Bố là người tiến hóa cấp S, con gái có thể là người bình thường sao?
Đại trưởng lão tuyệt đối không tin.
Mặc dù phương hướng đột biến gen của người tiên hóa hoàn toàn không có bất kỳ quy luật nào, nhưng suốt bao nhiêu năm nay, chưa từng có người tiên hóa cấp S nào sinh ra con cái không mang huyết thống tiến hóa.
Tệ nhất cũng phải là người tiến hóa cấp D.
Hơn hai mươi năm trước, Đại trưởng lão đang ở thời kỳ đỉnh cao, tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình của thảm án năm đó. Nếu không phải hai anh em Ân Bắc Thần và Ân Nghiêu Niên... Nhà họ Ân sao có thể gặp phải tai họa diệt tộc như vậy?
Ngay cả em trai ông cũng chết trong trận biến động năm ấy. Điều khiến Đại trưởng lão không ngờ tới là...
Năm đó Ân Bắc Thần vậy mà thật sự chỉ giả chết bỏ trốn, còn để lại hậu nhân!
Bảo sao mấy tháng gần đây Bà cụ Ân vẫn luôn âm thầm chuẩn bị đủ thứ. Hóa ra là muốn đón con gái của Ân Bắc Thần trở về nhà họ Ân.
Khiến nhà họ Ân chết nhiều người như vậy...
Ân Bắc Thần và hậu nhân của hắn đều nên lấy cái chết để tạ tội.
Ân Vân Tịch lại sửng sốt. Nghe ý ông nội cô ta nói, bố của Tư Phù Khuynh còn là nhân vật cực kỳ ghê gớm?
Ân Vân Tịch cau mày: "Trong tài liệu ghi cha mẹ cô ấy đều đã mất, được gửi nuôi ở nhà chú, còn có một em trai."
Dừng một chút, cô ta thử dò hỏi: "Ông nội, ông quen người nhà cô ấy sao?"
"Chú?" Đại trưởng lão lạnh giọng: "Được lắm, vậy mà vẫn còn sống thêm một tên!"
Ân Nghiêu Niên vậy mà còn sống tới tận bây giờ.
Dựa vào cái gì?
Năm đó biết bao nhiêu người đã mất mạng. Hai anh em này đã mang tới cho nhà họ Ân một quá khứ đau đớn đến vậy.
Mỗi tuần ông tới từ đường thắp nhang, chính là để nhắc nhở bản thân tuyệt đối không được quên mối thù gia tộc.
Ân Vân Tịch càng nghe càng mơ hồ: "Ông nội?"
"Vân Tịch, tương lai cháu sẽ tiếp quản nhà họ Ân, chuyện này ông nói trước cho cháu biết." Sắc mặt Đại trưởng lão dịu xuống đôi chút: "Nhất định phải ghi nhớ hai cái tên Ân Bắc Thần và Ân Nghiêu Niên. Chính hai anh em họ đã khiến nhà họ Ân chúng ta suýt nữa rơi khỏi vị trí tam đại gia tộc người tiên hóa."
Đây đúng là lần đầu tiên Ân Vân Tịch nghe tới chuyện này: "Vâng, ông nội, cháu nghe đây."
Đại trưởng lão kể lại toàn bộ chuyện năm đó. Từ việc nhà họ Ân xuất hiện một cặp thiên tài song cấp S rạng danh tổ tông thế nào. Cho tới chuyện người thần bí đánh thẳng lên nhà họ Ân, khiến nửa gia tộc bị hủy diệt chỉ sau một đêm.
Ân Vân Tịch nghe mà kinh hãi không thôi. Dù nhà họ Ân ở Tự Do Châu chưa thể xem là thế lực đỉnh cấp nhất, nhưng thực lực tổng hợp vẫn vô cùng mạnh mẽ.
Huống hồ còn có quan hệ thông gia với nhà họ Hoắc ở Tự Do Châu. Rốt cuộc là ai lại ngông cuồng đến vậy?
Ân Vân Tịch không nhịn được hỏi: "Ông nội, không tìm được kẻ thù sao?"
"Không." Đại trưởng lão lắc đầu: "Hoàn toàn không để lại bất kỳ dấu vết nào. Ngay cả trong "Vĩnh Hằng" cũng chưa từng gặp qua."
Ân Vân Tịch hít sâu một hơi lạnh: "Đúng là đáng sợ."
Địch ở trong tối, nhà họ Ân ở ngoài sáng. Đánh kiểu gì đây?
"Ta có chín phần chắc chắn." Đại trưởng lão lạnh lùng nói: "Tư Phù Khuynh nhất định là con gái của Ân Bắc Thần. Gương mặt rất giống, lại còn tên là 'Phù Khuynh'. Gần đây bà già kia lại bận trước bận sau, âm thầm chuẩn bị quan hệ khắp nơi. Phán đoán của ta tuyệt đối không sai."
Tính theo bối phận, Ân Bắc Thần còn phải gọi ông một tiếng chú. Trước khi thảm án xảy ra, ông cũng cực kỳ coi trọng và thưởng thức Ân Bắc Thần.
Nhưng bây giờ, ông hận không thể giết sạch toàn bộ người thân của Ân Bắc Thần. Chỉ như vậy mới có thể giải được mối hận trong lòng.
Ân Vân Tịch bất động thanh sắc: "Vậy ông nội định làm thế nào?"
Người tiến hóa cấp S của nhà họ Ân hiện tại còn sống, một bàn tay là đếm hết. Thế hệ trẻ cũng chỉ có mình cô ta.
Bố cô ta là người tiên hóa cấp S, mẹ là cấp A. Rất may mắn, độ tinh khiết huyết thống của cô ta vừa vặn vượt qua ngưỡng cấp S, lại không dễ mất khống chế sức mạnh như những người tiến hóa khác.
Quan trọng nhất là năng lực tiên hóa của cô ta được Liên minh Người tiến hóa xác nhận có khả năng tiếp tục tiến hóa.
Đừng nhìn hiện tại chỉ mới có năng lực tự chữa lành và chữa trị. Một khi tiến hóa tới cấp độ có thể thay đổi phân tử và nguyên tử...
Có thể tưởng tượng được đây sẽ là năng lực đáng sợ tới mức nào. Hoàn toàn có thể đoạt mạng người khác chỉ trong chớp mắt. Loại năng lực tiến hóa này cũng được xem là trời sinh độc nhất vô nhị.
"Nhà họ Ân nhiều năm nay nhân khẩu điêu tàn, lão tổ tông không cho phép huynh đệ tương tàn." Đại trưởng lão chắp tay sau lưng: "Huống hồ bà già kia đã chuẩn bị lâu như vậy, chắc chắn sẽ đón cô ta về."
Ân Vân Tịch khẽ gật đầu: "Ông nội, ngày mai Vân Thượng sẽ tổ chức họp báo tại công quốc Muston. Cô ấy là người phát ngôn, chắc chắn sẽ tham dự."
"Tư Phù Khuynh đang ở công quốc Muston?" Ánh mắt Đại trưởng lão khẽ động: "Đi, Vân Tịch, ông đi với cháu một chuyến."
Hiện tại bà cụ Ân vẫn chưa báo cáo sự tồn tại của Tư Phù Khuynh lên trên. Chỉ cần Tư Phù Khuynh xảy ra chuyện gì đó ở bên ngoài...
Vậy thì cũng chẳng liên quan gì tới ông.
...
Ngày hôm sau, công quốc Muston.
Buổi họp báo sản phẩm của Vân Thượng chính thức mở màn, trên mạng đã hâm nóng từ rất lâu trước đó.
Mặc dù máy bay không người lái thế hệ mới mới là trọng điểm của lần ra mắt này, nhưng cư dân mạng lại quan tâm nhiều hơn tới mẫu điện thoại và máy tính mới.
Quý Long Đài ra sức tuyên truyền, thậm chí còn mời gần như toàn bộ các gia tộc có tiếng ở Tứ Cửu Thành tới công quốc Muston.
[Quý Thanh Vi đỉnh thật đấy chứ? Vậy mà lại là tổng thiết kế sư được Vân Thượng công nhận? Cô ta mới bao nhiêu tuổi đâu, còn chưa tới hai mươi nữa. Đúng là anh hùng xuất thiếu niên.]
[Tiểu thư hào môn vẫn là tiểu thư hào môn, hơn đám minh tinh nhiều.]
[Tôi không tin đâu, Quý Thanh Vi có bản lĩnh đó thật à? Có bản lĩnh đó mà còn đi đạo nhái bức "Vạn Lý Giang Sơn Đồ" của vợ tôi? Mấy người trí nhớ chỉ có bảy giây thôi hả?]
[Làm ơn đừng nói kiểu Tư Phù Khuynh không bằng hào môn nữa được không? Có biết bây giờ bao nhiêu gia tộc hào môn tranh nhau mời cô ấy không? Hôm đó bên ngoài khách sạn siêu xe xếp hàng dài, cả máy bay tư nhân cũng tới luôn. Không có não thì đừng lên mạng phát biểu ngu ngốc nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=508]
Nghe nói nhà họ Úc còn bị đóng cửa từ chối mãi, nhà họ Quý tính là cái thá gì.]
[Không cần nói ba hợp đồng đại diện đỉnh cấp kia, chỉ riêng hạng nhất Kỳ thi liên thông quốc tế thôi cũng đủ thổi cả đời rồi. Idol thần tiên.]
Hai giờ chiều, buổi họp báo chính thức bắt đầu.
Khách mời lần lượt tiến vào hội trường. Đây cũng là lần đầu tiên Lang Hiên xuất hiện trước công chúng. Anh mặc bộ vest đen, dáng người cao lớn thẳng tắp, gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng.
[Á á á! Tổng giám đốc Vân Thượng đẹp trai quá đi!]
[Tôi nghi ngờ sâu sắc Khuynh Khuynh có thể chất hấp dẫn trai xinh gái đẹp. Đi theo cô ấy chưa bao giờ lo thiếu mỹ nhân để ngắm.]
[Khuynh Khuynh cũng tới rồi!]
Hôm nay Tư Phù Khuynh hiếm khi mặc lễ phục. Chiếc váy dài màu trắng ôm lấy thân hình hoàn mỹ của cô.
Nguyệt Kiến đã dịch dung đi theo phía sau.
Tiếng máy ảnh chụp liên tục vang lên không dứt.
Dưới khán đài, nhìn thấy cảnh này, hô hấp của Úc Diệu bất giác siết chặt. Sau cú đả kích nặng nề tại lễ trao giải OPL, hơn một tháng nay anh ta vẫn luôn u uất.
Giờ phút này gặp lại Tư Phù Khuynh, cảm giác hối hận như sóng lớn cuồn cuộn một lần nữa cắn nuốt lục phủ ngũ tạng của anh ta, khiến anh ta gần như không thở nổi.
Úc Diệu cũng đã vô số lần tự hỏi: Rốt cuộc lúc trước anh ta bị mù đến mức nào?
Anh ta mím chặt môi, chỉ có thể không ngừng tự an ủi bản thân.
Hiện giờ Quý Thanh Vi cũng đã thành danh, trở thành tổng thiết kế sư của Vân Thượng, không hề thua kém Tư Phù Khuynh.
Úc Diệu dời tầm mắt, ép mình không nhìn lên sân khấu nữa.
Lang Hiên ngồi ở vị trí trung tâm. Anh lười phát biểu, trực tiếp giao mọi việc cho thư ký xử lý.
Thư ký đã quá quen với công việc này: "Hoan nghênh mọi người tới tham dự buổi họp báo năm nay của Vân Thượng. Sau khi kết thúc họp báo, Vân tổng còn đặc biệt chuẩn bị tiệc chiêu đãi, trân trọng mời mọi người cùng tham gia."
Tiếng vỗ tay dưới khán đài vang dội như sấm.
Mà các danh môn quý tộc đến từ Tứ Cửu Thành cũng đồng loạt nhìn về phía Quý Long Đài đang vô cùng đắc ý, bắt đầu chúc mừng ông ta từ trước.
"Lão Quý, chúc mừng chúc mừng nhé, nhà họ Quý các ông chắc chắn sẽ tiến vào Tự Do Châu rồi."
"Sau này đứng vững gót chân ở đó rồi, đừng quên mấy người bạn cũ chúng tôi đấy."
"Long Đài à, con bé Thanh Vi vẫn chưa đính hôn nhỉ? Trùng hợp thật, con trai tôi cũng chưa, hay để hai đứa trẻ gặp gỡ thử xem?"
Ngoài miệng Quý Long Đài khiêm tốn từ chối vài câu, nhưng trong lòng lại khinh thường vô cùng. Đám người này cũng xứng với Thanh Vi nhà ông ta sao?
Cũng không tự soi lại xem mình có bao nhiêu cân lượng.
Hai ngày nay Quý Long Đài quá mức kích động, đến mức hoàn toàn bỏ qua chuyện Quý Thanh Vi chưa từng gọi lấy một cuộc điện thoại cho ông ta.
Trên sân khấu, thư ký vẫn tiếp tục phát biểu: "Tư tiểu thư là người phát ngôn trọn đời của Vân Thượng. Có thể hợp tác với Tư tiểu thư cũng là vinh hạnh của Vân Thượng."
[Đệt! Vậy mà là trọn đời luôn? Nghĩa là chỉ cần Tư Phù Khuynh chưa giải nghệ thì Vân Thượng sẽ không đổi người phát ngôn?]
[Im miệng im miệng! Cô ấy sẽ không giải nghệ đâu!]
"Nhưng có một chuyện khiến chúng tôi vô cùng phẫn nộ." Thư ký nói tiếp: "Trong quá trình tuyển chọn chip, chúng tôi phát hiện có hành vi đạo nhái. Hơn nữa còn đạo nhái chip của Vân Thượng qua các năm. Đây là chuyện Vân tổng tuyệt đối không thể dung thứ."
Thần sắc Lang Hiên vẫn nhàn nhạt, nhưng ngay khi nghe câu này, ánh mắt anh lập tức lạnh xuống.
Mà trong lòng Quý Long Đài lại đột nhiên dâng lên một dự cảm cực kỳ bất an. Nụ cười trên mặt ông ta cũng dần đông cứng lại.
Đạo nhái? Ai đạo nhái?
"Điều khiến ngay cả Vân tổng cũng không ngờ tới là..." Thư ký mỉm cười: "Kẻ đạo nhái không những sống chết không thừa nhận, còn muốn phô trương rầm rộ, tổ chức tiệc ăn mừng. Nếu bọn họ đã có mong muốn mãnh liệt như vậy, Vân tổng đương nhiên cũng phải giúp bọn họ hoàn thành."
Nói rồi, anh ta ra hiệu cho nhân viên chiếu bản thiết kế chip của Quý Thanh Vi cùng mấy bản thiết kế chip các năm trước của Vân Thượng lên màn hình lớn.
Người ngoài ngành tuy không hiểu những bản thiết kế này, nhưng thông qua hình ảnh đối chiếu cũng có thể nhìn rõ những chỗ bị đạo nhái.
Không chỉ vậy, tiếp theo còn có một đoạn video. Tất cả mọi người đều nghe thấy Lang Hiên lạnh nhạt hỏi ngược lại Quý Thanh Vi: "Không phải cô nói đây là do cô thiết kế sao? Máy tính ở đây, làm lại một cái cho tôi xem."
Trong video, sắc mặt Quý Thanh Vi trắng bệch, một chữ cũng không nói nổi. Hiển nhiên là ngay cả nguyên lý cơ bản của thiết kế chip cô ta cũng không hiểu.
Toàn hội trường lập tức xôn xao. Tiếng bàn tán ngày càng lớn.
Úc Diệu càng chấn động tới mức mất cả khả năng nói chuyện.
Quý Thanh Vi đạo nhái là một chuyện. Nhưng điều khiến anh ta kinh ngạc hơn là...
Quý Thanh Vi xuất hiện trên màn hình lúc nãy dường như có gì đó không giống với người trong ký ức của anh ta.
Thư ký mỉm cười, ra hiệu nhân viên đưa micro cho Quý Long Đài đang ngồi ở hàng ghế khách quý: "Xin hỏi ông Quý, cô Quý có đạo nhái hay không, chẳng lẽ ông thật sự không biết?"
"Vậy tại sao ông còn có thể cho rằng bữa tiệc ăn mừng kia là chuẩn bị cho nhà các ông?"
"Vù" một tiếng.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người Quý Long Đài. Hô hấp của ông ta dồn dập, mắt trợn lớn, từng cơn choáng váng kéo tới khiến ông ta gần như đứng không vững.
Ông ta thế nào cũng không thể tin nổi...
Hai ngày trước, thư ký của Lang Hiên còn nhiệt tình mời bọn họ tới tham dự tiệc.
Kết quả...
Lại chỉ là để khiến danh tiếng nhà họ Quý hoàn toàn tan nát trước công chúng trong một trường hợp lớn như thế này!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận