Kỳ thi đại học quốc gia của Đại Hạ trước nay đều sắp xếp phòng thi theo khu vực đăng ký của thí sinh, học sinh trường Trung học số 1 Bắc Châu cũng bị đánh tán hoàn toàn.
Điểm thi mà Tư Phù Khuynh được phân vào là trường Trung học số 1 An Thành, cũng là trường trọng điểm cấp châu. Bàn ghế và thiết bị đều rất ổn, cô khá hài lòng với phòng thi nên tiện tay nhắn thêm cho Odilia một câu.
[Phòng thi gần nhà tôi lắm, đi bộ năm phút là tới, cô thấy có phải rất tuyệt không?]
Bên kia im lặng mấy phút.
Ngay lúc Tư Phù Khuynh tưởng đối phương mất kết nối thì điện thoại "ting" một tiếng, lại có tin nhắn mới gửi tới.
[Tôi xin phép hỏi lịch sự một chút... là cái kỳ thi quan trọng nhất mỗi năm của Đại Hạ ấy hả? Thi đại học dành cho học sinh cấp ba? Diễn ra vào tháng sáu hằng năm?]
[Đúng rồi!]
Ở đầu bên kia điện thoại, Odilia nhìn dòng trả lời kia, rơi vào trầm mặc.
Tuy cô và Tư Phù Khuynh chưa từng gặp mặt, nhưng cũng xác định được tuổi tác hai người chắc không chênh lệch bao nhiêu, đều khoảng hai mươi bảy.
Sao chớp mắt một cái lại đi thi đại học rồi?
Odilia bắt đầu hoài nghi có phải cách mở điện thoại của mình không đúng hay không.
Cô quen Tư Phù Khuynh là vì cả hai từng học ở Học viện Vĩnh Hằng của Tự Do Châu một thời gian, sau đó kết bạn trong nhóm chat.
Cô chỉ biết thực lực thấp nhất của Tư Phù Khuynh cũng phải là người tiến hóa cấp S, hơn nữa còn là một thần y.
Người tiến hóa đi thi đại học?
Là cô điên rồi hay mắt có vấn đề rồi?
Lần đầu tiên tay Odilia cầm điện thoại có chút không vững, cả người đều lâng lâng.
[Vậy cô cứ thi trước đi, vài hôm nữa tôi sẽ qua. Đến lúc đó cô ở đâu?]
Rất nhanh sau đó, điện thoại cô nhận được một vị trí.
[Ở đây, đang quay phim, cô muốn tới xem không? Nếu tới tôi sẽ báo trước với đạo diễn.]
[Cho tôi mạo muội hỏi thêm một câu... bây giờ cô đang làm gì vậy?]
[Diễn viên, kiêm bảo vệ.]
Odilia lại lần nữa rơi vào im lặng, khóe mắt khẽ co giật: "..."
Bên cạnh, đội viên thấy vẻ mặt luôn tao nhã điềm tĩnh của cô hôm nay lại xuất hiện dấu hiệu nứt vỡ hiếm thấy thì kinh hãi: "Đội trưởng?"
Chẳng lẽ tổ chức phục thù đã phát động tấn công vào Liên Minh Người Tiến Hóa?
Hay Tự Do Châu bạo loạn rồi?
Nếu không thì còn chuyện gì có thể khiến cô lộ ra vẻ mặt như vậy nữa?
Ngay cả năm ngoái, lúc thiếu minh chủ Chris sống chết chưa rõ, cũng chưa từng thấy Odilia thất thố thế này.
Nhất định là chuyện long trời lở đất!
Odilia hoàn hồn, khẽ phủi bụi trên vạt áo: "Không có gì, chỉ là bị dọa thôi. Mấy hôm nữa tôi nghỉ phép năm, ra ngoài dạo chút. Việc trong liên minh cứ tìm đội trưởng khác."
Đội viên ngơ ngác: "Hả?"
Anh ta đứng nhìn bóng lưng Odilia rời đi đầy tiêu sái, trong đầu vẫn còn suy nghĩ rốt cuộc đã xảy ra chuyện động trời gì.
Chuyện này quá nghiêm trọng. Anh ta phải báo cáo với minh chủ.
...
Mỗi năm đến kỳ thi đại học, Thiên Quân Minh cũng sẽ điều động người duy trì trật tự hiện trường, đảm bảo an toàn cho thí sinh, tránh việc có người quên mang giấy tờ quan trọng mà lỡ mất kỳ thi.
Thương Lục cũng nằm trong số đó, vừa hay được phân đến điểm thi của Tư Phù Khuynh.
Hôm Tư Phù Khuynh đi xem phòng thi cũng không cố ý che giấu, tối hôm ấy đã có tài khoản marketing đăng ảnh gần đây của cô.
#Tư Phù Khuynh Xuất Hiện Tại Phòng Thi Đại Học#
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, chủ đề đã leo thẳng lên hot search.
Cư dân mạng cũng bắt đầu hóng chuyện.
[Nói thật nhé, tôi chưa từng thấy nghệ sĩ nào trước kỳ thi đại học còn chạy ra biên giới, hôm sau thi xong lại vào đoàn phim. Rõ ràng là coi kỳ thi quan trọng thế này như trò đùa thôi.]
[Có khi người ta có cửa sau từ lâu rồi, trường cũng sắp xếp xong hết cả. Chứ nào giống chúng ta khổ cực học hành mười mấy năm, đúng là người với người không thể so được.]
[Nghe nói Tư Phù Khuynh nhận "Trấn Quốc Nữ Tướng" là vì cát-xê bộ này tới một trăm năm mươi triệu, thật không vậy? Thu nhập một ngày của cô ấy còn cao hơn lương năm của tôi.]
Fan Mộ Tư lười cãi nhau, trực tiếp đăng chứng nhận Tư Phù Khuynh quyên góp năm mươi triệu cho quỹ từ thiện xuống dưới mấy bài Weibo đó, tiện tay gửi luôn ID của vài anti fan quá khích cho phòng làm việc của cô.
Sáng hôm sau, Diệp Chẩm Miên chuẩn bị bữa sáng vô cùng phong phú, Tư Phù Khuynh ăn rất vui vẻ.
"Khuynh Khuynh, cậu Úc nói sẽ tự mình đưa con đi." Diệp Chẩm Miên dặn dò: "Chú thím sẽ đưa Dĩ An và Ký Hoan, trưa nhớ về nhà ăn cơm rồi nghỉ ngơi một chút."
Tư Phù Khuynh cắn một miếng bánh bao, dáng vẻ lười biếng: "Được ạ."
Ăn sáng xong, cô thu dọn đồ rồi đi tới phòng thi.
Tám giờ sáng, bên ngoài trường thi đã chật kín người.
"Giấy báo danh, chứng minh thư, bút chì 2B, tẩy." Úc Tịch Hành nói: "Kiểm tra lại lần nữa."
Tuy Tư Phù Khuynh đã xác nhận đủ cả rồi, nhưng vẫn mở túi bút trong suốt ra nhìn thêm một lần, giơ tay tạo ký hiệu OK: "Đủ hết rồi, Cửu ca yên tâm."
"Ừm." Úc Tịch Hành giơ tay xoa đầu cô, giọng trầm thấp: "Lúc thi đừng căng thẳng."
"Người căng thẳng trước giờ luôn là giáo viên ra đề." Tư Phù Khuynh phất tay: "Em vào đây, anh đừng đứng ngoài chờ, không sao đâu."
Úc Tịch Hành nhìn theo bóng lưng cô bước vào trường, khẽ cười: "Đi đi."
Phía sau hai người.
Khê Giáng hạ giọng: "Cửu ca đúng là giống phụ huynh lo lắng cho con gái."
Phượng Tam mặt không cảm xúc: "Tốt nhất cậu nên nghĩ cho tiền lương của mình."
Ngay khoảnh khắc ánh mắt bình thản của Úc Tịch Hành quét tới, Khê Giáng lập tức sửa miệng: "Cửu ca đúng là một người bạn trai chu đáo!"
Phượng Tam: "..."
Hay là anh ta nên khâu miệng Khê Giáng lại luôn đi? Đây chẳng phải đang đâm thêm một nhát vào tim Cửu ca sao?
Úc Tịch Hành nhắm mắt: "Các cậu về trước đi, tôi ở đây đợi cô ấy."
Khê Giáng vừa định nói gì đó đã bị Phượng Tam bịt miệng kéo đi ngay lập tức.
Kỳ thi đại học năm châu Đại Hạ dùng chung một bộ đề, thi trong hai ngày, chiều ngày 8 tháng 6 kết thúc.
Lúc Tư Phù Khuynh thong thả thu dọn đồ bước ra khỏi phòng thi, cô nhìn thấy học sinh đã phát điên lao hết ra ngoài, thậm chí có người vừa chạy vừa xoạc ngang giữa không trung.
Tư Phù Khuynh: "..."
Được lắm.
Độ dẻo thật tốt.
Tuổi trẻ đúng là vui vẻ.
Đáng tiếc cô già rồi.
Ngoài cổng trường, phụ huynh cầm hoa và quà đứng đợi từ lâu, có người đã ôm chầm lấy con mình.
Tư Phù Khuynh cúi đầu, hốc mắt bỗng nặng trĩu. Bất kể kiếp này hay kiếp trước, cô đều không có cha mẹ.
Đúng lúc ấy, một mùi hương hoa nhàn nhạt bay tới.
Tư Phù Khuynh khựng lại rồi ngẩng đầu.
Người đàn ông mặc âu phục xám đậm đứng trước mặt cô, dung nhan tuấn mỹ, trên tay là bó hoa được gói cẩn thận.
Giọng nói nhàn nhạt, lại dễ dàng làm dậy lên từng tầng gợn sóng. "Chúc mừng."
Tư Phù Khuynh chớp mắt, đưa tay nhận lấy bó hoa. Kỳ diệu thay, mọi cảm xúc tiêu cực trong cô đều tan biến.
"Cửu ca."
"Ừ?"
"Sau này anh nhất định sẽ là một người cha rất tốt."
Úc Tịch Hành cúi mắt nhìn cô, thần sắc vẫn bình thản không vui không giận, giọng nói cũng nhàn nhạt: "Xem ra sau khi thi xong, đầu óc em đúng là không còn tỉnh táo nữa rồi. Đề khó lắm à?"
"Cũng ổn, tính kỹ thuật rất cao." Tư Phù Khuynh vươn vai: "Thi xong rồi, mai vào đoàn phim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=481]
Hôm nay phải ăn một bữa thật ngon mới được."
Úc Tịch Hành khẽ đáp: "Ừm, về nhà ăn cơm."
...
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, trên mạng cũng hoàn toàn bùng nổ, đâu đâu cũng đang bàn tán về đề thi năm nay.
#Đề Toán Thi Đại Học#
#Đề Văn Thi Đại Học#
Hot search gần như bị kỳ thi đại học chiếm trọn.
[Tôi lên đại học rồi mà còn quan tâm thi đại học làm gì chứ... May mà thi sớm, đề toán năm nay khó thật sự.]
[Cái đề văn này là cho người làm à? Tôi đọc đề còn không hiểu nổi.]
[Tôi cùng phòng thi với Khuynh Khuynh! Cảm giác như được cá chép may mắn nhập thể luôn ấy, lúc thi phát huy vượt mức bình thường! Bảo bối Khuynh Khuynh đẹp quá trời!]
[Chúc mừng chúc mừng!]
[Khuynh Khuynh sẽ học trường nào vậy? Cô ấy đâu có thi nghệ thuật, chắc không vào được trường điện ảnh đâu nhỉ? Hay định học đại học học thuật?]
[Dù đi đâu tôi cũng sẽ tiếp tục thích cô ấy! Cô ấy xứng đáng được yêu thích như vậy!]
Không chỉ fan Mộ Tư vô cùng nghi hoặc, mà cả cư dân mạng lẫn các tài khoản marketing cũng nghĩ mãi không ra.
Đặc biệt là phòng tuyển sinh của Hạ Ảnh, càng nghĩ càng không hiểu nổi.
Bọn họ đã gọi cho Tang Nghiên Thanh hơn chục cuộc điện thoại, liên tục bày tỏ rằng dù Tư Phù Khuynh bỏ lỡ kỳ thi nghệ thuật cũng không sao, chỉ cần điểm văn hóa kỳ thi đại học đạt chuẩn của Hạ Ảnh, họ sẽ đặc cách cho cô nhập học.
Diễn xuất của Tư Phù Khuynh có thể nói đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa. Khi các tiểu hoa cùng tuổi còn đang tranh vai nữ chính phim truyền hình, cô đã bỏ xa tất cả, nhận được đề cử giải Cửu Thiên rồi.
Hạ Ảnh tuyệt đối không thể bỏ lỡ một học sinh như vậy.
Vốn dĩ lĩnh vực điện ảnh truyền hình của Đại Hạ đã tụt hậu hơn Tây đại lục, khó khăn lắm mới xuất hiện một Tư Phù Khuynh, sao họ có thể buông tay?
Phía Hạ Ảnh cũng không tiện làm phiền cô trong thời gian thi cử, nên ngay ngày thi kết thúc đã lập tức liên lạc lại với Tang Nghiên Thanh.
"Xin lỗi xin lỗi, Khuynh Khuynh nhà chúng tôi có mục tiêu riêng." Tang Nghiên Thanh vẫn từ chối: "Cô ấy đã sớm bàn bạc với các giáo sư của Hạ Đại rồi, sẽ vào Hạ Đại. Còn đăng ký chuyên ngành gì thì tùy ý cô ấy, tôi chỉ là người đại diện, không can thiệp chuyện này."
Cuộc gọi kết thúc, phó hiệu trưởng bên cạnh kinh ngạc: "Tôi không nghe nhầm chứ? Hạ Đại?"
"Không nhầm đâu." Giáo viên phòng tuyển sinh cũng vô cùng sửng sốt: "Đúng là Hạ Đại."
Hạ Đại là trường đại học số một Đại Hạ, trên bảng xếp hạng thế giới cũng nằm trong top mười, mỗi năm đều đưa nhân tài vào đủ loại tổ chức quốc tế.
Nghe nói năm nay khoa máy tính xuất hiện hai quái vật cấp biến thái, còn chưa tốt nghiệp đã nhận được offer từ hai tổ chức tình báo T18 và Zero.
Hạ Đại là thánh địa học tập mà ai cũng hướng tới, nhưng cũng không phải ai muốn vào là vào được.
"Cao không tới thấp không xong." Phó hiệu trưởng lắc đầu: "Cô ta không giỏi môn văn hóa mà vẫn cố chấp đăng ký Hạ Đại. Nếu vào Hạ Ảnh, cô ta chắc chắn sẽ là số một, chúng ta cũng sẽ dốc tài nguyên bồi dưỡng toàn lực. Đáng tiếc."
Người quá tham vọng như vậy, ở giới nào cũng không đi xa nổi. Nhưng ông ta cũng lười chỉ điểm, Tư Phù Khuynh muốn tự hủy tiền đồ thì chẳng liên quan gì đến ông.
"Nhưng Tống Văn Họa chắc chắn sẽ tới." Giáo viên tuyển sinh cười cười: "Cô ấy xuất thân diễn viên nhí, lại nhận phim "Độc Hành", năm sau cũng sẽ tranh thị hậu."
Giải Hoa Niên chưa từng hai năm liên tiếp trao giải Nữ chính xuất sắc nhất cho cùng một người.
Năm nay là Tư Phù Khuynh.
Năm sau sẽ là Tống Văn Họa.
Nếu Tư Phù Khuynh không đến Hạ Ảnh, vậy Hạ Ảnh chỉ có thể bồi dưỡng Tống Văn Họa vượt qua cô.
Đây là tổn thất của Tư Phù Khuynh.
Sắc mặt phó hiệu trưởng cuối cùng cũng dịu đi, gật đầu: "Nhớ tuyên truyền cho cô ấy thật tốt."
...
Ngày 9 tháng 6, Tư Phù Khuynh chính thức vào đoàn phim "Trấn Quốc Nữ Tướng".
Hai tập đầu chưa có cảnh của cô, Giang Chiếu Nguyệt thời nhỏ do một diễn viên nhí đảm nhận.
Tư Phù Khuynh viết lại một vài đặc điểm tính cách của Giang Chiếu Nguyệt lúc nhỏ rồi giao cho biên kịch.
Diễn viên nhí rất có linh khí, diễn vô cùng sống động.
Đạo diễn Lộ cực kỳ hài lòng: "Không tệ không tệ, mở màn thuận lợi rồi. Có Tư lão sư ở đây đúng là tốt."
"Em thật sự đi gọi hồn à?" Tang Nghiên Thanh kinh ngạc: "Chị nghe đạo diễn Lộ nói em dọa biên kịch người ta sợ không nhẹ đâu."
Tư Phù Khuynh lười biếng đáp: "Cứ xem như em đi gọi hồn đi."
Hệ thống trò chơi cũng cấm cô tiết lộ chuyện mình từng xuyên về Đại Hạ triều với người khác, nếu không quá trình xuyên không sẽ bị cưỡng chế dừng lại.
Cô vẫn chưa được tận mắt nhìn thấy Dận Hoàng hoàn toàn đuổi man tộc ra khỏi đại lục Ngũ Châu.
"Tư lão sư." Mạc Dĩ Sơn vén rèm bước vào: "Không ngờ cô tìm tôi lại là để đóng Giang Hải Bình. Tôi có điểm nào khiến cô vừa mắt vậy? Cô bảo tôi đóng Trấn Quốc nguyên soái?"
Nếu không phải do Tư Phù Khuynh mời, ông thật sự sẽ không nhận vai này. Dù sao nhân vật Giang Hải Bình quá khó diễn.
Tư Phù Khuynh chống cằm: "Vì hai người cũng có vài phần giống nhau."
Mạc Dĩ Sơn bị sặc một cái, nhìn bức họa Giang Hải Bình dán trong phòng đạo diễn, hiếm khi rơi vào trầm mặc: "Tôi không có mặt cái xẻng."
"Lúc đó kỹ thuật vẽ không tốt." Tư Phù Khuynh nhướng mày: "Người có thể sinh ra nam thần trong mộng của biết bao thiếu nữ như quân soái áo trắng Giang Huyền Cẩn, bản thân Giang nguyên soái cũng chắc chắn là mỹ nam hiếm thấy."
Mạc Dĩ Sơn nhận mệnh: "Nghe cô nói như thể từng gặp rồi ấy."
"Đúng là tôi từng gặp."
Mạc Dĩ Sơn: "???"
Đạo diễn Lộ vừa hướng dẫn diễn cho diễn viên nhí xong thì đi tới: "Tư lão sư, diễn viên cô đề cử cho vai Mặc Nhạn Phong và Giang Huyền Cẩn vẫn chưa tới sao? Bao giờ họ đến?"
"Đến ngay thôi." Tư Phù Khuynh nhìn đồng hồ: "Họ khá bận, tôi khó khăn lắm mới hẹn được."
"À, tới rồi."
Vừa dứt lời, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ. Tinh thần đạo diễn Lộ chấn động, lập tức đứng dậy đi mở cửa.
Mạc Dĩ Sơn cùng những người khác cũng đồng loạt nhìn về phía cửa. Bọn họ cũng rất muốn biết, rốt cuộc Tư Phù Khuynh đã tìm ai tới diễn hai nhân vật có thể xem là cột mốc lịch sử này.
--
Ngoài lề:
Chuyện long trời lở đất -- Tư Phù Khuynh đi thi đại học.
Tư Phù Khuynh: ngoan ngoãn.jpg
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận