Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 39 / 72  ·  54.2%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 39
13/05/2026 17:21· 3,954 từ

Khi một người bị gạt khỏi một bí mật nào đó, sẽ rất nhanh chóng phát ra rằng, chủ nhân mật đó cũng đầu đề phòng mình.

Không chỉ khi ngủ bắt khóa trái cửa, khi ăn cơm đầu liên tục xem quang vừa trò chuyện với khác vừa cười, hỏi nói chuyện gì mà vẻ thế, cậu cũng chỉ mỉm

Ngay cả đi học cũng cần người đưa đón nữa, hộ vệ sĩ đều phải theo từ xa, cũng còn cần đến vật trí khác nữa.

Nhưng người bị bỏ rơi chỉ có mỗi vật trang trí Minh, đến cả chiến sĩ Vương cấp S Khúc Ngọ cũng không cần.

Minh Lạc ăn một cái mì xong, sau đó bắt đầu xếp lại bộ đồ ăn mình.

Động tác của cậu không không chậm, không phải kiểu tao của quý tộc nhưng khắp lại đều toát lên kiêu ngạo.

Quý Minh: “…Thật sự không tôi đi học cùng tiểu thiếu sao?”

Minh Lạc cất khăn giấy, đầu nói: “Không cần, anh đã không trở về rồi, cũng nghỉ ngơi một chút

Hiện tại cậu đã có trang trí mới.

Tuy rằng vật trang trí không thể gặp người khác.

Quý Minh: “Hiện tại tôi nghỉ ngơi mà. Hơn nữa cậu không cho Đại Ngọ đi lỡ như gặp nguy

Minh Lạc: “Hôm nay tôi đi học, tôi đã xin nghỉ ngày rồi.”

Quý Minh sửng sốt: “Xin sao?”

Quý Minh nhìn về phía Văn.

Hoàng đế bệ hạ dường cũng có hơi bất ngờ, rõ cũng không biết chuyện nghỉ này.

Nhưng rất nhanh Tạ Văn khôi phục vẻ mặt thường ngày, tĩnh hỏi: “Do cơ thể thoải mái sao?”

Minh Lạc nói: “Là có khác.”

Thấy chưa, quả nhiên sau có bí mật, tất cả những không biết bí mật đều bị gạt ra ngoài.

Tạ Văn mỉm cười: “Được cần tôi giúp gì thì cứ

Chào hỏi xong, Minh Lạc đứng dậy trở về tẩm cung mình.

Tạ Văn và Quý Minh cậu đến cửa.

Minh Lạc: “Tôi muốn ngủ giấc.”

Tạ Văn: “…”

Mới vừa thức dậy được tiếng đồng hồ thôi mà.

Nhưng Minh Lạc không chỉ về ngủ, mà còn khóa trái cung như thường lệ.

Mọi chuyện đều toát ra bất thường, khiến Quý Minh cũng thấy có hơi không đúng.

“Tiểu thiếu gia có tâm gì sao?”

Không phải có tâm sự, là có vấn đề.

Tạ Văn dám đảm bảo, cá tối hôm qua vẫn còn trong hoàng cung, không chừng ở ngay sau cánh cung bị khóa trái

Cô nam quả nam ở cả đêm, bây giờ còn định thêm một ngày, ở trong có thể làm gì? làm gì?

Đều là người lớn cả con cái cũng lớn rồi, Tạ thật lòng không muốn nghĩ

Tạ Văn thản nhiên nói: có việc gì, các cậu cũng đi, nghe theo sự sắp của tiểu thiếu gia được.”

Quý Minh tha thiết nhìn cung một cái, cuối cùng hẹn Đại Ngọ đi luyện tập

Trong cung điện.

Cô nam quả nam ở cả ngày có thể làm gì

Lê Nguyên Thanh: “Không cần biến trở lại sao?”

Minh Lạc lắc đầu nói: thể càng nhỏ thì năng lượng hao càng ít, tôi cũng hấp thụ hơn.”,

Lê Nguyên Thanh: “Chắc chắn phải là thích tôi như thế chứ?”

Minh Lạc nhìn hắn.

Tiểu nhân ngư nói chuyện có biểu cảm gì, khuôn mặt nhắn lạnh lùng, nhưng giọng lại non nớt, tạo một sự tương phản lớn, vô cùng đáng

Minh Lạc cười một cái, hiện mình không nhịn được, lại chóng đè khóe miệng xuống, “Thích thì có thích, thể nhỏ cũng sự tốt hơn.”

Lê Nguyên Thanh không có kiến gì: “Ừm.”

Thực ra chỉ cần Minh thấy thú vị, nơi này cũng người ngoài nên hắn không để ý.

Minh Lạc: “Vậy anh đưa cho tôi.”

Tiểu nhân ngư vươn tay

Nhân ngư chỉ to bằng tay, tay cũng nhỏ xíu, hắn dùng cả hai tay ôm mới có thể nắm ngón tay của Minh

Giống như tiểu tinh linh lấy trái cây khổng lồ vậy.

Nếu tiểu tinh linh không mặt, không lạnh lùng như vậy tốt biết mấy.

Bởi vì Lê Nguyên Thanh thể hấp thụ, cũng không thể hóa khối "dịch năng lượng" cơ thể hắn thành lượng của bản thân, Minh Lạc định thu lại.

Sau khi thu hồi, cậu thể chuyển hóa lại thành huyết đồ đằng.

Đây chính là dịch năng mà cậu đã phải điên cuồng hơn bốn mươi lọ thuốc máu mới chuyển hóa được. Sau khi thu ít nhất có thể cậu phục hồi hai phần huyết đồ đằng.

Tuy nhiên, muốn hấp thu thứ đã luyện hóa và chuyển khỏi cơ thể mình, rồi hóa lại thành huyết đồ đằng thì không là một việc dễ

Khi cậu thức tỉnh cho khác, huyết mạch đồ đằng được vào cơ thể đối phương chưa được chuyển hóa năng lượng. Cho nên có thể muốn thu lúc nào thì thu hồi lúc

Còn trong cơ thể Lê Thanh là "dịch năng lượng" mà đã tự mình chuyển hóa khi lấy ra khỏi trì, vì vậy việc hồi sẽ phải qua bước hơn.

Đặc biệt là Minh Lạc phải kiểm soát, không để khối lượng này gây ra bất tổn thương nào cho thể của Lê Nguyên

Sau cả một ngày, Minh cũng chỉ thu hồi được một mười dịch năng lượng, biến trở lại thành huyết đồ đằng.

Tuy chỉ có một phần nhưng cũng giúp huyết trì của không còn khô cạn như Minh Lạc nhanh chóng thấy mình lại tràn sức sống, không cần cố ép bản thân ăn cơm

Minh Lạc: “Xem ra phải từ thôi.”

Tuy nói vậy nhưng trong mắt trong veo của Minh Lạc không hề có chút tiếc nào.

Ngược lại còn rất vui

Như vậy là có thể nhìn tiểu nhân ngư lạnh lùng vài lần nữa!

Thế là trong ba ngày theo, Minh Lạc không đi học, ru rú trong tẩm cung. việc xuất hiện đúng vào ba bữa ăn thời gian còn lại không bước chân ra khỏi cửa.

Liên tiếp ba ngày như Tạ Văn nhịn mãi, cuối cùng sự không nhịn được nữa, nhở: “Người trẻ tuổi… tiết chế một chút.”

Minh Lạc: “Hả?”

Tạ Văn thấy sắc mặt hồng hào, không những khí sắc càng tốt mà cơ thể như cũng khỏe mạnh không ít.

Tạ Văn muốn khuyên nhủ lời nói lại nghẹn lại. Đây giống như dáng vẻ túng quá độ, mà càng như…

Tạ Văn dời mắt đi, không biểu cảm: “Không có gì.”

Ngược lại Lê Nguyên Thanh trốn trong túi Minh Lạc lại cạn lời một hồi lâu.

Tạ Văn nói: “Hôm nay nhận được hai tin tức, một tốt và một tin xấu, muốn nghe tin nào

Minh Lạc nói: “Tin xấu.”

Tạ Văn liền gửi tài cho cậu xem: “Tinh hạm mà ta phái đi đến các vực xa xôi đã gần hành tinh của tộc, nhưng hành tinh tộc từ chối bán thịt dị cho chúng ta.”

Minh Lạc nhíu mày. Tuy là tin xấu nhưng trước khi hạm xuất phát, họ đã đến giả thuyết này.

Nếu tộc Thú Nhân không bán những loại thịt dị thú bị nhiễm phóng xạ đó họ sẽ mua từ hành tinh xung quanh.

“Nói như vậy thì chỉ thể mua từ các hành tinh quanh tộc Thú Nhân.” May là họ cũng đã tính đến điểm này, lắm là tốn thêm tiền, vì sẽ cần có người gian.

Tạ Văn lắc đầu: “Không, Thú Nhân cũng bắt đầu cấm thịt cho các hành tinh quanh.”

Minh Lạc: “Ý ông là, giờ họ không bán cho ai sao?”

Tạ Văn: “Đúng vậy.”

Minh Lạc trầm ngâm: “Họ vậy là sợ chúng ta nhập từ các hành tinh xung cho nên cũng không cho các hành tinh quanh nữa sao?”

Tạ Văn: “Tôi cũng nghĩ vậy.”

Tộc Thú Nhân vẫn luôn dịch với các hành tinh xung hơn nữa việc giao dịch đã kéo dài hàng năm.

Bây giờ Đế quốc của vừa nói muốn mua, tộc Thú liền không bán. Nói không nhắm vào họ thì tin chứ?

Minh Lạc khó hiểu: “Chúng có thù oán gì với tộc Nhân sao?”

Tạ Văn nói: “Không phải có thù oán hay không, mà không có bất kỳ xung lợi ích nào. Hành Thú nhân cách xa quốc, còn xa hơn tộc Hải Yêu một chút. Họ chí còn không xuất hiện Tinh Võng, rất bí ẩn, cũng bài ngoại. Chúng ta muốn ra xung đột với cũng không có đường để xung đột.”

Vậy thì chuyện này rất lạ.

Không có xung đột lợi nhưng lại nhắm vào Đế quốc.

Tạ Văn: “Tôi nói tin nhé, Cá voi xanh đã làm chuyện lớn ở Liên Bang.”

Thực ra Minh Lạc không nghe tin tức về Cá voi lắm. Nhưng cậu lạicảm thấy kỳ lạ, chuyện xanh làm tại sao là tin tốt đối họ?

Đại Văn và Cá voi chẳng phải là đối thủ không trời chung sao?

Minh Lạc: “Chuyện lớn gì?”

Tạ Văn: “Hắn ta đã một lô vật tư quân nhu Liên Bang đang vận chuyển tiền tuyến. Đương nhiên, chuyện này trước đây ta cũng làm không sau đó đổ hết lên đầu tặc vũ trụ.”

Minh Lạc kinh ngạc: “Không tâm phúc của Cá voi xanh đi theo Lê Nguyên Thanh sao? Một mình hắn làm sao cướp được tư quân nhu?”

Tạ Văn lắc đầu: “Ngài sự không hiểu tộc Hải Yêu. đã từng nói rồi, tộc Yêu đều là một điên. Đừng nhìn bây bọn họ phản bội voi xanh, nhưng đợi khi Cá xanh trở về, nói không bọn họ lại sẽ phản bội Thanh… Không đúng, tâm phúc Cá voi xanh đi Nguyên Thanh sao? Là phúc nào? Tôi chỉ nhớ cái gọi là 'Mắt' kia đã bỏ khỏi Cá voi xanh, đi tộc trưởng mới nhậm Các tâm phúc khác của voi xanh hiện tại đều vẫn theo Cá voi xanh mà.”

Lê Nguyên Thanh: “…”

May mà Minh Lạc là từng trải, sau khi nhận ra lỡ lời, cậu vẫn có bình tĩnh hỏi lại: phải tên này, là tên khác, ông không sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=39]

Sau đó tiếp tục hỏi: ông là, bọn họ giả vờ bội Cá voi xanh sao?”

Tiểu nhân ngư trong túi không thành tiếng.

Tạ Văn nói: “Không phải vờ. Thực tế, bọn họ có phản bội bất cứ ai, mạnh thì bọn họ người đó. Nhưng đừng rằng bọn họ muốn lòng một dạ đi theo ngài, cùng ngài làm nên nghiệp Bọn họ ai mạnh thì theo nấy đều là vì muốn được gen từ người để dung hợp vào thân, sau đó xử lý người tự mình lên ngôi.”

Minh Lạc: “…”

Cậu hiểu rồi.

Tên Mắt kia nói muốn theo Lê Nguyên Thanh, thực ra vì muốn lấy được của Lê Nguyên Thanh.

Đợi sau khi hắn dung được gen của Lê Nguyên Thanh, sẽ giết Lê Nguyên Thanh tự mình lên ngôi.

Tạ Văn: “Cho nên tôi nói, ngàn vạn lần đừng tin ‘diễn xuất’ bề ngoài của Hải Yêu. Những tên Yêu lợi hại đó phần đều thượng vị vậy.”

Hơn nữa, đừng nhìn lần là ông lợi dụng Cá voi để đối phó với Liên Thực ra trong lòng voi xanh tự hiểu Gần đây tộc trưởng nhậm chức, hắn không rõ thực của tộc trưởng mới nên khoát không trở về, làm ra không dám trở về.

Nói không chừng Thủy Cung đã đầy rẫy tai mắt của chỉ chờ xem tộc trưởng có bao nhiêu bản

Thứ hai, tất nhiên Cá xanh cũng muốn lấy lòng Tư để Tư Tế cảm thấy đáng thương, tạm thời hại.

Đẹp cả đôi đường.

Tạ Văn: “Trở lại chuyện voi xanh cướp lô vật tư nhu đi. Hắn ta định hết cho ngài.”

Minh Lạc: “Tặng cho tôi?”

“Đúng. Lô vật tư này quan trọng, hắn ta đã đưa chợ đen tinh tế, có năng sẽ bán được trên trời.” Nói đến Tạ Văn liếc nhìn Lạc. Cũng không phải ông muốn tốt cho Cá voi xanh, một khi Cá voi xanh tiền đến thì không giấu

Cho nên Tạ Văn dứt nói trước, tiêm phòng cho Minh cũng thể hiện sự rộng của mình.

Để Minh Lạc không khó ông còn chủ động khuyên bảo: kể con người Cá voi thế nào, thì chúng cũng không cần gây dễ với tiền, ngài có phải không?”

Tiểu nhân ngư trong túi dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc quang não, gửi tin nhắn Minh Lạc.

Lê Nguyên Thanh: [Bệ hạ đúng.]

Lê Nguyên Thanh: [Cứ nhận trước đã, dù sao cũng không của hắn, là của Bang.]

Minh Lạc hơi ngẩng cằm: được rồi.”

Mọi chuyện cứ quyết định vậy.

Minh Lạc cũng quyết định, tình Cá voi xanh tặng cho nhiều tiền như vậy, sau miễn cưỡng để ý hắn một chút.

Biết được tin tức này, voi xanh thế mà lại cảm vui mừng một chút.

Thật hiếm có, thế mà Tế lại quyết định để ý hắn.

Cá voi xanh tất nhiên không bỏ lỡ cơ hội này, số liên lạc từ chỗ Văn, chủ động liên với Minh Lạc.

Cá voi xanh: [Đây chỉ món khai vị thôi.]

Cá voi xanh: [Phía sau có món chính.]

Minh Lạc: [Ừm.]

Cá voi xanh cảm thấy hơi lạnh lùng.

Hắn lại gửi thêm vài

Minh Lạc không trả lời bởi vì Lê Nguyên Thanh đang với cậu: “Tôi phải về Hải Yêu một chuyến.”

Minh Lạc khó hiểu: “Về gì?”

Lê Nguyên Thanh giải thích: Cá voi xanh cướp lô vật đó của Liên Bang, hắn hề che giấu thân tộc Hải Yêu. Hiện Liên Bang đang tìm Hải Yêu đòi lời giải thích.”

Lê Nguyên Thanh hiểu rất Cá voi xanh cố ý làm

Hắn muốn thử thực lực ‘tộc trưởng mới’, cho nên cố đào hố cho tộc trưởng

Trước đây khi cướp bóc, đều đổ cho hải tặc vũ Cho dù người khác biết phải thật sự tặc làm, nhưng không bằng chứng thì cũng làm gì được.

Nhưng lần này Cá voi không làm vậy, hắn thậm chí cho tâm phúc để lộ phận tộc Hải Yêu mình, chính là muốn Liên Bang biết, là tộc Hải Yêu bọn họ làm.

Liên Bang tất nhiên sẽ tộc Hải Yêu gây phiền phức, lúc đó chẳng phải tộc mới sẽ phải ra sao?

Còn bản thân hắn, cướp vật tư, bán lấy tiền, vừa lòng Tư Tế, lại vừa thể ngáng chân kẻ kế hoạch hoàn hảo.

Cho nên hiện tại Liên tìm tới cửa đòi lời giải

Tộc Hải Yêu sẽ đưa lời giải thích sao?

Họ chỉ muốn đánh nhau

“Tộc Hải Yêu vẫn luôn muốn tấn công Liên Bang. Trước Cá voi xanh muốn được thứ gì đó Đế quốc nên vẫn coi Đế quốc là thủ.” Lê Nguyên Thanh nói: “Lần không có Cá voi xanh, lòng họ chỉ có Liên Bang.”

Mỗi chủng tộc trong tinh đều có những đặc điểm riêng.

Liên Bang khác với Đế Người dân Đế quốc có tuổi cao, giới hạn tiềm năng hình thái thiên phú cao hơn.

Tỷ lệ thức tỉnh hình thiên phú của Liên Bang còn hơn Đế quốc. Nếu nói lệ thức tỉnh của quốc là 1 vạn: thì tỷ lệ của Bang là 10 vạn: 1.

“Tuổi thọ của họ còn bằng người dân Đế quốc. Người Đế quốc đều sống hơn tuổi, cao nhất đạt tới 380 tuổi. thọ trung bình của Bang khoảng 150 tuổi.”

“Cho nên họ đã phát ra sinh mệnh máy móc?” Trước Minh Lạc đã xem qua sử tinh tế, biết Bang là chủng tộc thế nào.

“Đúng vậy.”

Thực ra, chủng tộc này một điểm tương đồng với tộc Yêu là Liên Bang cũng khát trường sinh bất

Tuy nhiên, tộc Hải Yêu dung hợp với các gen kỳ Còn Liên Bang không muốn thân biến thành giống tộc Hải Yêu, người ra người quỷ không quỷ, cho nên họ chọn dung với máy móc, hơn nữa thành công.

Điều này khiến tộc Hải thèm muốn!

Mọi người đều là quái dung hợp, ta kỳ quái, ngươi còn quay sang cười nhạo là hàng kém chất vậy thì ta sẽ nhượng bộ.

Cho nên tộc Hải Yêu muốn ra tay với Liên Bang. thể lấy được kỹ dung hợp của Liên họ cũng có thể hợp với máy móc.

Trước đây Cá voi xanh có chí hướng xưng bá tinh nhưng tộc trưởng mới lại

Tộc trưởng mới trông có cũng rất muốn đối phó với Bang, tộc Hải Yêu sao thể không vui chứ!

Chỉ là chiến tranh giữa tinh vực thì không thể không nguy hiểm.

Minh Lạc cũng không muốn Nguyên Thanh mạo hiểm.

Cậu suy tư một lát, “Tôi còn có một cách.”

Lê Nguyên Thanh: “Cách gì?”

Minh Lạc nói: “Tỷ lệ tỉnh càng thấp, trong lòng họ khao khát được giống như quốc chúng ta, sở thiên phú thực sự. họ biết có người thể giúp họ thức tỉnh lần hai, liệu họ sẽ động chứ?”

Lê Nguyên Thanh nhíu mày: muốn giúp họ thức tỉnh?”

Minh Lạc nói: “Giả vờ tôi không muốn lãng phí huyết đồ đằng của mình. Nhưng thể giả vờ thức

“Giả vờ thức tỉnh?”

“Vào thời cổ đại, có Tư Tế Hắc Ám. Hắn ta pha loãng huyết mạch đồ rót năng lượng cuồng vào, rồi truyền vào thể thú nhân. Hắn lấy danh nghĩa Thần Thú, ký khế ước, giả vờ thức cho họ. Thực ra sức mạnh tỉnh đó không phải do mạch đồ đằng mang là sự giả của năng lượng cuồng bạo. Đợi năng lượng cuồng bạo này dùng thú nhân sẽ chết, một biến thành con rối.”

Nói đến đây, Minh Lạc lại, hơi rụt rè nói: “Tuy tôi không biết cái này, tôi cũng có thể loãng huyết mạch đồ Huyết mạch đồ đằng khi pha loãng không đủ để thành chất dinh dưỡng cho thức tỉnh. Cho nên dù có thức tỉnh thành công thì là… loại rất yếu, nói không chừng chỉ thể dùng để làm cảnh thôi.”

Đến lúc đó, người bị mạch đồ đằng của cậu thức cậu không những có thể khiển, lại không tốn nhiêu máu, còn sẽ khiến đối phương trở lợi hại hơn, không khiến quân khó đối phó hơn.

Minh Lạc nói xong liền Lê Nguyên Thanh vẫn luôn nhìn

Minh Lạc ngồi thẳng người, cằm lên: “Sao vậy? Không ngờ cũng sẽ xấu xa như sao?”

Lê Nguyên Thanh cười một “Không phải.”

Là rất vui mừng, vì lương thiện của cậu có chừng

Đối với người nhà cậu đủ tốt, đối với kẻ địch sẽ không nương tay.

Minh Lạc hừ nhẹ một

Lục địa Hoang Nguyên ban cũng không hòa bình, đấu tranh các bộ lạc cũng rất gắt.

Để bảo vệ bộ lạc mình, có Tư Tế nào mà dùng chút thủ đoạn.

Ngay cả sau này khi ăn bắt đầu khan hiếm, cũng không ít bộ lạc vì tồn mà bắt đầu thịt người của bộ khác.

Lê Nguyên Thanh nói: “Tôi đầu có chút mong chờ rồi.”

Minh Lạc hỏi: “Mong chờ gì?”

Lê Nguyên Thanh: “Mong chờ Bang ra lệnh một tiếng, sau tất cả mọi người đồng phản bội.”

Cảnh tượng đó nhất định hoành tráng.

Minh Lạc cũng cười theo: này cũng không dễ như vậy

Lê Nguyên Thanh: “Trước đây này quả thực chỉ có thể thôi, không thể nào xảy được, nhưng bây giờ cậu rồi.”

Lê Nguyên Thanh lại nói: ở địa vị cao thì càng khát sức mạnh, tôi biết làm được.”

Nếu đây là chuyện Minh muốn làm thì cứ để cậu đi.

Dù sao hắn cũng sẽ canh chừng bên cạnh.

Nếu một ngày nào đó Lạc thực sự gặp nguy hiểm, nhất định là do hắn chết rồi.

Bên kia.

Cá voi xanh đợi mãi thấy Minh Lạc trả lời, nhìn não một lúc lâu.

Cá voi xanh: [Còn đó

Minh Lạc vừa thấy tên voi xanh là đã rất tức

Chính là tên này, cố để lộ thân phận tộc Hải hại Lê Nguyên Thanh phải đầu với Liên Bang.

Cá voi xanh không biết Lạc đang tức giận.

Hắn nghĩ đến hàng chục tài sản của mình hiện tại đã ở trong tay Lạc.

Bất kể là ai đưa, đều là tài sản của hắn. thế nào cũng phải để Lạc biết một chút, không sẽ không biết mới là người thực có tiền.

Cá voi xanh: [Hoàng đế quốc có phải là không nói cậu biết không. Chiếc tinh chở hàng trước đó đều là tài sản tôi đấy.]

Gõ xong liền bấm gửi. đó -

Bạn đã nằm trong danh đen của đối phương, gửi thất

Cá voi xanh: ???

Vừa rồi không phải vẫn tốt sao!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận