Sáng / Tối
Trong gian phòng cuối cùng bên trái tầng hai của Vọng Giang Lâu, Mạnh Cảnh Hằng đã nhâm nhi được vài chén, đang gục vào lòng Đường Miễn mà miệng cứ lẩm bẩm điều gì đó.
Lục Cửu Tiêu liếc nhìn đầy ghét bỏ, tự giác ngồi xa ra một chút.
Buổi tụ tập hôm nay là do Mạnh Cảnh Hằng bày ra.
Lục Cửu Tiêu, Mạnh Cảnh Hằng và Đường Miễn tuổi tác tương đương, quen biết từ nhỏ, lại cùng chung “sở thích” nên hiếm khi mới thân thiết được như vậy. Huống hồ Mạnh Cảnh Hằng vừa mới thành thân không lâu đã mượn rượu giải sầu thế này, với tư cách là hồ bằng cẩu hữu, Đường Miễn và Lục Cửu Tiêu đành phải miễn cưỡng ngồi uống cùng vài chén.
Nghe thấy tiếng động, Mạnh Cảnh Hằng gồng mình ngồi thẳng dậy, hỏi Lục Cửu Tiêu: “Ngươi vừa nãy đi đâu đấy?”
Lông mi Lục Cửu Tiêu khẽ rung động, nhấp một ngụm rượu thanh: “Quên đeo bội hoàn nên quay về lấy.”
“Đúng là rườm rà!” Mạnh Cảnh Hằng mượn rượu làm càn, mạnh miệng phán một câu.
Ba người vừa uống rượu vừa sai người mang bài lên, ván bài này kéo dài từ lúc trời còn sáng cho đến khi hoàng hôn buông xuống.
Mạnh Cảnh Hằng say khướt, y chống cằm, mắt đỏ hoe, miệng cứ gọi “Thu Nương, Thu Nương” nghe mà thấy đứt từng khúc ruột, tình cảm thắm thiết như nước chảy mây trôi.
Chén rượu trong tay Lục Cửu Tiêu khựng lại, tỏ vẻ nghi hoặc: Thu Nương là ai nữa?
Đường Miễn nâng ly nói: “Chính là Thu Hoán ở Bách Hí Lâu đấy, lần trước chúng ta đến, không phải nàng ta còn cầu xin Mạnh Cảnh Hằng đưa về phủ làm nô tì sao, lúc đó tiểu tử này chẳng chút nương tình mà từ chối thẳng thừng còn gì.”
Lúc trước, y nghĩ nàng ta cũng chỉ là một con hát, qua một hai tháng là quên thôi. Hơn nữa đàn ông mà, bên ngoài biết bao hồng nhan tri kỷ, nếu ai cũng rước về phủ thì hậu viện chẳng phải loạn cào cào lên sao?
Mạnh Cảnh Hằng nghĩ vậy nên còn khuyên Thu Hoán tìm nhà tử tế mà gả đi, vạn lần đừng có vương vấn y làm gì.
Ai mà ngờ được, nữ tử chốn hí lâu này lại vô tình đến thế! Bảo nàng quên, nàng liền quên thật luôn?!
Mạnh Cảnh Hằng mới thành thân được hai ngày, Thu Hoán liền rời khỏi Bách Hí Lâu, gả cho tiểu chưởng quầy tiệm may, cuộc sống trôi qua vô cùng êm ấm hạnh phúc.
Một ngày nọ, Mạnh Cảnh Hằng tình cờ gặp nàng trên phố, nàng thế mà lại rất lễ phép hành lễ với y, cung kính gọi một tiếng “Mạnh công tử”.
Ai mà ngờ được chỉ một tiếng “Mạnh công tử” ấy lại khiến lồng ngực Mạnh Cảnh Hằng như bị tảng đá lớn đè nặng, u uất không thôi.
Sau khi kể lại đại khái đầu đuôi câu chuyện, Đường Miễn nhấp một ngụm rượu nhuận giọng, chỉ tay về phía Mạnh Cảnh Hằng bảo: “Đấy, thế là y thành ra cái bộ dạng mà ngươi đang thấy đây.”
Mạnh Cảnh Hằng gạt tay Đường Miễn ra, làu bàu: “Ta cứ ngỡ mình với Lục thế tử đây là người cùng một đường, nữ nhân ấy mà, chẳng khác nào quần áo, thay ra không chớp mắt, tâm cũng chẳng đau, ai dè cái tâm này của ta…”
Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu chau mày, lời này nghe sao mà thấy sai sai.
Mạnh Cảnh Hằng lẩm bẩm: “Trước kia cứ hễ nhắm mắt lại là trước mắt ta lại hiện ra dáng vẻ của Thu Nương. Từ ngày gặp nàng, hễ cứ đến Bách Hí Lâu nghe khúc, ta chưa từng gọi người khác hầu hạ... Sao đến tận bây giờ ta mới nhận ra cơ chứ? Ta đúng là ngu xuẩn lú lẫn rồi.”
Lục Cửu Tiêu nhìn chằm chằm vào mặt rượu in bóng gương mặt tuấn tú của mình, nhướng mày: “Thế thì đã là gì? Chuyện bé xé ra to.”
Mạnh Cảnh Hằng đập bàn: “Chắc chắn là vì trong lòng ta có nàng, hèn chi, hèn chi hai ngày không gặp là ta đã nhớ khôn nguôi…”
Nói đoạn, y lại âm thầm đau lòng.
Bản thân y ăn chơi trác táng, lại còn bỏ mặc Thu Nương để thành thân, trách được ai đây? Giờ người ta sống những ngày tháng bình yên êm ấm, biết đâu chừng còn đắc ý hơn là đi theo y.
Nghĩ đến đây, Mạnh Cảnh Hằng gục đầu xuống bàn rượu, bất tỉnh nhân sự.
Đường Miễn đưa tay quơ quơ trước mặt người đối diện: “Ngươi ngẩn ngơ cái gì thế?”
Sắc mặt Lục Cửu Tiêu bỗng xanh mét, chẳng biết mới trong chốc lát thôi mà ai đã chọc giận y nữa.
Một tiếng “Xoẹt” vang lên, Lục Cửu Tiêu phủi vạt áo đứng dậy, tự ý rời khỏi Vọng Giang Lâu. Gió đêm thổi qua khiến rượu trong người cũng tỉnh đi quá nửa.
Hắn bước lên xe ngựa, uể oải buông một câu “Về phủ”, xe ngựa liền nhẹ nhàng lăn bánh.
“Trước kia cứ hễ nhắm mắt lại là trước mắt ta lại hiện ra dáng vẻ của Thu Nương.”
“Thậm chí còn chẳng buồn gọi người khác hầu hạ mỗi khi đến Bách Hí Lâu nghe khúc.”
“Chắc chắn là vì trong lòng ta có nàng.”
Đôi lông mày vốn thanh thoát như gió mát trăng thanh của nam nhân khẽ nhíu lại thành một rãnh nhỏ, trong đầu tràn ngập những lời lảm nhảm của Mạnh Cảnh Hằng.
Chẳng lẽ ban đêm nhắm mắt lại mà nhớ đến, không phải là vì ban ngày nhìn thấy quá nhiều sao?
Không gọi người khác hầu hạ, chẳng phải vì những kẻ đó không bằng nàng sao? Nếu có người xuất sắc hơn, đương nhiên là phải đổi người rồi.
Đạo lý hiển nhiên như vậy mà cũng không hiểu sao?
Vừa suy tính như thế, nỗi bực dọc trong lòng hắn liền tiêu tan đi quá nửa.
Có lẽ do có hơi men trong người, Lục Cửu Tiêu đêm ấy đi nghỉ từ rất sớm.
Chỉ là giấc ngủ này chẳng hề yên ổn, hắn lạc vào một giấc chiêm bao hoang đường.
Trong mơ, trên chiếc giường gỗ lê ở gian nhà chính viện Tùng Uyển, có một dáng người nhỏ nhắn đang cuộn tròn.
Người nọ búi tóc kiểu phụ nhân, mặc y phục thêu chỉ vàng sang trọng, khẽ nhíu mày liễu, cất giọng sai bảo: “Dịch lên trên một chút nữa.”
Nhìn kỹ lại, người đang nằm trên sập có khuôn mặt giống hệt tiểu nha hoàn của hắn!
Chưa dừng lại ở đó, chủ nhân của đôi bàn tay đang đặt trên chân người nọ, từng chút từng chút bóp chân cho nàng, chính là hắn.
Lục Cửu Tiêu bóp chân cho người ta suốt cả một đêm trong mơ, đến khi trời sáng tỉnh mộng, hai cánh tay thế mà lại mỏi nhừ đau nhức.
Hắn ngẩn người hồi lâu, bên ngoài vang lên tiếng nói cười khe khẽ của đám nha hoàn bà tử, hắn mới hoàn toàn tỉnh táo lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=41]
Thế nhưng vừa tỉnh ra, hắn liền bị chọc cho tức đến bật cười.
Mộng đúng là mộng, chuyện hoang đường nhất cũng chỉ có thể xảy ra trong mơ mà thôi.
Lúc này, người đã hưởng thụ một đêm khoan khoái trong giấc mơ của hắn lại đang bị hai ba nha hoàn vây quanh bên ngoài vườn hoa.
Chẳng biết từ lúc nào, đầu đuôi câu chuyện Hạ Mẫn khóc lóc rời khỏi Tùng Uyển ngày hôm qua cứ truyền tai nhau trong tiểu viện, rồi hóa thành chuyện Hạ tam cô nương hẹp hòi, vì thấy nha hoàn mới mà thế tử gia mang về từ Tỉ Viên có nhan sắc quá nổi bật nên nhìn không thuận mắt, bấy giờ mới có màn gây sự vô lý ngày hôm qua.
Cũng chẳng ngờ nhân duyên của Hạ Mẫn lại kém đến mức này, mấy tiểu nha hoàn thay phiên nhau “an ủi” Thẩm Thời Đình.
Nói là “an ủi”, nhưng thực chất là đang liệt kê ra đủ mọi thói kiêu căng ngang ngược của tam cô nương kia.
Một người trong số đó nói: “A Đình, cô cũng đừng để bụng làm gì. Cô không biết đấy thôi, trước kia trong viện chúng ta có một tiểu nha hoàn tên là A Thanh, dung mạo cũng có vài phần sắc sảo. Tình cờ bị Hạ tam cô nương nhìn thấy một lần, thế là cũng chịu không ít khổ sở đâu.”
Người khác bồi thêm: “Đúng vậy, tam cô nương ở ngay phủ đối diện, toàn canh lúc thế tử không có nhà là sang tìm, ép đến mức nha đầu A Thanh đó phải chủ động xin quản gia đi làm việc ở biệt uyển, rời khỏi Tùng Uyển này mới coi như yên ổn.”
Cũng chính vì chuyện đó mà đám nha hoàn ở Tùng Uyển đối với Hạ tam cô nương luôn có lòng bài xích, vừa sợ vừa ghét.
Còn chưa biết có bước chân được vào cửa hay không mà đã cậy vào tình nghĩa thanh mai trúc mã với thế tử, bày ra bộ dạng thiếu phu nhân. Nếu sau này thế tử nghĩ quẩn mà rước nàng ta về thật, thì những ngày tháng ở Tùng Uyển của bọn họ liệu có còn dễ sống không?
Cũng vì có cái dớp từ trước, nên bọn họ chỉ nghĩ sự việc theo hướng này chứ không hề suy xét sâu xa hơn.
Thẩm Thời Đình trong lòng nhẹ nhõm hẳn, mỉm cười với mấy người họ: “Ta không để bụng đâu. Các tỷ tỷ, mấy cành hoa này mà không cắt tỉa nhanh, ma ma sẽ nổi giận đấy.”
Mấy người họ “Ai da” mấy tiếng rồi mới đồng loạt tản ra.
Tiểu cô nương cầm kéo lớn, ngồi xổm bên bồn hoa, tỉ mỉ cắt tỉa chậu cây lộn xộn thành hình rẻ quạt.
Lục Cửu Tiêu mang theo một bụng bực dọc đẩy cửa phòng, vừa hé ra một khe hở, tình cờ lại nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn trong bộ y phục màu xanh lục kia.
Hắn khựng lại, tựa vào cột cửa nhìn một hồi.
Một lát sau, hắn mới đẩy hẳn cửa ra, cố ý tạo ra chút tiếng động.
Tiếng “két” vang lên, thân hình tiểu cô nương khựng lại, quay đầu nhìn thoáng qua. Cái nhìn này tình cờ chạm vào ánh mắt Lục Cửu Tiêu, khiến nàng chẳng thể vờ như không thấy mà né tránh được.
Thẩm Thời Đình đành đứng dậy, đi lấy nước, bưng chậu rửa mặt vào gian nhà chính.
“Thế tử.” Nàng đưa khăn lau mặt đã vắt khô cho hắn.
Lục Cửu Tiêu liếc nhìn nàng một cái: “Hết đau rồi?”
Câu hỏi này của hắn không có ý gì khác, nhưng lại khiến nàng chẳng thể trốn tránh chuyện ngày hôm qua được nữa.
Thẩm Thời Đình cứng đờ gật nhẹ, đón lấy chiếc khăn từ tay hắn, nhỏ giọng nói: “Ngày hôm qua, đa tạ thế tử mời phủ y đến.”
Lộng Xảo đã kể hết cho nàng nghe rồi, nàng cũng không phải người vong ơn.
Thẩm Thời Đình nói tiếp: “Đều tại nô tỳ, hôm qua thế tử bớt dùng một thang thuốc, hôm nay cần phải bắt mạch xem lại bệnh trạng rồi điều chỉnh đơn thuốc một chút.”
Lục Cửu Tiêu gật đầu đồng ý.
Trong lúc đó, Lộng Xảo bưng vào một bát canh giải rượu.
Lục Cửu Tiêu một tay cầm bát uống, tay kia đưa ra cho Thẩm Thời Đình. Hai ngón tay thon dài chụm lại, đặt lên cổ tay hắn, một lúc lâu sau mới cầm bút viết lại đơn thuốc rồi giao cho Tần Nghĩa.
Trong lúc thu dọn bút mực giấy nghiên, tiểu cô nương mím môi, cẩn trọng hỏi: “Thế tử, hôm qua... Tam cô nương bị thương có nặng không?”
Hôm qua, nàng thực sự đã bị vết máu đỏ tươi kia dọa cho khiếp vía, vả lại theo lời đám nha hoàn thì đó còn là một nhân vật cực kỳ khó đối phó, thành ra nàng hơi lo lắng…
Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn nàng: “Chỉ rạch một đường thôi, không có gì đáng ngại.”
Thẩm Thời Đình cuốn tờ giấy tuyên lại, lí nhí đáp: “Là lỗi của nô tỳ, cầm kéo trong tay mà lại bất cẩn như thế, nếu cẩn thận hơn một chút thì chắc đã không làm xước da tam cô nương.”
Nàng nhận lỗi vô cùng thành khẩn.
Vừa rồi qua lời kể xấu Hạ Mẫn của đám nha hoàn, ngoài việc biết Hạ tam cô nương này kiêu kỳ muôn phần ra, nàng còn lờ mờ nghe ra quan hệ giữa nàng ta và Lục Cửu Tiêu không hề tầm thường.
Hôm qua, nàng đau đến ngất đi, nên hắn chưa có cơ hội tìm nàng tính sổ. Bây giờ có dịp rồi, đương nhiên nàng phải chủ động nhận lỗi trước khi hắn kịp trở mặt.
Thế nhưng nghe xong, động tác bưng bát của Lục Cửu Tiêu khựng lại, mày nhíu chặt.
Hắn biết rõ đầu đuôi câu chuyện, càng hiểu rõ con người Hạ Mẫn, chuyện ngày hôm qua nàng có lỗi hay không, hắn là người rõ nhất.
Thấy nàng cứ vơ hết lỗi lầm về phía mình, trong lòng Lục Cửu Tiêu bỗng trào dâng một nỗi bực bội khó tả.
Hắn đặt bát xuống, giọng điệu chẳng mấy tốt đẹp: “Ta có nói là sẽ phạt ngươi sao? Ngươi vội vàng nhận lỗi cái gì?”
Vừa dứt lời, căn phòng nhỏ lại rơi vào tĩnh lặng.
Tiểu cô nương ngượng ngùng ôm lấy hộp đựng giấy bút, không phạt sao? Biết sớm là hắn không phạt, nàng đã không nhận lỗi rồi…
Nàng lí nhí nói: “Thế tử, vậy nô tỳ xin phép lui xuống trước, đợi Tần hộ vệ mua thuốc về, nô tỳ sẽ sắc thuốc.”
Nhìn theo bóng dáng mảnh khảnh, Lục Cửu Tiêu nheo nheo mắt: “Quay lại, ta đã cho ngươi đi chưa?”
Hắn vỗ vỗ lên đùi mình: “Lại đây.”
Thẩm Thời Đình khựng lại tại chỗ, trực giác mách bảo rằng lúc này mà bước qua đó chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành cả. Thế nên, theo bản năng, nàng đứng chôn chân tại chỗ.
“Lần trước ta đã nói gì nào? Ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ đưa ngươi ra khỏi thành. Còn nếu không nghe lời thì…”
Hắn còn chưa dứt lời, tiểu cô nương đã lạch bạch di chuyển đến trước mặt, lưng căng cứng ngồi lên đầu gối hắn. Đôi mắt hạnh nhìn hắn chằm chằm như muốn hỏi: Thế này đã gọi là nghe lời chưa?
Lục Cửu Tiêu khựng lại, đối mắt với nàng một hồi, rồi bất thình lình bật cười thành tiếng.
Cái dáng vẻ đáng thương tội nghiệp này, sao hắn lại thấy thích chết đi được.
Hắn bóp nhẹ cằm tiểu cô nương, cúi người xuống, dừng lại ngay sát làn môi đang mím chặt của nàng, tặc lưỡi một cái: “Há miệng.”
Thẩm Thời Đình đỏ bừng mặt, hé môi ra một chút.
Đúng lúc này, cửa phòng “rầm” một tiếng bị tông mở. Cùng lúc đó, đầu gối Lục Cửu Tiêu nhẹ bẫng, người trong lòng như cái lò xo bật bắn ra xa mấy thước.
Doãn Trung thở hổn hển: “Chủ tử, thuộc hạ…”
Khi nhìn rõ tình hình trong phòng, gã thoáng khựng lại: “Thuộc... thuộc hạ có chuyện cần bẩm báo.”
Lục Cửu Tiêu híp mắt nhìn, ánh mắt như muốn đóng đinh gã lên cánh cửa.
Doãn Trung nuốt nước bọt một cái.
“Ngươi lui xuống trước đi.” Hắn nói với Thẩm Thời Đình.
Tiều cô nương vội vâng dạ một tiếng rồi nhanh chóng lui ra ngoài.
Cho đến khi tiếng cửa “két” một tiếng khép lại, Doãn Trung mới lên tiếng: “Chủ tử, Hồ chưởng quầy của một tiệm cầm đồ ở Cẩm Châu báo rằng đã nhìn thấy miếng ngọc mà chủ tử đang tìm. Miếng ngọc đó nằm trong tay một phụ nhân, bà ta định mang đi cầm cố nhưng đến phút cuối lại hối hận. Hiện giờ, người vẫn còn ở Cẩm Châu, Hồ chưởng quầy đã sai người bám theo.”
———
☘️ Nếu thấy truyện hợp gu, tặng mình một ly nước mía “tiếp sức” nhé! ?
?stk: 551020 (VIB)
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận