Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chính tay nàng nhận lấy

Ngày cập nhật : 2026-04-28 21:49:16

Thẩm Thời Đình nhận ra con phố này.


Tòa nhà cao tầng lợp ngói đỏ ở phía Tây Nam vô cùng nổi bật, đó chính là tửu lâu có thể nhìn ra sông mà nàng đã từng nói với Vân Tụ khi còn ở Hoa Tưởng Lâu.


Nơi này là ngõ Nhàn An, con ngõ tập trung nhiều nhà dân phồn hoa và giàu có nhất thành Cẩm Châu. Cách đây hai con phố chính là ngõ Diên Bình, nơi Thẩm gia đang sinh sống.


Sau khi cơn khó chịu trong người dịu đi, nàng không kìm được mà liếc mắt nhìn thêm vài cái.


Lục Cửu Tiêu nghiêng người, hướng về phía đoạn đường vắng vẻ gọi một tiếng: “Vân Tụ.”


Ngay lập tức, từ phía bóng cây hiện ra một nữ tử mặc trang phục gọn gàng màu trắng. Đó chính là Vân Tụ, người đã biến mất không dấu vết kể từ sau vụ hỏa hoạn tại Hoa Tưởng Lâu.


Vân Tụ tay cầm kiếm tiến lại gần, chắp tay hành lễ với Thẩm Thời Đình: “Thẩm cô nương, mời đi theo ta.”


Thẩm Thời Đình ngẩn người, nàng nhìn sang Lục Cửu Tiêu, thấy hắn gật đầu mới đi theo Vân Tụ vào trong nội viện.


Khu vườn này quy mô không thể so bì với Tỉ Viên, đi một loáng là đã đến cuối đường. Lá rụng trên lối đi đều được quét sang một bên nhưng chưa kịp dọn dẹp, cứ thế chất đống dưới gốc cây đa.


Trên mặt hồ nhìn có vẻ trong vắt vẫn còn lác đác vài chiếc lá khô trôi nổi.


Viện tử này tuy sạch sẽ thật, nhưng cũng không khó để nhận ra là vừa mới được thu dọn tạm thời.


Thấy nàng cứ chằm chằm nhìn mặt hồ, Vân Tụ gãi đầu cười nói: “Chủ tử từng sống ở Cẩm Châu một thời gian, trạch viện này được mua từ lúc đó. Có điều đã lâu không ghé qua nên bụi bặm bám đầy. Ngày hôm qua người đột ngột quyết định ở lại đây một thời gian, Doãn hộ vệ phải hỏa tốc báo tin mới kịp cho người dọn dẹp gấp đó.”


Thẩm Thời Đình hiếu kỳ ngước mắt lên, một thế tử gia cao quý ở kinh thành như hắn, sao lại từng sống ở Cẩm Châu một thời gian…


Trong lúc trò chuyện, cả hai đã đến trước phòng ngủ.


Vân Tụ đẩy cửa nói: “Thẩm cô nương cứ nghỉ ngơi đi. Trong thời gian ở Cẩm Châu này, ta sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ cô nương.”


Nghe vậy, Thẩm Thời Đình khựng lại một nhịp rồi mới nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.


Thế tử là thật sự sợ nàng nói lời không giữ lấy lời, bỏ trốn sao?


Tiểu cô nương thầm thở dài, chút uy tín này nàng vẫn có, nhưng nếu hắn đã không tin thì đành chịu vậy.


Suốt chặng đường bôn ba vất vả, nàng sớm đã mệt lử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=43]

Vừa chạm lưng xuống giường, chẳng màng đến chuyện gì khác đã chìm sâu vào giấc ngủ.


Lúc này, tại gian phòng nhỏ ở tiền viện.


Đang giữa trưa, những tia nắng gay gắt hắt chéo qua khung cửa sổ, vô tình làm tăng thêm vài phần nóng nảy.


Lục Cửu Tiêu đã ba ngày không được nghỉ ngơi tử tế, lúc này đuôi mắt hơi ửng đỏ, mặt mày hắn sa sầm hỏi: “Sao vẫn chưa thấy đến?”


Doãn Trung liếc nhìn ra ngoài cửa sổ: “Thuộc hạ đi xem sao.”


Dứt lời, gã liền sải bước rời khỏi viện.


Cùng lúc đó, khoảng một khắc trước, Hồ chưởng quầy đang dẫn người tìm đến nhà của phụ nhân kia.


Phụ nhân vẫn còn nhớ mặt Hồ chưởng quầy, bà nghi hoặc hỏi rõ ý đồ. Nghe nói ông muốn mua ngọc, bà mới bán tín bán nghi mà mở cửa nhà.


Nói đến chuyện này, lần trước tại sao bà đang cầm cố dở dang lại bỏ chạy? Chẳng phải vì vị chưởng quầy này cứ lề mề chậm chạp, có mỗi miếng ngọc mà hết dùng kính lúp soi xét kỹ lưỡng lại đến tra hỏi lai lịch, cứ lật đi lật lại, trông như thể đang muốn chiếm miếng ngọc đó làm của riêng.


Bà không phải người không biết xem hàng. Miếng ngọc này bất kể là chất liệu, sắc nước hay tay nghề điêu khắc đều vô cùng tinh xảo, nếu không được vài trăm lượng bạc thì tuyệt đối không đời nào bán.


Chỉ vì sợ lão chưởng quầy này ép giá nên bà mới ôm ngọc chạy mất.


Ai ngờ ông lại tự mình tìm đến tận cửa thế này?


Hồ chưởng quầy mỉm cười, lễ phép nói: “Lần trước, phu nhân chạy nhanh quá, chưa kịp để ta định giá thì đã mất hút rồi. Ta về nhà cứ suy nghĩ mãi, miếng ngọc đó tuyệt đối không phải vật phàm. Chủ tử nhà ta lại là người mê ngọc, tình cờ hôm nay đang ở Cẩm Châu nên muốn mời phu nhân mang bảo ngọc theo để chủ tử nhà ta được tận mắt thưởng lãm.”


Nói xong, Hồ chưởng quầy làm vẻ cao thâm khó đoán, hạ thấp giọng bảo: “Phu nhân không biết đấy thôi, chủ tử nhà ta gia sản bạc vạn, nếu miếng ngọc này thực sự lọt vào mắt xanh của người, e là giá tiền sẽ gấp hơn mười lần giá trị thực tế đấy.”


Vừa dứt lời, mắt phụ nhân liền sáng rực.


Rất nhanh sau đó, Hồ chưởng quầy đã mời được bà ta lên kiệu.


Chẳng bao lâu, xe ngựa đã dừng hẳn tại ngõ Nhàn An, Hồ chưởng quầy dẫn người tiến về phía gian phòng nhỏ ở tiền viện.


Căn nhà vốn tinh xảo, hoa lệ nhưng trên lối đi lại chẳng thấy bóng dáng nha hoàn hay bà tử nào, khó tránh khỏi cảm giác trang nghiêm đến mức đáng sợ.


Bước chân phụ nhân hơi khựng lại, có chút do dự, nhưng Hồ chưởng quầy trước mặt đã vén rèm lên: “Phu nhân, mời vào.”


Bà ta đành thấp thỏm không yên mà bước vào gian phòng nhỏ.


Cùng lúc đó, một tiếng “cạch” vang lên, Lục Cửu Tiêu đặt chén trà trong tay xuống, nghiêng mình nhìn sang.


Đột nhiên, đôi mắt nam nhân nheo lại, đầu ngón tay đang giữ khay trà khựng lại trong thoáng chốc.


“Ơ, đây không phải là…” Tần Nghĩa khẽ “ơ” một tiếng, nhìn chằm chằm vào bà ta rồi lẩm bẩm.


Người trước mặt này chính là Tôn thị mà họ đã gặp tại một tiệm may trên đường từ ngoại ô kinh thành trở về ngày đó.


Tôn thị cũng ngẩn ra, ngơ ngác nhìn Lục Cửu Tiêu.


Dù mới chỉ gặp một lần, nhưng khung xương, diện mạo cùng khí chất phú quý toát ra từ nam nhân này, bất cứ ai đã thấy qua thì tuyệt đối không thể quên.


Bà ta lúng túng nói: “Ngươi... ngươi…”


“Ngọc đâu?” Sắc mặt Lục Cửu Tiêu sa sầm xuống.


Tôn thị ngượng ngùng, chỉ nghĩ là người ta không nhớ mình. Không nhớ cũng tốt, bà ta vội vàng lấy từ trong túi gấm ra một miếng ngọc vuông được bao bọc nhiều lớp, cẩn thận đưa cho Hồ chưởng quầy, không quên dặn dò: “Cầm cẩn thận đó, đừng để sứt mẻ.”


Hồ chưởng quầy đáp “được” một tiếng, rồi dâng lên cho Lục Cửu Tiêu xem qua.


Góc độ dâng lên vừa vặn nằm dưới ánh sáng hắt chéo, miếng ngọc xanh biếc trong suốt, dường như ánh sáng có thể xuyên qua ngọc bội in xuống lòng bàn tay. Chữ “Thầm” được khắc ở mặt trước hiện rõ mồn một.


Lục Cửu Tiêu đón lấy, lật ra mặt sau.


Mặt sau miếng ngọc khắc hoa văn hình lá trúc, góc dưới bên trái có một vết sứt cực nhỏ, mắt thường không nhìn rõ, phải dùng đầu ngón tay mơn trớn mới cảm nhận được.


Huyệt thái dương của Lục Cửu Tiêu giật nảy một cái, đuôi mắt vốn đã ửng đỏ vì thiếu ngủ dường như càng đậm thêm một phân.


Trong căn phòng đầy người, duy chỉ có mình hắn là thất thần.


Ngọc bội có thể làm giả, hoa văn có thể bắt chước, nhưng duy chỉ có vết sứt nhỏ này là không thể làm giả, cũng chẳng thể mô phỏng.


Đây chính là vết cắt để lại khi lưỡi kiếm sắc bén lướt qua miếng ngọc trong lần hắn đấu kiếm với Hạ Thầm năm mười bốn tuổi.


Khi ấy, hắn biết miếng ngọc này được Hạ Lộc Minh đặc biệt tìm thợ thủ công trong cung chế tác vào lúc Hạ Thầm mới chào đời. Hạ Thầm đeo nó từ nhỏ, là vật quý giá độc nhất vô nhị.


Vì thế mà hắn sinh lòng áy náy, lùng sục khắp kinh thành những thợ giỏi nhất với ý định bù đắp vết sứt này.


Thế nhưng, loại ngọc thạch dùng để làm miếng ngọc bội năm đó vốn là thiên niên thủy ngọc do Tây Vực tiến cống, vân ngọc và sắc nước đều là duy nhất, các loại ngọc khác đều không thể thay thế được.


Chính vì vậy, nó vẫn tì vết cho đến tận bây giờ.


Trong thoáng chốc, gian phòng nhỏ im phăng phắc không một tiếng động. Nước trong ấm trà trên lò đang sôi sùng sục, phát ra những tiếng “xèo xèo”, nghe thôi cũng đủ khiến người ta rợn tóc gáy.


Tôn thị khẽ ho một tiếng, ướm lời hỏi: “Đây... đây đúng là ngọc tốt đấy, công tử có mua hay không?”


Lục Cửu Tiêu đột ngột ngước mắt, ánh nhìn đầy áp bức: “Ta hỏi ngươi, miếng ngọc này từ đâu mà có?”


“Gì mà từ đâu có chứ? y da, ta không có nói điêu đâu, nếu không phải vì gia đạo sa sút, đời sống cơ cực thì ta đã chẳng đem cầm cố miếng ngọc tổ truyền này.”


“Ngươi chắc chắn, đây là vật tổ truyền?” Đuôi lông mày nam nhân nhếch lên đầy âm trầm, khóe môi vô thức cười lạnh.


Kẻ nào biết đều hiểu rõ đây chính là điềm báo hắn đang nổi trận lôi đình.


“Đương nhiên, ngươi... ngươi không mua thì trả ngọc l…”


Tôn thị còn chưa dứt lời, người kia đã đập mạnh xuống bàn rồi đột ngột đứng dậy. Hộ vệ đứng bên cạnh rút phắt thanh kiếm khỏi bao, lưỡi kiếm sắc bén sáng loáng cứ thế không một lời báo trước mà kề ngay sát cổ họng nhăn nheo của bà ta.


Tôn thị trợn tròn mắt, sợ đến mức cứng đờ cả người.


“Ta hỏi ngươi một lần nữa, từ đâu mà có?” Lục Cửu Tiêu tiến lại gần hai bước.


Tôn thị nào đã từng thấy qua cảnh tượng như thế này, sợ đến mức hai chân run cầm cập. Thế nhưng, ngay cả khi đối mặt với cái chết cận kề, bà ta vẫn đinh ninh rằng đối phương chỉ đang muốn ép giá.


Thế là, bà ta giả vờ trấn tĩnh nói: “Ta nói, ta nói, ta nói! Miếng ngọc này đúng là không phải vật gia bảo của nhà ta, như-nhưng dù có thế đi nữa thì nó vẫn là ngọc tốt mà! Cho dù không đáng giá hai ba trăm lượng, thì ít nhất, ít nhất cũng phải được một trăm năm mươi lượng chứ!”


“Một trăm năm mươi lượng?” Tần Nghĩa bật cười thành tiếng, dí sát lưỡi kiếm thêm một chút nữa, gằn giọng: “Ngươi có biết lai lịch của miếng ngọc này không? Chủ nhân của nó đã qua đời nhiều năm, chủ tử nhà ta đang lo không tìm được hung thủ giết người đây. Hay lắm, đây là ngươi tự dẫn xác đến nộp mạng, đi, theo ta lên quan phủ nói cho rõ ràng!”


Thấy bà ta đã bị dọa cho khiếp vía, Tần Nghĩa định đưa tay lôi bà ta đi.


Bốn chữ “hung thủ giết người” làm Tôn thị sợ đến mức ngã khụy xuống đất. Bà ta nuốt nước bọt, liên tục lắc đầu: “Không thể nào! Miếng... miếng ngọc này cũng không phải của ta…”


Nói đến đây, Tôn thị chợt rùng mình một cái rồi bật dậy, hướng về phía Lục Cửu Tiêu nói: “Phải rồi, miếng ngọc này là năm năm trước có một vị công tử dùng để gán nợ khi mua thuốc, vả lại cũng không phải do ta thu nhận. Chẳng phải ngươi quen biết A Đình nhà ta sao? Ngươi muốn hỏi thì đi mà hỏi nha đầu đó, miếng ngọc này là do chính tay nó nhận đấy, ta không biết gì hết, không biết gì hết…”


Nghe vậy, nam nhân sững lại, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm: “Thế nào gọi là ‘do chính tay nàng ấy nhận’?”


Tôn thị run rẩy né tránh mũi kiếm trong tay Tần Nghĩa, lắp bắp kể lại đại khái câu chuyện.


Chuyện xảy ra vào một ngày mùa đông khoảng năm năm trước, con trai bà ta là Thẩm Vọng bị sốt cao không dứt, Tôn thị hết cách, đành sai nha hoàn đến hiệu thuốc gọi Thẩm Diên đang ở đó về nhà gấp.


Ngày hôm đó, chỉ còn Thẩm Thời Đình khi ấy mới mười một tuổi ở lại trông coi tiệm.


Đến chập tối, khi Tôn thị đến tiệm thuốc đón nàng về dùng bữa, liền thấy nàng như đang dâng báu vật, nâng niu một miếng ngọc bội trong tay, nũng nịu hỏi bà ta: “A nương, người xem có đẹp không?”


Tôn thị lúc đó giật nảy mình, miếng ngọc đó nhìn qua đã biết không phải vật tầm thường, bà ta vội vàng che miếng ngọc lại, lo lắng hỏi: “Ở đâu ra thế này?”


Khi ấy, tay tiểu cô nương vẫn còn cầm cây bút lông dính mực, dùng đầu bút chỉ chỉ về phía cánh cửa gỗ vốn đã chẳng còn bóng người từ lâu.


Nàng nói, đó là một ca ca có tướng mạo tuấn tú, vì nhất thời không đào đâu ra bạc nên mới để lại miếng ngọc bội này làm vật thế chấp.


Tôn thị thực chất cũng chẳng có ý định tham lam miếng ngọc này, bà ta đã cẩn thận cất giữ rất lâu để đợi người đến chuộc. Thế nhưng chờ đợi ròng rã mấy năm trời, lại thêm lúc đang túng quẫn cần tiền, tình cờ tìm thấy vật này dưới đáy rương khi đang thu dọn đồ đạc, bà ta mới nảy ra ý định mang đi cầm cố.


Ai mà ngờ được lại rước phải loại rắc rối này. Tôn thị trong lòng run rẩy sợ hãi.


Nghe xong, Lục Cửu Tiêu nhìn bà ta chằm chằm với ánh mắt tối sầm, gằn từng chữ: “Nếu có nửa lời gian dối, ngươi chết chắc.”


Sống lưng Tôn thị lại một lần nữa lạnh toát.


Lục Cửu Tiêu sải bước ra khỏi phòng, đi thẳng về phía hậu viện.


Vân Tụ đang ngồi xổm trên bậc thềm đá bám rêu ngoài cửa phòng ngủ, buồn chán cầm cọng cỏ râu rồng chọc chọc vào tổ kiến. Thấy hắn đi tới, nàng lập tức đứng bật dậy nghiêm chỉnh.


“Chủ tử.” Nàng quy củ lùi sang một bên nhường đường.


Chỉ thấy sắc mặt nam nhân lạnh như sương, lướt qua nàng còn mang theo một cơn gió.

Bình Luận

0 Thảo luận