Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai

Chương 39

Ngày cập nhật : 2026-05-13 17:21:50

Khi một người bị gạt ra khỏi một bí mật nào đó, họ sẽ rất nhanh chóng phát hiện ra rằng, chủ nhân của bí mật đó cũng bắt đầu đề phòng mình.

Không chỉ khi ngủ bắt đầu khóa trái cửa, khi ăn cơm bắt đầu liên tục xem quang não, vừa trò chuyện với người khác vừa cười, hỏi cậu nói chuyện gì mà vui vẻ thế, cậu cũng chỉ mỉm cười.

Ngay cả đi học cũng không cần người đưa đón nữa, hộ vệ và vệ sĩ đều phải đi theo từ xa, cũng không còn cần đến vật trang trí khác nữa.

Nhưng người bị bỏ rơi đâu chỉ có mỗi vật trang trí Quý Minh, đến cả chiến sĩ Thú Vương cấp S Khúc Đại Ngọ cũng không cần.

Minh Lạc ăn một cái bánh mì xong, sau đó bắt đầu sắp xếp lại bộ đồ ăn của mình.

Động tác của cậu không nhanh không chậm, không phải kiểu tao nhã của quý tộc nhưng khắp nơi lại đều toát lên vẻ kiêu ngạo.

Quý Minh: “…Thật sự không cần tôi đi học cùng tiểu thiếu gia sao?”

Minh Lạc cất khăn giấy, lắc đầu nói: “Không cần, anh đã lâu không trở về rồi, cũng nên nghỉ ngơi một chút đi.”

Hiện tại cậu đã có vật trang trí mới.

Tuy rằng vật trang trí này không thể gặp người khác.

Quý Minh: “Hiện tại tôi đang nghỉ ngơi mà. Hơn nữa cậu cũng không cho Đại Ngọ đi theo, lỡ như gặp nguy hiểm…”

Minh Lạc: “Hôm nay tôi không đi học, tôi đã xin nghỉ một ngày rồi.”

Quý Minh sửng sốt: “Xin nghỉ sao?”

Quý Minh nhìn về phía Tạ Văn.

Hoàng đế bệ hạ dường như cũng có hơi bất ngờ, rõ ràng là cũng không biết chuyện xin nghỉ này.

Nhưng rất nhanh Tạ Văn đã khôi phục vẻ mặt thường ngày, bình tĩnh hỏi: “Do cơ thể không thoải mái sao?”

Minh Lạc nói: “Là có việc khác.”

Thấy chưa, quả nhiên sau khi có bí mật, tất cả những người không biết bí mật đều sẽ bị gạt ra ngoài.

Tạ Văn mỉm cười: “Được rồi, cần tôi giúp gì thì cứ nói.”

Chào hỏi xong, Minh Lạc liền đứng dậy trở về tẩm cung của mình.

Tạ Văn và Quý Minh tiễn cậu đến cửa.

Minh Lạc: “Tôi muốn ngủ một giấc.”

Tạ Văn: “…”

Mới vừa thức dậy được một tiếng đồng hồ thôi mà.

Nhưng Minh Lạc không chỉ trở về ngủ, mà còn khóa trái cửa cung như thường lệ.

Mọi chuyện đều toát ra vẻ bất thường, khiến Quý Minh cũng cảm thấy có hơi không đúng.

“Tiểu thiếu gia có tâm sự gì sao?”

Không phải có tâm sự, mà là có vấn đề.

Tạ Văn dám đảm bảo, con cá tối hôm qua vẫn còn ở trong hoàng cung, không chừng đang ở ngay sau cánh cửa cung bị khóa trái này.

Cô nam quả nam ở chung cả đêm, bây giờ còn định ở thêm một ngày, ở trong đó có thể làm gì? Sẽ làm gì?

Đều là người lớn cả rồi, con cái cũng lớn rồi, Tạ Văn thật lòng không muốn nghĩ nhiều…

Tạ Văn thản nhiên nói: “Không có việc gì, các cậu cũng về đi, nghe theo sự sắp xếp của tiểu thiếu gia là được.”

Quý Minh tha thiết nhìn cửa cung một cái, cuối cùng hẹn Khúc Đại Ngọ đi luyện tập robot.

Trong cung điện.

Cô nam quả nam ở chung cả ngày có thể làm gì đây?

Lê Nguyên Thanh: “Không cần tôi biến trở lại sao?”

Minh Lạc lắc đầu nói: “Cơ thể càng nhỏ thì năng lượng tiêu hao càng ít, tôi cũng dễ hấp thụ hơn.”,

Lê Nguyên Thanh: “Chắc chắn không phải là thích tôi như thế này chứ?”

Minh Lạc nhìn hắn.

Tiểu nhân ngư nói chuyện không có biểu cảm gì, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng, nhưng giọng điệu lại non nớt, tạo nên một sự tương phản cực lớn, vô cùng đáng yêu.

Minh Lạc cười một cái, phát hiện mình không nhịn được, lại nhanh chóng đè khóe miệng xuống, nói: “Thích thì có thích, nhưng cơ thể nhỏ cũng thực sự tốt hơn.”

Lê Nguyên Thanh không có ý kiến gì: “Ừm.”

Thực ra chỉ cần Minh Lạc thấy thú vị, nơi này cũng không có người ngoài nên hắn cũng không để ý.

Minh Lạc: “Vậy anh đưa tay cho tôi.”

Tiểu nhân ngư vươn tay ra.

Nhân ngư chỉ to bằng bàn tay, tay cũng nhỏ xíu, hắn phải dùng cả hai tay ôm thì mới có thể nắm lấy ngón tay của Minh Lạc.

Giống như tiểu tinh linh ôm lấy trái cây khổng lồ vậy.

Nếu tiểu tinh linh không xụ mặt, không lạnh lùng như vậy thì tốt biết mấy.

Bởi vì Lê Nguyên Thanh không thể hấp thụ, cũng không thể chuyển hóa khối "dịch năng lượng" trong cơ thể hắn thành năng lượng của bản thân, nên Minh Lạc định thu hồi lại.

Sau khi thu hồi, cậu có thể chuyển hóa lại thành huyết mạch đồ đằng.

Đây chính là dịch năng lượng mà cậu đã phải điên cuồng uống hơn bốn mươi lọ thuốc bổ máu mới chuyển hóa ra được. Sau khi thu hồi, ít nhất có thể giúp cậu phục hồi hai phần huyết mạch đồ đằng.

Tuy nhiên, muốn hấp thu lại thứ đã luyện hóa và chuyển ra khỏi cơ thể mình, rồi chuyển hóa lại thành huyết mạch đồ đằng thì không phải là một việc dễ dàng.

Khi cậu thức tỉnh cho người khác, huyết mạch đồ đằng được rót vào cơ thể đối phương đều chưa được chuyển hóa thành năng lượng. Cho nên cậu có thể muốn thu hồi lúc nào thì thu hồi lúc đó.

Còn trong cơ thể Lê Nguyên Thanh là "dịch năng lượng" mà cậu đã tự mình chuyển hóa sau khi lấy ra khỏi huyết trì, vì vậy việc thu hồi sẽ phải qua nhiều bước hơn.

Đặc biệt là Minh Lạc còn phải kiểm soát, không để khối năng lượng này gây ra bất kỳ tổn thương nào cho cơ thể của Lê Nguyên Thanh.

Sau cả một ngày, Minh Lạc cũng chỉ thu hồi được một phần mười dịch năng lượng, biến chúng trở lại thành huyết mạch đồ đằng.

Tuy chỉ có một phần mười nhưng cũng giúp huyết trì của cậu không còn khô cạn như trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=39]

Minh Lạc nhanh chóng cảm thấy mình lại tràn đầy sức sống, không cần phải cố ép bản thân ăn cơm nữa.

Minh Lạc: “Xem ra phải từ từ thôi.”

Tuy nói vậy nhưng trong đôi mắt trong veo của Minh Lạc lại không hề có chút tiếc nuối nào.

Ngược lại còn rất vui vẻ.

Như vậy là có thể ngắm nhìn tiểu nhân ngư lạnh lùng thêm vài lần nữa!

Thế là trong ba ngày tiếp theo, Minh Lạc không đi học, cứ ru rú trong tẩm cung. Ngoài việc xuất hiện đúng giờ vào ba bữa ăn thì thời gian còn lại cậu không bước chân ra khỏi cửa.

Liên tiếp ba ngày như vậy, Tạ Văn nhịn mãi, cuối cùng thật sự không nhịn được nữa, nhắc nhở: “Người trẻ tuổi… nên tiết chế một chút.”

Minh Lạc: “Hả?”

Tạ Văn thấy sắc mặt cậu hồng hào, không những khí sắc ngày càng tốt mà cơ thể dường như cũng khỏe mạnh hơn không ít.

Tạ Văn muốn khuyên nhủ nhưng lời nói lại nghẹn lại. Đây không giống như dáng vẻ túng dục quá độ, mà càng giống như…

Tạ Văn dời mắt đi, mặt không biểu cảm: “Không có gì.”

Ngược lại Lê Nguyên Thanh đang trốn trong túi Minh Lạc lại hiểu, cạn lời một hồi lâu.

Tạ Văn nói: “Hôm nay tôi nhận được hai tin tức, một tin tốt và một tin xấu, ngài muốn nghe tin nào trước?”

Minh Lạc nói: “Tin xấu.”

Tạ Văn liền gửi tài liệu cho cậu xem: “Tinh hạm mà chúng ta phái đi đến các tinh vực xa xôi đã đến gần hành tinh của Thú tộc, nhưng hành tinh Thú tộc từ chối bán thịt dị thú cho chúng ta.”

Minh Lạc nhíu mày. Tuy đúng là tin xấu nhưng trước khi tinh hạm xuất phát, họ đã tính đến giả thuyết này.

Nếu tộc Thú Nhân không muốn bán những loại thịt dị thú không bị nhiễm phóng xạ đó thì họ sẽ mua từ các hành tinh xung quanh.

“Nói như vậy thì chỉ có thể mua từ các hành tinh xung quanh tộc Thú Nhân.” May mắn là họ cũng đã dự tính đến điểm này, cùng lắm là tốn thêm chút tiền, vì sẽ cần có người trung gian.

Tạ Văn lắc đầu: “Không, tộc Thú Nhân cũng bắt đầu cấm bán thịt cho các hành tinh xung quanh.”

Minh Lạc: “Ý ông là, bây giờ họ không bán cho ai cả sao?”

Tạ Văn: “Đúng vậy.”

Minh Lạc trầm ngâm: “Họ làm vậy là sợ chúng ta nhập hàng từ các hành tinh xung quanh, cho nên cũng không bán cho các hành tinh xung quanh nữa sao?”

Tạ Văn: “Tôi cũng nghĩ như vậy.”

Tộc Thú Nhân vẫn luôn giao dịch với các hành tinh xung quanh, hơn nữa việc giao dịch này đã kéo dài hàng trăm năm.

Bây giờ Đế quốc của họ vừa nói muốn mua, tộc Thú Nhân liền không bán. Nói không phải nhắm vào họ thì ai tin chứ?

Minh Lạc khó hiểu: “Chúng ta có thù oán gì với tộc Thú Nhân sao?”

Tạ Văn nói: “Không phải là có thù oán hay không, mà là không có bất kỳ xung đột lợi ích nào. Hành tinh Thú nhân cách xa Đế quốc, còn xa hơn cả tộc Hải Yêu một chút. Họ thậm chí còn không xuất hiện trên Tinh Võng, rất bí ẩn, cũng rất bài ngoại. Chúng ta muốn xảy ra xung đột với họ cũng không có đường nào để xung đột.”

Vậy thì chuyện này rất kỳ lạ.

Không có xung đột lợi ích nhưng lại nhắm vào Đế quốc.

Tạ Văn: “Tôi nói tin tốt nhé, Cá voi xanh đã làm một chuyện lớn ở Liên Bang.”

Thực ra Minh Lạc không muốn nghe tin tức về Cá voi xanh lắm. Nhưng cậu lạicảm thấy rất kỳ lạ, chuyện Cá voi xanh làm tại sao lại là tin tốt đối với họ?

Đại Văn và Cá voi xanh chẳng phải là đối thủ không đội trời chung sao?

Minh Lạc: “Chuyện lớn gì?”

Tạ Văn: “Hắn ta đã cướp một lô vật tư quân nhu mà Liên Bang đang vận chuyển ra tiền tuyến. Đương nhiên, loại chuyện này trước đây hắn ta cũng làm không ít, sau đó đổ hết lên đầu hải tặc vũ trụ.”

Minh Lạc kinh ngạc: “Không phải tâm phúc của Cá voi xanh đã đi theo Lê Nguyên Thanh rồi sao? Một mình hắn ta làm sao cướp được vật tư quân nhu?”

Tạ Văn lắc đầu: “Ngài thật sự không hiểu tộc Hải Yêu. Tôi đã từng nói rồi, tộc Hải Yêu đều là một đám điên. Đừng nhìn bây giờ bọn họ phản bội Cá voi xanh, nhưng đợi khi Cá voi xanh trở về, nói không chừng bọn họ lại sẽ phản bội Nguyên Thanh… Không đúng, tâm phúc của Cá voi xanh đi theo Nguyên Thanh sao? Là tâm phúc nào? Tôi chỉ nhớ cái tên gọi là 'Mắt' kia đã bỏ trốn khỏi Cá voi xanh, đi theo tộc trưởng mới nhậm chức. Các tâm phúc khác của Cá voi xanh hiện tại đều vẫn đi theo Cá voi xanh mà.”

Lê Nguyên Thanh: “…”

May mà Minh Lạc là người từng trải, sau khi nhận ra mình lỡ lời, cậu vẫn có thể bình tĩnh hỏi lại: “Không phải tên này, là một tên khác, ông không biết sao?”

Sau đó tiếp tục hỏi: “Ý ông là, bọn họ giả vờ phản bội Cá voi xanh sao?”

Tiểu nhân ngư trong túi cười không thành tiếng.

Tạ Văn nói: “Không phải giả vờ. Thực tế, bọn họ có thể phản bội bất cứ ai, ai mạnh thì bọn họ theo người đó. Nhưng đừng tưởng rằng bọn họ muốn một lòng một dạ đi theo ngài, muốn cùng ngài làm nên nghiệp lớn. Bọn họ ai mạnh thì theo người nấy đều là vì muốn lấy được gen từ người đó để dung hợp vào bản thân, sau đó xử lý người đó, tự mình lên ngôi.”

Minh Lạc: “…”

Cậu hiểu rồi.

Tên Mắt kia nói muốn đi theo Lê Nguyên Thanh, thực ra cũng là vì muốn lấy được gen của Lê Nguyên Thanh.

Đợi sau khi hắn dung hợp được gen của Lê Nguyên Thanh, hắn sẽ giết Lê Nguyên Thanh rồi tự mình lên ngôi.

Tạ Văn: “Cho nên tôi mới nói, ngàn vạn lần đừng tin vào ‘diễn xuất’ bề ngoài của tộc Hải Yêu. Những tên Hải Yêu lợi hại đó đa phần đều thượng vị như vậy.”

Hơn nữa, đừng nhìn lần này là ông lợi dụng Cá voi xanh để đối phó với Liên Bang. Thực ra trong lòng Cá voi xanh tự hiểu rõ. Gần đây tộc trưởng mới nhậm chức, hắn không rõ thực lực của tộc trưởng mới nên dứt khoát không trở về, làm ra vẻ không dám trở về.

Nói không chừng Thủy Cung tinh đã đầy rẫy tai mắt của hắn, chỉ chờ xem tộc trưởng mới có bao nhiêu bản lĩnh.

Thứ hai, tất nhiên Cá voi xanh cũng muốn lấy lòng Tư Tế, để Tư Tế cảm thấy hắn đáng thương, tạm thời vô hại.

Đẹp cả đôi đường.

Tạ Văn: “Trở lại chuyện Cá voi xanh cướp lô vật tư quân nhu đi. Hắn ta định tặng hết cho ngài.”

Minh Lạc: “Tặng cho tôi?”

“Đúng. Lô vật tư này rất quan trọng, hắn ta đã đưa đến chợ đen tinh tế, có khả năng sẽ bán được giá trên trời.” Nói đến đây, Tạ Văn liếc nhìn Minh Lạc. Cũng không phải ông muốn nói tốt cho Cá voi xanh, mà là một khi Cá voi xanh mang tiền đến thì không giấu được.

Cho nên Tạ Văn dứt khoát nói trước, tiêm phòng cho Minh Lạc, cũng thể hiện sự rộng lượng của mình.

Để Minh Lạc không khó xử, ông còn chủ động khuyên bảo: “Bất kể con người Cá voi xanh thế nào, thì chúng ta cũng không cần gây khó dễ với tiền, ngài nói có phải không?”

Tiểu nhân ngư trong túi cũng dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc vào quang não, gửi tin nhắn cho Minh Lạc.

Lê Nguyên Thanh: [Bệ hạ nói đúng.]

Lê Nguyên Thanh: [Cứ nhận tiền trước đã, dù sao cũng không phải là của hắn, là của Liên Bang.]

Minh Lạc hơi ngẩng cằm: “Vậy được rồi.”

Mọi chuyện cứ quyết định như vậy.

Minh Lạc cũng quyết định, nể tình Cá voi xanh tặng cho mình nhiều tiền như vậy, sau này miễn cưỡng để ý đến hắn một chút.

Biết được tin tức này, Cá voi xanh thế mà lại cảm thấy vui mừng một chút.

Thật hiếm có, thế mà Tư Tế lại quyết định để ý đến hắn.

Cá voi xanh tất nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội này, xin số liên lạc từ chỗ Tạ Văn, chủ động liên hệ với Minh Lạc.

Cá voi xanh: [Đây chỉ là món khai vị thôi.]

Cá voi xanh: [Phía sau còn có món chính.]

Minh Lạc: [Ừm.]

Cá voi xanh cảm thấy cậu hơi lạnh lùng.

Hắn lại gửi thêm vài câu.

Minh Lạc không trả lời ngay, bởi vì Lê Nguyên Thanh đang nói với cậu: “Tôi phải về tộc Hải Yêu một chuyến.”

Minh Lạc khó hiểu: “Về làm gì?”

Lê Nguyên Thanh giải thích: “Khi Cá voi xanh cướp lô vật tư đó của Liên Bang, hắn không hề che giấu thân phận tộc Hải Yêu. Hiện tại Liên Bang đang tìm tộc Hải Yêu đòi lời giải thích.”

Lê Nguyên Thanh hiểu rất rõ, Cá voi xanh cố ý làm vậy.

Hắn muốn thử thực lực của ‘tộc trưởng mới’, cho nên cố ý đào hố cho tộc trưởng mới.

Trước đây khi cướp bóc, hắn đều đổ cho hải tặc vũ trụ. Cho dù người khác biết không phải thật sự là hải tặc làm, nhưng không có bằng chứng thì cũng không làm gì được.

Nhưng lần này Cá voi xanh không làm vậy, hắn thậm chí còn cho tâm phúc để lộ thân phận tộc Hải Yêu của mình, chính là muốn cho Liên Bang biết, là do tộc Hải Yêu bọn họ làm.

Liên Bang tất nhiên sẽ tìm tộc Hải Yêu gây phiền phức, đến lúc đó chẳng phải tộc trưởng mới sẽ phải ra mặt sao?

Còn bản thân hắn, cướp được vật tư, bán lấy tiền, vừa lấy lòng Tư Tế, lại vừa có thể ngáng chân kẻ địch, kế hoạch hoàn hảo.

Cho nên hiện tại Liên Bang tìm tới cửa đòi lời giải thích.

Tộc Hải Yêu sẽ đưa ra lời giải thích sao?

Họ chỉ muốn đánh nhau thôi.

“Tộc Hải Yêu vẫn luôn rất muốn tấn công Liên Bang. Trước đây vì Cá voi xanh muốn lấy được thứ gì đó từ Đế quốc nên vẫn luôn coi Đế quốc là đối thủ.” Lê Nguyên Thanh nói: “Lần này không có Cá voi xanh, trong lòng họ chỉ có Liên Bang.”

Mỗi chủng tộc trong tinh vực đều có những đặc điểm riêng.

Liên Bang khác với Đế quốc. Người dân Đế quốc có tuổi thọ cao, giới hạn tiềm năng của hình thái thiên phú cũng cao hơn.

Tỷ lệ thức tỉnh hình thái thiên phú của Liên Bang còn thấp hơn Đế quốc. Nếu nói tỷ lệ thức tỉnh của Đế quốc là 1 vạn: 1, thì tỷ lệ của Liên Bang là 10 vạn: 1.

“Tuổi thọ của họ còn không bằng người dân Đế quốc. Người dân Đế quốc đều sống hơn 300 tuổi, cao nhất có thể đạt tới 380 tuổi. Tuổi thọ trung bình của Liên Bang khoảng 150 tuổi.”

“Cho nên họ đã phát minh ra sinh mệnh máy móc?” Trước đây Minh Lạc đã xem qua lịch sử tinh tế, biết Liên Bang là chủng tộc như thế nào.

“Đúng vậy.”

Thực ra, chủng tộc này có một điểm tương đồng với tộc Hải Yêu là Liên Bang cũng khao khát trường sinh bất lão.

Tuy nhiên, tộc Hải Yêu chọn dung hợp với các gen kỳ quái. Còn Liên Bang không muốn bản thân biến thành giống như tộc Hải Yêu, người không ra người quỷ không ra quỷ, cho nên họ chọn dung hợp với máy móc, hơn nữa còn thành công.

Điều này khiến tộc Hải Yêu thèm muốn!

Mọi người đều là quái vật dung hợp, ta kỳ quái, ngươi lại còn quay sang cười nhạo ta là hàng kém chất lượng, vậy thì ta sẽ không nhượng bộ.

Cho nên tộc Hải Yêu rất muốn ra tay với Liên Bang. Nếu có thể lấy được kỹ thuật dung hợp của Liên Bang, họ cũng có thể dung hợp với máy móc.

Trước đây Cá voi xanh không có chí hướng xưng bá tinh tế, nhưng tộc trưởng mới lại có.

Tộc trưởng mới trông có vẻ cũng rất muốn đối phó với Liên Bang, tộc Hải Yêu sao có thể không vui chứ!

Chỉ là chiến tranh giữa các tinh vực thì không thể không có nguy hiểm.

Minh Lạc cũng không muốn Lê Nguyên Thanh mạo hiểm.

Cậu suy tư một lát, nói: “Tôi còn có một cách.”

Lê Nguyên Thanh: “Cách gì?”

Minh Lạc nói: “Tỷ lệ thức tỉnh càng thấp, trong lòng họ càng khao khát được giống như Đế quốc chúng ta, sở hữu thiên phú thực sự. Nếu họ biết có người có thể giúp họ thức tỉnh lần thứ hai, liệu họ sẽ động lòng chứ?”

Lê Nguyên Thanh nhíu mày: “Cậu muốn giúp họ thức tỉnh?”

Minh Lạc nói: “Giả vờ thôi, tôi không muốn lãng phí huyết mạch đồ đằng của mình. Nhưng có thể giả vờ thức tỉnh.”

“Giả vờ thức tỉnh?”

“Vào thời cổ đại, có một Tư Tế Hắc Ám. Hắn ta đã pha loãng huyết mạch đồ đằng, rót năng lượng cuồng bạo vào, rồi truyền vào cơ thể thú nhân. Hắn ta lấy danh nghĩa Thần Thú, ký kết khế ước, giả vờ thức tỉnh cho họ. Thực ra sức mạnh thức tỉnh đó không phải do huyết mạch đồ đằng mang lại, mà là sự giả tạo của năng lượng cuồng bạo. Đợi khi năng lượng cuồng bạo này dùng hết, thú nhân sẽ chết, một số biến thành con rối.”

Nói đến đây, Minh Lạc dừng lại, hơi rụt rè nói: “Tuy rằng tôi không biết cái này, nhưng tôi cũng có thể pha loãng huyết mạch đồ đằng. Huyết mạch đồ đằng sau khi pha loãng không đủ để trở thành chất dinh dưỡng cho việc thức tỉnh. Cho nên dù có thể thức tỉnh thành công thì cũng là… loại rất yếu, ừm, nói không chừng chỉ có thể dùng để làm cảnh thôi.”

Đến lúc đó, người bị huyết mạch đồ đằng của cậu thức tỉnh, cậu không những có thể điều khiển, lại không tốn bao nhiêu máu, còn sẽ không khiến đối phương trở nên lợi hại hơn, không khiến quân ta khó đối phó hơn.

Minh Lạc nói xong liền thấy Lê Nguyên Thanh vẫn luôn nhìn cậu.

Minh Lạc ngồi thẳng người, nâng cằm lên: “Sao vậy? Không ngờ tôi… cũng sẽ xấu xa như vậy sao?”

Lê Nguyên Thanh cười một cái: “Không phải.”

Là rất vui mừng, vì sự lương thiện của cậu có chừng mực.

Đối với người nhà cậu đã đủ tốt, đối với kẻ địch cũng sẽ không nương tay.

Minh Lạc hừ nhẹ một tiếng.

Lục địa Hoang Nguyên ban đầu cũng không hòa bình, đấu tranh giữa các bộ lạc cũng rất gay gắt.

Để bảo vệ bộ lạc của mình, có Tư Tế nào mà không dùng chút thủ đoạn.

Ngay cả sau này khi thức ăn bắt đầu khan hiếm, cũng có không ít bộ lạc vì sinh tồn mà bắt đầu ăn thịt người của bộ lạc khác.

Lê Nguyên Thanh nói: “Tôi bắt đầu có chút mong chờ rồi.”

Minh Lạc hỏi: “Mong chờ cái gì?”

Lê Nguyên Thanh: “Mong chờ Liên Bang ra lệnh một tiếng, sau đó tất cả mọi người đồng thời phản bội.”

Cảnh tượng đó nhất định rất hoành tráng.

Minh Lạc cũng cười theo: “Chuyện này cũng không dễ như vậy đâu.”

Lê Nguyên Thanh: “Trước đây chuyện này quả thực chỉ có thể nghĩ thôi, không thể nào xảy ra được, nhưng bây giờ có cậu rồi.”

Lê Nguyên Thanh lại nói: “Càng ở địa vị cao thì càng khao khát sức mạnh, tôi biết cậu làm được.”

Nếu đây là chuyện Minh Lạc muốn làm thì cứ để cậu làm đi.

Dù sao hắn cũng sẽ luôn canh chừng bên cạnh.

Nếu một ngày nào đó Minh Lạc thực sự gặp nguy hiểm, thì nhất định là do hắn đã chết rồi.

Bên kia.

Cá voi xanh đợi mãi không thấy Minh Lạc trả lời, nhìn quang não một lúc lâu.

Cá voi xanh: [Còn đó không?]

Minh Lạc vừa thấy tên Cá voi xanh là đã rất tức giận.

Chính là tên này, cố tình để lộ thân phận tộc Hải Yêu, hại Lê Nguyên Thanh phải đối đầu với Liên Bang.

Cá voi xanh không biết Minh Lạc đang tức giận.

Hắn nghĩ đến hàng chục tỷ tài sản của mình hiện tại chắc là đã ở trong tay Minh Lạc.

Bất kể là ai đưa, đó đều là tài sản của hắn. Dù thế nào cũng phải để Minh Lạc biết một chút, nếu không sẽ không biết ai mới là người thực sự có tiền.

Cá voi xanh: [Hoàng đế Đế quốc có phải là không nói cho cậu biết không. Chiếc tinh hạm chở hàng trước đó cũng đều là tài sản của tôi đấy.]

Gõ xong liền bấm gửi. Sau đó -

Bạn đã nằm trong danh sách đen của đối phương, gửi thất bại.

Cá voi xanh: ???

Vừa rồi không phải vẫn còn tốt sao!

Bình Luận

0 Thảo luận