Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chuyến đi Cẩm Châu

Ngày cập nhật : 2026-04-28 21:48:27

Khi Doãn Trung nhắc đến “miếng ngọc đó”, sắc mặt Lục Cửu Tiêu đột ngột biến đổi.


Hắn ngẩn ra trong giây lát: “Không nhìn lầm chứ?"


Doãn Trung lấy từ trong ngực ra một tờ giấy tuyên gấp làm tư: “Chủ tử xem này, đây là do Hồ chưởng quầy vẽ lại. Lúc đó chỉ nhìn thoáng qua nên chỉ vẽ được đại khái, nhưng thuộc hạ thấy hoa văn và chữ khắc trên miếng ngọc này chắc chắn không sai được.”


Lục Cửu Tiêu siết chặt mép giấy, ánh mắt trầm xuống. Vẻ ngạo mạn lười nhác thường ngày trên đôi mày đều biến mất sạch, đầu ngón tay ấn lên mặt giấy đang âm thầm dùng sức.


Đúng rồi.


Hồ chưởng quầy có thể nhìn lầm, nhưng hắn thì tuyệt đối không.


Ngay lập tức, Lục Cửu Tiêu buông tay, sải bước đi thẳng ra phía cửa.


Doãn Trung giật mình, nhanh chân chặn cửa phòng lại, vội nói: “Chủ tử, không thể gấp gáp được! Lúc này mà vội vàng đến Cẩm Châu nhất định sẽ khiến người ta nghi ngờ. Nếu Hầu gia biết được sự tình, e rằng lại thêm một rắc rối nữa.”


Năm đó, Lục Hành đã nhốt Lục Cửu Tiêu trong phòng suốt nửa năm trời, ý tứ rõ ràng là không muốn hắn dính líu vào chuyện này. Dù là tìm ngọc hay chuyện giấu giếm Cao Tầm ở Tỉ Viên, hắn đều chưa từng để Lục Hành hay biết.


“Hơn nữa trên đường đi khó tránh khỏi xảy ra chuyện, mong chủ tử cho thuộc hạ thời gian để sắp xếp ổn thỏa. Chủ tử yên tâm, phụ nhân kia đã có người của Hồ chưởng quầy canh chừng, tuyệt đối không để mất dấu đâu.”


Đụng đến chuyện của Hạ Thầm, tính tình vốn đã nóng nảy của Lục Cửu Tiêu lại càng dễ mất đi lý trí.


Nhưng Doãn Trung nói không sai, quả thực không thể nôn nóng được.


Hắn mím chặt môi, thần sắc giãn ra đôi chút rồi nói: “Tối nay ngươi cứ làm bộ làm tịch một chút, nói rằng tửu trang ở Cẩm Châu xảy ra chuyện, sáng sớm mai sẽ khởi hành.”


Doãn Trung gật đầu vâng lệnh. Gac hiểu rõ cái cớ này chẳng qua cũng chỉ để lừa gạt Hầu gia và phu nhân mà thôi.


Ngay khi định quay người rời đi, gã nghe thấy vài tiếng người nói dưới hành lang. Là Tần Nghĩa đã mua thuốc trở về, đang giao dược liệu cho Thẩm Thời Đình.


Doãn Trung khựng lại, ngập ngừng hỏi: “Chủ tử, chuyến này có mang theo Thẩm cô nương không?”


“Không mang.” Lục Cửu Tiêu không cần suy nghĩ đã cự tuyệt ngay.


Chuyến đi này có được yên ổn hay không, trong lòng Lục Cửu Tiêu rõ hơn ai hết. Phía Quốc Công phủ muốn lấy mạng hắn; nếu hắn cứ ngoan ngoãn ở lại trong phủ, có lẽ bọn họ sẽ thành thật chờ đợi cho đến khi dược tính phát tác, ngũ tạng suy kiệt mà chết.


Nhưng nếu hắn rời khỏi kinh thành, mọi chuyện chưa chắc đã như vậy.


Doãn Trung dĩ nhiên không phải không hiểu nỗi lo lắng của chủ tử, nhưng so với việc lo cho Thẩm cô nương gặp trắc trở trên đường, gã càng lo lắng cho an nguy của chủ tử nhà mình hơn. Bên cạnh có một người hiểu về y thuật, có vẫn tốt hơn không.


Nghĩ đoạn, Doãn Trung sờ sờ sống mũi, chắp tay lui xuống.


Vừa ra khỏi gian nhà chính, gã lập tức rẽ ngang, đi về phía nhà bếp nhỏ.


Nhà bếp nhỏ của Tùng Uyển bình thường vốn bỏ trống, không có nha hoàn bà tử nào làm việc ở đây. Lúc này, chỉ có mỗi Thẩm Thời Đình đang canh bên bếp lò, tay cầm quạt nan quạt siêu thuốc đang bốc khói trắng nghi ngút.


Một mùi thuốc đắng nồng nặc xộc thẳng vào mũi.


Doãn Trung nhìn nữ tử trong làn khói lờ mờ, bước chân khựng lại, đôi mày nhíu chặt thành hình chữ “Xuyên”, cứ thế đi tới đi lui.


Gã đương nhiên biết rõ, nếu đem chuyện chủ tử sắp đi Cẩm Châu nói cho Thẩm cô nương biết, với tâm trạng nhớ quê da diết, chắc chắn nàng sẽ cầu xin được đi cùng.


Chủ tử sẽ không nghe lời gã, nhưng ải mỹ nhân này, chưa chắc người đã vượt qua được…


Có điều nếu làm vậy, dĩ nhiên là gã không tránh khỏi chịu đòn mấy gậy rồi.


Doãn Trung ngửa mặt lên trời, thở hắt ra một hơi dài, trong lòng thầm than: Làm hộ vệ cho Lục thế tử, đúng thật là vừa lao tâm vừa khổ tứ…


“Doãn hộ vệ?”


Thẩm Thời Đình bưng bã thuốc đi ra, nghi hoặc nhìn gã: “Doãn hộ vệ, ngươi muốn dùng nhà bếp sao?”


Doãn Trung một tay đặt lên vỏ kiếm bên hông, tay kia gãi đầu, rồi nghiến răng, hạ quyết tâm nói: “Thẩm cô nương, ta có chuyện muốn nói.”


-


Đêm đến, Doãn Trung cố ý gây ra tiếng động lớn, chạy thục mạng từ tiền viện ra hậu viện, sải bước lao đến Tùng Uyển với vẻ mặt “đại sự không ổn”.


Gã bước vào gian nhà chính, lại cố tình để cửa chính và cửa sổ mở toang, dõng dạc nói: “Chủ tử, tửu trang ở Cẩm Châu xảy ra chuyện rồi.”


Lục Cửu Tiêu nhướng mày, phối hợp hỏi một câu: “Chuyện gì?”


Lại thêm một hồi giả vờ giả vịt, vở kịch này mới coi như hạ màn.


Chẳng bao lâu sau, Thẩm Thời Đình bưng khay gỗ đựng chén thuốc, đẩy cửa bước vào.


Lục Cửu Tiêu ngửi thấy mùi thuốc từ xa là biết nàng đến, thế nên hắn cũng chẳng buồn ngẩng đầu, tay vẫn cầm tờ giấy tuyên vẽ hình miếng ngọc, nhìn chăm chú vào chữ “Thầm” trên mặt giấy rồi nói: “Để xuống đi.”


Một tiếng “cộc” vang lên, chén thuốc được đặt xuống, nhưng bóng người đổ trên chân hắn vẫn không rời đi.


Một lát sau, nam nhân khẽ nhíu mày, ngước lên: “Có việc gì sao?”


Thẩm Thời Đình siết chặt lòng bàn tay, mím môi nói: “Thế tử sắp đi Cẩm Châu, có thể mang ta đi cùng không?”


Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu híp mắt, thốt ra ngay lập tức: “Không được, ngươi cứ ngoan ngoãn ở lại đây cho ta.”


Thẩm Thời Đình tiến tới một bước, cái bóng nhỏ nhắn bao trùm lấy người Lục Cửu Tiêu.


Tiểu cô nương đấu tranh nói: “Ta sẽ không gây thêm phiền phức cho thế tử đâu. Vả lại...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=42]

vả lại sức khỏe của thế tử vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, đang lúc cần dùng thuốc, thuốc này không thể ngắt quãng được.”


“Ngươi đưa đơn thuốc cho Tần Nghĩa, ta sẽ tự biết cách xoay xở.”


“Nhưng đơn thuốc này cũng phải điều chỉnh theo tình trạng bệnh nặng nhẹ, sao có thể dùng mãi một thang.”


Im lặng hồi lâu, Lục Cửu Tiêu úp tờ giấy vẽ xuống mặt bàn, ngửa cằm nhìn nàng: “Bớt uống vài ngày thì chết được người chắc?”


Tiểu cô nương khựng lại, nghẹn họng không nói được gì.


Chắc chắn là không chết được rồi…


Lục Cửu Tiêu ung dung vắt chéo chân, nói: “Đừng tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ cái gì, nghĩ cũng vô ích thôi, bớt gây phiền phức cho ta đi.”


Hắn bưng chén thuốc lên, nhíu mày uống cạn một hơi, rồi đẩy cái bát ra phía trước: “Lui xuống.”


Người trước mặt vẫn không nhúc nhích.


Không những không nhúc nhích, mà còn được đà lấn tới, tiến thêm một bước nữa.


Bất chợt, nàng ngồi thụp xuống bên chân nam nhân, túm lấy một góc vạt áo hắn: “Doãn hộ vệ đã nói rồi, chuyến đi này có nhiều bất tiện, nếu thế tử có điều gì không ổn thì ta vẫn có thể giúp ích được, tại sao thế tử lại không cho ta đi?”


Câu hỏi này của Thẩm Thời Đình rõ ràng đã làm khó được Lục Cửu Tiêu.


Nhưng hắn còn chưa kịp lên tiếng, nàng đã tự đưa ra câu trả lời. Thẩm Thời Đình nói: “Ta biết thế tử chê ta gây thêm phiền phức, nhưng ta sẽ không kéo chân người đâu. Ta cũng không say xe, hành trình ba ngày hai đêm ta đều chịu đựng được. Nếu thế tử có nhức đầu mỏi gáy, ta cũng có thể cứu chữa kịp thời.”


Tiểu cô nương ngước đôi mắt sáng long lanh nhìn hắn, bàn tay vốn đang túm vạt áo chẳng biết từ lúc nào đã nắm chặt lấy cổ tay hắn.


“Cho dù là đến Cẩm Châu, ta cũng sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh thế tử để chẩn trị cho người, chừng nào thế tử chưa khỏi hẳn, ta tuyệt đối không tự ý rời đi đâu.” Nàng khẳng định chắc nịch bằng một cái gật đầu.


Nói đến chuyện này, chẳng qua là nàng đang nhớ nhà đến quay quắt mà thôi.


Lục Cửu Tiêu rũ mắt nhìn Thẩm Thời Đình, bộ diêu cài tóc hình hoa hải đường trên búi tóc cứ đung đưa theo nhịp nàng gật đầu.


Thực tế thì Doãn Trung nói cực kỳ có lý, mang nàng theo, đối với hắn mà nói lợi nhiều hơn hại.


Hắn liếc nhìn cái đầu nhỏ bên chân mình, có lý gì phải để nàng lại trong phủ an nhàn chứ? Hắn mua nàng về, chẳng phải là để hầu hạ hắn sao?


Vừa nghĩ đến đó, lông mày nam nhân bỗng chốc nhíu chặt.


Dựa vào cái gì mà nàng được ở lại phủ thảnh thơi cơ chứ?


Nghĩ đoạn, Lục Cửu Tiêu nhếch môi cười tà mị, lạnh lùng hừ một tiếng: “Ngươi muốn theo thì cứ theo, nếu có chết ở bên ngoài, ta sẽ không nhặt xác cho ngươi đâu.”


Một lời đe dọa nồng nặc mùi nguy hiểm nhưng lọt vào tai Thẩm Thời Đình lại khiến khóe môi nàng lập tức cong lên.


Đôi mắt vốn đã sáng nay cong lại thành hình trăng khuyết, nàng đứng bật dậy: “Đa tạ thế tử, ta đi chuẩn bị hành trang ngay đây.”


Hơi ấm trên cổ tay đột nhiên biến mất, Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn theo đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng ngần như tuyết kia.


Tiểu cô nương tâm tình hăm hở, thoăn thoắt đẩy cửa bước ra ngoài chạy đi.


Lục Cửu Tiêu chau mày: “Ngươi chậm…”


Hắn đột ngột thu lại thần sắc, lặng im một hồi lâu rồi thản nhiên bồi thêm: “Ngã chết cũng đáng đời.”


-


Ngày mồng tám tháng Sáu, trời quang mây tạnh, nắng rạng rỡ trên cao.


Từ sớm, trước cổng Lục phủ đã đỗ sẵn hai cỗ xe ngựa sang trọng.


Để không khiến người ngoài sinh nghi về Thẩm Thời Đình, Lục Cửu Tiêu còn mang theo cả Lộng Xảo đi cùng để che mắt thiên hạ.


Hai “nha hoàn” đã sớm ngồi vào cỗ xe ngựa phía sau.


Viên thị ra cửa tiễn, vẻ mặt đầy lo âu: “Mấy chuyện vặt vãnh này sao phải đích thân con chạy đi lo làm gì? Chẳng phải xưa nay vẫn luôn giao cho đám hạ nhân làm sao?”


Bà vốn dĩ không thích Lục Cửu Tiêu dính dáng đến chuyện làm ăn của đám thương nhân. Đụng vào những thứ này khó tránh khỏi phải kết giao với người trong giang hồ, so với thân phận của hắn thì đúng là hạ thấp giá trị.


Thế nhưng ngặt nỗi Thánh thượng lại nuông chiều hắn.


Nhớ năm đó khi biết Lục Cửu Tiêu có chút hứng thú với rượu, người còn ban thưởng cho hắn trang viên ở ngoại ô kinh thành, từ đó mới có cái gọi là tửu trang ngoại ô.


Thành ra Viên thị dù muốn ngăn cản cũng chẳng có lý do gì để ngăn.


Lục Cửu Tiêu nghiêm túc đáp: “Là chuyện lớn, con cần phải đi một chuyến.”


Viên thị biết không khuyên nổi hắn, chỉ đành dặn dò thêm vài câu dài dòng rồi mới để hắn rời đi.


Nhìn theo làn bụi mờ sau xe ngựa, Viên thị thở dài: “Mấy ngày nữa là Tết Đoan Dương rồi, đứa trẻ này... chẳng lẽ vì muốn tránh mặt Hầu gia nên mới chọn đi lúc này sao?”


Nhà người ta đón Đoan Dương thì sum vầy êm ấm, còn Lục gia bọn họ, vì chuyện của năm năm trước mà hai cha con cứ hễ gặp mặt không dỡ mái nhà đi đã là phúc đức lắm rồi.


Bạch ma ma “ôi” một tiếng, nhắc tới chuyện này chỉ thở dài: “Cha con thì làm gì có thù oán nào để bụng mãi đâu.”


Trong khi đó, xe ngựa vừa mới lăn bánh ra khỏi thành thì phía Quốc Công phủ đã nhận được tin tức.


Lý Quốc Công vừa bước chân vào phủ đã nghe Đường sư gia bẩm báo một hồi.


Đường sư gia nói: “Rời khỏi Hầu phủ, thuốc kia cũng không dùng đến nữa, e là vị thế tử gia này còn sống thêm được một thời gian.”


Ông ta lo lắng, cũng không phải là Lục Cửu Tiêu ch-ết sớm một ngày hay là muộn một ngày.


Ông ta lo lắng chính là, sao Lục Cửu Tiêu lại đột nhiên đi Cẩm Châu?


Chỉ có thể nói, người một khi cất giấu chuyện khuất tất, thì dù là tiếng hạt mè rớt xuống đất cũng khiến cho họ kinh hồn bạt vía.


Lý Quốc công hiện tại chính là bệnh đa nghi tái phát.


Lục Cửu Tiêu kia, chẳng lẽ đã đánh hơi được điều gì rồi sao?


Nhận thấy nỗi lo ngại của ông ta, Đường sư gia cũng không khỏi giật mình, kinh hãi nói: “Nếu thực sự để Lục thế tử bới ra được chút manh mối nào rồi đem bẩm báo trước mặt Thánh thượng, e rằng sẽ xảy ra chuyện lớn.”


Lý Quốc công đập bàn, âm hiểm nói: “Rời khỏi kinh thành rồi, để xem còn ai bảo vệ được nó!”


-


Hành trình từ kinh thành đến Cẩm Châu nói dài không dài, ngắn cũng chẳng ngắn, vừa vặn mất ba ngày hai đêm.


Hai ngày một đêm này trôi qua một cách “sóng yên biển lặng” đến lạ thường.


Lưỡi kiếm của Doãn Trung và Tần Nghĩa đỏ thẫm máu, sau khi dùng khăn lau khô sạch sẽ, bọn họ tra kiếm vào bao, tỏ vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra rồi cưỡi ngựa đuổi theo cỗ xe phía trước.


Phía trước là một quán trọ, Tần Nghĩa ở bên ngoài hỏi: “Chủ tử, có cần dừng lại nghỉ ngơi chốc lát không?”


Với sự nôn nóng của Lục Cửu Tiêu, dĩ nhiên là hắn không có nhu cầu nghỉ ngơi.


Hắn liếc mắt nhìn tiểu cô nương đang buồn ngủ đến mức mở mắt không lên, Thẩm Thời Đình cố gồng thẳng lưng, lắc đầu với hắn: “Ta không mệt, thế tử cứ tiếp tục đi đi, chỉ còn một ngày nữa là đến nơi rồi.”


Nếu là chuyện thường tình, Lục Cửu Tiêu họa may còn có thể nể tình vóc dáng mảnh mai của nàng mà ban chút lòng thương hương tiếc ngọc, nhưng rõ ràng chuyện hiện tại không phải là chuyện bình thường.


Hắn suy tính một hồi rồi đáp: “Tiếp tục đi.”


Tần Nghĩa đành phải tiếp tục đánh xe.


Nói không say xe là nói dối, bất kể là ai bị xóc nảy suốt dọc đường như thế này, không muốn nôn cũng khó, huống hồ là thân hình đơn bạc như Thẩm Thời Đình.


Nhưng vì sợ Lục Cửu Tiêu đổi ý tống khứ mình về, nàng đành cắn răng nhẫn nhịn, gắng gượng chống đỡ, ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay để giữ cho bản thân tỉnh táo.


Nghiến răng, nhắm mắt chịu đựng, cuối cùng cũng đã vào đến trong thành Cẩm Châu.


Đợi đến khi xe ngựa dừng hẳn trước một sân đình thanh nhã, nàng vịn vào thành xe, đôi chân bủn rủn, chậm chạp bước xuống.


Cố bịt lấy miệng, nàng chạy vội đến bên thảm cỏ gần đó, cúi người nôn thốc nôn tháo.


Dọc đường đi, nàng đã nhẫn nhịn vất vả thế nào, Lục Cửu Tiêu chẳng mù. Thế nên hắn bước tới vỗ vỗ lưng cho nàng vài cái.


Bất chợt, hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay đang “ân cần” quá mức của mình đầy khó hiểu, khựng lại một lát rồi thu tay về.


Hắn quay sang hỏi Doãn Trung: “Người đâu?”


Doãn Trung đáp: “Hồ chưởng quầy đã đi mời rồi, chắc là đang trên đường tới.”

Bình Luận

0 Thảo luận