Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Muốn về nhà

Ngày cập nhật : 2026-04-28 21:44:16

Ngày hôm đó, tuyết tàn của mùa đông sâu thẳm tan thành nước, những cành cây lưa thưa treo từng giọt nước trong vắt như pha lê, tí tách tí tách rơi xuống phiến đá xanh.


Năm đó là Vạn Hòa năm thứ hai mươi, thiếu niên mười tám tuổi đứng lặng người trước cửa sổ.


Trần Mộ đẩy cửa phòng bước vào mang theo hơi lạnh thấu xương, nói với bóng lưng của thiếu niên: “Lục thế tử đã gây náo loạn ở Ngự thư phòng, bóp chặt cổ Bạch đại nhân không buông tay, nếu không phải thị vệ sức dài vai rộng thì cái giọng già nua kia của Bạch đại nhân e là hỏng mất rồi. Thánh thượng nổi trận lôi đình, đã tuyên Hầu gia tiến cung, trói thế tử mang về, vừa mới vào phủ…... sợ là lại sắp phải chịu khổ rồi.”


Đầu ngón tay Hạ Lẫm đặt trên bậu cửa sổ khẽ run lên.


Đôi mắt sâu dài hiện lên vài tia máu, quầng thâm dưới mắt hiện rõ mồn một, cổ họng khô khốc đáp lại một tiếng “Ừ”.


Kể từ khi thi thể của Hạ Thầm được hộ tống về kinh, Lục Cửu Tiêu đã gây ra không ít chuyện. Mấy ngày trước, vì Lý Nhị ăn nói bất kính mà hắn đã đánh nhau ngay giữa phố; còn có Bùi đại nhân của Tứ Vệ doanh bị cái miệng của Lục Cửu Tiêu làm cho tức đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ, vân vân và mây mây, Hạ Lẫm nghe đến mức gần như tê liệt.


Nhưng trong sự tê liệt ấy, lại ẩn chứa một tia bốc đồng.


Y khao khát được giống như Lục Cửu Tiêu biết bao, đem những kẻ phỉ báng Hạ Thầm, từng tên một, nắm trong lòng bàn tay, giẫm dưới chân mình…


Y siết chặt nắm đấm, đi về phía thư phòng ở phía Tây Nam của Hạ phủ.


Con đường nhỏ quanh co uốn lượn, gió lạnh rít gào suốt dọc đường.


Đi đến trước bậc đá bám rêu xanh, Hạ Lẫm sải bước lên trên, gập ngón tay định gõ cửa thì nghe thấy bên trong truyền ra tiếng nức nở, là Sầm thị. Hạ Lẫm tập trung lắng nghe.


Phụ nhân nén giọng, khản đặc thốt lên: “Thầm nhi của ta lòng son dạ sắt, không thẹn với đất trời! Nó dù có chết cũng là vì nước hy sinh, sao có thể chết một cách không rõ ràng minh bạch như vậy? Lão gia! Chuyện này có rất nhiều điểm nghi vấn, ông và ta phải vào cung diện thánh, cầu xin Thánh thượng điều tra nghiêm ngặt mới được!”


“Thánh thượng?” Một giọng nói già nua, thô ráp vang lên, ông cười bi thương: “Phu nhân à, bà vẫn chưa hiểu sao, từ xưa đế vương vốn đa nghi. Ngay từ khi Hạ gia ta nắm binh quyền trong tay, Thầm nhi lập chiến công hiển hách, Thánh thượng đã sớm sinh lòng kiêng dè. Bà tưởng những lời đồn thổi ngoài kia, Thánh thượng thật sự không tin sao?!”


Sầm thị nghẹn lời.


Lời đồn nói rằng, Hạ gia cậy công tự phụ, có ý định tự phong vương. Mà tiểu tướng quân của Hạ gia là Hạ Thầm, bất cứ nơi nào hành quân qua, không một ai là không quỳ lạy nghênh đón. Thậm chí tại ba thành Dịch Đô, người người chỉ biết đến Hạ tiểu tướng quân, chứ không biết đến quân vương Li Quốc.


Những lời lẽ này, người nghe khó mà không để tâm.


Hạ Lộc Minh thở dài, “Hôm trước diện thánh, bà tưởng Thánh thượng thương xót ta trung niên mất con sao? Thánh thượng là đang gõ đầu cảnh cáo ta đấy! Hiện tại chuyện của Thầm nhi, Thánh thượng không thưởng không phạt, cũng không vì thế mà liên lụy đến Hạ gia, đã là hoàng ân hậu đãi rồi. Nếu Hạ gia ta cứ mãi không chịu buông tha, đó chính là không biết điều, chỉ sợ đến lúc đó, Hạ gia ngay cả chỗ đứng ở kinh thành cũng khó mà giữ được.”


Từ xưa đến nay, kẻ công cao lấn chủ mà còn không biết an phận thì thường chẳng có kết cục tốt đẹp gì.


Sầm thị sững sờ trong giây lát.


“Ông... ý ông là, Thánh thượng không muốn triệt để điều tra, là muốn mượn việc này để cảnh cáo ông.”


“Chuyện đã đến nước này, nói những điều đó làm gì nữa.” Hạ Lộc Minh uể oải nói: “Dù có phải hay không, hiện giờ Thánh thượng cũng hoàn toàn không có ý định thiên vị Hạ gia. Người tin Thầm nhi có nhị tâm nên không muốn truy cứu thêm, chuyện này chỉ có thể gác lại tại đây, cứ an phận thủ thường thì họa may còn đứng vững được ở kinh thành. Ta làm cha mà không thể kêu oan cho con, bà cũng vậy, và A Lẫm cũng thế.”


Ngoài cửa phòng, thiếu niên mặc huyền y sống lưng cứng đờ, cánh tay giơ cao định gõ cửa khựng lại thật lâu không hạ xuống.


Chỉ nghe phụ nhân bên trong khóc nấc lên: “Ngay cả tiểu tử Lục gia không có quan hệ máu mủ gì mà còn có thể vì Thầm nhi đòi lại công đạo, vậy mà người làm mẫu thân như ta lại…”


Hạ Lộc Minh nói: “Tiểu tử Lục gia kia, cứ để nó náo loạn một thời gian rồi cũng qua thôi, dù sao trong xương tủy nó cũng chảy dòng máu của Thánh thượng. Thánh thượng có giận thì giận, chứ cũng chẳng làm gì được nó, còn bà và ta chung quy vẫn khác...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=37]

Chuyện này đừng nhắc lại nữa, nếu tiểu tử kia mà biết được thì lại thêm một gánh nặng.”


Sầm thị khóc càng thêm bi thống.


Mà ở ngoài cánh cửa, Hạ Lẫm lại hoàn toàn chết lặng.


Không lâu sau đó, Hạ Lộc Minh tự nguyện giao ra binh phù điều động Nam Dương Hổ binh. Để bày tỏ sự thân cận với lão công thần, Thánh thượng ban phong địa cho Hạ gia, bổ nhiệm Hạ Lẫm làm tứ phẩm Đô đốc.


Từ đó băng tan hiềm khích cũ.


Hạ gia an thân lập mệnh.


*


Dưới chân tường, Trần Mộ đưa tay quơ quơ trước mắt Hạ Lẫm: “Đại nhân sao thế?”


Hạ Lẫm sực tỉnh, đầu ngón tay cái ấn mạnh lên cạnh sắc nhọn của đồng tiền, yết hầu nam nhân khẽ chuyển động. Dưới ánh nắng gắt của ngày hè, đôi chân mày y lại như phủ một lớp băng lạnh.


Hai thế hệ công thần, một người thành lá rụng, một người thành cành khô.


Đế vương đa nghi không sai, nhưng nếu không có kẻ kích động lòng quân, chèn ép các gia tộc tướng môn, thì Thánh thượng đang yên đang lành sao bỗng dưng lại nghi ngờ Hạ Thầm?


Hơn nữa, y đã tận mắt nhìn thấy Hàn Dư đi vào cửa sau của Quốc Công phủ.


Nghĩ đến đây, Hạ Lẫm thản nhiên nói: “Không có gì, đi thôi.”


Tỉ Viên sóng yên biển lặng, giống như chưa từng có ai ghé thăm.


Cổ họng Lục Cửu Tiêu bỗng cảm thấy ngứa ngáy, hắn che miệng ho hai tiếng, rồi gọi Doãn Trung đến, trầm giọng dặn dò vài câu, Doãn Trung kinh ngạc đáp lời.


Trước khi ra khỏi cửa, bước chân Doãn Trung chợt khựng lại, quay người hỏi: “Chủ tử, theo lời người dặn, lang trung đã tìm xong rồi, khi nào thì cho người dời vào ở Tây sương phòng?”


Lục Cửu Tiêu khựng lại: “Người thế nào, lai lịch sạch sẽ chứ?”


“Là một bà lão bốc thuốc không nơi nương tựa, đã tra xét thân thế, sạch sẽ.”


Lục Cửu Tiêu khó chịu hắng giọng một cái, nói: “Để vài ngày nữa đi.”


Doãn Trung lưỡng lự gật đầu lui xuống, thực ra gã rất muốn hỏi, lang trung đã có rồi, vậy Thẩm cô nương sẽ được an bài thế nào…


Tiếng “két” vang lên, cửa phòng đóng lại.


Lục Cửu Tiêu đẩy bát đĩa trước mặt ra, sớm đã chẳng còn cảm giác thèm ăn. Hắn bước vào nội thất, liếc mắt một cái liền thấy cuốn y thư dày cộm trên bệ cửa sổ.


Hắn trầm tư giây lát, gọi Tiêm Vân đến.


Không lâu sau, Tiêm Vân gõ cửa phòng ngủ ở Tây sương phòng.


Một lát sau, tiểu cô nương đẩy cửa chính phòng ra, nhỏ giọng gọi: “Thế tử?”


Nàng nhìn thấy thứ trong tay Lục Cửu Tiêu chính là cuốn sách của mình.


Nam nhân nhướng mày, mở lời: “Lại đây.”


Nàng chậm chạp nhích từng bước đi qua.


Hắn đưa cuốn sách cho nàng: “Đêm qua định nói gì, nói cho hết đi.”


Nhắc đến chuyện đêm qua, vành tai tiểu cô nương đỏ lên một tầng. Nàng vốn có chuyện muốn nói, nếu không phải hắn bỗng dưng làm ra mấy chuyện kỳ quái đó…


Nghĩ đến đây, Thẩm Thời Đình âm thầm hít một hơi thật sâu, nói: “Hoa Kỷ Tử là một loại hoa dùng làm thuốc từ Tây Vực, không tính là kịch độc, chỉ là nếu dùng trong thời gian dài có thể dẫn đến ngũ tạng suy kiệt. Bệnh trạng của thế tử vẫn còn nhẹ, sau khi ngừng dùng thuốc này, bồi bổ cơ thể một thời gian thì chắc là không có gì đáng ngại.”


“Một thời gian là bao lâu?”


Câu hỏi này quả thực đã làm khó Thẩm Thời Đình.


Thể chất của mỗi người thường khác nhau, nếu nhất định phải nói một thời gian cụ thể thì thật sự rất khó nắm bắt.


Hồi lâu sau, tiểu cô nương giơ hai ngón tay lên, do dự nói: “Hai tháng.”


Nghe vậy, nam nhân gật đầu: “Được, ngươi làm đi.”


Thẩm Thời Đình kinh ngạc mở to đôi mắt, nói thật lòng, nàng không mấy tình nguyện…


Việc điều lý thân thể thì lang trung nào cũng làm được, vả lại trong Hầu phủ của hắn chắc chắn cũng chẳng thiếu phủ y.


Nàng mím môi, cân nhắc xem nên từ chối việc này thế nào cho khéo, cuối cùng tiểu cô nương ấp úng nói: “Nhưng mà Thế tử, đại nhân ở Tây sương phòng kia, gần đây ta đang thử phương thuốc mới cho y, thực sự là không dứt ra được…”


“Vậy sao?” Lục Cửu Tiêu nhìn chằm chằm nàng một lát.


Nàng đúng là người không biết nói dối nhất mà hắn từng gặp, chậc, nhìn xem, nhìn cái vẻ mặt không tình nguyện hiện rõ mồn một kia kìa.


Hừ.


Nam nhân nhếch môi, cười như không cười nói: “Không cần, ngươi hầu hạ ta là được rồi. Doãn Trung đã tìm được y bà, người ở Tây sương phòng cứ để bà ấy chăm sóc.”


Thẩm Thời Đình im bặt, nhưng đồng thời trái tim cũng nảy lên một cái.


Nàng hiểu rất rõ, nếu vị ở Tây sương phòng không cần nàng chăm sóc nữa, thì đối với Lục Cửu Tiêu mà nói, nàng đã trở thành người có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Hắn sẽ lại đưa nàng về ngõ Điềm Thủy…


“Thế tử, vậy đợi sau khi người khỏi hẳn, ta còn được ở lại Tỉ Viên không?” Trái tim nàng treo lơ lửng, giống như bị ai đó bóp nghẹt.


Vừa dứt lời, ngay cả Lục Cửu Tiêu cũng ngẩn ra.


Nam nhân tựa mình trong vùng sáng tối nhập nhòe, hơi ngẩng cằm. Tiểu cô nương đứng nghiêng đón ánh nắng từ cửa sổ hắt vào, soi rõ nửa khuôn mặt trắng nõn trong trẻo, tưởng như có thể búng ra sữa.


Nghĩ thế nào, hắn liền làm thế ấy.


Thẩm Thời Đình bị hắn véo đến đau điếng, nhưng vẫn nhịn không nhúc nhích, đôi mắt tròn xoe nhìn hắn không rời một giây, chỉ sợ từ miệng hắn thốt ra ba chữ “ngõ Điềm Thủy”.


Lục Cửu Tiêu nắn bóp vài cái mới chịu thu tay lại.


Thực lòng mà nói, hắn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ giữ nàng lại mãi. Thứ nhất là không cần thiết, Lục Cửu Tiêu hắn muốn hạng người nào mà chẳng có, việc gì phải tự mình nuôi lấy?


Thứ hai, hắn quá rõ tính cách của chính mình, cả thèm chóng chán. Hiện tại hắn tham luyến gương mặt này và thân thể mềm mại này là thật, nhưng rồi cũng đến lúc chán thôi, chẳng phải sao?


Hai tháng là quá đủ để chán rồi.


Còn về việc tại sao lại chuộc thân cho nàng, hắn cũng thừa nhận, là do hắn không đành lòng để nàng rơi vào tay lũ nam nhân ở chốn Tần lâu Sở quán kia.


Hắn quá hiểu bọn họ, chẳng có lấy một tên tử tế.


Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ngày hôm đó vẫn là do sự bốc đồng lấn át lý trí, còn nếu bảo là hối hận thì thực sự cũng không hẳn.


Cứ coi như đó là thù lao cho nàng vì thời gian qua đã chăm sóc cho Cao Tầm vậy. Hắn nghĩ như thế.


“Thẩm Thời Đình.” Lục Cửu Tiêu tựa bên cạnh bàn, chậm rãi nói: “Muốn về nhà không?”


Vừa dứt lời, hơi thở của người trước mặt bỗng khựng lại.


Đồng tử của nàng như giãn ra, đôi mắt vốn đã sáng nay lại mở to tròn xoe, không thể tin nổi mà nhìn nam nhân trước mặt. Hồi lâu sau, nàng mới cẩn trọng hỏi: “Thế tử nói vậy... là có ý gì?”


“Ta hỏi ngươi có muốn về nhà không?” Giọng điệu của hắn có chút thiếu kiên nhẫn.


Nàng nghe ra ẩn ý trong lời nói của hắn, cũng sợ hắn đổi ý, thế nên lập tức gật đầu liên hồi, nhỏ giọng đáp: “Muốn.”


Sợ hắn nghe không rõ, nàng lại nhấn mạnh thêm: “Muốn, rất muốn.”


Chẳng hiểu sao, ba chữ “muốn” này lọt vào tai khiến hắn cảm thấy có chút không thoải mái.


Nam nhân vô thức nhíu mày, liếc nàng rồi nói: “Hai tháng, cho đến khi ta khỏi hẳn. Nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ tiễn ngươi ra khỏi thành.”


Lời này đối với nàng mà nói, chẳng khác nào miếng bánh từ trên trời rơi xuống, nhất định phải đón lấy cho thật tốt mới được.


Trong mắt Thẩm Thời Đình bừng lên một tia sáng, gương mặt nhỏ nhắn tựa đóa hoa kiều diễm rạng rỡ hẳn lên.


Lục Cửu Tiêu có một khoảnh khắc ngẩn ngơ.


Nàng siết chặt lòng bàn tay, cố nén niềm vui sướng, gật đầu nói: “Ta sẽ nghe lời.”


“Còn nữa, người và việc trong viện này, một chuyện cũng không được tiết lộ cho người ngoài.”


Thẩm Thời Đình gật đầu.


“Bệnh trạng của ta, nếu có ai hỏi đến thì chỉ được nói là cảm mạo, còn lại tuyệt đối không được nhắc tới, biết chưa?”


Nàng ở trong cái sân nhỏ bé này, có ai mà hỏi đến nàng được chứ?


Nhưng rõ ràng lúc này nàng chẳng hơi đâu màng đến những thứ đó, chỉ liên tục gật đầu, nghiêm túc đáp: “Biết rồi.”


Nam nhân đứng thẳng người dậy, một tay đặt lên những đường gân xanh nổi bật trên chiếc cổ trắng ngần của nàng, dùng đầu ngón tay mơn trớn lên xuống vài cái.


“Ta bảo ngươi làm gì thì ngươi phải làm nấy, nếu không nghe lời, ta sẽ bóp chết ngươi.” Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một nụ cười âm hiểm, giống như một gáo nước lạnh dội xuống làm mọi sự phấn khởi trong lòng tiểu cô nương đều lặng đi.


Sống lưng nàng cứng đờ, cảm nhận được đầu ngón tay đang đè trên cổ mình tăng thêm vài phần lực, nàng khẽ “dạ” một tiếng, chỉ sợ người này lên cơn điên mà bóp cổ mình thật.


Lục Cửu Tiêu buông tay ra, quay lại bàn ngồi xuống, nhìn bàn thức ăn đã nguội lạnh, nói: “Đi hâm nóng lại đi.”

Bình Luận

0 Thảo luận