Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 36 / 72  ·  50%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 36
06/05/2026 08:52· 3,139 từ

Minh Lạc đang ngủ trong phòng tế.

Để Minh Lạc ngủ thoải mái Tạ Văn đã cho người sang lại căn phòng thành một tẩm cung.

Hơn nữa sợ Tư Tế tỉnh vào buổi tối, lại đúng xung quanh không có nên ông đã thay đổi bộ đèn trong cung thành ánh ấm áp.

Đèn ở đây vừa tối đi, vệ canh gác bên ngoài điện liền nhận ra bất thường.

Nhưng họ không thể vào cung này, chỉ có thể vội thông báo cho Tạ

Khi Tạ Văn đến nơi đèn lên, ông thấy Minh vẫn đang ngủ trong trị liệu, tư thế vẫn như trước, không có bất kỳ đổi nào.

Xem ra vẫn chưa tỉnh.

Tạ Văn hỏi thị vệ: “Có đến gần hoặc đi ngang không?”

“Thưa bệ hạ, không có.”

“Ừm.”

Chẳng lẽ Cá voi xanh đã lại thăm Tư Tế?

Tạ Văn hơi nhíu mày, đang lấy quang não ra liên với Cá voi xanh thấy thiếu niên trong khoang liệu trở mình, từ từ mở

Tạ Văn đặt quang não xuống, “Ngài đã tỉnh.”

Minh Lạc hơi chột dạ gật “Ừm, vừa mới tỉnh.”

Ánh mắt Tạ Văn khựng lại.

Làm Hoàng đế, có mấy ai không có con mắt tinh nếu không thì làm đấu lại được với những khách kia?

Vì thế Tạ Văn chỉ liếc một cái là đã nhận trong mắt tiểu thiếu không hề có vẻ ngái khi vừa mới tỉnh dậy, ngược ánh mắt rất tỉnh táo, mang theo một chút dạ.

Điều này chứng tỏ có thể cậu đã tỉnh từ trước, lúc nãy chỉ là vờ ngủ.

Tạ Văn chậm rãi mở miệng: nghỉ ngơi có tốt không?”

Minh Lạc nói: “Khá tốt, lần tôi ngủ lâu lắm sao?”

Tạ Văn nói: “Đã ngủ tám rồi.”

Mỗi ngày khoang trị liệu đều lại số liệu của thiếu Biết cơ thể cậu vấn đề gì, chỉ đang trong trạng thái ngủ đông giảm bớt tiêu hao năng nên Tạ Văn mới mặc cho cậu ngủ say vậy.

Minh Lạc: “Ồ.”

Sau đó cậu không nói

Tạ Văn nhìn cậu, trong đầu đầu điên cuồng suy đoán

Tại sao Tư Tế lại giả ngủ?

Vậy nên vừa rồi đúng có người đến?

Người này là ai?

Có thể lặng lẽ tránh nhiều thị vệ trong hoàng như vậy, hơn nữa biết Minh Lạc đang cũng không nhiều.

Cho nên khả năng rất lớn là Cá voi xanh.

Cũng chỉ có Cá voi xanh có thực lực này, có thần không biết quỷ hay như vậy.

Nhưng nếu là Cá voi xanh, sao Tư Tế lại muốn giếm?

Minh Lạc chớp mắt: “Sao ông chưa nghỉ ngơi? Không mệt

Tạ Văn chậm rãi mở miệng: Tế đại nhân đối xử tất cả các chiến Thú Vương đều công bằng nhau, đúng không?”

Minh Lạc: “Tất nhiên rồi, sẽ không thiên vị.”

Tạ Văn: “Cũng không có chuyện yếu thế hơn thì có hơn, ai đáng thương thì có thể ở bên ngài lâu hơn đâu nhỉ?”

Minh Lạc: “Đó là chuyện chắc rồi. Tôi giúp lẽ phải không giúp người nhà, chi tất cả thú nhân bộ lạc đều là người thân.”

Tạ Văn gật đầu: “Ngài nói vậy thì tôi yên tâm

Minh Lạc ho khan một tiếng: đột nhiên lại hỏi cái

Tạ Văn mỉm cười: “Lo lắng sẽ thích chiến sĩ Thú nào hơn, sau đó thiên vị người đó hơn.”

Giọng Minh Lạc đột nhiên lớn một chút: “Sao có thể tôi không thiên vị.”

Tạ Văn: “.”

Xem ra là có rồi.

Tạ Văn lại liếc nhìn Minh một cái, dưới ánh mắt đầy vẻ chột của Tư Tế đại nhân, từ từ cúi đầu, nhẹ giọng “Vậy ngài tiếp tục nghỉ đi, tôi không làm ngài nữa.”

Minh Lạc: “Ừm ừm.”

Ra khỏi phòng y tế, mặt Văn trầm xuống. Ông lấy não ra, lạnh lùng một tin nhắn: [Vô liêm

Cá voi xanh nhận được tin [??]

Cá voi xanh: [Ngươi bị điên

Tâm trạng Tạ Văn rất tệ: của ngươi xong hết rồi

Nửa đêm nửa hôm còn lẻn nhìn trộm Tư Tế.

Tư Tế lại còn cố tình che cho hắn ta.

Điều này khiến Tạ Văn khó chịu.

Cá voi xanh: [Chưa.]

Tạ Văn càng khó chịu hơn: sao ngươi rảnh rỗi thế?]

Cá voi xanh đang ở trên thuyền nhìn thấy câu này, đó cười lạnh: "Tên đang chê ta hành động chạp sao? Ông đây có biết đâu? Không cần thời gian đường à?"

Cá voi xanh: [Liên quan quái đến ngươi.]

Cá voi xanh: [Ngươi cứ chờ cho ta!]

Nói xong liền chặn số Tạ

Sau khi chặn số Tạ Văn, trạng Cá voi xanh thoải hơn một chút. Hắn nhìn phi thuyền, cũng bắt ghét bỏ tốc độ chậm chạp chiếc phi thuyền này. Đến giờ mới có thể tới Liên Bang đây?

Cá voi xanh ra lệnh một “Nhanh lên nữa đi, tăng tối đa!”

Trong phòng y tế.

Sau khi xác định Tạ Văn đi xa, Minh Lạc mới giọng gọi: “Đại Văn rồi, anh có thể ra rồi.”

Lê Nguyên Thanh lặng lẽ xuất

Ngay cả Minh Lạc cũng không hiện ra vừa rồi hắn đâu, thật thần Đại Văn cũng không phát ra.

Lê Nguyên Thanh trở lại bên Minh Lạc, nhìn đôi mắt veo của thiếu niên, giọng nói: “Cảm ơn.”

Minh Lạc hỏi: “Cảm ơn cái

Lê Nguyên Thanh: “Cảm ơn cậu giúp tôi giấu giếm bệ

Nhắc đến chuyện này Minh Lạc thấy hơi chột dạ.

Lúc Đại Văn hỏi cậu vị hay không, Tư Tế thề thốt đảm bảo sẽ không.

Bây giờ nghĩ lại, chẳng phải cậu đã… hơi thiên vị chút sao.

Nhưng không còn cách nào khác, Nguyên Thanh bây giờ đã thành chủng tộc khác, không thể để người khác hiện ra.

Hơn nữa hắn đáng thương như có nhà mà không thể lại vừa mới sống không lâu, còn không biết này có bị bệnh hay không…

Tư Tế cũng chỉ có thể… chỉ có thể chăm sóc nhiều hơn một chút.

Minh Lạc bỗng nhiên hiểu ra sao có một số cha luôn thiên vị đứa ốm yếu hơn.

Haizz, bây giờ cậu chẳng phải như vậy sao.

Minh Lạc nói: “Sau này tôi bù đắp cho Đại Văn hơn một chút.”

Lê Nguyên Thanh không truy cứu nhiều về vấn đề này, hắn quan tâm là khỏe của Minh Lạc.

Hắn hỏi: “Cậu thường xuyên ngủ như vậy sao?”

Minh Lạc lắc đầu: “Không thường chỉ cần tôi ăn nhiều ăn có thể bổ năng lượng một chút

Lê Nguyên Thanh: “Thức ăn bổ năng lượng?”

Minh Lạc liền giải thích cho nghe về chuyện huyết mạch đằng, cuối cùng không nói: “Tinh hạm mà chúng mua đã xuất phát từ lâu chắc là sắp đến hành của Thú tộc. Chờ vận chuyển thịt dị thú có phóng xạ về, sẽ hồi phục rất nhanh thôi.”

Đáng tiếc là hiện tại huyết đồ đằng của cậu không nếu không cậu đã thể giúp Lê Nguyên Thanh nên lợi hại hơn một chút.

Muốn giúp thú nhân tiến hóa chiến sĩ Thú Vương cần tiêu tốn rất nhiều mạch đồ đằng.

Lần trước khi giúp Khúc Đại thức tỉnh, cậu đã gần cạn kiệt máu. Bây cậu không có cách nào Lê Nguyên Thanh tiến hóa.

Chuyện này bảo sao Tư tế thiên vị hắn hơn một chứ.

Lê Nguyên Thanh nghe xong liền mày: “Tôi đã từng giao với tộc Thú Nhân, rất bài xích người ngoài tinh, chưa chắc đã chịu bán

Minh Lạc lại không cảm thấy vấn đề gì: “Không sao, ăn thức ăn bình cũng được, chỉ là phải rất nhiều, dù sao thì cũng rất nhiều tiền như nhau

Cuối cùng Lê Nguyên Thanh cũng tiền của thiếu niên đã đi đâu.

Hắn im lặng hai giây rồi “Thức ăn và tiền, tôi sẽ nghĩ cách.”

Minh Lạc ngẩng cằm: “Tôi kiếm cũng rất giỏi đấy.”

Lê Nguyên Thanh: “Cậu còn nhỏ.”

Minh Lạc nói: “Tôi đã thành rồi.”

Lê Nguyên Thanh nhẹ giọng nói: dù đã thành niên, việc cậu cần làm ở này chỉ có một thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=36]

Minh Lạc tò mò: “Việc gì?”

Lê Nguyên Thanh: “Vui vẻ.”

Minh Lạc nói: “Nhưng bây giờ rất vui vẻ mà.”

Lê Nguyên Thanh cười một chút, cười không quá rõ ràng, mắt thâm sâu như hắn vẫn nói câu đó: còn nhỏ, những chuyện này không là việc cậu nên lo

Minh Lạc hỏi: “Vậy ở tuổi tôi nên lo lắng cái

Minh Lạc thật sự không biết tuổi này cậu nên lo điều gì.

Ở lục địa Hoang Nguyên, cậu lắng về kế sinh nhai bộ lạc, lo lắng các dũng sĩ thú nhân.

Đến thời đại tinh tế, cậu lắng liệu có tìm lại các chiến sĩ Thú hay không, lo lắng liệu nuôi sống được bản thân hay

Không làm những việc này thì làm gì?

Câu hỏi này hoàn toàn làm Minh Lạc.

Khiến cậu suy nghĩ cả đêm vấn đề này.

Người ở thời đại tinh tế, tuổi này đều làm gì

Có phải cậu không quá giống của thời đại này nên bị Lê Nguyên Thanh ra, mới nói với cậu vậy không?

Minh Lạc tham khảo ý kiến Hùng Viễn: “Lúc anh 18 anh đang làm gì?”

Hùng Viễn nghiêm túc suy nghĩ: khi thức tỉnh thì trốn đánh nhau, bị cha lột quần đánh suốt một

Minh Lạc: “…”

Minh Lạc: “Sau khi thức tỉnh bại thì sao?”

Hùng Viễn: “Mượn rượu giải sầu sầu thêm, lại bị cha lột quần đánh cho trận, lần này đánh suốt ngày.”

Minh Lạc: “…”

Minh Lạc đổi người khác để

Lần này cậu hỏi Quý Minh.

Không biết Quý Minh nghĩ đến gì mà mặt đỏ bừng: tuổi sao? Ngày nào đi, đi học thôi.”

Minh Lạc: “Vậy anh đỏ mặt gì?”

Quý Minh đỏ mặt nói: “Tôi, chỉ là nghĩ đến ngày thành niên, cuối cùng cũng… khụ, đã là người rồi, ngài hiểu chứ?”

Minh Lạc: “?”

Cậu hiểu cái gì?

Xem ra đây cũng là một không thể tham khảo.

Minh Lạc liên tiếp hỏi vài câu trả lời nhận được khác nhau.

Mỗi người ở độ tuổi đó làm những việc không giống Minh Lạc không biết nên làm việc gì thì được coi là việc nên làm miệng Lê Nguyên Thanh.

Đến tối, cậu đem tất cả thắc mắc này ra hỏi.

“Có người nói lúc 18 tuổi chăm chỉ học hành, nhưng người lúc 18 thì trốn học đánh nhau, phải là đứa trẻ ngoan.”

Lê Nguyên Thanh gọi cậu: “Minh

Minh Lạc dường như không nghe vẫn đang rối rắm vấn này: “Tôi cũng có học, tuy không đánh nhau học…”

Lê Nguyên Thanh: “Lạc Lạc.”

Xưng hô xa lạ này làm Lạc sửng sốt, dường như từng có ai gọi như vậy.

Lê Nguyên Thanh nắm lấy tay nhẹ giọng nói: “Bất kể làm gì vào năm tuổi, họ đều đang làm việc mà bản thân họ muốn

Minh Lạc lại ngẩn ra: “Làm việc bản thân muốn làm?”

Tay Lê Nguyên Thanh hơi dùng nắm chặt tay cậu hơn: phải làm những việc Tế phải làm, làm những việc cậu muốn làm.”

Minh Lạc ngẩn ngơ nhìn hắn.

Lê Nguyên Thanh nhìn cậu, không gì thêm.

Trước khi trở về Đế Đô Lê Nguyên Thanh đã làm tra một số chuyện.

Hắn biết gần đây Văn Dực đang bận rộn chuyện gì, vị “Tư Tế” thần kia đã mang lại những ích gì cho Đế quốc.

Biết Tư Tế bán đấu giá thức tỉnh, cũng biết Tư còn định coi năng này như một phần thưởng, cho những nhân tài ưu các ngành nghề, thúc đẩy tiến bộ của họ.

Trước khi biết Tư Tế Lạc, Lê Nguyên Thanh chỉ thấy Đế quốc có Tế đúng là món lớn của Đế quốc.

Sau khi biết Minh Lạc Tế, Lê Nguyên Thanh lại một suy nghĩ, đều là những việc Tế đang làm.

Cho dù cậu nỗ lực kiếm muốn nuôi sống bản thân, ra nhiều huyết mạch đằng hơn một chút, cũng để giúp nhiều người thức tỉnh

Đây vẫn là trách nhiệm của Tế.

Bây giờ không phải là thời cổ đại ở Trái Đất, thời đại này sống đến hơn 300 tuổi. thiếu niên 18 tuổi vừa mới niên nào lại phải gánh nhiều trách nhiệm như chứ?

---

Tạ Văn phát hiện ra tiểu gia dường như đã trở hơi khác biệt.

Bữa sáng, theo thông lệ ông chuẩn bị khẩu phần ăn đương với khẩu phần của một người trưởng thành ba ngày cho Minh Lạc.

Nhưng Minh Lạc chỉ ăn một bánh mì rồi không ăn

Tạ Văn lập tức lo lắng: ăn nữa sao? Sao hôm ngài ăn ít vậy?”

Cho dù những thức ăn này cung cấp được rất ít, ít "năng lượng", nhưng thường Minh Lạc cũng sẽ hết, ăn đến mức không ăn nữa mới thôi.

Tạ Văn cũng có suy nghĩ Bạch Lâm, Minh Lạc nói ăn thì chắc chắn đã xảy ra vấn đề lớn!

Minh Lạc nói: “Thật ra nếu ăn hết chỗ này thì rất khó chịu.”

Còn sẽ đặc biệt đặc biệt nôn.

Đồng tử Tạ Văn co rút “Sẽ khó chịu? Sao trước ngài không nói với tôi?”

Ông cứ tưởng Tư Tế muốn nhiều như vậy.

Minh Lạc nói: “Bởi vì trước tôi muốn nhanh chóng hồi thêm một chút huyết đồ đằng. Cho dù chỉ thể nhận được một chút "năng thôi nhưng có còn hơn mà.”

Nhưng bây giờ nghĩ lại, ăn đống này thật sự no đến mức khó chịu.

Cậu phải liên tục tiêu tốn nhiều tinh lực để tiêu chúng, chỉ để lấy một chút năng lượng như

Thật sự quá mệt mỏi, cho ăn xong cậu liền muốn

Mà chút xíu "năng lượng" lấy đó gần như không đáng đối với việc thay huyết mạch đồ đằng.

Cậu nghĩ tích tiểu thành đại, lại quên mất thực ra không thích cảm giác chịu như vậy.

Tạ Văn cúi đầu: “Xin lỗi, đây tôi không chú ý việc ngài khó chịu.”

Minh Lạc cười cười, đôi mắt trong: “Không sao, bây giờ sẽ không cố quá nữa.”

Ăn sáng xong, Tạ Văn đưa Lạc đến trường đi học.

Minh Lạc nói: “Lớp tôi rất đáng ghét, hình như Trần Học Từ đó, thường xuyên nói xấu

Tạ Văn lại sửng sốt.

Tất nhiên là ông biết người Dù là nhà họ Minh tên Trần Học Từ ông đều đang âm thầm túng. Trong lúc Tư Tế không nhà họ Minh đã phá

Còn về tên Trần Học Từ nhà hắn ta hiện tại gặp rắc rối lớn, do ông sắp xếp.

Chỉ là ông không ngờ sẽ mách lẻo với mình.

Tư Tế đại nhân dè dặt, chắn, trước nay chưa từng ý đến những chuyện nhặt này.

Minh Lạc: “Thực ra tôi rất ý, chưa từng có ai nói xấu tôi, hắn thực sự hơi phiền. Nhưng Tư Tế đã từng nói, đại không chấp kẻ tiểu nhân, là Tư Tế, phải tấm lòng khoan dung độ Nhưng bây giờ ở không phải là lục địa Hoang không phải ở quê hương thực ra tôi không phải khoan dung độ như vậy nữa, đúng không?”

Tạ Văn: “…Đúng.”

Minh Lạc hừ nhẹ một tiếng, mặt hất hàm sai khiến: lạnh rồi, Trần Học

Tạ Văn: “Được, tôi sẽ lập khiến nhà họ Trần phá

Minh Lạc: “… Nên mặc thêm áo.”

Tạ Văn: “…”

Tạ Văn: “Lập tức bắt hắn mặc thêm quần áo.”

Suốt dọc đường đi, Minh Lạc tục phát biểu ý kiến mình.

Thích cái gì, không thích cái

Đợi đến khi đưa Minh Lạc trường xong, Tạ Văn vẫn ngồi ngẩn ngơ trên bay.

Một lúc lâu sau, Tạ Văn nói: “Cậu có cảm thấy thiếu gia hôm nay như có hơi khác thường

Tài xế lái xe là vệ của Tạ Văn, ngày nào đưa Minh Lạc đi nên cũng lờ mờ cảm được: “Hình như là có một

Anh ta cảm thấy Minh Lạc nên có hơi nhõng nhẽo, tình cũng ngày càng chiều.

Vừa nãy còn chê đệm ghế bay quá cứng! Rõ ràng nào cũng ngồi như mà! Sao trước đây không

Tạ Văn lại cười: “Thật tốt.”

Vệ sĩ khó hiểu, tốt ư? khí khó chiều mà tốt

Tạ Văn cười nói: “Ngày càng nhập vào thời đại này không phải sao?”

Vệ sĩ càng khó hiểu hơn, vốn dĩ đang sống ở đại này mà.

Tạ Văn không nói thêm nữa: thôi.”

Vừa về đến hoàng cung, Văn Lâm đã vội vàng tìm

“Cha!” Văn Dực Lâm nói: “Tộc mới nhậm chức của tộc Yêu muốn nói chuyện cha!”

***

Lời tác giả:

Minh Lạc: Phụng chỉ nhõng nhẽo.JPG

---

Lê Nguyên Thanh: Trời lạnh rồi, Liên Bang phá sản thôi.

Tạ Văn: Triển thôi triển thôi!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận