Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Thân tiểu thư mệnh nha hoàn

Ngày cập nhật : 2026-04-28 21:50:07

Vân Tụ ngạc nhiên, ánh mắt như dán chặt vào cánh cửa, quay sang hỏi Tần Nghĩa vừa lật đật chạy đến: “Làm gì mà chủ tử vội vàng dữ vậy? Xảy ra chuyện gì rồi à?”


Tần Nghĩa há miệng định nói, nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.


Thật là kỳ lạ, hai con người vốn chẳng liên quan gì đến nhau, sao tự dưng lại nảy sinh dây dưa với một miếng ngọc, đúng là chuyện không tưởng.


Lúc này, một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa phòng bị đẩy mạnh ra, đập vào vách tường rồi bật ngược trở lại, suýt chút nữa thì khép hẳn vào.


Tiếng động này thực sự không hề nhỏ.


Người đang nằm cuộn tròn bên mép giường giật mình tỉnh giấc, hai chân nàng vẫn còn buông dưới giường, chưa kịp tháo hài, đôi mắt vẫn còn kèm nhèm đã vội vàng đứng bật dậy.


Nàng dụi dụi mắt: “Thế tử? Người muốn nghỉ ngơi sao? Để ta sửa sang lại chăn đệm rồi người hãy nằm.”


Nói xong, nàng vẫn còn đang ngái ngủ, định cúi người xuống vuốt lại đệm giường vốn đã bị mình nằm nhăn nhúm.


Thế nhưng thân mình còn chưa kịp xoay hẳn đi thì cánh tay đã bị ai đó nắm chặt lấy. Lực đạo không hề nhẹ, khiến tiểu cô nương đang mơ màng lập tức tỉnh hẳn.


Nàng vừa quay đầu lại, trước mắt đã hiện ra một miếng ngọc bội trong suốt.


“Có nhận ra không?” Lục Cửu Tiêu nhìn nàng chằm chằm.


Thẩm Thời Đình ngẩn ra một nhịp, rồi ngơ ngác gật đầu.


‘Miếng ngọc này... sao lại ở trong tay thế tử?”


Thần sắc Lục Cửu Tiêu có chút cấp bách, lực tay không kìm được mà mạnh thêm vài phần, nhưng bản thân hắn lại hoàn toàn không hay biết, chỉ dồn dập hỏi: “Làm sao mà có, từ đâu mà ra, ngươi hãy kể lại thật chi tiết cho ta nghe.”


Thấy hắn như vậy, nàng đại khái đoán được miếng ngọc này vô cùng quan trọng đối với hắn. Tuy hiếu kỳ về nguyên do nhưng nàng cũng không hỏi mấy câu thừa thãi vào lúc này, chỉ nhíu mày cố gắng hồi tưởng lại.


Sự việc đã trôi qua quá lâu, khi ấy nàng tuổi còn nhỏ, suy cho cùng ký ức cũng có phần mờ nhạt.


Nàng mang máng nhớ rằng hôm đó là một ngày tuyết rơi rất lớn, tuyết trong thành tích lại dày đặc, đi lại vô cùng bất tiện. Thẩm Vọng phát sốt cao, a cha đội gió tuyết trở về nhà đã là khó khăn, huống chi còn phải mang nàng theo, vì vậy ông tạm thời để nàng lại hiệu thuốc. Dù sao xung quanh đều là hàng xóm láng giềng, chắc chắn nàng sẽ không bị lạc.


Tiện lúc người làm trong hiệu thuốc xuống hậu viện trông lửa sắc thuốc, nàng ngồi bên bàn tính ở trước tiệm tập viết chữ.


Chẳng bao lâu sau, trước cửa tiệm xuất hiện một bóng dáng tao nhã, một nam tử khoác áo choàng lông cáo đạp tuyết bước vào.


Bây giờ nhớ lại, diện mạo của nam tử đó nàng sớm đã quên lãng, nhưng vẫn lờ mờ nhớ rằng đó là một nam nhân cực kỳ tuấn tú.


Lục Cửu Tiêu nhíu mày: “Hắn đến làm gì?”


“Mua thuốc. Nhân sâm, tô diệp, phục linh, sinh khương và trần bì.”


Sở dĩ nàng nhớ rõ như vậy là vì đó là lần đầu tiên Thẩm Thời Đình bốc thuốc cho người khác, vả lại khi đó ngăn đựng nhân sâm thực sự hơi cao, nàng phải giẫm lên ghế gỗ mới lấy xuống được.


“Đến lúc thanh toán, công tử đó nói quên mang theo túi tiền, bèn cởi miếng ngọc bên hông xuống, nói là tạm thời thế chấp tại đây. Sau đó, ta mới giao miếng ngọc này cho a nương cất giữ.”


“Còn gì nữa không? Hắn còn nói gì với ngươi nữa?”


Thẩm Thời Đình khựng lại, cố gắng suy nghĩ kỹ, nhưng thực sự không thể nhớ thêm được gì nữa.


“Vậy sau khi mua thuốc xong, hắn đã đi đâu?” Câu hỏi này thực sự có chút làm khó người khác, một người mua thuốc xong đi đâu, làm sao một tiểu nha đầu mười một tuổi biết được?


Thẩm Thời Đình bị ánh mắt ép bức của hắn làm cho sợ hãi lùi lại một bước, đẩy đẩy cổ tay hắn đang siết chặt lấy cánh tay mình.


Lục Cửu Tiêu giật mình, liếc nhìn cánh tay mảnh khảnh của nàng, năm ngón tay đang siết chặt mới nới lỏng ra đôi chút.


“Không còn gì khác sao?”


Nàng rụt rè lắc đầu.


Thần sắc nam nhân không giấu nổi thất vọng, hắn nhìn nàng chằm chằm hồi lâu, như muốn nhìn thấu ruột gan đối phương.


Hồi lâu sau, hắn mới cất lời: “Nếu nhớ ra điều gì, nhớ phải nói với ta.”


Thẩm Thời Đình vội vàng gật đầu.


Rất nhanh sau đó, hắn lại xoay người rời đi.


Thẩm Thời Đình ngẩn ngơ đứng nhìn theo bóng lưng cao gầy đó cho đến khi biến mất, nhất thời quên cả cử động.


Đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn nghiêm túc đến vậy, so với vẻ mặt châm chọc lạnh nhạt thường ngày còn đáng sợ hơn vài phần.


Đột nhiên, Lộng Xảo vội vã chạy đến.


Nàng nhìn Thẩm Thời Đình một lượt từ trên xuống dưới: “Thẩm cô nương, cô...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=44]

cô không sao chứ?”


Thẩm Thời Đình lắc đầu, hỏi nàng đầu đuôi sự việc.


Lúc này, Lộng Xảo đã xem nàng như nửa chủ tử nên cũng không giấu giếm, liền tóm tắt lại chuyện Tôn thị bán ngọc và lai lịch của miếng ngọc này.


Thẩm Thời Đình hơi kinh ngạc, không ngờ miếng ngọc đó lại có nguồn cơn sâu xa đến thế.


Nàng chợt khựng lại, đôi mày nhíu chặt, nhưng sao Tôn thị lại đột ngột muốn bán miếng ngọc này?


-


Tiền viện.


Tôn thị bị Tần Nghĩa dọa cho khiếp vía, không những không dám đòi tiền mà ngay cả miếng ngọc cũng chẳng dám nhận lại. Bà ta vừa đi vừa luôn miệng thanh minh rằng “hung thủ giết người” chẳng liên quan gì đến mình, rồi vội vã tháo chạy.


Nhận thấy cũng chẳng hỏi thêm được gì từ bà ta, Tần Nghĩa liền thả người đi.


Lục Cửu Tiêu cúi đầu mơn trớn miếng ngọc bội, sắc mặt tối tăm khó đoán.


Với thân phận của Hạ Thầm, bất cứ thứ gì trên người y mà chẳng đáng giá, sao có thể đem miếng ngọc bội trân quý từ nhỏ ra thế chấp? Chỉ cần nghĩ thôi cũng biết là chuyện không thể nào.


Nhưng y quả thực đã để lại vật này ở đây, lý do là gì?


Và thành Cẩm Châu này rốt cuộc có điều gì khiến y phải phi ngựa cấp tốc tìm đến trước khi xuất chinh năm ngày?


Năm đó, sau thất bại tại Dịch Đô, có triều thần đã quy tội cho Hạ Thầm là cố tình làm vậy, thậm chí có kẻ còn chụp mũ tội danh thông đồng phản quốc lên đầu y, trong đó có nhắc đến Cẩm Châu.


Mọi người không hiểu nổi, ngay sát ngày xuất chinh, Hạ tiểu tướng quân lại vội vã chạy đến Cẩm Châu, hành tung quỷ quyệt, vào thời điểm nhạy cảm lúc bấy giờ, thật khó để không khiến người ta đa nghi.


Thế nhưng chuyện này rốt cuộc vẫn không có lời giải đáp, bởi lẽ người chết thì không thể mở miệng.


Để làm sáng tỏ việc này, Lục Cửu Tiêu từng phái người điều tra, thậm chí tự mình đích thân đến đây, vậy mà vẫn chẳng tìm ra chút manh mối nào.


Tại sao…


“Tần Nghĩa.” Hắn siết chặt lòng bàn tay, nắm lấy miếng bích ngọc, “Ngươi đi tra xét Thẩm gia, tất cả mọi người, và cả tiệm thuốc Thẩm thị trước kia nữa.”


Tần Nghĩa lập tức hiểu ý, nhận lệnh đi ngay.


Một lát sau, Lục Cửu Tiêu rời phủ đến tửu trang, khi quay lại ngõ Nhàn An thì đã đến giờ Hợi.


Trải qua ba ngày đường vất vả, lại thêm việc gấp gáp hỏi han chuyện ngọc bội, đôi mắt Lục thế tử lúc này đã mệt mỏi đến mức đờ đẫn.


Vừa bước chân vào cổng trạch viện, hắn đi thẳng về phía phòng ngủ ở hậu viện.


Nam nhân bóp nhẹ huyệt thái dương rồi đẩy cửa bước vào. Trong phòng chỉ thắp một ngọn nến, ánh sáng lờ mờ hắt lên một bóng người đang nằm cuộn trên giường.


Hắn ngẩn ra một thoáng mới nhớ ra, ồ, trong phòng này còn có thêm một người nữa.


Dáng ngủ của nàng vẫn y hệt như lúc giữa trưa, đôi chân buông thõng dưới giường, hài thêu chưa cởi, chỉ có nửa thân trên là vùi vào trong chăn đệm. Đó là tư thế của một người luôn sẵn sàng để bật dậy bất cứ lúc nào.


Lục Cửu Tiêu tiến lại gần, chắp tay sau lưng đứng cách lớp màn giường quan sát nàng.


Đôi môi nhỏ hơi hé mở, hai mắt nhắm nghiền, cánh mũi thanh tú phập phồng nhè nhẹ theo từng nhịp thở.


Hồi lâu sau, hắn “xì” một tiếng, cúi người nắm lấy đôi hài thêu dưới chân nàng, nhẹ nhàng gạt ra, đôi hài nằm lăn lóc nghiêng ngả dưới gầm giường.


Lục Cửu Tiêu đẩy nhẹ chân nàng, nàng liền tự giác co chân lên giường.


Hắn lại chọc nhẹ vào lưng nàng, nàng liền ôm lấy chăn đệm lăn vào phía trong.


Cả người nàng giống như được gắn chốt mở, ngay đến xương cốt cũng rất biết nhìn sắc mặt người khác, ngươi chỉ cần chạm nhẹ một cái là nàng đã biết ý mà làm theo ngay.


Đoạn cánh tay lộ ra khỏi tay áo vô cùng nổi bật, trên đó có một vòng vết bầm xanh tím, nhìn là biết ngay bị kẻ nào đó không biết nặng nhẹ siết mạnh mà thành.


Lục Cửu Tiêu nheo nheo mắt, đưa tay xoa nhẹ hai cái, trong lòng thầm nhủ: Đúng là cái thân tiểu thư mà mang mệnh nha hoàn, da dẻ non mềm thế này, chạm mạnh một chút cũng không xong, chẳng lẽ còn định bắt ta nâng niu ngươi như nâng trứng hứng như hứng hoa chắc?


Hắn thầm mỉa mai một hồi, rồi ôm lấy nửa phần chăn đệm còn lại mà chìm vào giấc ngủ sâu.


Trời đêm Cẩm Châu mây tầng tầng lớp lớp, vầng trăng sáng trôi theo làn mây, như thể có thể thu vào tầm mắt toàn bộ màn đêm của nơi này, cùng với những giấc mộng ẩn khuất và kỳ lạ trong đêm tối…


Thẩm Thời Đình trở mình, trước mắt tối đen bỗng hiện lên một làn sương trắng, từng bông tuyết từ trên trời rơi xuống.


Có lẽ do màn tra hỏi dồn dập của Lục Cửu Tiêu ban chiều, nàng lại mơ về mùa đông của năm năm trước. Lần này, nàng đã nhìn rõ được diện mạo của người đến năm ấy.


Tóc búi bằng ngọc quan, áo trắng tay hẹp, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng lông cáo tinh xảo. Vài bông tuyết rơi trên vai y, tan ra thành nước, nhanh chóng thấm ướt một bên vai áo.


Mày kiếm mắt sáng, môi đỏ răng trắng, khí chất thoát tục, hoàn toàn khác biệt với những thương nhân trong thành Cẩm Châu. Trên người y vừa có nét anh dũng của nhà binh, lại vừa có phong thái của bậc trí giả. Đôi mắt chứa đựng ý cười, ấm áp tựa như ánh mặt trời rực rỡ.


Thẩm Thời Đình khi còn nhỏ không với tới ngăn thuốc cao nhất, bèn bê ghế gỗ trèo lên. Nam nhân liền đưa tay đỡ hờ sau lưng nàng, dặn dò: “Cẩn thận.”


Sau đó, y tháo miếng ngọc đắt giá bên hông đưa cho nàng, hơi cúi người nói: “Cầm cho chắc nhé, đợi ta lấy được bạc sẽ quay lại chuộc nó về.”


Trước khi đi, y nhìn xấp giấy viết chữ Khải mà tiểu nha đầu đang bắt chước, cười bảo: “Chữ viết khá đấy, trời lạnh, nhớ buộc chặt dây áo choàng.”


Nói đoạn, y nhảy lên con ngựa trước cửa, rất nhanh đã biến mất khỏi tiệm thuốc Thẩm thị.


Lúc này, trên con đường nhỏ dẫn từ Cẩm Châu về kinh thành, một con ngựa đang dốc sức phi nước đại. Sau khi vượt qua cổng thành, con ngựa chạy thẳng về phía cửa sau của Hạ phủ.


Để không làm kinh động đến người trong phủ, Trần Húc đã chọn cách nhảy tường vào trong.


Đi tới hậu viện, gã gõ cửa gọi: “Đại nhân.”


Chẳng mấy chốc, tiếng “két” vang lên, cánh cửa phòng được kéo ra. Hạ Lẫm khoác một chiếc áo mỏng bước ra, đón lấy xấp thư từ tay Trần Húc. Y nhíu mày liếc nhìn Trần Húc một cái, gật đầu nói: “Vất vả cho ngươi rồi.”


Trần Húc lúc này trông vô cùng nhếch nhác. Bình thường khi đi theo bên cạnh Hạ Lẫm, gã vốn là một nam tử khôi ngô, ăn mặc chỉnh tề, vậy mà giờ lại diện bộ đồ vải thô rách rưới, đến mặt mũi cũng đen nhẻm, như vừa chui ra từ một xó núi nào đó.


Mà thực tế đúng là như vậy.


Nhờ có một khoản bạc của Lục thế tử đưa cho đợt trước, người của họ mới có thể hoạt động tại Cẩm Châu. Sau khi bố trí vài tai mắt và ám quẻ, họ mới phát hiện ra tri phủ Cẩm Châu đang âm thầm chiêu mộ nhân lực đưa đến núi Phàn An. Trần Húc đã quyết định “tương kế tựu kế”, ghi danh ứng tuyển vào đó luôn.


Quả nhiên không ngoài dự đoán của Hạ Lẫm, nguyên nhân vụ sạt lở núi Phàn An hoàn toàn là do con người tạo ra. Trong ngọn núi đó không biết cất giấu bao nhiêu quặng sắt, hiện tại ngọn núi sắp bị đào rỗng đến nơi rồi, không xảy ra địa chấn mới là lạ.


Tuy nhiên, bọn chúng hành sự vô cùng cẩn trọng, vào trong đó rồi thì chẳng khác nào vào đại lao, muốn thoát ra là cực kỳ khó. Theo quan sát của Trần Húc, e rằng đến khi việc khai thác kết thúc, đám nhân công kia liệu có còn mạng để mà tiêu số tiền lương đó hay không thì vẫn còn là một dấu hỏi lớn.


Để tránh đánh rắn động cỏ, gã còn phải dàn dựng một vở kịch ngã xuống vực sâu, thi thể không còn dấu vết thì mới có thể thuận lợi thoát thân.


Trần Húc nói: “Đại nhân, hèn gì chết nhiều người như vậy mà tên tri phủ kia vẫn nhất quyết không chịu điều tra nghiêm túc vụ sạt lở núi Phàn An.”


Hạ Lẫm lật xem xấp thư, trầm giọng nói: “Khai thác khoáng sản trái phép là vì tiền. Một khoản bạc khổng lồ như thế, chúng giấu ở đâu?”


Khoản tiền bất chính này chắc chắn không thể quy đổi hết thành ngân phiếu, cũng không thể đặt hết trong tay một tên tri phủ nhỏ nhoi, càng không thể âm thầm vận chuyển về Quốc công phủ. Vì vậy, Lý gia hẳn phải có một nơi bí mật để cất giữ số bạc này.


Hạ Lẫm gập xấp thư lại: “Nghỉ ngơi trước đi.”


Trần Húc chắp tay rồi lui xuống.


-


Trời dần hửng sáng, tại ngõ Nhàn An thành Cẩm Châu, một chiếc xe ngựa vừa vặn rẽ vào.

Bình Luận

0 Thảo luận