Sáng / Tối
“Muốn chết đúng không? Cầm cho chắc vào, rồi về phủ mình mà chết.”
Dứt lời, Lục Cửu Tiêu nheo nheo mắt, cúi xuống nhìn nàng ta.
Hạ Mẫn nắm chặt cây kéo lạnh lẽo, trong lòng uất ức muôn vàn, chỉ cảm thấy vết thương ở hổ khẩu càng thêm đau đớn, nhưng nỗi đau đó chẳng thấm thía gì so với câu nói phũ phàng vừa rồi của Lục Cửu Tiêu.
Hạ phủ và Lục phủ đối môn đối hộ, từ nhỏ nàng đã bám đuôi Lục Cửu Tiêu. Ở Hạ gia, nàng ngang ngược thế nào thì trước mặt Lục Cửu Tiêu nàng cũng tùy hứng thế ấy.
Ai nấy đều bảo, cái tính nết của Lục thế tử xấu đến mức có thể thấu tận trời xanh, ai không dây vào được thì tốt nhất đừng dây. Từ nhỏ đến lớn, những tiểu thư lá ngọc cành vàng, ngay cả các nàng công chúa kiêu kỳ trong cung cũng hiếm có ai dám bén mảng lại gần hắn.
Mà nàng cũng đã nếm trải cái tính xấu của Lục Cửu Tiêu suốt bao nhiêu năm nay rồi.
Lúc nàng ở trong phủ đòi nhảy hồ tự tử, nam nhân này sẽ kéo ghế ngồi xuống, vắt chéo chân bảo: “Cứ để cô ta nhảy”; lúc nàng sốt cao mà không chịu uống thuốc, hắn đứng cách một tấm bình phong vẽ hoa mà hừ lạnh: “Được, bệnh chết luôn đi cho rảnh”; lúc nàng ở chợ đêm gây gổ không chịu về phủ, hắn nói đi là đi ngay, thực sự bỏ mặc nàng giữa phố xá người qua kẻ lại tấp nập, khiến nàng vừa sướt mướt vừa phải lủi thủi đi theo hắn về…
Mọi chuyện đại loại là như thế.
Nam nhân này sinh ra dung mạo tuấn lãng vô song, nhưng đôi môi mỏng kia thực sự chẳng biết dỗ dành người khác lấy một câu.
Nhưng thế thì đã sao?
Vào tất cả những thời khắc nàng gặp nguy khốn, hắn đều che chở cho nàng.
Khi Hạ gia lâm vào cảnh sa sút, trong năm đầu tiên, Hạ Mẫn đi học ở tư thục không tránh khỏi phải chịu những ánh mắt lạnh nhạt của người đời.
Tiểu thư ngang ngược bình thường vốn đã gây thù chuốc oán với nhiều người, đến lúc sa cơ lỡ vận, khó tránh khỏi việc bị người ta dậu đổ bìm leo.
Nhớ rõ nhất là vào một ngày đông năm mười hai tuổi, tuyết trắng phủ đầy, gió lạnh thấu xương.
Áo bông của nàng bị hai tiểu thư nhà quan mới nổi tạt nước vào, buộc lòng phải cởi ra phơi trên bậu cửa sổ của tư thục.
Lão tiên sinh giảng về Sử luận, buổi học kéo dài nửa canh giờ, vừa mới tan học thì áo bông của nàng đã không cánh mà bay, chẳng thấy tăm hơi đâu nữa.
Hạ Mẫn không còn cách nào khác, đành phải một mình gồng mình trước gió lạnh, lủi thủi đi về hướng Hạ phủ.
Tiểu nha hoàn định cởi áo bông đang mặc trên người đưa cho nàng, nhưng nàng đỏ mắt đẩy ra, nói: “Ta không cần.”
Dù Hạ gia có sa sút thế nào, Hạ Mẫn nàng cũng quyết không đời nào khoác lên mình y phục của tì nữ thấp kém! Tuyệt đối không bao giờ!
Thế nhưng người tính không bằng trời tính, đã khốn khó lại còn gặp ngặt nghèo.
Trên con đường nhỏ dẫn về phủ, hai gã công tử bột của các gia đình quyền quý đã đứng chặn ngay cuối ngõ.
Gia thế của hai tên này vốn dĩ xưa nay luôn đối đầu với Hạ gia. Khó khăn lắm mới thấy Hạ tiểu thư vốn luôn cao ngạo nay lại gặp nạn, lẽ dĩ nhiên bọn chúng phải nhảy vào “tặng” thêm vài vố cho bõ ghét.
Hạ Mẫn có nằm mơ cũng không quên được, hai kẻ đó tay cầm một con trăn lớn đang thè lưỡi, từng bước tiến về phía mình…
Nàng ngồi thụp xuống góc tường khóc thét, cảm nhận được thân rắn lạnh lẽo đang quấn quanh chân mình, tâm trạng lúc đó chẳng khác nào đã chết.
Ngày hôm đó, chính Lục Cửu Tiêu đã ấn đầu hai kẻ nghịch ngợm kia vào giỏ tre, từng cú đá đều nhắm thẳng vào chỗ hiểm. Hắn gỡ con trăn đang quấn trên người nàng ra, cõng Hạ Mẫn lúc đó đã sợ đến nhũn cả người, đi từ con hẻm nhỏ về tận Hạ phủ.
Những chuyện tương tự như thế xảy ra rất nhiều, rất nhiều lần. Cho đến khi Hạ Lộc Minh giao nộp binh quyền, Hạ Lẫm nhậm chức Đô đốc, Hạ Mẫn mới trở lại làm đại tiểu thư cao ngạo, coi trời bằng vung.
Lẽ nào nàng không biết lý do Lục Cửu Tiêu đối tốt với mình?
Dĩ nhiên là biết chứ.
Và chính vì biết rõ, nên nàng mới càng thêm càn quấy.
Vì nể tình nghĩa với đại ca của nàng, Lục Cửu Tiêu ngoài miệng tuy có hung dữ, nhưng khi cần che chở thì vẫn sẽ che chở cho nàng.
Thế nhưng, hắn đã bao giờ vì người khác mà mắng nàng chưa?
Đã bao giờ chưa?!
Hai mắt Hạ Mẫn đỏ hoe, trong mắt phủ một lớp sương mờ, vừa chớp mắt một cái là hai hàng nước mắt đã lã chã rơi xuống.
Lục Cửu Tiêu lạnh lùng quan sát, bực bội day day thái dương.
Được lắm, lại khóc chứ gì.
Ánh mắt hắn tối sầm lại, quay lưng định bỏ đi.
Thấy vậy, Hạ Mẫn vội vàng gọi giật lại: “Hoài Châu ca ca!”
Nàng túm lấy một đoạn ống tay áo hẹp màu trắng, nhìn vào đôi mắt sáng tựa trăng sao của đối phương, cắn môi nói: “Muội không cố ý xông vào Tùng Uyển đâu…”
Lục Cửu Tiêu liếc nàng một cái, giật cổ tay ra, rồi dời tầm mắt sang Lục Uyển.
Lục Uyển rùng mình, sống lưng dựng đứng: “Muội... muội đưa A Mẫn đi tìm phủ y xem sao.”
Dứt lời liền kéo Hạ Mẫn vội vàng rời đi.
-
Đến Mai Uyển của Hạ Mẫn, lão lang trung còng lưng tiến lên, cẩn thận lau rửa và băng bó vết thương cho nàng.
Vết xước ngắn thôi, nhưng khổ nỗi lúc ngã xuống bậc thềm đá, vết thương bị dính đầy cát bụi, nhìn thôi cũng thấy đau.
Hạ Mẫn cứ thút thít khóc mãi, Lục Uyển an ủi vài câu rồi lại bắt đầu thả hồn đi đâu mất.
Rốt cuộc, nàng đã nghĩ thông suốt cái cảm giác sai sai từ tối qua là ở đâu ra rồi!
Tối qua khi tì nữ kia gõ cửa, câu Lục Cửu Tiêu thốt ra là “Lại đây”, chứ không phải là “Vào đi”.
So với vế sau, thì cách dùng từ vế trước, nếu nghe kỹ sẽ thấy có chút gì đó...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=40]
ám muội khó tả.
-
“Két” một tiếng, cánh cửa căn phòng cuối dãy nhà cho người hầu bị đẩy ra.
Trong căn phòng nhỏ hẹp, chật chội, chỉ đủ kê một chiếc giường đơn không quá lớn, cùng một chiếc bàn gỗ và ghế dài.
Phía ngoài giường, Thẩm Thời Đình đắp chăn mỏng, thân hình nhỏ nhắn cuộn tròn lại thành một khối.
Tiến lại gần nhìn kỹ, đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu, bờ môi nhợt nhạt mím chặt, trên trán còn lấm tấm những giọt mồ hôi li ti.
Lục Cửu Tiêu chạm vào người nàng, ấn vai rồi lật người tiểu cô nương lại: “Đi mời Hứa lang trung tới đây.”
Lộng Xảo đáp một tiếng rồi hớt hải chạy ra tiền viện.
Lục gia có tổng cộng hai phủ y, trong đó Hứa lang trung này là một ông lão, vốn là người kín tiếng, ít chuyện nhất.
Lục Cửu Tiêu rủ mắt nhìn người đang nhắm nghiền đôi mắt hạnh, trầm ngâm một lát rồi đứng dậy đi đến bàn rót một chén nước. Hắn đỡ lấy gáy tiểu cô nương, đưa miệng bát vào làn môi khô khốc: “Há miệng ra, uống đi.”
Giọng điệu nam nhân lạnh lùng, nhạt nhẽo, giữa lông mày còn thoáng hiện vẻ không vui.
Thú thực, chính hắn cũng chẳng biết mình đang làm cái quái gì nữa?
Hắn đang làm gì cơ chứ? Cho người ta uống nước.
Hắn mà lại đang hầu người khác uống nước sao?
Bờ môi đang mím chặt của Thẩm Thời Đình hé mở, ngoan ngoãn ngậm lấy miệng chén, nuốt xuống hai ngụm.
Lục Cửu Tiêu mặt không chút biểu cảm, đặt bát nước sang một bên.
Còn chưa kịp buông bàn tay đang đỡ gáy nàng ra, hắn đã nghe thấy tiểu cô nương rên rỉ yếu ớt: “Đau, đau quá…”
Cổ tay nam nhân khựng lại, hắn nhìn vào bàn tay tiểu cô nương đang ôm lấy bụng dưới, gạt ra rồi ấn nhẹ hai cái, hỏi: “Chỗ này à?”
Thẩm Thời Đình gật đầu: “Ừm.”
Lục Cửu Tiêu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn chưa thấy bóng dáng Hứa lang trung đâu. Hắn khựng lại một lát, rồi vén lớp áo trong của nàng lên, áp lòng bàn tay vào vùng bụng dưới trắng ngần, mềm mại, theo bản năng xoa nhẹ vài cái.
Lòng bàn tay hắn ấm áp, tựa như thủ lô.
Đôi mày đang nhíu chặt của Thẩm Thời Đình giãn ra đôi chút, cơ thể đang căng cứng cũng bắt đầu thả lỏng theo.
Thấy vậy, Lục Cửu Tiêu lại tiếp tục xoa thêm mấy cái nữa.
Người trong lòng hắn lúc này trông như búp bê sứ tinh xảo, hàng mi dài và dày rung rinh theo từng nhịp thở, mái tóc đen mượt xõa dài trên đùi hắn…
Lục Cửu Tiêu không nhịn được mà đưa tay cuốn một lọn tóc, quấn quanh đầu ngón tay.
Hắn bỗng nhớ lại lần đầu tiên gặp nàng. Ngày hôm đó, hắn ngồi ở nhã tọa ngoài hành lang, liếc mắt nhìn nàng từ xa: bờ vai mảnh dẻ, gương mặt nhỏ nhắn không chút phấn son, đôi mắt trong veo như mắt nai.
Bảo đó là nhan sắc kinh tài tuyệt diễm cũng chẳng quá lời.
Lục Cửu Tiêu đúng là có nhìn thêm một cái, nhưng cũng chỉ là một cái đó thôi, chớp mắt đã quên ngay.
Cho đến khi nàng bị tên họ Lý kia dồn đến chân hắn, túm lấy vạt áo ngủ lỏng lẻo của hắn, cất tiếng khóc nghẹn ngào kêu cứu…
Hắn vốn chẳng phải kẻ lương thiện gì, nhưng hắn là một nam nhân.
Chút tà tâm và bản năng chiếm hữu của nam nhân đều bị tiếng kêu cứu và nước mắt của nàng khơi dậy. Thế nhưng, lúc đó thực sự chẳng có lấy nửa điểm đồng cảm hay xót thương, chứ đừng nói đến chuyện vì nàng mà nổi giận với tên họ Lý kia.
Vậy mà hiện tại, hắn lại vì nàng bị đau bụng lúc đến kỳ mà ngồi đây xoa bụng cho nàng.
Nghĩ đến đây, động tác trên tay hắn khựng lại, đôi mắt khép hờ, dường như đang cố tìm cho ra một cái cớ hợp tình hợp lý cho hành động hoang đường này của mình.
Thế nhưng, đang lúc suy tính, người trong lòng lại khó chịu cựa quậy, đưa tay nắm lấy mu bàn tay đang bất động trên bụng dưới của mình.
Chân mày Lục Cửu Tiêu trầm xuống, giọng điệu trở nên sắc bén: “Ngươi có biết mình đang làm gì không?”
Tất nhiên tiểu cô nương chẳng có phản ứng gì.
“Ngươi dám sai bảo luôn cả ta?” Nam nhân cao ngạo nhìn xuống gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, “Đừng tưởng giả vờ ngủ là xong chuyện.”
Lòng bàn tay hắn ấn xuống thêm một chút.
“Xem ngươi bản lĩnh đến mức nào kìa, không biết thân phận mình là gì sao? Đau thì cũng phải nhịn, có đứa nha hoàn nào làm như ngươi không? Ngươi có tin là ta tống khứ ngươi về lại ngõ Điềm Thủy không hả?”
Hắn miễn cưỡng xoa cho nàng thêm mấy cái.
Lục Cửu Tiêu hừ lạnh một tiếng: “Ngươi giỏi thì đừng có tỉnh, tỉnh rồi thì ngươi chết chắc.”
Sau khi gắt gỏng buông vài câu đe dọa, tai hắn khẽ động, nghe thấy có hai tiếng bước chân trước sau đang tiến đến gần căn phòng.
Lục Cửu Tiêu thu tay lại, đặt nàng nằm ngay ngắn, tùy ý kéo chăn đắp lên, rồi vắt chéo chân ngồi ở đầu giường, thong dong nghịch cây quạt xếp bằng hắc kim của mình.
Lộng Xảo đẩy cửa bước vào: “Hứa lang trung, mời ông đi lối này.”
Ngay sau đó, Hứa lang trung bước vào căn phòng hạ nhân tồi tàn, đôi chân già nua khựng lại một nhịp ở ngưỡng cửa, vội vàng chắp tay hành lễ: “Không biết thế tử cũng ở đây.”
Lục Cửu Tiêu gật đầu, phủi phủi vạt áo rồi đứng dậy: “Nha hoàn này uống trà của ta xong thì ngất xỉu, không phải trong trà có độc đấy chứ?”
Nghe vậy, Hứa lang trung kinh hãi, vội vàng tiến lên bắt mạch.
Một lúc lâu sau, ông mới vuốt ngực thở phào: “Thế tử cứ yên tâm, ,nha đầu này đang đến kỳ nguyệt sự, khí huyết không đủ nên mới thế, ngoài ra không có gì đáng ngại. Không biết trà của thế tử ở đâu, lão phu cứ nên kiểm tra một lượt cho chắc chắn, để thế tử được nhẹ lòng.”
Lục Cửu Tiêu diễn như thật, bưng chén nước trắng mà Thẩm Thời Đình vừa nhấp hai ngụm ở đầu giường đưa cho Hứa lang trung.
Sau khi kiểm tra xong, dĩ nhiên là chẳng có vấn đề gì.
Hắn thản nhiên nói: “Ồ, vậy là ta đa nghi rồi, làm phiền lang trung phải chạy một chuyến.”
Hứa lang trung xua tay lia lịa, kê đơn thuốc bổ khí dưỡng huyết rồi đáp: “Thế tử cẩn trọng là điều nên làm.”
Xét cho cùng, một nha hoàn thấp kém tuyệt đối không đủ tư cách để mời đích thân Hứa lang trung tới khám. Nhưng nếu có cái lý do “sợ trà có độc” này thì mọi chuyện lại trở nên hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Chẳng bao lâu sau, Hứa lang trung đeo hòm thuốc cáo từ ra về.
Lục Cửu Tiêu đứng lặng một hồi, liếc nhìn Lộng Xảo một cái: “Ngươi trông chừng cô ta.”
Dứt lời, hắn chắp tay sau lưng, thong thả bước đi.
-
Bên ngoài Tùng Uyển, Tần Nghĩa thấy chủ tử nhà mình từ phía hậu viện đang lững thững đi tới, bèn tiến lên hỏi: “Chủ tử, người còn đến Vọng Giang Lâu nữa không? Mạnh công tử vừa sai người đến hỏi xem bữa rượu này rốt cuộc có uống nữa hay thôi?”
“Ta bảo không uống sao?”
Dứt lời, hắn đi thẳng ra ngoài phủ, bước lên xe ngựa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận