Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Bụng đau

Ngày cập nhật : 2026-04-28 21:45:43

Mây trôi phiêu lãng, sắc trời xanh thẳm dần đậm lại, tựa như được quết lên một nét mực xanh đậm màu trầm mặc.


Dận Quốc Công phủ, hậu viện.


Một nha hoàn thông phòng có diện mạo bình thường, mặc trên mình bộ váy lụa đang ngồi trên đùi Quốc công gia, cả người dán chặt lấy ông ta, giọng nũng nịu: “Lão gia……”


Lý Quốc công vỗ vỗ mu bàn tay ả một cách lấy lệ, hơi mất kiên nhẫn hỏi: “Bên phía Lục gia vẫn ổn thỏa chứ?”


Tưởng thị gật đầu, đáp: “Lão gia yên tâm, a nương của thiếp làm việc vốn dĩ cẩn thận bậc nhất, Lục thế tử tuyệt đối không phát hiện ra đâu. Nghe nói dạo gần đây hắn đang dùng thuốc, cứ ngỡ là bị phong hàn thôi.”


Nghe vậy, Lý Quốc công cau mày. Nếu đã như thế, cái xác xuất hiện ở cửa sau Quốc công phủ hẳn không phải do Lục Cửu Tiêu làm. Nếu hắn phát hiện ra, sao có thể không nghi ngờ mà vẫn tiếp tục uống canh do Tưởng đầu bếp nấu chứ?


Lý Quốc công vỗ vỗ cánh tay Tưởng thị bảo ả lui xuống. Tưởng thị tuy không cam lòng nhưng cũng đành nghe lời làm theo.


Ngay sau đó, Đường sư gia nãy giờ chờ ngoài cửa mới đẩy cửa bước vào.


Đường sư gia nói: “Lão gia, thuộc hạ phái đi trước đây cũng từng chết một hai người, nhưng Lục thế tử tuyệt đối không thể moi được gì từ miệng bọn chúng đâu, chết thì cũng chết rồi. Cái tên hôm qua, chắc là trong lúc giao đấu may mắn chạy thoát được, rồi chết ở cửa sau trạch viện cũng không chừng. Với tính cách của Lục thế tử kia, hắn mà biết thì đời nào chịu để yên như vậy, sớm đã làm loạn lên rồi.”


Lời này nghe cũng có lý, cái tính khí đó của Lục Cửu Tiêu…


Trái tim treo ngược suốt cả ngày trời của Lý Quốc công cuối cùng cũng được đặt xuống.


Ông ta lại hỏi: “Kình nhi ở Cẩm Châu mọi chuyện vẫn thuận lợi chứ?”


“Lão gia yên tâm, thế tử làm việc chu toàn, ổn thỏa lắm.”


Lúc này, Lý Quốc công mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.


-


Mất một lúc lâu sau, Lục Cửu Tiêu mới quay trở lại Tùng Uyển.


Hắn thấy nóng nên nới lỏng cổ áo, uống cạn nửa tách trà lạnh. Còn chưa kịp ngồi vững thì Lục Uyển đã cầm một tấm thiệp mời bằng lụa vàng tinh xảo đi tới.


Nàng đưa tới trước mặt hắn, nói: “Mồng sáu tháng sáu, tức là ba ngày sau, lục công chúa mở tiệc tại Cảnh Thanh cung.”


Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu ghét bỏ liếc nhìn tấm thiệp. Xưa nay hắn vốn chẳng để tâm đến tiệc tùng của đám nữ nhân, thế nên thốt ra ngay: “Không đi, cầm đi chỗ khác.”


Lục Uyển nghe xong là biết ngay hắn hiểu sai ý, bèn hắng giọng nói: “Gửi cho Hạ đô đốc đấy, lục công chúa nàng... da mặt mỏng, huynh hiểu mà.”


Lục Uyển không nhắc thì Lục Cửu Tiêu suýt nữa đã quên mất chuyện này. Lục công chúa Triệu Tân Dao yểu điệu kia lại mê mệt khúc gỗ mục lạnh lẽo Hạ Lẫm đó, chẳng biết có phải lúc nhỏ có bị ngã đập đầu vào đâu không nữa.


Nhưng Lục Cửu Tiêu vốn chẳng có hứng thú làm ông mai bà mối, định bụng từ chối ngay. Lời chưa kịp ra khỏi miệng thì đã thấy một bóng dáng mặc áo màu vàng nhạt đứng ngoài cửa, gõ cửa hai tiếng.


Hắn nhướng mày: “Lại đây.”


Nghe tiếng, Lục Uyển cũng quay đầu nhìn theo.


Thẩm Thời Đình bưng khay thuốc chậm rãi tiến lên, khi đi đến trước mặt mới nhận ra Lục Uyển vốn bị che khuất tầm mắt lúc nãy, bước chân không khỏi khựng lại một nhịp.


Nàng chưa từng gặp Lục Uyển, nhưng trong nửa ngày ngắn ngủi tới đây, nàng đã nắm bắt được sơ bộ về các chủ tử trong Lục gia.


Lục gia chỉ có một đích tiểu thư, mười sáu tuổi, tướng mạo minh diễm hào sảng.


Thẩm Thời Đình nhìn cách ăn mặc và dáng vẻ của người trước mắt, phản ứng cực nhanh, liền cúi người hành lễ: “Nhị cô nương, thế tử.”


“Sao trước đây ta chưa từng thấy ngươi nhỉ?” Lục Uyển tò mò nhìn nàng.


“Bẩm nhị cô nương, nô tỳ mới đến.” Nàng trả lời một cách khuôn phép.


Lục Uyển nhìn kỹ nàng thêm vài cái, chậm rãi nói: “Vậy sao?” Nếu là nha hoàn bình thường thì nàng cũng chẳng tò mò chi cho mệt, chỉ là nha hoàn này trông thực sự quá mức tinh xảo, lông mày như nước mùa thu, sống mũi cao thẳng…


Thật là đẹp.


Đẹp đến mức chẳng giống nha hoàn chút nào, dáng vẻ này trái lại giống đại tiểu thư đoan trang, được nuông chiều từ bé thì đúng hơn.


Lục Uyển nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ, đang định nói thêm vài câu thì chân mày Lục Cửu Tiêu khẽ nhíu lại. Ánh mắt hắn rơi vào mấy đầu ngón tay của tiểu cô nương đang bưng khay thuốc.


Mấy đầu ngón tay cứ luân phiên nhấc lên, rồi lại ấn xuống, rồi lại nhấc lên…


Là vì bị nóng.


Hắn liếc xéo Lục Uyển một cái, giọng điệu vô cùng thiếu kiên nhẫn: “Không có việc gì thì đi đi.” Sau đó lại hất hàm về phía Thẩm Thời Đình: “Để xuống đi.”


Thẩm Thời Đình vội vàng đặt khay thuốc nóng xuống. Đang định rời đi thì nghe thấy người phía sau nói: “Nóng như thế này, ngươi không biết để nguội bớt rồi mới bưng lên à?”


Nàng đành phải dừng bước, quay đầu nhận lỗi: “Là lỗi của nô tỳ.”


Nói xong, nàng cúi người thổi nhẹ vào bát thuốc, rồi dùng thìa khuấy từng chút một.


Lục Uyển đứng dậy, ánh mắt lơ đãng, gãi gãi sống mũi nói: “Vậy... vậy muội về trước đây. Ca, huynh nhớ đưa tấm thiệp này cho Hạ đô đốc đấy.”


Sợ Lục Cửu Tiêu từ chối, nàng bước đi cực nhanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=39]

Ra đến ngoài cửa, Lục Uyển cố đè nén suy nghĩ trong lòng xuống.


Chẳng hiểu sao, nàng cứ thấy hai người bên trong có gì đó kỳ kỳ.


Còn kỳ ở chỗ nào thì nhất thời Lục Uyển cũng không nói rõ được.




“Két” một tiếng, một luồng gió thổi qua làm cánh cửa khép hờ đóng chặt lại.


Nửa khắc trôi qua, Thẩm Thời Đình dùng đầu ngón tay chạm vào thành bát thuốc để thử nhiệt độ, sau đó mới bưng lên: “Thế tử, nếu nguội nữa thì dược tính sẽ giảm đi phân nửa đấy.”


Lục Cửu Tiêu lúc này mới đón lấy bát thuốc. Khi miệng bát vừa chạm vào môi, hắn hơi chần chừ ngẩng đầu nhìn nàng một cái: “Ngươi bị làm sao vậy?”


Khuôn mặt nhỏ trắng bệch như ma thế kia, đêm hôm mà chạm mặt chắc dọa chết người ta mất.


“Hả?” Thẩm Thời Đình ngẩn người.


Lục Cửu Tiêu chạm nhẹ vào bàn tay tiểu cô nương vừa mới bưng bát thuốc, phát hiện tay nàng lạnh ngắt như vừa mới lấy từ trong hầm băng ra.


“Sao tay lại lạnh thế này?” Hắn nhướng mày, sắc mặt hiện lên chút thiếu kiên nhẫn.


Bị hắn hỏi, cuối cùng Thẩm Thời Đình không nhịn nổi nữa.


Một tay ôm lấy bụng dưới, gương mặt trắng bệch nói: “Thế tử, nô tỳ tới kỳ nguyệt sự, bụng dưới đau quá…”


Lục Cửu Tiêu ngẩn ra, tới nguyệt sự... bụng dưới cũng đau à?


Hắn cố gắng nhớ lại lần trước khi Thẩm Thời Đình tới kỳ là lúc nào, nhưng với cái tính cách ngoài bản thân ra thì chẳng để ai vào mắt như hắn, làm sao có thể nhớ nổi ngày tháng khó ở của nữ nhi nhà người ta được?


Tuy nhiên, hắn cũng nhớ mang máng là hình như trước đây nàng không đau đến mức này.


Quả thực, nàng chưa từng đau như vậy. Nguyệt sự của Thẩm Thời Đình vốn luôn rất nhẹ nhàng, chỉ là dạo gần đây xảy ra quá nhiều chuyện khiến kinh nguyệt bị rối loạn, tháng trước đã không thấy đâu, ai ngờ đúng hôm nay nó lại ập đến.


Lại còn phải chịu cảnh nắng nóng gay gắt, xóc nảy trên xe ngựa nửa ngày trời, nàng thực sự sắp chống chọi không nổi.


“Đau lắm à?” Lục Cửu Tiêu cau mày, “Đúng là chỉ giỏi bày chuyện, đi gọi phủ y tới đây.”


Thẩm Thời Đình nén đau, cắn môi lí nhí: “Không cần gọi phủ y, nô tỳ uống chút nước, nằm nghỉ một lát là ổn thôi…”


Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu “đại phát từ bi” cho phép nàng về phòng.


Nhờ có tác dụng của thuốc, Lục Cửu Tiêu nhanh chóng thấy buồn ngủ. Trước khi nhắm mắt, hắn nghĩ đến dáng vẻ mặt mày trắng bệch của tiểu cô nương rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.


Làm việc ở Lục gia không thoải mái bằng ở Tỉ Viên, nội việc dậy sớm thôi đã sớm hơn tận nửa canh giờ. Ngay cả Lộng Xảo cũng không nhịn được mà phải dụi mạnh mắt, vỗ vỗ vào má mấy cái mới tỉnh táo thêm được đôi phần.


Thẩm Thời Đình bị cơn đau bụng hành hạ cả đêm, lúc này cả người vẫn còn nhũn ra, vô lực.


May mà ma ma quản sự chia cho nàng một công việc khá nhẹ nhàng. Lúc này, tiểu cô nương đang cầm kéo, tỉ mẩn cắt tỉa hoa lá cây cảnh.


Chỉ nghe thấy mấy nha hoàn đang quét dọn bên cạnh cứ chụm đầu vào nhau bàn tán: “Sáng sớm ra Hạ tam cô nương đã tới rồi, vừa nãy ta đi xuống tiền viện bưng bữa sáng là đã trông thấy cô ấy đang ngồi trong viện với nhị cô nương nhà mình.”


Một người khác che miệng cười: “Thế tử hôm qua mới về phủ, cô xem vị tam cô nương này đúng là nhanh thật đấy.”


“Chậc, chẳng phải ta nói đâu, chưa gả vào cửa mà đã trông coi kỹ như thế này rồi, nếu thật sự thành thiếu phu nhân thì mấy đứa mình còn sống nổi không?”


Thẩm Thời Đình không hề có ý nghe lén, hiềm nỗi giọng của hai người kia chẳng hề thấp chút nào. Nàng nghe lọt tai hết thảy, nhưng lại chẳng biết “Hạ tam cô nương” trong miệng họ chính là vị tiểu thư nàng từng gặp ở Tỉ Viên ngày hôm đó.


“Rắc” một tiếng, tiểu cô nương vẫn cần mẫn cắt tỉa cây cỏ của mình.


Hai tháng nữa nàng rời khỏi kinh thành rồi, chủ mẫu của cái viện này là ai vốn chẳng liên quan gì đến nàng.


-


Lúc này, trong đình viện, Lục Uyển đang cầm bút chấm vào những đĩa màu ngũ sắc để tô điểm cho bức tranh vừa mới phác thảo xong.


Vẻ mặt chuyên tâm của nàng khiến Hạ Mẫn vừa sốt ruột vừa bồn chồn.


Hạ Mẫn ngó nghiêng về phía Tùng Uyển rồi nói: “A Uyển, bản vẽ này của cô đẹp thật đấy, rõ ràng là cùng học với nhau mà sao cô lại giỏi hơn ta thế.”


Lục Uyển mím môi cười thầm,


làm sao nàng lại không nghe ra ý tứ nịnh nọt trong lời nói đó chứ?


Nàng đặt bút xuống, thở dài: “Vừa mới sáng sớm ca ca ta đã ra ngoài rồi. Cái tính khí của huynh ấy đến mẫu thân ta còn chẳng quản nổi, ta làm sao dám hỏi. A Mẫn à, ta thật sự không biết huynh ấy đi đâu đâu.”


Hạ Mẫn nghe vậy thì trong lòng thầm vui mừng. Vốn dĩ hôm nay nàng tới đây đâu phải để gặp Lục Cửu Tiêu.


Nàng ho khan hai tiếng, hạ thấp giọng hỏi: “Huynh ấy... có phải đã đưa nữ nhân họ Thẩm kia về phủ rồi không?


Nghe vậy, Lục Uyển ngẩn ra: “Ai?”


“Không có sao? Một nữ tử có dung mạo cực kỳ xuất sắc, trên đầu mũi còn có một nốt ruồi son, rất dễ nhận ra.” Chẳng trách Hạ Mẫn lại nhớ rõ đến thế, thực sự là cái nhan sắc đó rất khó khiến người ta quên được.


Nghe mô tả như vậy, trong đầu Lục Uyển lập tức hiện lên hình bóng một người.


Là tì nữ bưng thuốc ngày hôm qua?


Sau cơn kinh ngạc, nàng lại có chút chần chừ. Chỉ là một tì nữ thôi, sao lại khiến Hạ tam cô nương đây phải nhọc công dò hỏi rõ ràng cả họ tên như thế?


“Sao vậy? Sao cô lại để tâm đến một tì nữ thế?”


“Tì nữ?!” Hạ Mẫn không kìm được mà cao giọng, rồi lại vội vàng bịt miệng, ngó nghiêng tứ phía mới nói: “Cô nói ả là tì nữ? Đó đâu phải tì nữ, đó rõ ràng là nữ nhân mà Hoài Châu ca ca đã chuộc thân từ ngõ Điềm Thủy mang về đấy!”


“Phệt” một tiếng, chiếc khăn lụa của Lục Uyển rơi thẳng xuống bức tranh còn chưa kịp khô màu, nàng cũng chẳng buồn nhặt, đôi đồng tử giãn to: “Ngõ Điềm Thủy?”


“Không tin à?”


Hạ Mẫn kéo lấy cổ tay nàng: “Không tin thì cứ đi mà hỏi.”


Lục Uyển nhất thời sững sờ, không kịp phòng bị mà bị Hạ Mẫn kéo xồng xộc đến Tùng Uyển. Khi đến trước cửa, nàng vội vàng phanh bước chân lại, giật giật tay Hạ Mẫn nói: “Ta thấy cũng chẳng có gì hay ho để hỏi hết. Tùng Uyển này là do ca ca ta làm chủ, xông bừa vào thật sự không tốt đâu…”


Lục Uyển vẫn còn đủ tỉnh táo. Thú thực, giữ một nữ tử chốn lầu xanh bên cạnh đúng là quá mức hoang đường. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hoang đường thì hoang đường thật, nhưng còn phải xem là ai làm nữa. Nếu người làm cái chuyện hoang đường này là Lục Cửu Tiêu, thì nó cũng... chẳng còn hoang đường chút nào.


Vả lại, đã là người của huynh ấy thì làm gì đến lượt nàng động vào?


Nàng có là thân muội muội cũng không được, Hạ Mẫn thì lại càng không có tư cách.


Thế nhưng thật khéo, người mà Hạ Mẫn muốn tìm lại đang ngồi xổm giữa đám chậu hoa ngay trước mắt để tỉa cành. Chỉ cần ngước mắt lên là thấy ngay, khiến Lục Uyển không kịp kéo người đi chỗ khác.


Một bóng đen phủ xuống, Thẩm Thời Đình ngước đôi mắt trong veo lên nhìn.


Chỉ một cái liếc mắt này, sắc mặt tiểu cô nương lại càng trắng thêm vài phần.


Nàng nghe thấy đám nha hoàn bên cạnh gọi người kia là “Hạ tam cô nương”.


Hạ Mẫn nhếch môi cười, điệu bộ vẫn mang vẻ cao ngạo của chủ tử.


Trong lòng nàng thực sự đang bừng bừng lửa giận. Một kẻ có xuất thân như thế, sao có thể làm vấy bẩn Tùng Uyển này được?


Vậy giờ thân phận của ả hồ ly tinh này là cái gì? Nha hoàn thông phòng của Hoài Châu ca ca sao? Huynh ấy còn chưa thành thân mà…


Trước đây Lục Cửu Tiêu có ăn chơi trác táng bên ngoài, Hạ Mẫn dù bực bội nhưng không thấy ghen. Thế mà lúc này nhìn Thẩm Thời Đình, cảm giác chua lòm trong lòng lại lấn át cả cơn giận.


“Hôm đó chẳng phải ngươi nói ngươi không hề có ý định bám víu huynh ấy để vào Hầu phủ sao?” Hạ Mẫn hạ thấp giọng mỉa mai.


Thẩm Thời Đình đứng dậy, nghe vậy thì tim đập thình thịch, chỉ thấy bụng dưới lại một trận co thắt, càng đau dữ dội hơn.


Nàng căng thẳng nắm chặt cây kéo trong tay, gật đầu chào Lục Uyển ở cách đó không xa, cúi người hành lễ: “Nhị cô nương.”


Nói đoạn, nàng rảo bước nhanh về phía phòng của người hầu.


Hạ Mẫn đứng lặng một hồi rồi cũng sải bước đuổi theo.


Lục Uyển thấp giọng quát: “A Mẫn!”


Thế nhưng bấy nhiêu đó cũng không ngăn nổi Hạ Mẫn đang cơn tùy tiện.


Trên bậc thềm đá đầy rêu xanh, một bên cổ tay của Thẩm Thời Đình bị nắm chặt lấy với lực rất mạnh. Nàng vừa quay đầu lại đã thấy Hạ tam cô nương kia đang trừng mắt nhìn mình với vẻ mặt cực kỳ giận dữ.


Nàng ta ngang ngược nói: “Ta đang nói chuyện với ngươi, ngươi tưởng không lên tiếng là xong chuyện sao? Ngươi có biết Hầu phủ này, Tùng Uyển này là nơi nào không, há lại là chỗ để hạng nữ tử thân phận thấp kém như ngươi có thể vấy bẩn?”


“Được rồi, được rồi mà A Mẫn, cô buông tay ra đi.” Lục Uyển sốt ruột đến giậm chân.


Thẩm Thời Đình ngước mặt, bốn mắt nhìn thẳng vào Hạ Mẫn.


Nàng nén đau, nói: “Hạ cô nương, ta chỉ là tì nữ của thế tử thôi.”


Hạ Mẫn cười khẩy: “Tì nữ? Thân phận của ngươi thế nào, chính ngươi là người rõ nhất.”


Có lẽ vì cơn đau bụng dưới đang hành hạ khó nhịn, trong lòng Thẩm Thời Đình cũng nảy sinh vài phần chán ghét.


Nàng cố sức giằng cổ tay ra để đi vào phòng mình.


Thế nhưng, tay mà Hạ Mẫn đang nắm chặt lại chính là tay nàng đang cầm kéo. Trong lúc giằng co qua lại, mũi kéo sắc bén lướt qua bàn tay vốn chưa từng phải chạm vào nước lạnh của vị tiểu thư kia, để lại một vết thương ngay hổ khẩu (kẽ giữa ngón cái và ngón trỏ), một giọt máu đỏ tươi rỉ ra.


Chỉ nghe thấy một tiếng “A” thảm thiết, Hạ Mẫn lùi lại một bước, lại vừa vặn bước hụt bậc thềm, cả người ngã ngửa ra sàn đá phía dưới.


Lục Uyển ngây ra.


Thẩm Thời Đình cũng sững sờ.


Lục Uyển lập tức cúi người xuống đỡ Hạ Mẫn. Hạ tam tiểu thư xưa nay đã bao giờ phải chịu uất ức thế này, ngay lập tức nàng ta đỏ hoe mắt, một tay giữ lấy cây trâm vàng đang bị lệch, tay kia giơ bàn tay đầy máu lên, dùng ngón tay còn lại chỉ vào tiểu cô nương đang sợ đến ngây người, lắp bắp mãi không thốt nên lời: “Ngươi... ngươi…”


Lúc này, Lục Uyển nhìn bóng dáng áo trắng đang đứng tựa vào cánh cửa chạm khắc hoa văn, lí nhí gọi: “Ca…”


Hạ Mẫn vội vàng quay người lại, trong cơn kinh ngạc, đôi mắt nàng ta lập tức đỏ lên vì uất ức: “Hoài Châu ca ca, tì nữ của huynh dùng kéo làm muội bị thương rồi.”


Lục Cửu Tiêu phong trần mệt mỏi trở về, phía sau còn có Lộng Xảo đi theo báo tin.


Hắn liếc nhìn bàn tay Hạ Mẫn một cái: “Lộng Xảo, bôi thuốc cho tam cô nương.”


Nói xong, hắn xoay người đối diện với Thẩm Thời Đình lúc này hồn vía đã bay lên tận mây xanh.


Gương mặt nhỏ nhắn kia trắng bệch đến đáng thương, cứ như thể người vừa ngã nhào xuống bậc thềm đá là nàng.


Tiểu cô nương hoàn hồn, hốt hoảng nhìn Hạ Mẫn, đôi môi run rẩy: “Thế tử, nô tỳ không cố ý, là cô ấy cứ lôi kéo…”


“Ừ.” Nam nhân khẽ đáp một tiếng, hắn gỡ từng ngón tay đang nắm chặt của nàng ra, lấy cây kéo vứt sang một bên.


Tay nàng vẫn lạnh ngắt như đêm qua, ngay cả cái nắng gay gắt thế này cũng chẳng thể sưởi ấm nàng nổi.


Lục Cửu Tiêu véo nhẹ vào má nàng, đến cả mặt cũng lạnh ngắt.


Hắn nói: “Ngươi về phòng trước đi.”


Thẩm Thời Đình cố giải thích: “Thật sự không phải nô tỳ…”


“Ta đã nói gì ngươi chưa? Đi về nằm đấy.”


Giọng điệu hắn nặng nề thêm vài phần, Thẩm Thời Đình cũng không dám dây dưa nữa, vội vàng chạy vào trong phòng rồi khép chặt cửa lại.


Chẳng hiểu sao, trong lòng Lục Cửu Tiêu lại dâng lên vài phần giận dữ. Người này bị hắn bắt nạt, so với việc bị người khác bắt nạt, dường như là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.


Còn khác ở chỗ nào thì tạm thời chưa bàn tới.


Hắn quay người lại nhìn Hạ Mẫn đang đỏ mắt, im lặng một hồi lâu rồi chậm rãi nói: “Có phải cô thật sự tưởng ta không dám đánh cô không?”


Lục Cửu Tiêu nhặt cây kéo dưới đất lên, nhét vào bàn tay còn lành lặn của Hạ Mẫn, lạnh lùng thốt: “Muốn ch-ết đúng không? Cầm cho chắc vào, rồi về phủ mình mà ch-ết.”

Bình Luận

0 Thảo luận