Sáng / Tối
Văn Dực Lâm cũng không nán lại quá lâu, lúc chào tạm biệt mẹ cũng vậy.
Nói xong chuyện, hắn vội vàng rời đi.
Chí nam nhi ở bốn phương, Hoàng hậu Tạ Vi chưa bao giờ ngăn cản con mình làm bất cứ việc gì. Sau khi Văn Dực Lâm đưa ra quyết định, bà chỉ dặn dò một câu: “Chú ý an toàn.”
Văn Dực Lâm và quân đoàn đệ nhất không rời khỏi biên giới một cách rầm rộ mà đi trong lặng lẽ.
Tộc Hải Yêu tấn công, Liên Bang không hề hoảng sợ.
Đâu phải chưa từng đánh nhau với tộc Hải Yêu. Trong số những hành tinh tài nguyên mà Liên Bang chiếm giữ, có cái nào mà không phải do trước kia cướp được đâu?
Nói khó nghe một chút, năm đó tộc Hải Yêu phải di cư đến tinh vực Thâm Hải cũng có một phần công lao của Liên Bang. Vì không muốn để chủng tộc điên rồ như tộc Hải Yêu ở lại tinh vực trung tâm, nên Liên Bang đã cùng người của các tinh vực khác ép tộc Hải Yêu phải rời đi.
Nhưng không ngờ Liên Bang bỗng nhiên lại biết tin Đế quốc và tộc Hải Yêu liên thủ.
Hai tinh vực lớn liên thủ, lại còn là hai tinh vực lớn ít có khả năng liên thủ nhất, Liên Bang không thể tiếp tục kiêu ngạo mà coi thường được nữa.
Liên Bang bắt đầu tự cứu mình.
Sự thù địch giữa Đế quốc và tộc Hải Yêu không phải bắt đầu từ khi Cá voi xanh lên ngôi, mà thậm chí còn sớm hơn thế.
Lúc đó không thể thiếu việc Liên Bang đổ thêm dầu vào lửa.
Sau khi Cá voi xanh lên ngôi, mục tiêu lại càng rõ ràng hơn.
Liên Bang muốn dùng lại chiêu cũ, không để cho Đế quốc và tộc Hải Yêu có thể hợp tác vui vẻ.
Họ vừa phái người đàm phán với tộc Hải Yêu, vừa ngấm ngầm ngăn cản Đế quốc và tộc Hải Yêu hội hợp.
Không ngờ họ thật sự chặn được một chiếc phi thuyền tiếp tế của Đế quốc.
Điều khiến họ bất ngờ hơn là trên chiếc phi thuyền tiếp tế này còn có một người mà Liên Bang không tưởng tượng nổi.
“Ngươi nói thật chứ? Thật sự là Tư Tế của Đế quốc sao?”
“Là hắn! Hắn được bí mật phái đi trước. Để không gây sự chú ý nên mới ở trên thuyền tiếp tế.”
“Ta nghi ngờ có bẫy, sao Đế quốc lại để Tư Tế rời khỏi Đế Đô Tinh của họ chứ?”
“Là do tướng lĩnh lần này của Đế quốc là Đại hoàng tử điện hạ của họ. Nghe nói vị Tư Tế này còn có thể chữa trị cho người thức tỉnh hình thái thiên phú bị thương nặng. Hoàng đế Đế quốc lo lắng Đại hoàng tử bị thương trên chiến trường.”
Nhưng cũng vì để không gây sự chú ý, vị Tư Tế này đã bí mật xuất phát cùng thuyền tiếp tế. Giới thượng tầng của Đế quốc thậm chí còn không biết Hoàng đế Đế quốc vì lo cho con trai mà đưa Tư Tế đến bên cạnh Đại hoàng tử.
Nhưng với tư cách là tướng lĩnh của Liên Bang, tướng quân Mạc Nhĩ Đức vẫn giữ thái độ nghi ngờ và cảnh giác: “Một nhân vật quan trọng đối với Đế quốc như vậy lại dễ dàng rơi vào tay chúng ta… Chẳng lẽ là cố ý? Bên cạnh Tư Tế này có hộ vệ không?”
“Có.” Binh lính nói: “Sau khi chặn được thuyền tiếp tế, chúng tôi đã bắt được tên Tư Tế này ngay lập tức, bên cạnh tên Tư Tế này có rất nhiều người bảo vệ.”
“Vậy những người bảo vệ hắn đâu?”
“Chết cả rồi, trung tướng Đạt Mông đã bắn nát những hộ vệ đó thành một đống bùn và máu loãng.”
Lúc này Mạc Nhĩ Đức mới hơi yên tâm một chút.
Có nhiều hộ vệ bảo vệ như vậy chứng tỏ họ thực sự coi trọng Tư Tế.
Và nếu đã coi trọng Tư Tế như vậy thì chắc là không đến mức cố ý để “Tư Tế” mạo hiểm như thế.
“Tướng quân yên tâm.” Binh lính chần chừ một lát, nói: “Tư Tế này… chúng tôi đã kiểm tra rồi, hắn rất yếu.”
Mạc Nhĩ Đức đích thân đi gặp vị Tư Tế kia.
Đến khi thật sự nhìn thấy vị Tư Tế kia, hắn mới hiểu tại sao lại nói Tư Tế rất yếu.
Một thiếu niên môi hồng răng trắng, thân hình gầy yếu, mỏng manh.
Đó chỉ là một thiếu niên vừa mới thành niên, giờ phút này đang co ro trong góc, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
Cậu có ngoại hình tinh xảo, xinh đẹp như vậy, nhưng lại yếu ớt giống như búp bê Tây Dương.
“Tít tít tít.”
Máy quét kiểm tra của Liên Bang quét ra sức chiến đấu và tất cả các chỉ số cơ thể của thiếu niên.
[- Thể chất: F.
- Sức bật cơ bắp: 0.1
- Tiềm năng: 0.1
- Tốc độ: 1
- Hình thái thiên phú: Không
…]
Càng đọc xuống dưới, sắc mặt Mạc Nhĩ Đức càng kỳ quái.
Hắn đã từng thấy người yếu về mọi mặt, nhưng yếu đến mức này thì đúng là lần đầu tiên mới thấy.
“Tướng quân, đây là màng dịch dung lấy xuống từ mặt hắn.” Một binh lính còn đưa lên một chiếc mặt nạ giả.
Mạc Nhĩ Đức cầm lấy mặt nạ xem xét, trong lòng lập tức hiểu rõ.
Thực tế, không cần xem những số liệu này, chỉ cần nhìn thiếu niên đang co ro trong góc kia, Mạc Nhĩ Đức cũng không cảm nhận được chút nguy hiểm nào từ cậu.
Tuy nhiên có những số liệu này thì chứng tỏ hắn cũng không nhìn lầm.
Thiếu niên quả thực yếu ớt, vô hại như chú cừu non. Chính vì yếu nên mới cần dùng màng dịch dung để ngụy trang, mới cần nhiều người bảo vệ, mới cần hành động bí mật.
Điều khiến người ta khó tin là, một thiếu niên vô hại như vậy thế mà lại là Tư Tế gây xôn xao trên Tinh Võng của Đế quốc.
Rốt cuộc cậu ta làm thế nào để giúp người khác thức tỉnh?
Mạc Nhĩ Đức kéo ghế ngồi xuống trước mặt thiếu niên, từ trên cao nhìn xuống đối phương: “Cậu không cần sợ hãi như vậy.”
Thiếu niên sợ hãi liếc nhìn hắn một cái, mím môi không nói gì.
Giọng điệu của Mạc Nhĩ Đức ôn hòa hơn một chút, nói: “Cậu chính là vị Tư Tế kia của Đế quốc đúng không?”
Thiếu niên không chút do dự lắc đầu, phủ nhận: “Tôi không phải!”
Như thể nếu phủ nhận chậm thì sẽ bị coi là Tư Tế vậy.
Thế nhưng cậu càng vội vàng phủ nhận như vậy lại càng khiến người ta nghi ngờ tính chân thực.
Vì vậy Mạc Nhĩ Đức ngược lại không vội, hắn thong thả nói: “Cậu yên tâm, chúng tôi sẽ không làm khó cậu. Ngược lại, Liên Bang chúng tôi vẫn luôn rất muốn mời Tư Tế đến Liên Bang làm khách, chỉ là chưa có cơ hội. Nhưng Đế quốc các cậu có câu ngạn ngữ là "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ", cho nên hôm nay chúng ta là có duyên gặp gỡ, cậu nói có đúng không?”
Thiếu niên vẫn không nói gì.
Mạc Nhĩ Đức nói: “Liên Bang cũng là di cư từ Trái Đất cổ ra, nói ra thì thực chất chúng ta cũng là người một nhà. Chỉ cần cậu đồng ý, dù ở Đế quốc hay ở Liên Bang, đãi ngộ nhận được đều như nhau. Cho nên cậu không cần sợ hãi, ở đây không ai làm hại cậu đâu.”
Trong đôi mắt sáng của thiếu niên cuối cùng cũng lộ ra chút do dự.
Mạc Nhĩ Đức cũng không nghĩ sẽ thuyết phục được Tư Tế ngay trong một lần. Hắn nói vài câu rồi vẫy tay gọi cấp dưới lại, dặn dò: “Đưa Tư Tế xuống nghỉ ngơi cho tốt, phải chăm sóc cẩn thận.”
Sau đó lại nói với thiếu niên: “Cậu có yêu cầu gì cứ việc nói, họ sẽ đáp ứng cậu.”
Thiếu niên dường như cũng không muốn ở mãi chỗ này. Cậu có vẻ cũng hiểu mình không thể trốn thoát nên chậm chạp đứng dậy, không hiểu sao lại mang đến cho người ta cảm giác rất ngoan ngoãn, nghe lời.
Mạc Nhĩ Đức chú ý thấy trên tay cậu còn cầm một vật gì đó, “Đây là?”
Thiếu niên theo phản xạ rụt tay ra sau.
Mạc Nhĩ Đức híp mắt, nếu hắn không nhìn lầm thì thứ cậu cầm trên tay giống như một chiếc tất.
Binh lính tiến lên thì thầm một câu: “Đó là những hộ vệ bị trung tướng Đạt Mông bắn nát thành một đống thịt vụn máu loãng. Cậu ta rất kỳ quái, đã dùng tất như một cái túi nhỏ để đựng chúng.”
Mạc Nhĩ Đức liền hiểu.
Thiếu niên cảm kích những hộ vệ đã chết vì bảo vệ mình nên hốt một nắm thịt nát cất đi, định khi có cơ hội sẽ mang về Đế quốc.
Người Đế quốc luôn là như vậy, thích nói cái gì mà "lá rụng về cội". Dù chết ở đâu cũng phải mang tro cốt về quê hương.
Cho dù không mang được tro cốt về thì mang chút bùn đất từ nơi đã chết về cũng có thể coi là an ủi.
Mạc Nhĩ Đức bỏ điếu thuốc trong miệng xuống: “Vậy tại sao phải dùng tất đựng?”
Binh lính này cũng không hiểu: “Có lẽ cậu ta không có vật dụng gì để đựng?”
Mạc Nhĩ Đức liền nói: “Chuẩn bị cho cậu ta một cái hộp đựng.”
Coi như thực hiện lời hứa sẽ đãi ngộ tốt cho thiếu niên vừa nãy.
Khi họ nói những lời này cũng không tránh mặt thiếu niên.
Thiếu niên trước sau vẫn cúi đầu đứng đó, trông không có bất kỳ khả năng phản kháng nào, chỉ có bàn tay đang nắm chặt chiếc tất.
Tại sao dùng cái này đựng ư?
Bởi vì chỉ có cái này thì Tiểu Lục mới không nuốt thôi.
Binh lính đưa thiếu niên đi xuống.
Mạc Nhĩ Đức còn chú ý thấy trên người thiếu niên đeo vài vật trang trí hình thú nhỏ rất đáng yêu.
Mạc Nhĩ Đức cười: “Quả nhiên vẫn là một đứa trẻ ngây thơ đáng yêu.”
Như vậy cũng tốt, càng ngây thơ đơn thuần thì càng dễ kiểm soát.
Thiếu niên được đưa đến một căn phòng.
Dường như để cậu yên tâm, phòng của cậu rất lớn, hơn nữa không có người ở lại trong phòng giám sát cậu, chỉ có người canh gác bên ngoài.
Đương nhiên, đây cũng là sự tự tin của đám Mạc Nhĩ Đức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=42]
Thiếu niên "yếu ớt" như vậy tuyệt đối không thể rời khỏi chiến hạm này.
Hơn nữa căn phòng này cũng có camera giám sát.
Thông qua camera giám sát, Mạc Nhĩ Đức có thể thấy thiếu niên sau khi vào phòng liền thả lỏng.
Cậu ngồi trên giường, trước tiên cẩn thận đặt túi "đất" nhỏ trên tay xuống mép giường.
Sau đó cậu lại tháo từng vật trang trí nhỏ trên người xuống một cách nhẹ nhàng, đặt ở đầu giường.
Làm xong những việc này, cậu ngồi ở đầu giường, nhìn một trong những vật trang trí hình thú đó, miệng đóng mở nói gì đó.
Tinh tế có ngôn ngữ chung, ngoài ngôn ngữ chung còn có ngôn ngữ riêng của từng tinh vực.
Mạc Nhĩ Đức nghe không hiểu thiếu niên đang nói gì, chỉ nghĩ cậu đang nói tiếng bản địa của Đế quốc.
Nghe nói đó là tiếng Hán được truyền thừa từ rất xa xưa, vô cùng uyên thâm.
Mạc Nhĩ Đức chỉ biết một chút, nhưng hắn lại nghe không hiểu thiếu niên rốt cuộc đang nói gì.
Tuy nhiên hành động lầm bầm lầu bầu với đồ chơi này, trong mắt Mạc Nhĩ Đức chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển của trẻ con.
“Có lẽ cậu ta cần được an ủi một chút.”
Và sự bầu bạn của những món đồ chơi này có thể mang lại sự an ủi đó cho cậu.
Khi còn nhỏ họ cũng như vậy, sẽ ngủ cùng đồ chơi, chơi trò chơi cùng đồ chơi, cho dù đồ chơi không có bất kỳ phản ứng nào, không phải sao?
Sau khi xác nhận lại lần nữa thiếu niên vô hại, Mạc Nhĩ Đức liền bảo cấp dưới trông chừng, còn hắn thì đi điều tra động tĩnh của Đế quốc.
Trong phòng.
Minh Lạc nói với các vật trang trí nhỏ: “Dọc đường đi mọi người cũng vất vả rồi, đặc biệt là Tiểu Lục, bây giờ đều có thể nghỉ ngơi một chút rồi.”
Nhện nhỏ lập tức bò về phía giường đầu tiên, ý bảo mình muốn ngủ bên cạnh Tư Tế để bảo vệ cậu.
Đây là đang ở trong hang ổ của địch, không thể không bảo vệ sát sao.
Chỉ là hắn ta còn chưa bò lên giường đã bị phiên bản mini của cự thú viễn cổ đẩy ra, định tự mình lên.
Nhện nhỏ đánh không lại cự thú mini, chỉ có thể ngồi xổm ở đầu giường, thân thể nhỏ bé đáng thương vô cùng tủi thân.
Cự thú viễn cổ giành chiến thắng, kiêu ngạo ngẩng cao đầu, đang định nằm xuống bên gối Minh Lạc thì bị một con rắn nhỏ màu vàng quấn lấy thân thể.
Cơ thể cự thú viễn cổ cứng đờ.
Rắn vàng nhỏ đầu đội vương miện nhìn chằm chằm anh ta.
Sự áp bức về thân phận và địa vị mạnh mẽ khiến Khúc Đại Ngọ không thể không cúi đầu, lặng lẽ nhường lại vị trí vừa chiếm được.
Lúc này rắn vàng nhỏ mới hài lòng.
Nhờ vào việc sau khi thừa kế truyền thừa hoàn chỉnh đã thức tỉnh một phần ký ức truyền thừa, cộng thêm sự nỗ lực chăm chỉ, hắn đã học được ngôn ngữ cổ xưa của lục địa Hoang Nguyên, mở miệng nói: “Tiểu thiếu gia, tuy kế hoạch của chúng ta rất hoàn hảo nhưng vẫn không thể thiếu cảnh giác.”
Trời mới biết hắn đã kinh ngạc đến mức nào khi dẫn quân đoàn đệ nhất rời đi thì lại phát hiện Minh Lạc trên phi thuyền.
Minh Lạc kể cho hắn nghe kế hoạch đã bàn bạc trước với Lê Nguyên Thanh, Văn Dực Lâm tất nhiên là không đồng ý.
Quá nguy hiểm!
Thế nhưng…
Rắn vàng nhỏ: “Diễn xuất của ngài thật sự quá tự nhiên.”
Minh Lạc: “Hả?”
Cậu dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Văn Dực Lâm, rất tự nhiên sao?
Trong mắt thiếu niên mang theo vẻ mờ mịt, đôi mắt trong veo chỉ cần liếc qua cũng khiến lòng người mềm nhũn, tâm tình bình tĩnh.
Văn Dực Lâm: “…”
Được rồi, đây là bẩm sinh.
Cậu chỉ cần dùng ánh mắt này nhìn người khác một chút, ai cũng sẽ tin cậu vô hại đến mức nào!
Căn bản không cần diễn xuất gì cả!
Văn Dực Lâm ho khan một tiếng: “Tóm lại không thể thiếu cảnh giác, tôi canh giữ bên cạnh cậu nhé.”
Minh Lạc từ chối: “Không cần, các anh nằm gần quá tôi sẽ không ngủ được.”
Văn Dực Lâm: “Vậy thì?”
Minh Lạc nói: “Các anh cứ nghỉ ngơi cho tốt là được, tôi sẽ không gặp nguy hiểm đâu.”
Văn Dực Lâm đành phải cùng đám Khúc Đại Ngọ chen chúc ở đầu giường.
Văn Dực Lâm nhịn một lúc, vẫn không nhịn được hỏi: “Sao ngài lại nghĩ đến việc mang Tiểu Lục theo?”
Tiểu Lục chính là cục bùn kia, là người có thiên phú vật vô tri.
Theo lời Tống Hiên, ngày hôm đó tiểu thiếu gia chỉ liếc nhìn hình thái thiên phú của Tiểu Lục một cái là đã rất hứng thú.
Họ luôn dùng hình thái thiên phú của Tiểu Lục làm bẫy rập. Không ngờ tiểu thiếu gia còn có thể dùng hình thái thiên phú của Tiểu Lục làm tro cốt.
Minh Lạc chớp chớp mắt: “Trông rất giống mà.”
Tiểu Lục: “…”
Văn Dực Lâm đau lòng nửa ngày, dứt khoát không hỏi nữa.
Kết quả vừa đứng vững liền thấy Minh Lạc lấy từ trong túi ra một cái… Ủa? Đó là cái gì?
Đuôi cá màu xanh bạc, cơ thể to bằng bàn tay, thân trên là người, thân dưới là đuôi cá.
Cái đuôi đó thật sự quá đẹp, đến mức ngay từ đầu Văn Dực Lâm còn không chú ý đến mặt của tiểu nhân ngư.
Tuy nhiên Minh Lạc cũng không cho người khác xem mặt tiểu nhân ngư, mà ôm tiểu nhân ngư vào lòng rồi nằm xuống.
Văn Dực Lâm còn tinh mắt phát hiện, đuôi của tiểu nhân ngư khẽ quẫy một cái, lặng lẽ quấn lấy ngón tay út của Minh Lạc, tính chiếm hữu mười phần.
Văn Dực Lâm: “???”
Đây là… nhân ngư?
Đây là nhân ngư trong truyền thuyết sao?
Không đúng!
Quan trọng nhất là nhân ngư này biết cử động!
Sau khi có được truyền thừa hoàn chỉnh, cấp bậc tinh thần lực của Văn Dực Lâm cũng thăng cấp.
Hắn cảm nhận rõ ràng rằng con tiểu nhân ngư này cũng là vật trang trí giống như bọn họ!
Cho nên, đây là hình thái thiên phú??
Đây cũng là một người thức tỉnh?
Ở đâu ra một người thức tỉnh thân thiết với Tư Tế như vậy!
Vừa nãy không phải nói bọn họ nằm gần quá thì cậu sẽ không ngủ được sao!
Văn Dực Lâm lập tức như lâm đại địch.
Thứ nhất là lo lắng địa vị chiến sĩ Thú Vương của mình bị đe dọa, thứ hai là lo lắng Tư Tế bị người ta bắt cóc mất.
Hắn vội vàng nhảy lên giường, chui vào trong chăn, ở nơi camera không nhìn thấy mà gửi tin nhắn cho người anh em tốt.
Văn Dực Lâm: [Người anh em, nhiều cái tôi chưa còn nói nhưng anh mà không về nữa thì anh sẽ hối hận đấy.]
Văn Dực Lâm: [Anh còn nhớ Minh Lạc chứ? Lúc trước anh tưởng mình sắp chết nên không dám thích người ta.]
Văn Dực Lâm: [Anh đừng có chối, chúng ta lớn lên cùng nhau, tôi lại không nhìn ra được sao? Nhưng lúc đó tình huống của anh đặc biệt, tôi cũng không tiện nói gì.]
Văn Dực Lâm: [Nhưng bây giờ anh đã còn sống, khoan hãy quan tâm mình biến thành cái dạng gì! Quan trọng nhất là về trước đã! Anh không sợ tiểu thiếu gia bị người khác cướp mất sao!]
Lê Nguyên Thanh đã đợi sẵn từ sớm ở nơi Minh Lạc sẽ đi qua.
Kế hoạch này là hai người đã thương lượng trước, thậm chí không ai phát hiện ra hắn đã lên phi thuyền một cách thần không biết quỷ không hay.
Chỉ có Minh Lạc biết.
Thấy tin nhắn Văn Dực Lâm gửi đến, Lê Nguyên Thanh cười nhẹ.
Hắn nhìn vị trí camera, hơi điều chỉnh tư thế, vùi cả người vào cổ Minh Lạc.
Lê Nguyên Thanh: [Không chối.]
Văn Dực Lâm: [Cho nên là thật sự thích tiểu thiếu gia?]
Lê Nguyên Thanh: [Ừm.]
Văn Dực Lâm: [Vậy anh còn không mau về đi? Tôi phát hiện tiểu thiếu gia đối xử với một người thức tỉnh vô cùng khác biệt!]
Lê Nguyên Thanh: [Thật sao?]
Văn Dực Lâm: [Bây giờ tôi không tiện nói chuyện lắm, tóm lại tôi sẽ giúp anh để mắt tới hắn, nhưng anh nhất định phải mau chóng trở về.]
Văn Dực Lâm: [Cho dù anh… anh có thật sự biến thành bộ dạng kỳ quái thì tôi cũng sẽ không ghét bỏ anh đâu.]
Lê Nguyên Thanh nhìn lời của Văn Dực Lâm, im lặng một lát.
Hắn biết A Lâm sẽ không để ý, điều hắn lo lắng là Đế quốc sẽ khó xử vì thân phận của hắn.
Nhưng hiện tại…
Lê Nguyên Thanh liếc nhìn thiếu niên.
Lê Nguyên Thanh: [Được.]
Lê Nguyên Thanh: [Đợi kế hoạch của Lạc Lạc hoàn thành xong, chúng ta gặp mặt một lần.]
Văn Dực Lâm: [??]
Nguyên Thanh nói vậy là có ý gì?
Chẳng lẽ anh ấy cũng đang ở gần đây sao?
Đáng tiếc Lê Nguyên Thanh không trả lời nữa.
Mọi người đều đang ở dưới mí mắt của camera, có thể cẩn thận thì cố gắng cẩn thận.
Ở đầu bên kia camera.
Binh lính nhìn chằm chằm vào bản ghi hình, thấy thiếu niên ôm búp bê máy móc thông minh ngủ, trong mắt lộ ra vẻ khinh thường.
“Công nghệ của Đế quốc lạc hậu vậy sao? Nhìn mấy con búp bê kia đều không có vẻ gì là thông minh lắm.”
Trong đó có hai con còn ngồi im ở đầu giường không nhúc nhích.
Đồ chơi của trẻ con Liên Bang họ rất linh hoạt. Không chỉ biết kể chuyện cổ tích mà còn biết vỗ lưng ru bé ngủ ngoan.
“Trẻ con Đế quốc thật đáng thương, đến một món đồ chơi thông minh một chút cũng không có. Nếu Tư Tế này chịu ở lại Liên Bang chúng ta…” Hôm nào họ sẽ tặng cậu mấy con thông minh hơn, để cho họ thấy công nghệ của Liên Bang!
Minh Lạc ở trên phi thuyền của Liên Bang mấy ngày.
Mấy ngày nay cậu ngoan ngoãn ăn cơm, không chạy không quậy phá, Liên Bang dần dần hoàn toàn tin tưởng cậu vô hại.
Cùng lúc đó, tướng quân Mạc Nhĩ Đức còn tra ra được, không biết bên phía Đế quốc bị mất “đồ vật quan trọng” gì mà lại đang bí mật tìm kiếm.
Vốn là bí mật tìm kiếm, kết quả tìm mấy ngày vẫn không có tung tích, động thái của người bên phía Đế quốc dần dần lớn hơn.
Hành động này đã bị Liên Bang phát hiện.
Họ thầm nghĩ Đế quốc quả nhiên sốt ruột! Không cần phải nói, người họ tìm chắc chắn là Tư Tế.
Bởi vì Tư Tế mất tích chưa tìm được nên tạm thời người của Đế quốc vẫn chưa hội hợp với tộc Hải Yêu.
Liên Bang nhân cơ hội này, phát động đợt tấn công đầu tiên vào tộc Hải Yêu.
Tộc Hải Yêu không chỉ là đám người điên mà đánh nhau cũng điên, lao vào như không muốn sống.
Điều này tất nhiên vẫn là do họ có nhiều kỹ năng thiên phú, trong đó phần lớn tộc Hải Yêu đều dung hợp gen tái sinh của quái vật bạch tuộc.
Nói cách khác, cho dù họ bị đứt tay đứt chân thì vẫn có thể tái sinh.
Liên Bang cũng có ưu thế của Liên Bang, cơ thể họ dung hợp với máy móc, máy móc hỏng cũng có thể sửa lại.
Chỉ là tốc độ sửa chữa này rốt cuộc không sánh bằng tốc độ tái sinh của tộc Hải Yêu, đặc biệt là khi Liên Bang còn phải đề phòng Đế quốc đánh lén.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tuy không thua nhưng cũng không thắng, đánh nhau đến mức mệt tâm.
Con mẹ nó, tộc Hải Yêu thật sự có quá nhiều kỹ năng thiên phú!
Nhà dột còn gặp mưa suốt đêm, ngay lúc chiến cục đang giằng co, Mạc Nhĩ Đức nhận được tin tức từ phía Đế quốc.
“Tướng quân, Đế quốc đã từ bỏ việc tìm kiếm tung tích của phi thuyền tiếp tế, đang tiến đến hội hợp với tộc Hải Yêu!”
Nghe vậy, Mạc Nhĩ Đức có hơi đứng ngồi không yên.
Tộc Hải Yêu vốn đã khó đối phó, Đế quốc lại xen vào, đến lúc đó sẽ rất phiền phức.
Mỗi chủng tộc đều có thiên phú riêng, thiên phú chủng tộc của Đế quốc là bẩm sinh. Cho dù họ chỉ có một loại hình thái thiên phú nhưng giới hạn hình thái thiên phú của họ lại quá cao.
Một người sở hữu hình thái thiên phú, lại được đào tạo bài bản qua hệ thống, về cơ bản có thể đánh bại cả một tiểu đội tinh anh của họ.
Nếu Đế quốc thật sự liên hợp với tộc Hải Yêu thì trừ khi Liên Bang liên hợp với tộc Thú Nhân, bằng không căn bản đánh không lại!
“Chết tiệt, không phải bọn họ là kẻ thù sao!”
Mạc Nhĩ Đức chửi thầm một tiếng, nhanh chóng báo cáo việc này cho Tổng thống Liên Bang.
Liên Bang họp khẩn cấp. Sau khi cuộc họp kết thúc, một nghị viên thông báo cho Mạc Nhĩ Đức.
“Không phải các anh đã bắt được Tư Tế của Đế quốc sao? Có hai phương án, một là dùng Tư Tế để uy hiếp Đế quốc. Chúng ta sẽ giao dịch với Đế quốc, thả Tư Tế về và Đế quốc sẽ lui binh.”
Mạc Nhĩ Đức vô cùng cạn lời: “Đế quốc không phải kẻ ngốc. Có cơ hội đối phó với Liên Bang chúng ta, liệu họ có vì một người mà từ bỏ không? Cho dù vị Tư Tế đó thật sự khác người thường, nhưng chính sách của một quốc gia cũng sẽ không thay đổi vì một người!”
“Cho nên còn có phương án thứ hai, tốc chiến tốc thắng.” Nghị viên nói: “Trước khi Đế quốc và tộc Hải Yêu hội hợp, giải quyết tộc Hải Yêu.”
Mạc Nhĩ Đức bực bội nói: “Tộc Hải Yêu rất khó đối phó, họ có quá nhiều kỹ năng thiên phú. Nếu thật sự có thể tốc chiến tốc thắng thì Đế quốc đánh nhau với họ mấy trăm năm cũng sẽ không để tộc Hải Yêu ngày càng mạnh lên.”
Nghị viên bình tĩnh nói: “Không phải các anh đã bắt được Tư Tế của Đế quốc sao? Nghe nói năng lực của hắn có thể giúp người ta thức tỉnh.”
Lông mày Mạc Nhĩ Đức giật giật: “Ý của ngài là, để Tư Tế đó giúp người của chúng ta thức tỉnh?”
Nghị viên nói: “Thể chất của chúng ta khác với người Đế quốc. Người Đế quốc sau khi thức tỉnh cần trải qua giai đoạn dung hợp dài đằng đẵng, chúng ta thì không cần.”
Nghị viên tiếp tục nói: “Tộc Hải Yêu có nhiều kỹ năng thiên phú, nhưng đều là kỹ năng thiên phú bình thường. Hơn nữa chúng ta đông người, sau khi có hình thái thiên phú, chúng ta cũng sẽ có ưu thế hơn.”
Mạc Nhĩ Đức: “Nếu Tư Tế kia không đồng ý thì sao?”
Nghị viên cười lạnh: “Đế quốc có câu ngạn ngữ nói thế nào nhỉ? Người ở dưới mái hiên thì không thể không cúi đầu. Ta tin rằng nếu hắn muốn giữ cái mạng nhỏ của mình thì sẽ đồng ý thôi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Mạc Nhĩ Đức gọi người đưa Minh Lạc đến.
Mạc Nhĩ Đức biết tình hình hiện tại rất khẩn cấp, cũng không kiên nhẫn nói nhiều với Minh Lạc, trực tiếp đưa ra điều kiện.
“Nếu cậu đồng ý cống hiến sức lực cho Liên Bang chúng tôi thì sau khi chiến sự kết thúc, chúng tôi có thể đưa cậu về Đế quốc. Nếu cậu không đồng ý, hôm nay chính là ngày chết của cậu.”
Minh Lạc cụp mắt, đầu cũng cúi xuống.
Rõ ràng không nói gì nhưng lại cho người ta cảm giác sợ hãi và bất lực.
Một lúc lâu sau, khi Mạc Nhĩ Đức sắp hết kiên nhẫn, Minh Lạc mới hơi ngẩng đầu lên, nói: “Thật sự… sẽ đưa tôi về sao?”
Mạc Nhĩ Đức thầm nghĩ, đưa cậu về? Sao có thể? Để cậu về tạo ra thêm nhiều kẻ địch sao?
Nhưng ngoài miệng lại nói: “Đương nhiên, cậu có thể tin tưởng Liên Bang chúng tôi hơn một chút.”
Có lẽ là do quá muốn về nhà, cuối cùng thiếu niên cũng đồng ý yêu cầu của Mạc Nhĩ Đức.
Tuy nhiên Mạc Nhĩ Đức cũng không lập tức tin lời thiếu niên.
Lo lắng Tư Tế này sẽ giở trò trong quá trình thức tỉnh cho họ, Mạc Nhĩ Đức tìm vài binh lính cấp thấp đến để thử nghiệm trước.
Chờ sau khi Minh Lạc giúp họ thức tỉnh, họ đã kiểm tra tỉ mỉ tất cả các số liệu trên người binh lính, xác định không tồn tại nguy hiểm gì mới bắt đầu đưa lượng lớn người vào đội ngũ thức tỉnh.
Nhưng Mạc Nhĩ Đức vẫn giữ cảnh giác, mỗi khi thức tỉnh một người đều sẽ kiểm tra cẩn thận, rất sợ Minh Lạc ngầm giở trò.
Tỷ lệ thức tỉnh của Liên Bang thực sự quá thấp, nếu không thì họ cũng sẽ không tìm con đường khác, phát triển sinh mệnh cơ giới.
Nhìn khắp cả quân khu, đa phần đều là thể sinh mệnh kết hợp với máy móc.
Những người thức tỉnh thiên phú thực sự tự cho mình cao hơn người khác một bậc, đa phần đều đi làm chính trị.
Dưới sự giám sát của Liên Bang, Minh Lạc tất nhiên là không gian lận rồi!
Cậu cũng không cần giở trò.
Cậu chăm chỉ thức tỉnh cho người của Liên Bang, nhưng đều dùng huyết mạch đồ đằng đã pha loãng.
Để thức tỉnh một người cho Đế quốc cần tiêu tốn huyết mạch đồ đằng, nhưng ở Liên Bang, cậu pha loãng ít nhất vài chục lần.
Như vậy hình thái thiên phú sau khi thức tỉnh sẽ tương đối yếu. Thậm chí có một số người chỉ có thể sử dụng kỹ năng thiên phú một lần là sẽ kiệt sức, cần phải nghỉ ngơi một thời gian dài mới có thể sử dụng lại.
Nhưng Liên Bang vẫn chưa chú ý đến điểm này.
Những người thức tỉnh này đều rất hưng phấn!
Trở thành người thức tỉnh đồng nghĩa với việc, sau này họ cũng có thể đi làm chính trị! Không cần vất vả như vậy nữa!
Chỉ có Văn Dực Lâm với vẻ mặt phức tạp gửi tin nhắn cho Tạ Văn.
Văn Dực Lâm: [Cha à, nhà chúng ta thật sự là đã thắp hương mấy đời mới có được một lão tổ tông như Tư Tế, chứ không phải kẻ thù.]
Nhìn xem!
Nhìn người Liên Bang còn hưng phấn như vậy kìa!
Họ căn bản không biết, một lần thức tỉnh này có ý nghĩa gì!
Có nghĩa là, bắt đầu từ hôm nay, Tư Tế đại nhân có thể điều khiển các ngươi, lũ ngốc ạ!
Nếu đổi lại vị trí, hôm nay là Đế quốc gặp phải cục diện này…
Văn Dực Lâm rùng mình một cái, quả thực không dám tưởng tượng!
Không được, phải bảo huynh đệ nắm bắt thời gian, nhanh chóng theo đuổi người ta, trói buộc lại trước đã!
Cứ như vậy qua vài ngày, quân đội tiên phong của quân đoàn đệ nhất Đế quốc đã hội hợp với tộc Hải Yêu.
Sau khi Liên Bang biết tin, Mạc Nhĩ Đức ra lệnh một tiếng: “Chỉ là quân tiên phong thôi, nhân lúc đại quân của Đế quốc còn chưa đến kịp, chúng ta tiêu diệt tộc Hải Yêu trước!”
“Tiêu diệt tộc Hải Yêu!”
Đại quân Liên Bang với khí thế hừng hực tiến ra chiến trường.
Sau đó thì không có sau đó nữa.
Trên chiến trường, mấy ngàn người đồng thời - hoặc là kiệt sức, hoặc là đột nhiên phản bội, bắt đầu tàn sát lẫn nhau.
Đại quân Liên Bang loạn thành một đoàn.
Mà quân đoàn Đế quốc lại đến đúng lúc này, nhân lúc hỗn loạn mà cướp bóc, bắt giữ gần một vạn binh lính Liên Bang làm tù binh.
Đế quốc vẫn còn tương đối nhẹ nhàng.
Không giống như tộc Hải Yêu, vừa lên là cướp ngay trang bị máy móc trên người đối phương như sói đói xuống núi, những nơi đi qua đều không chừa lại chút thịt nào.
Liên Bang đại bại!
Đây là lần đầu tiên Liên Bang đại bại trong mấy chục năm qua!
Họ thậm chí còn chưa hiểu rõ mình rốt cuộc đã thua như thế nào.
Hai tinh vực liên thủ, lại chịu một trận thua thảm hại như vậy, tổng thống Liên Bang đứng ngồi không yên, vội vàng đệ trình hiệp ước đình chiến.
Tộc Hải Yêu thi triển công phu sư tử ngoạm, đòi kỹ thuật sinh mệnh máy móc của Liên Bang.
Đây là bí mật của Liên Bang, sao có thể cho!
Nhưng không cho thì không lui binh!
Liên Bang chỉ có thể đặt hy vọng vào Đế quốc, chỉ cần Đế quốc không liên thủ với tộc Hải Yêu thì họ không cần lo lắng như vậy.
Phía Đế quốc thì nhẹ nhàng hơn nhiều.
Ví dụ như Minh Lạc đã rất nghiêm túc hỏi Mạc Nhĩ Đức: “Nghe nói Liên Bang các người rất giàu.”
Minh Lạc tiếp tục nói: “Có tiền thì có thể mua được tất cả.”
Giọng điệu cậu chân thành: “Cũng có thể dùng tiền để mua sự đầu hàng. Ví dụ như một người đầu hàng thì phải trả một khoản tiền, ông muốn thử không?”
Mạc Nhĩ Đức: “…”
Con mẹ nó!
Mạc Nhĩ Đức không chấp nhận được sự sỉ nhục này, đã bị tức đến ngất đi.
---
Chiến đấu kết thúc, kế hoạch của Minh Lạc rất thành công, Đế quốc căn bản không có thương vong gì.
Tộc Hải Yêu thì bị thương rất nhiều, nhưng họ có gen tái sinh, chỉ cần cho họ thời gian là có thể từ từ hồi phục.
Thật sự muốn chiếm lấy toàn bộ Liên Bang là không thể nào. Dù sao Liên Bang cũng là một tinh vực lớn, nếu cá chết lưới rách thì Đế quốc cũng sẽ phải trả giá đắt.
Cho nên cứ nhân cơ hội này tống tiền một phen cho đã.
Tuy nhiên những việc này cứ để chủ nhân của các tinh vực đi làm là được.
Là hoàng tử, Văn Dực Lâm hiếm khi được rảnh rỗi, vì thế liền hẹn gặp Lê Nguyên Thanh.
Hai người hẹn gặp ở giữa nơi đóng quân của đại quân tộc Hải Yêu và đại quân Đế quốc. Văn Dực Lâm còn thấy hơi lạ, tại sao lại hẹn ở đây.
Kết quả khi nhìn thấy Lê Nguyên Thanh, hắn trực tiếp ngây người.
Bởi vì Lê Nguyên Thanh dùng hình thái nhân ngư để gặp hắn.
Văn Dực Lâm: “Huynh đệ, anh anh anh anh…”
Lê Nguyên Thanh: “Chính là như anh thấy đấy.”
Văn Dực Lâm đột nhiên nghĩ đến truyền thuyết về tộc trưởng mới của tộc Hải Yêu: “Mẹ kiếp… Cho nên, tộc trưởng mới của tộc Hải Yêu là anh?!”
Lê Nguyên Thanh không giấu giếm: “Đúng vậy.”
Mạch não của Văn Dực Lâm cũng hơi kỳ lạ, hắn vỗ trán, suy nghĩ liền bay sang chỗ khác: “Cho nên người mà mỗi tối tiểu thiếu gia ôm ngủ… đều là anh!”
Đúng vậy, hắn chỉ nghĩ đến cái này!
Uổng công hắn còn ngày ngày lo lắng huynh đệ bị người ta đào góc tường!
Tai Lê Nguyên Thanh nóng lên, “ừm” một tiếng.
Văn Dực Lâm: “Vãi chưởng!! Rốt cuộc bây giờ hai người là tình huống gì? Mỗi ngày đều như vậy… Là đang quen nhau sao?”
Lê Nguyên Thanh còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy giọng của Minh Lạc truyền đến.
“Cái gì quen nhau cơ?” Minh Lạc không yên tâm về chiến sĩ Thú Vương của mình nên đã đi theo.
Vừa đến gần liền nghe thấy một câu như vậy, hơi kỳ quái hỏi: “Mỗi ngày đều như vậy? Là kiểu nào?”
Văn Dực Lâm lập tức ngậm miệng lại, nhìn anh em tốt, lại nhìn lão tổ tông, không dám nói tiếp nữa.
Minh Lạc nhíu mày, có hơi không vui: “Hai người đang nói gì vậy? Tôi đến gần là không nói nữa?”
Tình huống có chuyện giấu diếm cậu như thế này khiến Tư Tế đại nhân hơi không vui.
Lê Nguyên Thanh chủ động nói đỡ cho Văn Dực Lâm: “Không có gì.”
Dừng một chút, trong lòng hắn bỗng nhiên trào dâng một sự xúc động, thôi thúc muốn nói cho thiếu niên biết tâm tư của mình.
Vì thế hắn nói tiếp: “Chỉ là A Lâm hỏi tôi… có phải là thích cậu không.”
Nói xong lại im lặng một lát, Lê Nguyên Thanh nhẹ giọng nói: “Tôi nói với anh ta: Phải.”
***
Lời tác giả:
Minh Lạc: Xếp thành hàng, từng người nộp tiền, không nộp tiền thì không được đầu hàng nha!
Liên Bang: …………
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận