Trước cửa phòng bao hoàn hải, giám đốc lại khom lưng, lại xin lỗi giải thích ngọn nguồn sự việc với Khương Vũ và Cừu Lệ.
"Chủ tịch Thụy Hải là khách quen ở đây, đêm nay ông ấy dẫn khách quan trọng tới ăn cơm. Nếu các bạn nguyện ý nhường phòng 360 hoàn hải này, ông ấy có thể gánh vác toàn bộ chi phí đêm nay của các bạn, các bạn xem... có nguyện ý châm chước một chút không."
Khương Vũ còn chưa nói gì, Cừu Lệ trực tiếp mở miệng từ chối: "Chúng tôi không muốn."
"Cái này..."
"Chúng tôi cũng là ngàn dặm xa xôi từ Bắc Thành tới đây, chỉ muốn cảm nhận một chút nhà hàng đáy biển nhà các ông." Khương Vũ đứng lên, nói với giám đốc: "Nếu các ông không nói thứ tự đến trước đến sau, khăng khăng muốn nhường phòng này cho khách quan trọng hơn, vậy chúng tôi sẽ không ăn nữa."
Giám đốc đương nhiên cũng biết, nếu chuyện này xử lý không tốt, nhà hàng sẽ phải đối mặt với đánh giá tiêu cực rất tồi tệ. Nhà hàng đáy biển Áo Nặc vốn dĩ bán chính là dịch vụ chứ không phải đồ ăn, cho nên mỗi một vị khách bước vào cửa tiệm đều không thể dễ dàng đắc tội.
Ông ta trở lại khu chờ khách quý, nói với Lục Mãnh - Chủ tịch Thụy Hải Giải Trí: "Hai vị khách bên kia thật sự không muốn đổi. Lục tổng, ngài xem... phòng khác của chúng tôi cũng rất tốt."
"Mời không bọn họ ăn một bữa đều không muốn? Đâu ra loại chuyện này." Lục Mãnh là một người thô kệch đĩnh đạc, căm giận nói: "Tôi tự mình đi nói với bọn họ, còn không tin!"
Tạ Uyên ngăn cản ông ta, nói: "Thôi, quân tử không đoạt người sở ái, phòng khác cũng được, tôi không chú ý mấy cái này."
Ông quá hiểu cảm giác khó chịu khi còn trẻ bị người ta dùng tiền tài cao cao tại thượng tống cổ đi là thế nào. Chính vì bản thân cũng từng sa sút, cho nên ông không muốn tổn thương người khác như vậy.
Lục Mãnh vội vàng nói: "Tạ tổng, ngài không biết đâu, đặc sắc lớn nhất của nhà hàng này chính là phòng 360 hoàn hải này. Phòng khác so với gian này kém quá nhiều, nếu không thể cảm nhận gian phòng này thì tương đương với chưa tới nhà hàng Áo Nặc."
Tạ Uyên thong dong ngồi trên sô pha ở sảnh nghỉ ngơi dành cho khách quý: "Vậy chờ bọn họ dùng cơm xong."
"Cái này..."
Lục tổng thấy Tạ Uyên đã quyết định chủ ý, không thể nề hà, cũng chỉ có thể ngồi bên cạnh bồi tiếp: "Tạ tổng, ngài đây là hà tất đâu?"
Tạ Uyên uống một ngụm trà, nói: "Nếu anh nói không dung bỏ lỡ, đồ tốt là đáng giá chờ đợi."
"Thế này cũng quá làm chậm trễ ngài."
Tạ Uyên biết Lục Mãnh của Thụy Hải Giải Trí là người đàn ông tính cách ngay thẳng, chỉ là cái tính cách này suy xét sự việc khó tránh khỏi có chút không chu toàn, bất quá cũng không gây trở ngại Tạ Uyên kết giao bạn bè với ông ta.
Tạ Uyên kiên nhẫn giải thích: "Người ta còn dẫn bạn gái tới ăn bữa tiệc lớn đáy biển này, chọn phòng hoàn hải đắt nhất, tự nhiên là thiên kim khó mua được một niềm vui của cô bé. Anh cứ một hai phải tranh giành vị trí với người ta, không khỏi quá không phúc hậu, ít nhiều cũng chừa chút thể diện cho người trẻ tuổi."
Lục Mãnh nghe được lời này, liên tục giơ ngón tay cái lên với Tạ Uyên: "Vẫn là Tạ tổng có cách cục."
"Nói tiếng người."
"Hắc hắc, đây không phải đang khen ngài sao."
Lục Mãnh bật cười, ngồi bên cạnh Tạ Uyên, cùng ông kiên nhẫn chờ đợi.
Ông ta và Tạ Uyên là bạn cũ nhiều năm, hai người là huynh đệ hoạn nạn khi sa sút, đều đi nhờ chuyến xe của thời kỳ hoàng kim phát triển kinh tế Trung Quốc, một người thành đầu sỏ tập đoàn khoa học kỹ thuật, một người thành trùm giới giải trí.
"Lần này concert vòng quanh trái đất của Trình Dã là thật sự hot, vé bán ra chưa đến một phút đã bị cướp sạch. Năm nay chúng tôi cố ý gia tăng trình tự chặn phe vé, tranh thủ mỗi một tấm vé đều rơi vào tay khán giả chân thật. Cái nghề giải trí này... tôi dám nói, tương lai vài thập niên nữa đều có đất làm ăn. Lão Tạ, nếu anh có hứng thú đầu tư phương diện giải trí, bên tôi có thể làm người dẫn đường cho anh."
Tạ Uyên trực tiếp từ chối: "Tôi không có hứng thú với ca hát nhảy múa."
"Không phải chứ, tôi nghe nói anh còn đầu tư trung tâm múa ba lê, tên là gì nhỉ... Esmeralda?"
Sắc mặt Tạ Uyên trầm xuống, nói: "Đó là một ngoại lệ."
"Không phải là vì cô bạn gái múa ba lê mà anh nói đấy chứ? Năm đó anh đi Thâm Quyến làm ăn không phải đều vì cô ấy sao, sau lại nói là tai nạn qua đời? Rốt cuộc là tình huống thế nào a."
"Chính là bởi vì không biết là tình huống thế nào, tôi mới cần tham dự trong đó, điều tra rõ ràng."
Tạ Uyên không muốn giải thích quá nhiều, dứt khoát tách ra đề tài: "Hơn nữa hiện tại, cũng có người rất quan trọng đối với tôi ở ngôi trường kia, tôi muốn cho con bé được như ý nguyện."
"Anh chính là chấp niệm quá sâu." Lục Mãnh nhìn Tạ Uyên, bất đắc dĩ lắc đầu: "Đều đã nhiều năm như vậy, có cái gì không bỏ xuống được đâu, cứ một hai phải quy định phạm vi hoạt động, tự vây khốn chính mình."
"Anh sẽ không hiểu."
"Phải, tôi là không hiểu, dù sao tôi theo đuổi chính là sống ở hiện tại, hưởng thụ cuộc sống." Lục Mãnh cười nói: "Nói lại chuyện Trình Dã, dù sao hai ngày nay cậu ta ở Hải Thành, có muốn tôi gom một cục, bảo cậu ta qua đây bồi anh ăn một bữa cơm không."
Tạ Uyên liếc ông ta một cái: "Tại sao phải bảo cậu ta bồi tôi ăn cơm?"
"Minh tinh mà." Lục Mãnh không chút nào để ý nói: "Trước kia tôi tiếp đãi đối tác, có tiệc rượu đều thích mời minh tinh tiếp khách. Bất quá giống loại có địa vị như Trình Dã...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=66]
người bình thường thật đúng là mời không nổi, Tạ tổng anh có mặt mũi, vấn đề không lớn."
Tạ Uyên trực tiếp từ chối: "Tôi không thích ăn cơm cùng người không quen biết."
"Ý tôi là, trong nhà Tạ tổng nếu có con cháu thích cậu ta, còn có thể xin cái chữ ký."
Tạ Uyên đang định nói không có con cháu, dừng một chút, bỗng nhiên nghĩ tới cô gái hắn đặt ở đầu quả tim kia ----
"Không cần, đứa nhỏ nhà tôi rất có chí khí... hoàn toàn không có hứng thú với việc theo đuổi thần tượng."
Lục Mãnh cũng biết tính cách Tạ Uyên, cho nên cũng không hề miễn cưỡng.
...
Khương Vũ và Cừu Lệ ăn bữa tiệc hải sản này đặc biệt vui vẻ, cô còn cầm điện thoại, phát sóng trực tiếp tại hiện trường cho Khương Mạn Y ----
"Mẹ, mẹ xem, xung quanh này, thế giới đáy biển 360 độ không góc chết, mẹ nhìn thấy san hô chưa?"
"A, mau xem, cá mập bơi tới kìa!"
"Thật sự rất đẹp, lần này mẹ thật nên đi cùng bọn con!"
Trong video, Khương Mạn Y ghét bỏ nói: "Thôi đi, mẹ mới không làm bóng đèn đâu."
"Mới không phải bóng đèn."
"Ai muốn xem mấy con cá ngu ngốc này a, con mau chuyển video qua đi, mẹ muốn xem tiểu soái ca nhà chúng ta."
Khương Vũ thấy Khương Mạn Y hoàn toàn không có hứng thú với thế giới đáy biển, chỉ có thể chuyển video sang người Cừu Lệ ở đối diện bàn.
"Cháu chào dì." Cừu Lệ buông đũa, ngồi nghiêm chỉnh, đồng thời chỉnh lại cổ áo một chút.
Khương Mạn Y nhìn thấy Cừu Lệ, vui mừng ra mặt, cười đến không khép được miệng: "Mấy tháng không gặp, Tiểu Lệ nhà chúng ta lại đẹp trai hơn rồi!"
"Dì cũng càng ngày càng trẻ ạ."
"Thật khéo nói, không hổ là đứa trẻ có thể làm Thủ khoa tỉnh a."
Khương Mạn Y quả thực giống như nhìn thấy "con nhà người ta", bảo bối nói: "Sao dì không sinh ra đứa nhỏ thông minh như cháu nhỉ, cháu nhìn xem Khương Mưa Nhỏ nhà chúng ta, ngốc như heo, cũng không biết cháu nhìn trúng nó ở điểm nào."
Khương Vũ xen mồm nói: "Mẹ! Có ai nói con nhà mình như vậy không."
"Vốn dĩ là thế, con học tập Tiểu Lệ người ta nhiều vào."
"Được rồi, cúp đây."
"Mẹ còn chưa nói xong đâu." Khương Mạn Y nói với Cừu Lệ: "Tiểu Lệ, cháu hiểu chuyện hơn Mưa nhỏ, ra cửa bên ngoài chiếu cố nó nhiều một chút. Nó bị dì nuôi chiều, việc chân tay gì cũng không biết làm, chỉ biết sai bảo người khác... cháu bao dung nhiều nhé."
"Dì yên tâm, cháu sẽ chăm sóc Mưa nhỏ."
"Vậy là tốt rồi." Khương Mạn Y thỏa mãn cúp điện thoại.
Khương Vũ thu hồi điện thoại, bĩu môi nói: "Mẹ em thế mà lại cảm thấy anh hiểu chuyện hơn em?"
"Bằng không?"
"Rõ ràng chính là em chăm sóc anh nhiều hơn một chút, được chưa."
Cừu Lệ đưa một đĩa thịt chân cua đã bóc sạch sẽ tới trước mặt cô: "Phàm là có chút cốt khí, em cũng đừng ăn."
Khương Vũ nhìn đĩa thịt chân cua tinh xảo to đùng trước mặt, thèm đến nuốt nước miếng, đâu còn nửa phần cốt khí: "A... em nhận thua."
Cừu Lệ cười tàn nhẫn, tiếp tục bóc tôm, cắt bít tết cho cô.
"Anh cũng ăn đi a."
"Anh ăn mấy cái này là lãng phí."
"Tại sao?"
"Em biết tại sao mà."
Khương Vũ nhớ tới, hắn ăn cái gì cũng không có mùi vị, trừ phi...
Cô dùng đũa gắp một con tôm to trong đĩa của mình, đưa tới bên miệng Cừu Lệ: "Nào, nếm thử."
Cừu Lệ ngoan ngoãn cắn một miếng.
"Có mùi vị không?"
"Có."
Khương Vũ lại đút cho hắn vài miếng thịt, đau lòng nói: "Em đều bảo anh đi khám bác sĩ tâm lý rồi, cứ như vậy mãi cũng không phải kế lâu dài."
"Tại sao không phải kế lâu dài."
"Anh tổng không thể cứ ăn đồ em ăn qua mãi được."
"Tại sao không thể."
"Nhưng như vậy... anh liền vĩnh viễn không rời khỏi em được."
Cừu Lệ buông đũa trong tay xuống, nâng đôi mắt đen kịt lên nhìn Khương Vũ đối diện: "Anh không rời khỏi em, đối với em mà nói là một loại gánh nặng?"
"Nhưng em càng hy vọng... anh có thể có được cuộc đời độc lập của chính mình."
Khương Vũ kỳ thật là một người rất thiếu cảm tính, cô ý đồ giảng đạo lý với Cừu Lệ: "Trong một mối quan hệ tình cảm khỏe mạnh, mỗi người đều là cá thể độc lập."
Cừu Lệ dùng đũa gắp tôm nõn, nhạt nhẽo vô vị nhấm nuốt, nhàn nhạt nói: "Nói đến cùng, vẫn là không thích anh như vậy."
"..."
"Không sao." Khóe miệng hắn mím lại: "Anh nguyện ý thua. Anh đối tốt với Mưa nhỏ một chút, về sau khi Mưa nhỏ muốn rời đi, có lẽ sẽ luyến tiếc nhiều hơn một chút."
"..."
Hắn học được cái thói trà xanh, bán thảm, giả đáng thương này từ khi nào thế?
Mấy câu nói trực tiếp đặt Khương Vũ vào hoàn cảnh tra nữ vô tình vô nghĩa. Càng quan trọng là, ánh mắt nhỏ bị thương kia trực tiếp làm tim cô nát nhừ.
Thôi, là cô thua.
Khương Vũ ngồi xuống bên cạnh Cừu Lệ, đeo găng tay dùng một lần, không hé răng bắt đầu bóc tôm cho hắn, đưa vào trong bát hắn.
"Có mùi vị không."
Cừu Lệ cầm lấy đũa: "Có."
"Vậy ăn nhiều một chút."
"Mưa nhỏ..."
Cô bóc vỏ tôm, không chút để ý nói: "Kỳ thật Mưa nhỏ so với anh tưởng tượng... càng thích anh hơn."
...
Hai tiếng đồng hồ dùng cơm, Khương Vũ tuy rằng cảm thấy 8000 tệ hoàn toàn không đáng, nhưng cô cũng không đau lòng. Cô và Cừu Lệ đều sẽ càng ngày càng tốt, cuộc đời về sau còn xa xa không chỉ có một cái 8000 này.
Nơi xa, Tạ Uyên nhìn thấy cô gái đi ra từ phòng hoàn hải, ánh mắt có chút kinh ngạc.
Sao lại là Khương Vũ... Con bé cũng tới Hải Thành?
Lúc Cừu Lệ thanh toán, trì hoãn gần mười lăm phút mới được lễ tân thông báo hôm nay có hoạt động rút thăm trúng thưởng, bọn họ có thể tham gia.
Cừu Lệ và Khương Vũ nhìn nhau, bán tín bán nghi.
Nhà hàng quy cách cỡ này sao lại có hoạt động rút thăm trúng thưởng, không phải chỉ có mấy quán lẩu ven đường mới làm loại tiếp thị này sao?
Cô lễ tân đưa ba cái vỏ sò nhỏ tới trước mặt bọn họ, thỏa đáng mỉm cười nói: "Khách nhân có thể chọn một cái trong số này nha!"
Khương Vũ ôm tâm thái thử một lần, tùy tay cầm cái vỏ sò ở giữa: "Lấy cái này đi."
Cô lễ tân mở vỏ sò ra, lấy tờ giấy bên trong. Vốn dĩ Khương Vũ tưởng sẽ là mấy câu kiểu "Cảm ơn đã tham dự", lại không ngờ phục vụ sinh kinh hỉ hô lên ba chữ "Giải đặc biệt".
Khương Vũ tò mò hỏi: "Giải đặc biệt là gì a?"
"Đêm nay tiêu phí miễn đơn, đồng thời còn tặng kèm ngài ba phiếu cơm phòng hoàn hải. Trong vòng mười lăm ngày tới, ngài có thể tới nhà hàng Áo Nặc tiêu phí tùy ý thời gian, toàn bộ miễn đơn."
Khương Vũ trợn mắt há hốc mồm: "Không, không thể nào, chưa nghe nói chỗ các cô... còn có hoạt động như vậy a, có phải cô muốn tôi làm hội viên không?"
"Không không không, không cần làm hội viên, bên chúng tôi không có chế độ hội viên."
Cô lễ tân như sợ cô không nhận, trực tiếp nhét phiếu cơm vào túi Khương Vũ: "Ngài cho cái đánh giá tốt là được, hoan nghênh lần sau quang lâm."
Đi ra khỏi nhà hàng, Khương Vũ vẫn cảm thấy không thể tin được, đâu ra chuyện tốt như vậy a.
"Đương nhiên sẽ không có chuyện tốt như vậy." Cừu Lệ cũng đã nhìn thấu, bình tĩnh nói: "Có người thay chúng ta thanh toán."
"Ai a?"
"Không biết, bất quá hẳn là rất nhanh sẽ biết thôi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận