Sáng / Tối
Năng lực cảm ứng của Tư Tế không chỉ có thể thăm dò nội tâm của một người có lương thiện hay không, mà còn có thể "nhìn" rõ tình trạng cụ thể của hình thái thiên phú trong cơ thể thú nhân.
Minh Lạc dựa vào năng lực cảm ứng này để phân biệt xem có nên thức tỉnh cho thú nhân này hay không.
Nếu là một thú nhân có nội tâm đầy dơ bẩn, Tư Tế về cơ bản sẽ từ chối thức tỉnh cho người đó. Loại thú nhân như vậy chỉ có Tư Tế Hắc Ám mới thích.
Nhưng khi cậu chạm vào Hoàng hậu Tạ Vi, Minh Lạc rõ ràng đã bị luồng khí âm hàn đó làm cho kinh ngạc.
Bộ lạc ở lục địa Hoang Nguyên đương nhiên cũng có thú nhân xấu xa. Họ sẽ xâm chiếm lãnh thổ của các bộ lạc khác, biến tộc nhân của các bộ lạc khác thành nô lệ.
Loại thú nhân này, Minh Lạc cũng đã từng cảm ứng qua. Họ là kiểu xấu xa thể hiện ra mặt, chỉ cần liếc mắt một cái là biết tâm địa đen tối, biết đó là người xấu, hơn nữa nhìn bề ngoài cũng có thể thấy được một vài manh mối.
Nhưng chưa từng có loại thú nhân nào mang lại cho cậu cảm giác này.
Cơ thể của đối phương như thể là một tảng băng lạnh lẽo, không ngừng tỏa ra luồng khí âm hàn khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Minh Lạc theo bản năng ngước mắt nhìn Hoàng hậu Tạ Vi.
Tạ Vi vẫn đang cười, cười một cách tự nhiên phóng khoáng.
Bà rất đẹp, vẻ đẹp này không chỉ nằm ở ngoại hình mà còn ở khí chất.
Đại hoàng tử có nét giống bà, đặc biệt là đôi mắt, giống Đại hoàng tử ít nhất tám phần.
Có lẽ do trên lục địa Hoang Nguyên chưa từng có người nào "trong ngoài bất nhất" như vậy nên Minh Lạc nhất thời có hơi ngẩn ngơ.
Cậu không biết nên tin vào những gì mắt mình nhìn thấy, hay là tin vào những gì mình cảm ứng được.
Có lẽ cái "bắt tay" này hơi lâu nên Tạ Văn và Văn Dực Lâm đều nhận ra điều bất thường.
Tạ Văn: “Tiểu thiếu gia?”
Minh Lạc dừng lại một lát, không buông tay mà nói với Hoàng hậu Tạ Vi: “Tôi muốn xem hình thái thiên phú của bà, có được không?”
Tạ Vi cười: “Tất nhiên là được.”
Tuy nhiên bà vẫn hơi ngạc nhiên: “Như vậy là có thể xem được sao?”
Minh Lạc nói: “Có thể.”
Nhưng rất nhanh, Minh Lạc lại bị hình thái thiên phú của Hoàng hậu làm cho kinh ngạc.
Bởi vì hình thái thiên phú của Hoàng hậu… là hình thái thực vật.
Đó là một loài thực vật cao khoảng hai mét, cành cây rất thô, chỉ nhìn bề ngoài thì giống như một cái cây không cao lắm.
Nhưng cái cây này lại có mấy bông hoa rất to, đường kính bông hoa to bằng quả bóng rổ!
Đây là lần đầu tiên Minh Lạc nhìn thấy hình thái thiên phú thực vật.
Trước đây khi học kiến thức về thời đại tinh tế, cậu đã từng đọc qua, hình thái thiên phú được chia làm ba loại: hình thú, thực vật và vật vô tri.
Chỉ là từ trước đến nay Minh Lạc chỉ thấy hình thú. Dù biết thời đại tinh tế khác với trước kia, nhưng vì chưa từng thấy hình thái thực vật và vật chết xuất hiện nên cậu vẫn luôn không để tâm.
Nếu là thực vật… thì cậu không thể phân biệt được.
Minh Lạc từ từ buông tay Tạ Vi ra, nhưng mày vẫn nhíu chặt.
Văn Dực Lâm mong đợi nhìn về phía Minh Lạc: “Tiểu thiếu gia, thế nào? Hình thái thiên phú của mẹ tôi có thể thăng cấp không?”
Văn Dực Lâm không quên rằng, bất kể là hắn hay là cha hắn, Minh Lạc chỉ cần chạm nhẹ là có thể nói cho họ biết, hình thái thiên phú của họ có thể tiến thêm một bước hay không.
Minh Lạc nói thật: “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy hình thái thiên phú thực vật, tôi không hiểu cái này.”
Văn Dực Lâm: “Lần đầu tiên thấy? Trước đây ngài chưa từng thấy sao?”
Minh Lạc nói: “Chưa.”
Tạ Văn cẩn thận nhớ lại ký ức truyền thừa, dường như vào thời viễn cổ quả thực không có hình thái thiên phú thực vật.
Theo sự sinh sôi nảy nở của loài người, gen tiến hóa, sau đó mới dần xuất hiện cái gọi là hình thái thực vật, cùng với hình thái vật thể không có sự sống. Loại sau được gọi chung là vật vô tri.
Nhưng không có nghĩa là loại hình thái này vô dụng. Thực tế, phàm là người có hình thái thiên phú, bất kể mạnh yếu, đãi ngộ đều tốt hơn người bình thường.
Hơn nữa còn phải xem kỹ năng thiên phú đi kèm với hình thái thiên phú đó là gì.
Có một số người tuy hình thái thiên phú là vật vô tri nhưng kỹ năng thiên phú lại rất hữu dụng.
“Hóa ra thật sự có thể nhìn thấy, thật thần kỳ.” Tạ Vi cười cười: “Hình thái thiên phú của tôi đúng là hình thái thực vật.”
Minh Lạc liếc nhìn Đại Văn, muốn nói gì đó, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt trở về, không biết nên nói thế nào.
Đúng là Tư Tế lúc mới đến tinh tế thì không hiểu nhiều kiến thức phổ thông, dù bây giờ vẫn còn rất nhiều điều phải học, nhưng đạo lý đối nhân xử thế thì cậu vẫn hiểu.
Nếu cậu vừa lên tiếng đã nói - tôi nghi ngờ vợ ông có vấn đề…
Đừng nói Đại Văn không vui, đến Tiểu Văn cũng sẽ không vui đúng không?
Tuy nhiên Tạ Văn là người rất nhạy bén, ông vẫn nhận ra sự bất thường của Tư Tế.
Tạ Văn thản nhiên nói: “Vi Vi ngồi phi thuyền mấy ngày cũng mệt rồi, chúng ta ăn cơm trước đã, vừa ăn vừa nói chuyện.”
Tạ Vi cười cười: “Được, em cũng thực sự hơi đói rồi.”
Tạ Văn bảo Văn Dực Lâm đưa Tạ Vi đến nhà ăn trước, còn mình thì tụt lại vài bước, đi bên cạnh Minh Lạc.
Ông cố tình đi chậm lại, Minh Lạc tất nhiên cũng nhìn ra được.
Chờ Văn Dực Lâm và Hoàng hậu vào nhà ăn rồi, Tạ Văn mới dừng bước.
Tạ Văn: “Hình thái thiên phú của Vi Vi có vấn đề gì sao?”
Minh Lạc suy nghĩ một chút, hỏi Tạ Văn: “Hình thái thiên phú thực vật và hình thái thiên phú hình thú có khác biệt nhiều lắm không?”
Tạ Văn nói: “Khác biệt không nhiều, chỉ là năng lực không giống nhau. Hình thái thiên phú của Vi Vi có thể giải phóng một loại độc tố gây ảo giác, vấn đề chủ yếu là không thể di chuyển tùy ý như hình thú của chúng ta.”
Minh Lạc: “Tức là sau khi bà ấy biến thành hình thái thiên phú thì chỉ có thể ở yên một chỗ, không thể di chuyển?”
Tạ Văn: “Đúng vậy, nhưng người khác có thể di chuyển em ấy.”
Minh Lạc hiểu rồi, người khác có thể đào cái cây này lên, nhưng cái cây lại không thể tự mình di chuyển.
Điều này có nghĩa là gặp nguy hiểm thì không chạy được.
Tạ Văn: “Đây là điểm yếu chí mạng lớn nhất của hình thái thiên phú thực vật. Nhưng hình thái thiên phú thực vật lại có một ưu điểm, chỉ cần có thể để lại ‘hạt giống’ thì họ có thể sống lâu hơn chúng ta nửa cái mạng.”
Minh Lạc: “Nửa cái mạng?”
Tạ Văn: “‘Hạt giống’ không dễ để lại như vậy. Đa số người có hình thái thiên phú thực vật chưa kịp để lại ‘hạt giống’ thì đã chết. Còn những người thức tỉnh may mắn để lại được ‘hạt giống’ và sống sót thì cũng sẽ không còn hình thái thiên phú nữa. Bất kể là cấp bậc tinh thần lực hay thể chất đều sẽ giảm xuống mức thấp nhất. Chỉ là giữ lại được một cái mạng, nhiều nhất cũng chỉ có thể sống thêm hai ba mươi năm nữa thôi.”
Cho nên chỉ có thể coi là nửa cái mạng.
Minh Lạc nói thật: “Lần đầu tiên tôi thấy hình thái thiên phú thực vật, cho nên tôi không thể khẳng định đây là hình thái cụ thể nào. Nhưng tôi cảm nhận được một luồng hơi thở rất không tốt trên người bà ấy.”
Tạ Văn sững người: “Hơi thở rất không tốt?”
Ông nhìn Minh Lạc, trên mặt thiếu niên mang theo vẻ buồn bực và suy tư khác với ngày thường, như thể đang gặp phải một vấn đề vô cùng khó quyết định.
Tạ Văn nói: “Ngài có thể nói thẳng.”
Minh Lạc nói: “Vậy tôi nói thẳng nhé.”
Minh Lạc chậm rãi nói: “…Bà ấy không giống người tốt lắm.”
Ba chữ "không giống lắm" này là sự uyển chuyển lớn nhất mà Tư Tế đại nhân dành cho ông.
Phản ứng đầu tiên của Tạ Văn là: Không thể nào!
Ông và vợ quen biết bao nhiêu năm như vậy, vợ mình là người như thế nào ông còn không biết sao?!
Nhưng theo như ký ức truyền thừa của chiến sĩ Thú Vương, năng lực cảm ứng của Tư Tế là vô cùng mạnh mẽ. Cậu có thể đưa ra kết luận này chắc chắn là đã nhìn thấy gì đó trên người Tạ Vi.
Tạ Văn tất nhiên tin tưởng năng lực cảm ứng của Tư Tế.
Nhưng ông cũng tin rằng vợ mình sẽ không có vấn đề gì!
Minh Lạc bổ sung một câu: “Đây chỉ là những gì tôi ‘thấy’. Nhưng ông cũng biết đấy, hình thái thiên phú thực vật và hình thái thiên phú hình thú không giống nhau. Tôi không biết cảm giác của mình có sai sót gì không.”
Mày Tạ Văn hơi nhíu lại. Ông dường như muốn nói gì đó để biện minh cho vợ mình vài câu, lại dường như muốn tìm thêm bằng chứng để chứng minh có lẽ thật sự là cảm giác sai lầm.
Trong lúc Tạ Văn đang rối rắm, giọng nói của Văn Dực Lâm vang lên: “Cha, cha và tiểu thiếu gia còn đứng đó làm gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=41]
Nhà bếp đã dọn đồ ăn lên rồi!”
Tạ Văn thu lại lời muốn nói, cùng Minh Lạc vào nhà ăn.
Khi ăn cơm cũng chỉ có mấy người họ. Thực ra Văn Dực Lâm còn có một người em trai cùng cha khác mẹ. Nhưng cũng giống như Đại hoàng tử năm xưa, người em trai này cũng bị ném vào quân đoàn rèn luyện.
Tạ Vi rất biết cách nói chuyện, cho dù là lần đầu tiên gặp Minh Lạc thì cũng sẽ không để không khí trở nên tẻ nhạt.
Không biết có phải do bà đã đi nhiều nơi, kiến thức rộng rãi hay không mà bất kể chủ đề gì cũng có thể nói được, hơn nữa còn mang lại cảm giác rất thoải mái.
Điều này hoàn toàn trái ngược với những gì Minh Lạc cảm nhận được.
Minh Lạc cũng bắt đầu nghi ngờ, có phải là cảm giác của mình sai rồi không.
Vì có tâm sự nên hôm nay Minh Lạc ăn ít hơn mọi ngày.
Tạ Vi thấy vậy, có hơi kỳ lạ: “Tiểu thiếu gia ăn no rồi sao? Sao lại ăn ít như vậy? Tôi nghe A Lâm nói sức ăn bình thường của ngài dường như…”
Không đợi Minh Lạc giải thích, Văn Dực Lâm đã nói: “Đó là trước kia thôi, bây giờ tiểu thiếu gia ăn rất ít.”
Minh Lạc gật đầu: “Ừm.”
Cậu đã thu hồi không ít huyết mạch đồ đằng từ người Lê Nguyên Thanh. Tuy vẫn chưa hấp thụ hết hoàn toàn nhưng hiện tại cũng khỏe hơn lúc mới thức tỉnh rất nhiều.
Nếu huyết mạch đồ đằng đã hồi phục kha khá, cậu cũng thực sự không muốn ép bản thân ăn nhiều thức ăn vô dụng như vậy nữa.
Tạ Vi nói: “Vẫn nên ăn nhiều một chút, ngài thật sự quá gầy.”
Minh Lạc rất khách sáo nói: “Được, cảm ơn.”
Sự khách sáo này của cậu lại khiến trong lòng Tạ Văn có hơi hụt hẫng.
Tư Tế đại nhân chưa bao giờ khách sáo với họ như vậy!
Bởi vì coi họ là người nhà nên không cần phải khách sáo.
Bữa cơm sum họp ‘người một nhà’ vốn dĩ nên vui vẻ, bây giờ chỉ có thể kết thúc trong tâm trạng nặng nề của Tạ Văn.
Sau bữa cơm, Minh Lạc lén tìm Tạ Văn, nói: “Đế quốc có nhiều người thức tỉnh hình thái thực vật không? Còn loại hình thái không có sự sống thứ ba nữa, ở Đế Đô Tinh có không?”
Tạ Văn nói: “Có, ngài muốn…”
Minh Lạc nói: “Nếu tiện thì tôi có thể xem thử không?”
Nếu là lần đầu tiên thấy, không biết cảm giác của mình có sai sót hay không, vậy thì cứ thử cảm ứng thêm vài người nữa.
Cậu sẽ có thể tìm ra một số quy luật từ những người đó.
Tạ Văn cũng không hy vọng vợ mình thực sự có vấn đề gì, nghe vậy liền nói: “Có, vừa hay có mấy người ở quân bộ, tôi bảo Dực Lâm gọi họ đến một chuyến.”
Bởi vì tạm thời liên minh với tộc Hải Yêu để xử lý Liên Bang, Văn Dực Lâm vừa hay đã triệu tập quân đoàn đệ nhất trở về.
Khi nhận được lệnh của Tạ Văn, Văn Dực Lâm đang kiểm kê quân số, vận chuyển trang bị.
“Người thức tỉnh hình thái thực vật?” Trong đầu Văn Dực Lâm hiện lên một danh sách: “Quân đoàn chúng ta hình như chỉ có ba người thôi nhỉ? Vật vô tri cũng có một người.”
Hình thái thiên phú hình thú vẫn được ưa chuộng hơn trong quân đoàn, dù sao cũng liên quan đến sức chiến đấu. Hơn nữa tỷ lệ thức tỉnh vốn đã ít, hình thái thực vật lại càng ít hơn.
Văn Dực Lâm gọi bốn người này đến, còn phái hai thành viên tinh anh của đội robot đi theo âm thầm bảo vệ. Một trong số đó là Quý Minh, cùng đội trưởng đội robot Tống Hiên.
Chẳng mất bao nhiêu thời gian đã vào đến hoàng cung.
Bốn người họ cũng không biết vào cung để làm gì, chỉ nghĩ là có nhiệm vụ bí mật nào đó.
Đến hoàng cung rồi lại bị đưa đến trước mặt một thiếu niên trông vô cùng đơn bạc gầy yếu.
Thiếu niên đeo màng dịch dung trên mặt. Là thành viên xuất sắc của quân đoàn đệ nhất, về cơ bản họ có thể nhận ra ngay lập tức.
Tống Hiên chủ động tiến lên: “Tư Tế đại nhân, tôi là Tống Hiên - đội trưởng đội robot tinh anh của quân đoàn đệ nhất, rất vinh hạnh được gặp lại ngài.”
Minh Lạc liếc mắt một cái liền nhận ra anh ta. Đây chính là người mà Hùng Viễn đưa đến, kết quả Minh Lạc phát hiện anh ta thực sự không có hình thái thiên phú.
Minh Lạc gật đầu: “Chào anh.”
Tống Hiên phát hiện sự chú ý của Tư Tế đang đặt trên bốn người kia, chào hỏi xong liền chủ động đứng sang một bên, giữ im lặng.
Quý Minh lén nhìn Minh Lạc vài lần, phát hiện Minh Lạc không gầy đi, lúc này mới thoáng yên tâm.
Bốn người kia biết Minh Lạc chính là Tư Tế trong truyền thuyết thì trong lòng rất kinh ngạc. Chả trách phải dùng màng dịch dung, chắc là không muốn để người khác biết mình là ai.
“Không biết Tư Tế tìm chúng tôi đến có việc gì không?”
Minh Lạc đi thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn xem hình thái thiên phú của các anh.”
Họ nhìn nhau, chuyện xem hình thái thiên phú này có thể nói là chuyện rất nhỏ. Nếu bệ hạ đã bảo họ đến, họ cũng không thể nào từ chối, lần lượt biến thân thành hình thái thiên phú.
Có hai cái cây, một bông hoa và… một cục bùn?
Minh Lạc vốn dĩ chú trọng vào hình thái thực vật, kết quả ánh mắt lại không tự chủ được dừng lại trên cục bùn kia.
Thế mà lại đúng là bùn thật!
Minh Lạc vươn tay muốn sờ vào cục bùn đó.
Tống Hiên vội vàng nhắc nhở: “Tư Tế cẩn thận, hình thái thiên phú của Tiểu Lục khá nguy hiểm!”
Minh Lạc: “Nguy hiểm?”
Tống Hiên làm mẫu cho cậu xem, vo tròn một tờ giấy rồi ném vào cục bùn kia. Kết quả thấy cục bùn đó trực tiếp nuốt chửng tờ giấy.
Tống Hiên nói: “Nếu không cẩn thận dính vào thì cậu ta đều sẽ theo bản năng mà nuốt chửng.”
Minh Lạc tò mò: “Nuốt xong sẽ không nhả ra sao?”
Tống Hiên suy nghĩ: “Trước đây có người làm rơi tất vào, cậu ta liền nhả ra, cái này có tính không?”
Minh Lạc: “…”
Vậy chắc chiếc tất kia hôi lắm!
Minh Lạc lặng lẽ dời mắt về phía ba người thức tỉnh hình thái thực vật kia.
Hình thái thiên phú của họ quả thực không dị thường như cục bùn kia. Minh Lạc lần lượt cảm ứng từng người.
Lần cảm ứng này lại không có gì khác biệt so với khi cảm ứng những người khác.
Minh Lạc bảo họ khôi phục lại hình người rồi lại thử cảm ứng một lần nữa, vẫn là kết luận giống hệt như vậy.
Trên quang não của cậu còn có tài liệu do Văn Dực Lâm gửi đến về mấy người này.
Kết hợp với tài liệu, đối chiếu với kết quả cảm ứng của cậu, không có sai lệch gì lớn.
Điều này chứng tỏ, dù là người thức tỉnh hình thái thực vật thì cũng giống như nhau, nhiều nhất chỉ là khác biệt về hình thái thiên phú mà thôi.
Nhìn theo Tống Hiên và Quý Minh đưa người rời đi, Minh Lạc ngồi đó suy tư.
Nếu cảm ứng không có sự khác biệt, cũng có nghĩa là kết quả mà cậu cảm ứng được trên người Hoàng hậu sẽ không sai.
"Tinh" một tiếng, tin nhắn quang não cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh Lạc.
Là tin nhắn của Lê Nguyên Thanh.
Lê Nguyên Thanh: [Tôi đến rồi, cậu đang làm gì vậy?]
Minh Lạc liền kể chuyện của Hoàng hậu Tạ Vi cho hắn nghe.
Trong mắt Minh Lạc, Lê Nguyên Thanh khác với Đại Văn và Tiểu Văn.
Hai cha con họ có quan hệ với Hoàng hậu Tạ Vi, còn Lê Nguyên Thanh thì không. Lê Nguyên Thanh chắc chắn có thể nhìn nhận chuyện này một cách lý trí hơn.
Minh Lạc: [Tôi vừa mới thử nghiệm trên những người thức tỉnh hình thái thực vật khác. Nếu năng lực cảm ứng của tôi không xảy ra vấn đề thì chắc chắn là bà ấy có vấn đề.]
Nói đến đây, Minh Lạc dừng lại một chút, hỏi: [Anh có tin tôi không?]
Lê Nguyên Thanh: [Tin.]
Lúc này trên mặt Minh Lạc mới lộ ra nụ cười: [Đáng tiếc người thức tỉnh hình thái thực vật quá ít, tôi không thể so sánh rõ ràng hơn được.]
Lê Nguyên Thanh: [Còn nhớ kế hoạch của chúng ta không?]
Minh Lạc hỏi: [Kế hoạch toàn quân phản bội sao?]
Lê Nguyên Thanh: [Đúng.]
Minh Lạc nói: [Hai chuyện này có liên quan gì sao?]
Lê Nguyên Thanh: [Rất trùng hợp.]
Lê Nguyên Thanh: [Liên Bang có nhiều người thức tỉnh hình thái thực vật và vật vô tri nhất.]
Minh Lạc kinh ngạc: [Không thể nào?]
Lê Nguyên Thanh: [Tỷ lệ thức tỉnh của họ thấp, khó khăn lắm mới có một người thức tỉnh, nhưng đa phần lại là loại thực vật có sức chiến đấu rất kém.]
Lê Nguyên Thanh: [Cho nên họ một lòng phát triển sinh mệnh máy móc, buông bỏ chuyện thức tỉnh thiên phú.]
Minh Lạc nói: [Chờ tôi.]
Lê Nguyên Thanh cười một cái. Suy nghĩ một chút, lại nhớ đến việc thiếu niên rất thích bản thể của hấn.
Lê Nguyên Thanh chịu đựng sự xấu hổ, lấy bức ảnh tiểu nhân ngư đã xin lại từ quang não của thiếu niên, chỉnh sửa một chút thành meme rồi gửi cho Minh Lạc.
Lê Nguyên Thanh: [Tiểu nhân ngư ngoan ngoãn ngồi chờ.JPG]
Minh Lạc ngay lập tức bị sự dễ thương này đánh gục: [Đáng yêu quá!]
Minh Lạc: [Hôn hôn.JPG] [Hôn hôn.JPG]
Gửi liền mấy biểu tượng cảm xúc hôn hôn.
Lê Nguyên Thanh thỏa mãn chụp màn hình lưu lại… Có bản thể như vậy cũng không phải là chuyện xấu gì.
---
Văn Dực Lâm kiểm kê quân số xong liền trở về hoàng cung một chuyến, chuẩn bị từ biệt cha mẹ.
Nhưng hắn không gặp được Tạ Văn, chỉ gặp được mẹ.
Tạ Vi hỏi: “Cha con bảo con đưa những người nào vào cung vậy??”
Văn Dực Lâm không giấu giếm: “Không có gì, chỉ là một số người thức tỉnh hình thái thiên phú thực vật thôi, là tiểu thiếu gia muốn tìm hiểu một chút.”
Tạ Vi gật đầu: “Cha con đang ở thư phòng, con qua đó đi.”
***
Lời tác giả:
Lê Nguyên Thanh: Bất kể là hình thái nào, có thể theo đuổi được vợ đều là hình thái tốt!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận