu hơn, lông mày ông nhăn lại vì sự tập trung cực độ. Không khí lấp lánh. Mùi hương của khu rừng trở nên mạnh mẽ, mùi thông, gỗ mục, mùi xạ của một thứ gì đó hoang dã. Guilliman có thể thấy sự căng thẳng trên người anh em ông. Đây không phải là một phép thuật dễ dàng; đó là một hành động của ý chí to lớn, tập trung, một cuộc đấu tranh chống lại những lực lượng vô hình. Các vách ngăn plasteel bắt đầu gợn sóng, không phải tan chảy, mà là chảy như nước.
Rồi, với âm thanh nhẹ như tiếng thở dài bị xé toạc, một phần vách thép tan biến thành một xoáy lốc ánh sáng lục sâu thẳm. Nó đập nhịp, nó thở. Mùi của khu rừng sống ngàn năm tuôn trào như làn sóng hữu hình.
Đôi mắt Lion bật mở, phát sáng nhẹ từ bên trong. Ông dường như trở nên cổ xưa, biến đổi. Ông khẽ gật đầu với Guilliman, rồi không chần chừ, bước qua khe nứt và biến mất trong luồng sáng xanh. Đội của ông nối bước, thân thể dường như tan thành những chiếc lá bay và bóng tối vỡ vụn.
Guilliman dành một khoảnh khắc, để sự im lặng lắng xuống trước khi ông nói chuyện với Marneus Calgar và Dark Angel Zabriel. Ông nhìn cả hai người, những người chủ thực tế của hạm đội Đế chế lớn nhất được tập hợp trong nhiều thế kỷ.
"Cuộc thập tự chinh thiên thần này giờ nằm trong tay hai người," Guilliman nói, giọng vang vọng quyền lực. “Hãy đưa nó đến đích. Chúng ta sẽ ở trên bề mặt Baal, chờ tiếng sấm từ khẩu pháo của các ngươi.”
“Bằng danh dự của chúng tôi, thưa chúa tể,” Calgar đáp, đặt tay lên ngực. Zabriel cũng cúi đầu, lặp lại cử chỉ đầy trang nghiêm.
Guilliman nhìn Valerian, Đội trưởng Khiên đang theo sát mình. “Hãy cảnh giác,” ông nói, giọng trầm và nghiêm trọng. Ông rút kiếm Hoàng Đế, ngọn lửa nơi lưỡi kiếm phản chiếu những bóng đổ nhảy múa trong ánh sáng bất khả. Rồi, hít một hơi mang hương vị của ozone và rừng già vĩnh cửu, Roboute Guilliman bước theo người anh của mình vào Thế Giới Gương của Caliban.
Họ bước vào một cõi giới vừa choáng ngợp vừa bất an. Một khu rừng dưới bầu trời chạng vạng vĩnh hằng, được chiếu sáng bởi những chòm sao lạ lùng. Những thân cây cổ thụ khổng lồ tạo thành một tán rừng dày đặc đến mức che khuất mọi ánh mặt trời. Thảm thực vật xa lạ mọc lên với sắc ngọc lục bảo và lam ngọc, một số tỏa ra ánh sáng mờ nhạt từ bên trong. Không khí nặng nề, tĩnh lặng và chứa đầy một nguồn năng lượng thô sơ, hoang dã.
Phía sau họ, cánh cổng đã biến mất. Thay vào đó là những rễ cây gân guốc của một cái cây khổng lồ. Họ đã đơn độc.
Guilliman cẩn trọng bước một bước, tiếng lá khô vang lên một cách lạ kỳ giữa khoảng lặng như có đôi mắt luôn dõi theo. Trọng lượng của canh bạc tuyệt vọng này đè nặng lên vai ông, nặng hơn bất kỳ mệnh lệnh nào ông từng gánh vác.
Một cành cây gãy gần đó.
Ngay lập tức, hai Primarch, mười Custodes, bốn chiến binh tinh nhuệ của Đệ Nhất Quân Đoàn và đội Victrix Guard đều chĩa vũ khí về phía âm thanh vừa phát ra. Ngay cả Thủ thư và Dược sĩ cũng phản ứng với sự chuẩn xác thuần thục. Từ sau thân cây khổng lồ đang nhỏ nhựa như khóc, một sinh vật nhỏ bé khoác áo choàng bước ra, khuôn mặt hoàn toàn bị che khuất trong bóng tối của mũ trùm. Nó cầm một lư hương nhỏ tinh xảo đang đung đưa nhẹ nhàng, nhưng không phát ra khói.
Lion từng thì thầm với Guilliman về sự tồn tại của những sinh vật như thế này. Đó là một Watcher in the Dark – Kẻ Canh Gác trong Bóng Tối.
Sinh vật nhỏ bé dừng lại, ánh nhìn ẩn giấu của nó như quét qua tất cả trước khi dừng lại ở Lion. Một giọng nói vang lên, không phát ra từ miệng sinh vật, mà vang vọng thẳng vào tâm trí hai Primarch, như tiếng xào xạc của lá khô và bụi thời gian cổ xưa.
+Ngươi không nên tới đây, Con Trai của Rừng Sâu+
Lion tiến một bước, đáp lại, “Chúng ta đang săn đuổi một cái ác vĩ đại. Chúng ta hành trình để cứu lấy anh em của mình.”
Lời thì thầm tâm linh của Watcher tiếp tục, phớt lờ sự ngắt lời.
+Hãy cẩn thận với 4 vị thần Hỗn Mang, vì ánh mắt chúng đã vươn tới. Con đường phía trước bị chặn bởi hai kẻ canh giữ. Một là Prince của trong cung điện tởm lợm miasma, hai là Gã Chột Mắt trong mê cung pha lê. Nhưng chính Chúa Tể Cuồng Nộ là kẻ dẫn đường cho cả hai vì hắn sẽ không từ thứ mà hắn đã mong muốn từ lâu: Vị hoàng tử máu. Hãy tuyệt vọng vì bọn chúng sẽ không để các ngươi thành công.+
Một sự im lặng sâu thẳm buông xuống, nặng trĩu bởi lời cảnh báo. Lion là người phá vỡ nó, ánh mắt ông không rời sinh vật nhỏ kia. “Ngươi không đến đây chỉ để nói về sự diệt vong của chúng ta." Ông nói, giọng tràn đầy chắc chắn như thép. "Nếu có con đường khác. Hãy dẫn lối. Làm ơn."
Trong một khoảnh khắc kéo dài, âm thanh duy nhất là tiếng lá cây nguyên sơ xào xạc. Rồi sau một khoảng lặng như vĩnh cửu, một mệnh lệnh duy nhất xé toạc bóng tối
+Nhanh lên. Theo ta, nếu không sẽ lạc mãi mãi.+
Sinh vật khoác áo choàng quay đi không một tiếng động và lướt vào bóng tối, chỉ còn lại một ánh xanh lấp lóe giữa màn đêm đè nén.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi bước theo, lời cảnh báo đổ ập xuống họ với toàn bộ sức nặng. Guilliman và Lion nhìn nhau, cả một đời hiềm khích, nghi ngờ, cay đắng đều tan biến trong chớp mắt. Chỉ còn lại một ý chí thống nhất, mãnh liệt và khủng khiếp.
Sanguinius đã trở lại từ cõi chết.
Và lần này, cả hai sẽ tới muộn nữa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận