Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 16  ·  25%
Nguyệt Thượng Tiên Tâm
Chương 4: Bắt Đầu Một Cuộc Hành Trình
14/09/2025 18:00· 1,055 từ

Kể từ ngày gặp Thiên Dạ bên bờ suối, Tịch bắt đầu một cuộc sống trên Thiên giới. Vẫn là một tiên tử bị khinh nhưng trong lòng lại một trọng trách lớn lao: thuốc giải độc cho vị chiến Mỗi ngày, ngoài thời tu luyện, nàng đều hết tâm trí vào việc kiếm các loại dược liệu hiếm. Mặc kệ những xì xào, những ánh đầy sự khinh miệt, nàng tập trung vào một tiêu duy nhất. ​ Nàng lùng khắp các khu vườn tiên dược, từng cuốn sách cổ trong Viện Thiên Cung. Hầu hết loại dược liệu giới đều có tác dụng tăng tiên lực, kéo dài tuổi chứ không có tác dụng giải mạnh mẽ. Điều này càng cố thêm suy nghĩ của Dao: loại thuốc giải này rất có thể ở hạ giới, nơi nàng đã từng tu ​ Một buổi sáng, khi Tịch đang cặm cụi đọc sách Thư Viện, nàng tình cờ nghe cuộc trò chuyện của vài vị tiên tử.

​"Nghe nói Thiên Đế ban thưởng cho Chiến thần rất bảo vật quý giá để trị vết thương."

​"Phải đó, nhưng ta nói hắn không hề dùng đến. vẫn luôn một mình chữa không để ai lại gần."

​"Kỳ lạ thật đấy. phải vết thương quá nặng, đến Đế cũng bó tay rồi ​ "Chắc là vậy rồi. Có thấy Chiến thần đâu? gần đây hắn biệt không xuất hiện ở đâu ​ Nghe những lời này của tiên hữu kia, lòng Dao lại dấy lên nỗi lo lắng. Nàng biết việc Thiên Dạ không dùng các bảo vật của Đế có thể hắn muốn tự mình vượt nhưng cũng có thể do chúng không hề có tác Hắn đang cô độc chống chọi cơn đau, và nàng phải chóng tìm ra cách giúp ​ Tịch Dao lập rời khỏi Thư Viện, đi đến viên của Thiên giới. Nàng tìm kiếm những tiên dược quý nữa, mà tập trung vào loại thảo dược bình thường, chí là những loại coi là cỏ dại. nhớ lại những lời của một vị tiền ở hạ giới: "Đôi khi, thứ giá nhất lại ẩn mình những thứ tầm thường nhất." Nàng tiên lực của mình nhận biết từng loại cây cảm nhận năng lượng chúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguyet-thuong-tien-tam&chuong=4]

Cuối cùng, nàng tìm một loại dây leo màu tím, len lỏi dưới một gốc cổ thụ. Dây leo này ở giới bị coi là dụng, nhưng Tịch Dao nhận ra nó. Loại dây này ở hạ giới được gọi Huyền Tử Thảo, một thảo dược có khả giải độc rất mạnh, nhưng rất hiếm. ​ Tịch Dao mừng rỡ. Nàng một vài cọng Huyền Thảo, rồi lập tức tìm nơi Thiên Dạ đã hiện lần trước. Nàng biết, vị đó là nơi yên tĩnh nhất, là nơi hắn thường đến chữa trị.

​Khi đến nơi, nàng Thiên Dạ vẫn ngồi ở đó, lần này, vẻ mặt hắn đau đớn hơn rất nhiều. Hắn dùng tiên lực để lại nọc độc, nhưng như nọc độc đang lan rất nhanh. Khuôn mặt hắn tái trán lấm tấm mồ Hắn gần như kiệt và cơn đau dường như xé nát linh hồn hắn.

​"Chiến thần!" Tịch Dao vàng chạy đến.

"Người... tiểu nữ đã thấy một loại thảo dược có giúp người!"

​Thiên Dạ ngẩng đầu. mặt hắn tái nhợt, đôi mắt thẳm đầy vẻ mệt mỏi. nhìn Tịch Dao, ánh mắt vẫn lùng, nhưng lại có tia kinh ngạc. Hắn ngờ nàng lại thật sự thấy Huyền Tử Thảo, một loại dược gần như đã chủng ở cả Thiên lẫn hạ giới. Hắn đã tìm kiếm nó trong suốt trăm năm, nhưng đều vọng.

​"Ngươi... làm sao ngươi thấy nó?"

​"Tiểu nữ nhớ lại của một vị tiền bối ở giới..." Tịch Dao giải thích. không chút do dự, lấy Huyền Thảo ra, đặt lên tảng đá, rồi dùng lực để làm nóng nó, thành một loại tinh chất màu Nàng đưa tinh chất cho Thiên Dạ. hãy uống thử mau." ​ Dạ nhìn chằm chằm vào Dao. Hắn không hề ngờ nàng. Hắn tin vào sự chân thành trong mắt nàng. Hắn cầm tinh chất, không chút do dự, cạn. Vị đắng chát lan tỏa miệng, nhưng ngay sau đó, luồng khí mát lạnh lan khắp cơ thể, làm đi cơn đau nhức. Hắn cảm được nọc độc trong cơ đang dần dần bị đẩy lùi.

​"Tác dụng rồi..." Thiên khẽ nói. Hắn nhìn Tịch Dao, lòng dấy lên một cảm kỳ lạ. Vị tiểu tiên tử nàng không phải là người mạnh mẽ, nhưng tim lại vô cùng kiên Tịch Dao không màng khó khăn, sợ nguy hiểm, chỉ một lời hứa với mà làm tất cả. Hắn lấy tay nàng, một cái nhẹ nhàng, nhưng lại sự cảm kích.

​"Cảm ơn cô... Tịch ​ Tịch Dao ngẩn người. Lần tiên, nàng nghe hắn gọi mình. Nàng cảm thấy như tất những nỗ lực của đều được đền đáp đáng. Lời cảm ơn của không chỉ là lời nói, sự thừa nhận, sự chấp nhận. Nàng từ khoảnh khắc này, vị của nàng trong tim hắn không còn là một xa lạ. Nàng đã thành "Tịch Dao", người đã đến hy vọng cho

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận