Sáng / Tối
Dưới dãy hành lang lắt léo nhã nhặn, Doãn Trung dẫn đường cho Hạ Lẫm tiến về phía nhà chính. Chợt thấy có một bóng người vận y phục nhạt màu đi hướng ngược lại, nàng kia liền lặng lẽ nép sang một bên, cúi đầu nhường lối. Hạ Lẫm liếc mắt nhìn qua nhưng bước chân chẳng hề chậm lại, đi thẳng tới cuối hành lang
Doãn Trung đẩy cửa, làm thủ thế “mời”: “Hạ Đô đốc, chủ tử ở ngay bên trong.”
Hạ Lẫm gật đầu, chắp tay sau lưng bước vào.
Y hơi ngước mắt, liền thấy nam tử mặc đồ đỏ ngồi trước bàn tròn bằng gỗ sưa, trước mặt bày vài ba món điểm tâm và canh súp tinh tế. Trên trường kỷ ở góc phòng đặt một đỉnh hương bằng gỗ tử đàn, làn hương quẩn quanh, ngửi qua là biết ngay loại hương thượng hạng nhất.
Giá cao khảm bích ngọc, lò sưởi điểm tơ vàng.
Cả sân viện cho đến trong phòng, rường cột chạm trổ, cũng giống như con người Lục Cửu Tiêu, từ đầu đến chân đều là dùng vàng bạc đắp lên.
Hạ Lẫm ngồi xuống, không nói không rằng, lẳng lặng đánh giá đối phương.
Lục Cửu Tiêu cúi đầu khuấy bát canh ngân nhĩ, thỉnh thoảng lại đưa một ngụm vào miệng. Cứ thế một hồi lâu, trong phòng tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thìa va vào bát “leng keng”.
Hai người họ giống như đang phân cao thấp, ai mở miệng trước người đó thua.
Một nhịp thở, lại một nhịp thở…
Cuối cùng, một tiếng “cộp” vang lên, Lục Cửu Tiêu nhíu mày, quăng thìa vào trong bát, nước canh đặc sánh bắn ra ngoài hai giọt.
Hắn thiếu kiên nhẫn nói: “Có chuyện thì nói, không thì cút.”
Hạ Lẫm cúi đầu mím môi, đuôi mày hiện lên chút ý cười. Y lấy ra một tờ giấy nợ trong lồng ngực, đẩy đến trước mặt Lục Cửu Tiêu, giọng nói thanh lãnh: “Mượn ít bạc.”
Lục Cửu Tiêu khựng lại, hiếm khi liếc mắt nhìn vào hàng chữ trên tờ giấy đó.
“Ngươi gọi chỗ này là ‘ít’ sao?” Khóe miệng Lục Cửu Tiêu khẽ giật, châm chọc nói: ‘Đường đường là Đô đốc mà lại đi mượn tiền ta?”
Hạ Lẫm vẫn giữ tư thế đoan chính, không hề vì lời nói của đối phương mà cảm thấy quẫn bách, ngược lại còn thản nhiên gật đầu đúng lý hợp tình: “Nghèo.”
Lục Cửu Tiêu nhìn thẳng y, một lát sau thu lại ý cười, giả vờ lơ đãng hỏi: “Nói đi, ngươi đã phạm phải chuyện gì?”
Im lặng một hồi lâu, y chậm rãi nói: “Đám người lén lút bên ngoài trạch viện của ngươi đã theo đuôi ngươi bao lâu rồi?”
Nghe vậy, thần sắc trên mặt Lục Cửu Tiêu ngưng trệ trong chốc lát, lúc này mới thực sự nghiêm túc ngẩng đầu lên, động tác trên tay cũng không khỏi dừng lại.
“Chuyện thúc ngựa trên đại lộ Nghênh An ngày hôm đó, ngươi mạng lớn nên không chết. Trong tháng này, bọn chúng đã mấy lần ngầm ra tay, ngươi sớm có đề phòng, tăng phái thêm người nên đều tránh được, chỉ là không bắt được người sống, không tra ra lai lịch, cũng không cắt đuôi được kẻ bám theo sau.”
Hạ Lẫm vừa nói vừa quan sát đối phương, không bỏ sót một chút biến chuyển nào trên thần sắc của hắn.
Bốn mắt nhìn nhau, hai đôi đồng tử thâm trầm như mực tựa như in ra một tảng đá núi khổng lồ, nghiền nát lớp bùn lầy đục ngầu trong làn nước phẳng lặng.
Lục Cửu Tiêu nhướng mày: “Sao đây, ngươi tra xét ta?”
“Thứ ta tra là Lý gia.”
Lại im lặng trong thoáng chốc, đầu ngón tay Lục Cửu Tiêu đặt trên chuôi quạt theo bản năng nảy lên, hắn cười nhạo: “Ngươi có ý gì? Người nào của Lý gia, Lý Nhị? Cứ cho là cái tên bao cỏ đó, gã có thể làm nên trò trống…”
“Quốc công gia.” Hạ Lẫm mặt không cảm xúc nói.
Lục Cửu Tiêu nuốt ngược những lời còn lại vào trong, nhìn chằm chằm y một lúc lâu: “Ngươi có biết mình đang nói gì không?”
Hạ Lẫm đáp: “Hộ bộ Thị lang Tạ Phủ Chi, thê tử là trưởng nữ của Tri phủ Thanh Châu Tần Bân. Thế tử Quốc công phủ Lý Kình có một thê một thiếp, thiếp thất họ Lan, do nhị cô nương Tần gia sinh ra, chính là cháu ngoại ruột của Tạ phu nhân, cháu ngoại ruột của Tần Bân. Tầng quan hệ này đi đường vòng hơi xa, không mấy người biết rõ, nhưng tóm lại, Tạ gia và Lý gia kiểu gì cũng được tính là quan hệ thông gia.”
Mà Tạ Phủ Chi, chính là kẻ cầm đầu dâng sớ hạch tội Lục Cửu Tiêu.
Lục Cửu Tiêu ngưng thần: “Ta và Quốc công gia xưa nay không oán không thù, ông ta hà tất phải lấy mạng ta?”
Hạ Lẫm dời mắt, nắm lấy chén trà trống không, nói: “Ai biết được, chuyện ngươi đắc tội với người khác còn ít sao, quên mất chuyện nào cũng không chừng.”
Hừ.
Lục Cửu Tiêu nhếch môi.
Đúng lúc này, một tiếng “két” vang lên, cửa phòng bị đẩy ra.
Thẩm Thời Đình bưng khay trà bằng gỗ kim ty nam, cúi đầu bước tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=36]
Động tác của nàng cực nhẹ, đặt hai chén trà màu xanh bưởi xuống trước mặt hai người, cẩn thận nâng ấm lên rót.
Động tác thuần thục, nhìn qua là biết quen làm những việc này.
Hạ Lẫm không nén nổi tò mò, ngước mắt nhìn kỹ một lượt, đây là lần đầu tiên y đánh giá nàng ở khoảng cách gần như thế.
Tiểu cô nương trước mắt có khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hạnh, đuôi mày hơi xếch lên, một nốt ruồi đỏ bên cánh mũi phải trông rất nổi bật.
Thần sắc trên mặt nàng vô cùng cẩn trọng, đôi bàn tay cầm ấm trà đến run cũng không dám run, có thể thấy được nàng rất sợ Lục Cửu Tiêu.
Xong một tuần trà, Hạ Lẫm thu hồi tầm mắt.
Lục Cửu Tiêu bảo nàng: “Lui xuống đi.”
Tiểu cô nương gật đầu, rất ngoan ngoãn lui ra ngoài.
Hạ Lẫm xưa nay vốn không thích quản chuyện bao đồng của Lục Cửu Tiêu, lần này lại nhịn không được mà hỏi: “Ngươi chuộc thân cho nàng, Hầu phu nhân có biết không?”
Nam nhân trước mắt khinh khỉnh nhếch môi: “Bỏ tiền mua một người thôi mà, ta còn phải khua chiêng gõ trống?”
Đối với hắn mà nói, mua một cô nương và mua một miếng ngọc thực chất chẳng có gì khác biệt, chẳng qua đều là thứ đồ chơi giải khuây của thế tử gia mà thôi.
Hạ Lẫm xoay xoay chén trà trong tay, không hỏi gì thêm.
Y đưa lên một xấp hồ sơ đã sao chép lại, kéo câu chuyện về chính sự: “Đây là hồ sơ về các vụ tử vong do sạt lở Phàn An sơn ở Cẩm Châu trong nửa năm gần đây. Con số thực tế chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi. Chuyện này xảy ra chính xác từ khi Lý Kình tiếp quản giám sát xây dựng đê Bách Hà giang ở Cẩm Châu. Hơn nữa hành tung của hắn rất quỷ quyệt, ta nghi ngờ Lý gia tự ý mở mỏ khai thác, vơ vét của cải.”
Phải nói rằng, những lời này của Hạ Lẫm đủ để gây chấn động đến đinh tai nhức óc.
Tự ý mở mỏ, sạt lở chết người.
Hai điều này, bất kể điều nào cũng đều là đại tội. Hơn nữa theo luật lệ của Li Quốc, kẻ tự ý mở mỏ khai thác, nhẹ thì bãi quan biếm chức, nặng thì có thể xử tội chết.
Chưa kể đến một Quốc công phủ đường đường chính chính, vơ vét của cải để làm gì? Điều này thật khiến người ta phải nảy sinh nhiều suy đoán…
“Chứng cứ đâu?” Ngón tay Lục Cửu Tiêu ấn mạnh lên vành chén trà.
“Chưa có, đang tra.” Đoạn, y nói: “Cẩm Châu là nơi đất lạ, trên dưới đều cần tiền cung phụng.”
Ý tứ trong lời nói chính là: đang thiếu bạc.
Câu nói “Ngươi không có chứng cứ mà dám ở đây đôi co với lão tử nửa ngày” suýt chút nữa đã thốt ra khỏi miệng Lục Cửu Tiêu theo bản năng, nhưng đến bên môi lại bị hắn nuốt ngược trở vào.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng hắn buộc phải công nhận rằng, mỗi câu Hạ Lẫm nói ra, hắn đều tin.
Nhưng rõ ràng, Hạ Lẫm tra xét Lý gia không phải chuyện ngày một ngày hai. Ngay cả mối quan hệ thông gia bí mật giữa Tạ gia và Lý gia mà y cũng nắm rõ như lòng bàn tay.
“Ngươi tra xét Lý gia làm gì? Đừng có bảo với ta là vì ngươi rảnh quá đấy.”
Giống như Lục Cửu Tiêu hiểu rõ Hạ Lẫm, Hạ Lẫm cũng hiểu rõ hắn.
Y biết, với tính cách của Lục Cửu Tiêu, nếu ngươi không nhả ra chút sự thật nào, hắn còn lâu mới chịu yên ổn cho mượn số bạc này.
Hạ Lẫm đặt chén trà xuống: “Ngươi còn nhớ Hàn Dư không?”
Gần như một tiếng “ùynh” vang lên, hai chữ “Hàn Dư” như sấm nổ vang bên tai, khiến Lục Cửu Tiêu không kịp trở tay.
Làm sao hắn có thể không nhớ cho được?
Chính là Hàn Phó úy đã ở trước mặt văn võ bá quan, tố cáo Hạ Thầm tự tay viết giả quân báo năm đó.
Cũng chính là Phó úy đã bị hắn bắt trói, suýt chút nữa bị đánh cho phải nhận tội, nhưng lại bốc hơi khỏi nhân gian trong lúc hắn bị Lục Hành cấm túc.
Hạ Lẫm tiếp tục nói: “Năm đó, ta tận mắt nhìn thấy gã đi vào cửa sau của Lý gia. Nếu ta đoán không sai, gã vốn là người của Lý Quốc công.”
Ý tứ trong lời nói là, y chính vì chuyện này nên mới điều tra Lý gia.
“Cộp” một tiếng, Lục Cửu Tiêu đập mạnh chén trà trong tay xuống mặt bàn. Hắn thẳng lưng, đôi mày ẩn hiện cơn thịnh nộ, gằn giọng: “Vậy năm đó ngươi giả làm người câm làm cái gì?”
“Ta có nói thì đã sao, không bằng không chứng, có ai tin không? Lục Cửu Tiêu, năm đó có ai tin ngươi không? Thánh thượng có tin không?”
Bốn mắt nhìn nhau trừng trừng, trong lòng cả hai đều đang kìm nén cơn uất nghẹn.
Hạ Lẫm bình tĩnh lại, nói tiếp: “Lý gia chèn ép các thế gia không phải chuyện ngày một ngày hai, đặc biệt là những thế gia nắm binh quyền trong tay. Năm đó, huynh trưởng oai phong rạng rỡ nên trở thành cái gai trong mắt ông ta cũng không phải là không thể. Có điều Lý gia làm việc cẩn trọng, khó lòng để lại sơ hở, mấy năm nay ngoài mặt đều sạch sẽ. Lần này chẳng qua là ta đánh cược một ván, ngươi nói đi, tiền này có cho mượn hay không.”
“......”
Lục Cửu Tiêu mím chặt môi, đã nhiều năm rồi hắn chưa từng phải chịu cái cảm giác nghẹn khuất thế này.
Hồi lâu sau, hắn lên tiếng: “Câu cuối cùng.”
Hạ Lẫm nhướng mày: “Ngươi hỏi đi.”
“Ngươi đã biết từ sớm, cũng đã bí mật điều tra từ lâu, bao nhiêu năm qua giấu giếm kỹ càng như thế, sao đến lúc này lại chịu nói cho ta biết?” Hắn nhướng mắt nhìn chằm chằm người trước mặt.
Hạ Lẫm khựng lại, cúi đầu nhấp một ngụm trà, nói: “Chuyện này vốn không liên quan đến ngươi, cũng không cần thiết vì giao tình của hai ta mà…”
“Ta và ngươi không có giao tình.”
Hạ Lẫm khựng lại một nhịp: “... Vốn cũng không cần thiết vì chuyện này mà cuốn vào thị phi.”
Nhưng một khi y đã lún sâu vào thị phi, chuyện này lại phải bàn theo cách khác.
Một là, y chỉ cho Lục Cửu Tiêu một phương hướng, để tiểu tử này không đến mức ngay cả kẻ địch đang ở phương nào cũng chẳng hay biết.
Hai là, y thực sự đang kẹt tiền, mà vị thế tử gia trước mắt này quả thực rất “nhiều tiền”.
Trong chốc lát, thế tử gia “nhiều tiền” đứng dậy, đi đến bên bàn viết, kéo ngăn kéo ra rồi ném con dấu ngân phiếu của tiền trang qua.
“Cứ cho là những gì ngươi nói đều đúng, vậy tại sao Lý gia lại đối phó với ta? Ta đâu phải Hạ Thầm, chẳng có quân công hiển hách, cũng không nắm binh quyền trong tay, ông ta làm vậy là vì cái gì?”
Hạ Lẫm bắt lấy con dấu, liếc nhìn hắn một cái rồi dời mắt đi, hờ hững nói: “Ai mà biết.”
“Có lẽ là vì bản mặt ngươi trông thật sự rất đáng ghét chăng?”
-
Để tránh tai mắt của Lý gia, Hạ Lẫm vẫn chọn cách lật tường phía Nam để ra ngoài.
Trần Mộ đã đợi sẵn dưới chân tường, thấy y đến liền vội hỏi: “Đại nhân, Lục thế tử có đồng ý không?”
Hạ Lẫm nắm chặt con dấu tiền trang trong tay, “ừm” một tiếng, mang theo tâm sự nặng nề rảo bước trên con đường nhỏ.
Trần Mộ quan sát thần sắc của y, nhịn không được nói: “Đại nhân, tính tình Lục thế tử nóng nảy, để thế tử biết chuyện rồi, liệu có gây ra rắc rối gì không?”
Hạ Lẫm dừng bước, trong lòng thầm tính toán. Cứ ngỡ hắn suốt ngày đắm chìm trong tửu sắc, không lo chính sự thì Hoàng hậu sẽ không động đến hắn, ai ngờ vẫn cứ là…
Càng không ngờ tới, Lý gia làm việc lại gấp gáp đến thế.
Nghĩ đến đây, Hạ Lẫm không khỏi nhớ lại một chuyện.
Chính là năm năm trước, cái ngày Lục Cửu Tiêu chọc cho Thánh thượng nổi trận lôi đình, bị Lục Hành kề đao vào cổ, cưỡng ép lôi từ trong cung về.
? Nếu thấy truyện hay, vui lòng cho mình một tym một cmt nha! ?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận