Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai

Chương 40

Ngày cập nhật : 2026-05-13 17:22:03

Minh Lạc chỉ mới ôm “gối ôm” tiểu nhân ngư lạnh lùng ngủ được ba ngày. Vậy mà tiểu nhân ngư vừa đi, cậu đã cảm thấy hơi khó ngủ.

Cậu dứt khoát không ngủ nữa, lên mạng đặt làm một chiếc gối ôm thật dựa trên bức ảnh tiểu nhân ngư đã làm mờ, sau đó vào khoang thực tế ảo luyện tập robot.

Vừa online, Minh Lạc liền nhận được tin nhắn của Bạch Lâm.

Bạch Lâm: [Tiểu Lạc, mấy ngày nay cậu không đến trường, bị ốm à?]

Bạch Lâm: [Hỏi học trưởng Đại Ngọ, anh ấy chỉ nói cậu có việc.]

Bạch Lâm: [Cậu biết chưa? Nhà họ Minh phá sản rồi.]

Minh Lạc hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh đã hiểu ra: [Chuyện xảy ra khi nào vậy?]

Bạch Lâm: [Trong hai ngày nay thôi, Minh Nghị cũng đã nghỉ học hai ngày liên tiếp rồi.]

Bạch Lâm: [Nghe nói là đắc tội với một vị đại lão lợi hại nào đó, vị đại lão đó tức giận liền khiến nhà họ Minh phá sản.]

Minh Lạc: [Ừm, chuyện đó cũng không liên quan đến tớ.]

Bạch Lâm cảm thán: [Lúc trước vì khối gia sản đó, Minh Nghị và mẹ hắn còn thường xuyên lén lút gài bẫy cậu, không ngờ bây giờ nhà họ Minh lại phá sản.]

Bạch Lâm: [Nếu ngay từ đầu cha cậu chia gia sản cho cậu thì chắc cũng sẽ không đến nỗi phá sản.]

Bây giờ cậu ta đã biết Tiểu Lạc vẫn luôn ở trong hoàng cung, phía sau còn có bệ hạ chăm sóc.

Nếu gia sản này nằm trong tay Tiểu Lạc, ai dám làm cho nhà họ Minh phá sản chứ.

Chỉ có thể nói là đáng đời!

Minh Lạc: [Tớ không muốn đồ của nhà họ Minh.]

Thực tế không phải là Minh Lạc không muốn, mà là sau này cậu đã xem qua bức thư tuyệt mệnh mà cậu nhóc đó gửi cho mọi người khi tự tử. Trên đó cũng viết rằng hy vọng kiếp sau sẽ không bao giờ dính líu đến gia đình này nữa.

Đã không muốn dính líu thì tất nhiên cũng sẽ không cần những gia sản đó.

Bạch Lâm: [Ừm ừm, không nói chuyện này nữa. Cậu lên mạng để luyện tập robot à? Muốn tớ tập cùng không?]

Minh Lạc: [Được.]

Học sinh có hình thái thiên phú trong thời gian huấn luyện kín phải học tất cả mọi thứ, tất nhiên cũng phải học cả robot.

Cậu ta tự nhận sau hai tháng huấn luyện ma quỷ, kỹ thuật chắc chắn cũng không tệ.

Trước khi lên robot, Bạch Lâm còn hỏi Minh Lạc: “Trước đây trong bài kiểm tra thực hành, hình như cậu đạt điểm cao nhất lớp đúng không? Là bản đồ mô phỏng à? Vậy cậu có biết đối kháng không?”

Minh Lạc nói: “Đối kháng thì tớ đánh với robot AI.”

Bạch Lâm lập tức hiểu ra, an ủi cậu: “Robot AI sẽ khá cứng nhắc, nhưng cậu yên tâm, tớ sẽ dạy cậu! Trong lúc huấn luyện tớ học được rất nhiều đấy!”

Minh Lạc nở nụ cười: “Được thôi.”

Hai người lên robot. Ban đầu Bạch Lâm còn cẩn thận thăm dò, sợ mình dùng sức quá mạnh sẽ vô tình làm Tiểu Lạc sợ.

Kết quả Minh Lạc vừa lên đã tung ra một loạt đòn tấn công dữ dội, đánh cho Bạch Lâm không còn sức phản kháng.

Hai phút sau, robot của Bạch Lâm báo hỏng.

Bạch Lâm: “??”

Bạch Lâm vẻ mặt nghi ngờ nhân sinh: “Cậu không phải chỉ đánh với robot AI thôi sao?”

Minh Lạc gật đầu: “Đúng vậy, vẫn luôn đánh với robot AI mà.”

Bạch Lâm: “Vậy sao cậu lại biết…”

Cậu ta chính là người đã trải qua hai tháng huấn luyện ma quỷ đấy!

Minh Lạc nhớ ra: “À, có người đã dạy tớ.”

Những gì Lê Nguyên Thanh dạy đều là những kỹ năng dùng trong thực chiến.

Bạch Lâm đương nhiên coi người này là huấn luyện viên do bệ hạ mời đến.

Cậu ta cảm thấy hơi tuyệt vọng, một người có hình thái thiên phú như cậu ta mà lại không đánh lại được Tiểu Lạc!

Bạch Lâm không còn kiêu ngạo nữa.

Cậu ta lặng lẽ bò dậy: “…Lại lần nữa.”

Hai người đánh sáu ván, Bạch Lâm thua cả sáu ván.

Cậu ta tuyệt vọng phát hiện ra, cho dù Tiểu Lạc không có hình thái thiên phú thì vẫn có thể "bán hành" cho cậu ta như thường.

Bạch Lâm bị đả kích, hỏi: “Huấn luyện viên dạy cậu là ai vậy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=40]

Tớ có thể đi theo học cùng được không?”

Nếu không thì thật sự rất mất mặt!

Đêm nay Minh Lạc mất ngủ bởi vì không ngủ được, nghe Bạch Lâm hỏi vậy, cậu động lòng, nói: “Để tớ hỏi anh ấy giúp cậu.”

Nói rồi liền gửi tin nhắn cho Lê Nguyên Thanh.

Cũng không phải là cậu chủ động muốn tìm đâu nhé, là hỏi giúp Bạch Lâm thôi!

Mất ngủ vì không được ôm chiến sĩ Thú Vương ngủ, chuyện này nghe có vẻ rất kỳ quái…

Minh Lạc xụ mặt, thầm nghĩ: Có phải là quá tổn hại đến uy nghiêm của Tư Tế không?

Tổn hại hay không thì không biết, nhưng tin nhắn thì đã gửi đi rồi.

Lê Nguyên Thanh vẫn trả lời ngay lập tức: [Có thể.]

Sau đó lại hỏi: [Sao cậu vẫn chưa ngủ?]

Minh Lạc: [Sắp ngủ rồi.]

Minh Lạc: [Anh cũng chưa ngủ mà.]

Lê Nguyên Thanh: [Thời gian ở tinh vực bên ngoài không giống nhau.]

Minh Lạc: [Hình như tôi chưa từng đi đến tinh vực bên ngoài.]

Lê Nguyên Thanh: [Muốn đi không?]

Minh Lạc: [Ừm ừm.]

Lê Nguyên Thanh: [Sau này sẽ đưa cậu đi.]

Minh Lạc: [Được.]

Trò chuyện thêm vài câu nữa, Lê Nguyên Thanh liền giục Minh Lạc đi ngủ.

Cũng không biết là do vừa nãy luyện tập robot với Bạch Lâm quá lâu, hay là vì lý do nào khác, lúc này Minh Lạc bắt đầu thấy buồn ngủ.

Sau khi nói với Bạch Lâm hai câu, cậu trực tiếp offline đi ngủ.

Một đêm không mộng mị, ngủ đặc biệt ngon, thật kỳ lạ!

Mà khi Lê Nguyên Thanh vừa đi, ngay sau đó tin tức về việc tộc Hải Yêu và Liên Bang đánh nhau bắt đầu tràn ngập trên Tinh Võng.

"Lại bắt đầu rồi, chiến trường tinh tế mới cân bằng được vài chục năm, cục diện lại sắp bị phá vỡ sao?"

"Tộc Hải Yêu thật sự không chịu nghỉ ngơi chút nào. Trước kia đánh nhau với Đế quốc chúng ta, mới đình chiến được bao lâu đâu, giờ lại gây sự với Liên Bang."

"Tôi có dự cảm không lành cả nhà ơi. Nếu lần này tộc Hải Yêu thắng thì Đế quốc chúng ta chẳng phải sẽ nguy hiểm sao!"

"Lầu trên +1, trước kia có nguyên soái Lê, phòng tuyến chiến trường tinh tế không ai có thể vượt qua, bây giờ nguyên soái đã..."

"Tuy Đại hoàng tử đã tiếp quản quân đoàn đệ nhất, nhưng hình như vẫn luôn ở Đế Đô Tinh? Hiện tại chiến trường tinh tế là do quân đoàn nào phụ trách?"

Người dân Đế quốc đều biết người phụ trách hiện tại của quân đoàn đệ nhất là Đại hoàng tử Văn Dực Lâm. Nhưng nhìn thái độ của hoàng thất đối với Văn Dực Lâm thì Đại hoàng tử sớm muộn gì cũng sẽ đăng cơ.

Vì vậy thái độ của mọi người đối với Văn Dực Lâm cũng là coi trọng thân phận hoàng tử trước, sau đó mới là Quân đoàn trưởng.

Tuy thời gian đầu Đại hoàng tử vẫn luôn ở tiền tuyến cùng với Lê Nguyên Thanh, nhưng đó cũng là chuyện của rất nhiều năm trước. Bây giờ Đại hoàng tử sống trong nhung lụa liệu có thật sự còn ổn không?

Luôn có một số gián điệp của nước khác hoặc những con rệp luôn sống ở cống ngầm, thích dẫn dắt dư luận vào lúc này, không ngừng rêu rao rằng Đại hoàng tử làm hoàng đế thì còn được, chứ ra chiến trường thì chắc chắn không được, vân vân.

Nhìn thấy những lời này, Văn Dực Lâm lại không có ý kiến gì.

Trước đó khi họ nghĩ rằng Lê Nguyên Thanh đã chết, hoàng thất đã có ý định tạo thế cho hắn. Sau một đợt tạo thế, tuy vẫn còn người không tin tưởng nhưng sẽ không giống như hiện tại, dễ dàng bị người khác dắt mũi như vậy.

Lý do Văn Dực Lâm vẫn luôn ở Đế Đô Tinh chẳng phải là để chờ Lê Nguyên Thanh trở về để nhường lại vị trí sao.

Vì vậy hắn chụp màn hình tất cả những bình luận mắng chửi mình, gửi cho Lê Nguyên Thanh: [Người anh em, nhìn xem tôi phải gánh chịu bao nhiêu vì anh, anh định khi nào trở về?]

Lê Nguyên Thanh: [Hiện tại anh làm rất tốt.]

Văn Dực Lâm: [Thôi đừng! Tôi không muốn làm Quân đoàn trưởng đâu, quá mệt mỏi, thật không biết trước kia anh chịu đựng kiểu gì.]

Văn Dực Lâm: [Cái gì cũng phải biết, đầu tôi sắp hói rồi đây này.]

Văn Dực Lâm: [Đại quân của tộc Hải Yêu chắc là đi hết rồi nhỉ? Anh trở về lúc này là vừa đẹp.]

Lê Nguyên Thanh không trả lời trực tiếp: [Còn chút việc.]

Văn Dực Lâm và Lê Nguyên Thanh có thể coi là cùng nhau lớn lên, là người hiểu đối phương nhất ngoài người nhà.

Nếu nói lần đầu tiên hỏi Lê Nguyên Thanh khi nào về, hắn không trả lời trực tiếp thì còn có thể hiểu là thật sự có việc.

Liên tiếp mấy lần hỏi đều nhận được câu trả lời như vậy, Văn Dực Lâm không thể không suy nghĩ nhiều hơn một chút.

Não hắn nhanh chóng hoạt động, thật sự không hiểu anh em có việc gì ở tộc Hải Yêu mà cứ trì hoãn mãi không về.

Phải biết đối phương đã từng coi quân đoàn đệ nhất là nhà, nếu không phải mắc chứng hỏng gen thì cũng sẽ không rời đi.

Nhắc mới nhớ, chứng hỏng gen của đối phương rốt cuộc đã khỏi như thế nào, cũng không giải thích lý do cụ thể, đây chính là bệnh nan y mà!

Trí tưởng tượng của Văn Dực Lâm từ trước đến nay rất phong phú. Nghĩ đến chứng hỏng gen, lại nghĩ đến tộc Hải Yêu nơi Lê Nguyên Thanh đang ở.

Tộc Hải Yêu là nơi nào chứ?

Là nơi thích dung hợp những loại gen kỳ quái nhất!

Chẳng lẽ bệnh của Nguyên Thanh được chữa khỏi bằng cách đó?

Hắn không trở lại... chẳng lẽ là bị tộc Hải Yêu cưỡng ép dung hợp gen gì đó?

Văn Dực Lâm lập tức kinh hãi, lại nghĩ đến bộ dạng kỳ quái của tộc Hải Yêu... Trong đầu hắn lập tức hiện ra hình ảnh Lê Nguyên Thanh mọc đầy xúc tu khắp người.

Cả người hắn rùng mình một cái, không dám nghĩ tiếp nữa!

Sau đó hắn bắt đầu cảm thấy hơi đau khổ, người anh em của hắn thật sự là số phận trắc trở.

Văn Dực Lâm: [...Anh sống thật không dễ dàng.]

Lê Nguyên Thanh: [?]

Văn Dực Lâm muốn hỏi, lại sợ hỏi nhiều sẽ chạm vào nỗi đau của huynh đệ, liền đổi chủ đề: [Đúng rồi, quên nói với anh, cha quyết định tạm thời hợp tác với tộc Hải Yêu, cùng nhau xử lý Liên Bang.]

Lê Nguyên Thanh đã sớm biết chuyện này. Với tư cách là tộc trưởng mới của tộc Hải Yêu, chuyện này là do hắn trực tiếp làm việc với Tạ Văn.

Ngay từ khi hắn còn là thượng tướng của Đế quốc, Đế quốc đã có ý định xử lý Liên Bang.

Nhưng lúc đó có tộc Hải Yêu rình rập như hổ rình mồi, khắp nơi trong tinh tế đều ở trạng thái cân bằng. Nếu Đế quốc động thủ thì còn phải đề phòng người của các tinh vực khác.

Các tinh vực khác tất nhiên cũng ở trong tình trạng giống Đế quốc.

Vì vậy ai cũng muốn động thủ, nhưng cũng không ai dám động thủ.

Văn Dực Lâm: [Tôi sẽ dẫn quân đoàn đệ nhất bí mật đi hỗ trợ.]

Lê Nguyên Thanh: [Anh đích thân đi sao?]

Văn Dực Lâm: [Đúng vậy, cho nên dù anh có trở về thì chắc trong thời gian ngắn này cũng không gặp được tôi đâu.]

Văn Dực Lâm vốn không muốn đích thân dẫn quân, nhưng hắn cũng biết quân đoàn đệ nhất nghỉ ngơi quá lâu không phải là chuyện tốt.

Quan trọng nhất là có thể kiếm chút lợi lộc.

Đế quốc của họ hiện tại thiếu cái gì nhất?

Là tiền!

Mà Liên Bang vẫn luôn chiếm cứ nhiều hành tinh tài nguyên như vậy. Hiện tại có tộc Hải Yêu đánh nghi binh ở phía trước, họ không nhân cơ hội kiếm một khoản thì còn đợi đến khi nào?

Tạ Văn chưa bao giờ nuông chiều con trai. Văn Dực Lâm dám xông pha, dám làm, ông luôn ủng hộ.

Kể từ khi Văn Dực Lâm thừa kế truyền thừa hoàn chỉnh, hắn cũng chưa từng sử dụng, lần này vừa hay để hắn rèn luyện.

Lê Nguyên Thanh: [Hôm nay anh rảnh rỗi thật đấy.]

Hôm nay Văn Dực Lâm quả thực rảnh rỗi hơn một chút, không chỉ vì sắp xuất phát, mà còn vì hắn có chuyện quan trọng hơn.

Văn Dực Lâm: [Tôi đến đón mẹ tôi!]

Lê Nguyên Thanh: [Hoàng hậu đã trở lại sao?]

Văn Dực Lâm: [Đúng vậy! Bà ấy đi du lịch vũ trụ hơn nửa năm, cuối cùng cũng đã trở lại! Nếu không trở lại thì chẳng ai quản được cha tôi!]

Văn Dực Lâm: [Toàn ngược đãi tôi thôi.]

Văn Dực Lâm: [Không nói nữa, mẹ xuống phi thuyền rồi, tôi đi đón bà ấy đây!]

Lê Nguyên Thanh: [Ừm.]

Văn Dực Lâm nhanh chóng đón được Hoàng hậu, vui vẻ đưa bà về cung, trên đường đi còn kể chuyện của Minh Lạc cho Hoàng hậu nghe.

Tạ Văn đã nói trước với Minh Lạc rằng hôm nay Hoàng hậu sẽ trở về, cho nên ngày hôm nay Minh Lạc cũng không ra khỏi cung.

Đợi đến gần trưa, Văn Dực Lâm cuối cùng cũng đưa Hoàng hậu về.

Hoàng hậu tên là Tạ Vi. Giống như những tiểu thư quý tộc khác, dung mạo của Hoàng hậu rất sang quý, cử chỉ lời nói cũng tự nhiên phóng khoáng. Khi nhìn thấy Minh Lạc, Hoàng hậu Tạ Vi mỉm cười đưa tay ra: “Xin chào, gọi ngài là tổ tông thì hơi kỳ cục, tôi gọi ngài là tiểu thiếu gia theo bọn họ nhé, ngài không ngại chứ?”

Minh Lạc cười lắc đầu, đưa tay ra bắt tay bà: “Không đâu, Đại Văn cũng thường xuyên nhắc đến bà với tôi.”

Tuy nhiên, khi hai bàn tay nắm lấy nhau, Minh Lạc lại đột nhiên nhíu mày.

Một luồng hơi thở lạnh lẽo, thậm chí tràn ngập âm khí hiện lên phía sau Hoàng hậu theo cái bắt tay của hai người.

Bình Luận

0 Thảo luận