Cừu Lệ buông điện thoại, đầu óc trống rỗng. Phía sau đốc công thúc giục hắn nhanh đưa xi măng tới chân tòa nhà. Cừu Lệ trầm mặc túm lấy xe đẩy, đẩy từng bao xi măng đi vào công trường. Tiếp đó, hắn làm việc bán mạng, phảng phất như mọi cơ bắp đều sống dậy, thái dương giật thình thịch.
Công nhân nghỉ ngơi bên cạnh cười nói:
"Sinh viên, biết cậu trẻ tuổi có sức, nhưng cũng phải kiềm chế chút chứ."
"Làm thế này chả mấy chốc mà hư thoát."
"Người trẻ tuổi đều không muốn sống thế à? Vì chút tiền công có đáng không."
Cừu Lệ bỏ ngoài tai, hắn cần phát tiết lực lượng để đầu óc không suy nghĩ miên man. Một khi suy nghĩ lung tung, cơ thể sẽ không nghe lời. Cô bé có thể chỉ thuận miệng trêu chọc, nhưng trái tim Cừu Lệ cả ngày nay cứ đập nhanh 800 mã lực.
Kết thúc công việc lúc 6 giờ tối, hôm nay hắn nhận được thêm tiền thưởng, tổng cộng 800 tệ. Thời đại này lao động chân tay kiếm tiền không ít hơn dân văn phòng, đặc biệt là công việc khổ cực như cu li, lương rất cao. Đó là lý do sau khi bị từ chối làm gia sư liên tục, hắn chọn đi công trường. Đơn giản, thô bạo, tiền tươi thóc thật.
Hắn tắm rửa tại công trường, thay áo sơ mi trắng quần đen sạch sẽ, đi đôi giày AJ Khương Vũ tặng, thu dọn thể diện. Trông giống một gia sư chứ không phải công nhân dầm mưa dãi nắng.
Cừu Lệ không về nhà ngay mà đi vòng qua Trung tâm thương mại Thế kỷ. Tại cửa hàng pha lê nổi tiếng tầng 1, hắn bảo nhân viên lấy ra chiếc hộp nhạc pha lê đã ngắm từ lâu.
Hộp nhạc mở ra, trên mặt gương tựa băng khắc là một thiếu nữ ba lê bằng pha lê, cổ vươn cao, chân sau hơi cong, hai tay vòng lại như thiên nga giương cánh. Nửa tháng trước Cừu Lệ nhìn thấy đã thích ngay. Thiếu nữ trong hộp giống hệt cô gái bảo bối trong lòng hắn. Chỉ là cái giá 5 con số khiến hắn chùn bước. Gia sư bị từ chối, hắn đánh liều đi công trường, làm ngày làm đêm nửa tháng mới đủ tiền mua nó.
Cừu Lệ xách hộp quà nặng trĩu ra khỏi cửa hàng, cơ thể vốn nặng nề bỗng trở nên nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=74]
Tặng quà cho người con gái mình yêu là chuyện vui vẻ biết bao.
Về đến nhà, trong bếp có tiếng động. Cô bé cầm xẻng đang khuấy sủi cảo trong nồi. Cô mặc áo thun mát mẻ, quần short lưng cao màu vàng nhạt, eo thon, chân dài, đi đôi dép lê cỡ lớn của hắn. Hơi nước mờ mịt khiến cô như công chúa lạc xuống trần gian, sạch sẽ không nhiễm bụi trần.
Nhận ra ánh mắt nóng bỏng phía sau, Khương Vũ quay lại: "Về rồi à."
"Ừ."
Cô buông xẻng định ôm hắn: "Vất vả rồi, lại đây cho em ôm cái nào."
Cừu Lệ theo bản năng lùi lại: "Vẫn là tắm trước đã."
"Sao vừa về đã tắm?"
"Bên ngoài nóng quá."
Cừu Lệ trốn vào toilet. Dù đã tắm ở công trường nhưng hắn vẫn thấy bẩn, không dám chạm vào cô. Lúc bê xi măng, móng tay dính đầy bùn đen. Bẩn. Hắn đưa tay dưới vòi nước, liều mạng chà xát đến đỏ ửng, cạy móng tay... Ngửi người mình chỉ thấy mùi mồ hôi, thật ghê tởm, thật bẩn... Cừu Lệ cởi quần áo, mở vòi sen, điên cuồng súc rửa, bôi rất nhiều sữa tắm. Hắn không nhận ra bệnh tình của mình lại nặng thêm.
Khương Vũ đứng ở cửa nghe tiếng nước. Nghĩ đến cảnh hắn ở công trường bụi bặm, nắng 40 độ, làm việc nặng nhọc nhất, lòng cô đau như cắt. Thời niên thiếu không có sức mạnh, dựa vào chính mình thật sự rất khó. Dù là cây non cũng cần người che chở tưới tắm. Khương Vũ biết hắn không thể tiếp tục thế này. Dù cha đi tù, hắn vẫn còn mẹ. Mẹ hắn phải có trách nhiệm.
"Mưa nhỏ."
"Dạ?"
"Sao em đứng ở cửa mãi thế?"
Cửa phòng tắm là kính mờ, bóng dáng cô bên ngoài hắn thấy rõ.
"Em... em đứng chơi thôi mà."
Cừu Lệ tắt nước, quấn khăn tắm: "Em nhìn trộm anh?"
"..."
Hắn mang theo hơi nước ấm áp đi ra, thay bộ đồ ở nhà sạch sẽ, xác định mình không có mùi mới dám lại gần.
"Em nhìn thấy bao nhiêu?"
Khương Vũ đỏ mặt: "Em không nhìn, ai thèm nhìn anh tắm chứ!"
"Vậy em đứng cửa làm gì?"
"Em... nghe một chút."
"Nghe trộm với nhìn trộm có gì khác nhau về bản chất không?"
Khương Vũ hết đường chối cãi, chạy vào bếp bưng hai bát sủi cảo ra. Cừu Lệ cười, không trêu cô nữa, ngồi xuống ăn.
"Từ từ." Khương Vũ lấy bánh bông lan chiffon từ tủ lạnh ra: "Nếm thử đi, bánh này ngon lắm, em lấy từ nhà bạn về."
"Nhà bạn?"
"Ừ, em đến nhà bạn làm khách."
"Bạn mời em ăn, không cần mang về cho anh." Cừu Lệ nghiêm túc: "Người ta sẽ cười cho, ăn còn cầm về."
"Mới không đâu, người ta chân thành lắm."
"Về sau chúng ta tự mua."
Khương Vũ biết hắn nghĩ cho mình nên ngoan ngoãn gật đầu: "Được rồi, miếng này anh ăn trước đi, không có lần sau."
Cừu Lệ xé một miếng nhỏ nếm thử.
"Thế nào, ngon không?"
"Không có vị gì, em ăn trước đi." Cừu Lệ đẩy bánh về phía cô.
Khương Vũ nhíu mày: "Em ăn rồi mà."
"Anh không nhìn thấy, không tính."
Khương Vũ biết đây là chướng ngại tâm lý của hắn. Hắn không qua được cửa ải của chính mình nên mới vô tri giác với thế giới. Cô thở dài, xé một miếng bỏ vào miệng. Cừu Lệ lúc này mới ăn hết nửa miếng còn lại, rồi ăn một bát to sủi cảo, trông như rất đói. Sao không đói cho được, trưa ăn vội hộp cơm không mùi vị, chiều làm việc không ngừng nghỉ.
Khương Vũ gắp sủi cảo trong bát mình cho hắn.
"Trong bát em ngon hơn." Cừu Lệ đánh giá.
"Vậy trong miệng em không phải ngon hơn sao?"
Thiếu niên ngẩng đầu nhìn cô. Khương Vũ ngượng ngùng: "Nhìn cái gì."
"Bạn gái đang đòi hôn?"
"Đòi anh..."
Lời chưa dứt, Cừu Lệ cúi đầu hôn lên môi cô. Môi dính đầy dầu mỡ dán vào nhau, kỳ quặc quá. Khương Vũ đẩy hắn ra, lau miệng: "Em đùa thôi!"
"Nhưng anh là thật."
Giọng hắn hơi cao lên, âm cuối kéo dài, vừa ngả ngớn vừa nghiêm túc.
"Tỷ tỷ nói cái gì, anh đều là thật."
"Thật thì có ích gì, Tỷ tỷ bảo anh đi điều trị chính quy anh cũng đâu có chịu."
Cừu Lệ trầm mặc. Hắn không muốn tiếp xúc với bác sĩ tâm lý nữa.
"Anh sẽ khỏi." Hắn cúi đầu ăn.
"Sẽ khỏi không phải nói mồm là được."
Khương Vũ tuy oán giận nhưng không miễn cưỡng hắn.
Ăn xong, Cừu Lệ tự giác đi rửa bát. Khương Vũ dựa cửa nhìn hắn. Hắn từ nhỏ tự chăm sóc mình, kinh nghiệm sống phong phú hơn cô nhiều.
Khương Vũ đi tới định đỡ lấy bát: "Cùng rửa."
Cừu Lệ không cho cô đụng: "Không."
"Không cái gì a."
"Em là Mưa nhỏ múa ba lê, không phải Mưa nhỏ làm việc nhà."
"Trời ơi, bạn trai thần tiên!"
Cừu Lệ cười nhạt, dùng mũi cọ cọ tóc mai cô: "Đứng bên cạnh chờ anh."
Khương Vũ dựa vào tủ bát ngắm hắn. Cừu Lệ lơ đãng hỏi: "Tối nay không về à?"
"Phải về chứ."
Tay hắn khựng lại, quay đầu nhìn cô: "Không phải bảo ở lại sao?"
"Em nói khi nào?"
"Hôm nay, trong điện thoại..."
"À, em bảo muốn anh."
Cừu Lệ nhìn chằm chằm cô: "Em định muốn anh thế nào?"
Khương Vũ nhẹ nhàng ôm eo hắn, mắt đen trong veo cười: "Muốn tới nha."
"..."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận