Đồng tử Diệp Ngọc Chân co rút lại: "Cô..."
Mới hôm qua thôi, khi bà ta rời khỏi An Thành, Diệp Quân Từ vẫn còn bị huyết mạch bất ổn hành hạ đến sống dở chết dở.
Vậy mà chỉ trong chớp mắt, Diệp Quân Từ đã trở thành người tiến hóa hệ tinh thần cấp A?!
Đùa cái gì vậy chứ!
Diệp Ngọc Chân không nhịn được lùi về sau một bước, trên mặt mang theo nụ cười châm chọc: "Diệp Quân Từ, cô đúng là biết dát vàng lên mặt mình. Nếu cô là người tiến hóa hệ tinh thần cấp A, vậy tôi chính là người tiến hóa hệ không gian cấp S! Diệp gia được nâng lên cấp A thì có liên quan gì tới cô? Nếu không phải cô họ Diệp, cô nghĩ mình còn có tư cách ở lại Diệp gia sao?"
Bà ta tuyệt đối không tin thực lực của Diệp Quân Từ lại cao hơn mình!
Diệp Quân Từ đáng lẽ chỉ có thể ngoan ngoãn bò dưới chân bà ta mới đúng.
Đội trưởng vừa nhìn thấy Diệp Quân Từ, tinh thần lập tức chấn động, nhanh chóng bước tới.
Ông ta vô cùng cung kính: "Quân Từ nữ sĩ, toàn bộ tài nguyên đã được vận chuyển xong, hiện chỉ chờ ngài trở về tiếp nhận."
Diệp Quân Từ thần sắc nhàn nhạt gật đầu: "Làm phiền rồi."
Diệp gia vốn do giáo sư La phụ trách. Nay dưới quyền ông xuất hiện một người tiến hóa hệ tinh thần cấp A như Diệp Quân Từ, địa vị của ông cũng theo đó mà tăng lên.
Vì vậy lần này ông đặc biệt dùng quyền hạn riêng trong hệ thống, giúp Diệp Quân Từ xin thêm gấp ba lượng tài nguyên.
"Quân Từ nữ sĩ khách sáo quá rồi." Đội trưởng thụ sủng nhược kinh: "Có thể phụ trách vận chuyển tài nguyên cho ngài là vinh hạnh của chúng tôi."
Trong số vô vàn người tiến hóa, người tiến hóa hệ tinh thần chính là nhóm đứng trên đỉnh cao nhất.
Đương nhiên bọn họ phải tranh thủ tạo quan hệ tốt với Diệp Quân Từ.
"Được rồi, không còn chuyện của các anh nữa." Ánh mắt Diệp Quân Từ vẫn chưa từng rời khỏi Diệp Ngọc Chân: "Tôi còn phải xử lý vài chuyện gia đình."
Đội trưởng rất biết điều: "Đương nhiên rồi. Bất cứ khi nào Quân Từ nữ sĩ rảnh rỗi, Liên Minh luôn hoan nghênh ngài."
Ông ta nhanh chóng dẫn theo đội người rời đi.
Người phụ nữ đi cùng Diệp Ngọc Chân thấy tình thế không ổn cũng lập tức chuồn mất.
"Rất tốt, giờ chỉ còn lại chúng ta." Diệp Quân Từ lên tiếng, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén: "Muốn chạy sao?"
"Rầm!"
Diệp Ngọc Chân đâm sầm vào một tấm thép khổng lồ vô hình, cả người bị bật ngược trở lại ngã xuống đất.
Trán bà ta lập tức rịn đầy mồ hôi lạnh.
Diệp Quân Từ vẫn đứng nguyên tại chỗ không hề động đậy, nhưng xung quanh bà vô số vật thể đã lơ lửng giữa không trung.
"Còn muốn chạy đi đâu?"
Diệp Ngọc Chân mở to mắt, hít mạnh một ngụm khí lạnh: "Cô vậy mà..."
Dù không phải người tiến hóa cấp cao, bà ta cũng biết vài loại năng lực được công nhận là đứng đầu.
Những người sở hữu loại năng lực này đều sẽ được Liên Minh Người Tiến Hóa trọng điểm bồi dưỡng.
Điều khiển vật thể bằng ý niệm chính là một trong số đó. Năng lực mạnh mẽ như vậy... vậy mà lại xuất hiện trên người Diệp Quân Từ?!
Chỉ cần sức mạnh tiến hóa chưa cạn kiệt, Diệp Quân Từ hoàn toàn có thể một mình địch trăm người.
Hai chân Diệp Ngọc Chân mềm nhũn, trực tiếp ngồi bệt xuống đất, sắc mặt trắng bệch, hoàn toàn mất sạch ý chí đối đầu với Diệp Quân Từ.
Bà cụ Diệp và Diệp Dịch Xuyên cũng đều ngây dại.
"Nghe nói cô rất hứng thú với phòng thí nghiệm." Diệp Quân Từ nhàn nhạt nói: "Tôi thấy để cô tự mình vào đó trải nghiệm sẽ tốt hơn. Dù sao cô cũng là người tiến hóa cấp B, tôi tin cô nhất định sẽ khiến bản thân mình... có giá trị nghiên cứu."
Mồ hôi lạnh trên người Diệp Ngọc Chân càng tuôn ra dữ dội hơn.
Bà ta hét thất thanh: "Diệp Quân Từ! Cô muốn Diệp gia chỉ còn lại một mình cô sao? Chỉ dựa vào cô thì căn bản không thể để Diệp gia đứng vững trong giới người tiến hóa!"
"Chuyện đó không cần cô phải lo." Diệp Quân Từ khẽ mỉm cười: "Loại phế vật như các người, Diệp gia không cần cũng chẳng sao."
Trong giới người tiến hóa, tranh quyền đoạt thế vốn là như vậy. Bên thất bại chỉ có thể mặc cho bên thắng xử lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=488]
Nhưng nếu trong quá trình đấu đá không làm mọi chuyện quá tuyệt tình, chỉ là cạnh tranh bình thường, vậy cho dù thua cuộc cũng sẽ không có kết cục quá thảm.
Môi Diệp Ngọc Chân run rẩy. Mọi suy nghĩ trong lòng bà ta giờ phút này đều bị hai chữ "hối hận" nhấn chìm, cuồn cuộn như sóng dữ.
Chỉ vì bà ta chắc chắn Diệp Quân Từ không thể đấu lại mình, cho nên hôm qua mới cố ý tới An thành để ra oai phủ đầu.
Nếu biết có một ngày huyết mạch của Diệp Quân Từ sẽ ổn định trở lại, sao bà ta có thể làm như vậy?
Nhưng huyết mạch ổn định... sao có thể xảy ra được chứ?
Loại chuyện này vốn dĩ không thể tồn tại!
Đầu óc Diệp Ngọc Chân rối loạn thành một mớ, tim như bị hàng vạn con kiến cắn xé, gần như không thở nổi.
"Để tránh cô còn ôm tâm lý may mắn, tôi sẽ tự mình đưa cô tới phòng thí nghiệm." Diệp Quân Từ dễ dàng nhấc bổng Diệp Ngọc Chân lên: "Một khi đã vào đó rồi... thì đừng hòng nguyên vẹn bước ra."
Điều khiến bà không thể tha thứ nhất chính là Diệp Ngọc Chân vậy mà còn định đưa Diệp Chẩm Miên vào phòng thí nghiệm.
Nếu đã vậy, thì để người Diệp gia tự mình nếm thử cảm giác bị đem ra nghiên cứu là thế nào đi.
"Lộc Văn, con thu dọn số tài nguyên này, mang một phần cho em họ Dĩ An." Diệp Quân Từ quay đầu nói: "Mẹ tới Liên Minh Người Tiến Hóa một chuyến."
Diệp Lộc Văn gật đầu: "Mẹ cứ yên tâm đi, ở đây đã có con."
Không cho ba người Diệp Ngọc Chân bất kỳ cơ hội phản kháng nào, Diệp Quân Từ trực tiếp khống chế bọn họ, thô bạo nhét vào xe rồi lái thẳng tới Liên Minh Người Tiến Hóa.
...
Ở một bên khác, An Thành.
Buổi chiều, trường trung học số 1 Bắc Châu triệu tập một phần học sinh lớp mười hai trở lại trường.
Niên Dĩ An và Lâm Ký Hoan đều nằm trong số đó, bọn họ tới nhận giấy báo dự thi kỳ thi liên thông quốc tế của mình.
Năm nay, trường trung học số 1 Bắc Châu có tổng cộng tám mươi bốn học sinh tham gia kỳ thi liên thông quốc tế, nhiều hơn hẳn mọi năm.
Hiệu trưởng Lỗ vô cùng vui mừng, còn tự bỏ tiền túi phát thưởng cho đám học sinh này.
"Đến lúc đó học sinh trường chúng ta sẽ đi cùng nhau." Trong phòng hiệu trưởng, hiệu trưởng Lỗ nói: "Không cần mọi người phải đạt thứ hạng quá cao, chỉ cần cố gắng hết sức là được."
Vừa dứt lời, ông đã thấy trưởng phòng tuyển sinh run lên một cái.
Hiệu trưởng Lỗ: "..."
"Ông có biểu cảm gì thế kia?"
Trưởng phòng tuyển sinh yếu ớt mở miệng: "Hiệu trưởng à, thầy đừng nhắc tới hai chữ 'cố gắng' nữa. Lỡ như bạn học Tư nghe được, lại tiện tay 'cố gắng' thêm chút nữa rồi mang về một điểm tuyệt đối thì sao?"
Hiệu trưởng Lỗ: "..."
Nghe thì có vẻ ngông cuồng thật đấy, nhưng lại rất chân thực.
Hiệu trưởng Lỗ lại hỏi: "Em ấy vẫn còn ở đoàn phim à?"
"Vâng." Trưởng phòng tuyển sinh gật đầu: "Bạn học Tư đang quay phim, giấy báo dự thi là trợ lý của em ấy tới nhận. Nhưng em ấy nói sẽ xin đoàn phim, nghỉ một tuần vẫn không thành vấn đề."
"Vất vả cho em ấy rồi." Hiệu trưởng Lỗ nói: "Ông nhớ nhắn em ấy quay xong bộ phim này thì nghỉ ngơi cho tốt, đừng để bản thân quá mệt."
Trưởng phòng tuyển sinh cũng rất tán thành: "Được, tôi gọi lại cho em ấy ngay."
...
Cùng lúc đó, đoàn phim Trấn Quốc Nữ Tướng.
Một cảnh quay vừa mới kết thúc.
Tư Phù Khuynh buông trường thương trong tay xuống, lau mồ hôi rồi bước tới: "Đạo diễn Lộ, tôi muốn thương lượng với chú một chuyện."
"Cô nói đi." Đạo diễn Lộ ôn hòa đáp: "Chỉ cần tôi làm được."
"Tôi cần xin nghỉ một tuần." Tư Phù Khuynh nói: "Ngày 28 tháng 6 tôi phải ra nước ngoài một chuyến."
Đạo diễn Lộ đồng ý cực kỳ dứt khoát: "Không thành vấn đề, tiến độ của chúng ta rất thuận lợi, thời gian quay có lẽ còn ngắn hơn dự kiến."
"Cảm ơn đạo diễn Lộ." Tư Phù Khuynh cầm lấy một chai nước: "Tôi đi nghỉ một lát trước."
Có lẽ bởi vì từng tự mình trải qua đoạn lịch sử chân thật ấy, cho nên khi diễn Giang Chiếu Nguyệt, cô nhập tâm hơn nhiều so với lúc diễn Chiến Thần Tuế Yến, quả thật có hơi mệt.
Tang Nghiên Thanh mang điểm tâm tới cho cô: "Thầy Khương gửi tới đấy. Vừa hay cuối tháng em đi thi, cũng coi như được nghỉ ngơi một chút."
Trợ lý quản lý bên cạnh: "..."
Nhìn xem, thi cử giờ cũng thành nghỉ ngơi luôn rồi.
Tư Phù Khuynh dựa lên sofa: "Ừm, em chợp mắt một lát."
"Em nghỉ đi, tối nay Úc tiên sinh nói sẽ tới đón em đi ăn." Tang Nghiên Thanh rất chu đáo đóng cửa lại cho cô.
...
Ở phía bên kia, đoàn phim Độc Hành.
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, Tống Văn Họa cũng chính thức vào đoàn quay phim.
Ban đầu cô ta còn khá lo lắng cư dân mạng sẽ nói mình không nghiêm túc với kỳ thi đại học, thậm chí còn để đội ngũ chuẩn bị sẵn không ít phương án xử lý truyền thông.
Kết quả sau đó lại phát hiện trên mạng căn bản chẳng có ai thảo luận về cô ta. Toàn bộ độ hot đều tập trung hết lên người Tư Phù Khuynh.
Ngược lại chuyện này càng khiến Tống Văn Họa sốt ruột hơn. Người nổi tiếng không sợ anti-fan, điều đáng sợ nhất là không có nhiệt độ.
Đen cũng là một kiểu nổi tiếng.
Một khi biến mất khỏi hot search quá lâu, sớm muộn gì cũng sẽ hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt công chúng.
Đội ngũ của Tống Văn Họa vẫn luôn không ngừng marketing, nhưng cho dù có đẩy truyền thông thế nào, độ hot cũng chưa bằng một phần mười của Tư Phù Khuynh.
Điều này chứng minh rằng dù giới giải trí hiện nay có phù phiếm đến đâu, thực lực vẫn là tiêu chuẩn số một.
Huống chi nhan sắc của Tư Phù Khuynh cũng hoàn toàn không thể vượt qua.
Tống Văn Họa chỉ có thể càng nghiêm túc quay phim hơn.
Đạo diễn rất hài lòng với diễn xuất của cô ta. Ông đẩy gọng kính, quan tâm hỏi: "Sắp có điểm thi đại học rồi nhỉ? Tống lão sư ước tính được bao nhiêu điểm?"
Những thí sinh có thể biết trước điểm thi đại học của mình đều là học sinh điểm cao.
Trước khi công bố kết quả vài ngày, những học sinh ấy đã bắt đầu bị các trường đại học lớn tranh nhau tuyển chọn. Nhưng cho dù là minh tinh học bá chân chính trong giới giải trí, cũng chưa từng có ai đạt tới trình độ đó.
Hơn nữa do những năm gần đây chính sách thi đại học thay đổi, không thể giống như trước kia công khai tuyên truyền trạng nguyên hay các thí sinh điểm cao nữa.
Dù thế nào đi nữa, những học sinh điểm cao ấy vốn không cùng đường với giới giải trí, tương lai đều là vào viện nghiên cứu.
Tống Văn Họa khẽ mỉm cười, dáng vẻ đoan trang khiêm tốn: "Chắc là trên năm trăm năm mươi điểm."
Đạo diễn kinh ngạc cảm thán: "Tống lão sư đúng là lợi hại."
Một thí sinh nghệ thuật có thể đạt tới mức điểm này, lại còn là minh tinh, quả thật đã rất xuất sắc rồi.
Dù ông không hối hận khi chọn Tống Văn Họa, nhưng vẫn vô cùng đỏ mắt trước độ hot và độ nhận diện quốc dân của Tư Phù Khuynh.
Đặc biệt là sau khi Tư Phù Khuynh nhận được đề cử giải Cửu Thiên, đạo diễn càng tiếc nuối đến mức đấm ngực dậm chân.
Rõ ràng xét từ đề tài cho tới mọi phương diện khác, Độc Hành còn dễ giành giải hơn Trấn Quốc Nữ Tướng rất nhiều.
"Tư Phù Khuynh bên kia vẫn không có động tĩnh gì." Nhà sản xuất rít một hơi thuốc rồi nói: "Ước chừng điểm văn hóa của cô ta thật sự rất kém. Chỉ cần khá hơn một chút cũng không im lặng tới tận bây giờ."
Trong số nghệ sĩ tham gia kỳ thi đại học năm nay, cũng chỉ có Tư Phù Khuynh và Tống Văn Họa là có độ nổi tiếng cao nhất.
Tống Văn Họa xuất thân là diễn viên nhí, nổi tiếng từ sớm, rất nhiều người đều là nhìn cô ta lớn lên, đối với cô ta có bộ lọc cực kỳ dày, thân thiết gọi cô ta là "em gái quốc dân".
Cô ta từng nhận đề cử ở ba giải thưởng truyền hình lớn, đồng thời còn có hình tượng học bá trên toàn mạng. Dù sao thời cấp hai cấp ba cô ta cũng học ở những trường đứng đầu toàn quốc.
Vốn dĩ trong thế hệ diễn viên này, người nổi bật nhất phải là cô ta mới đúng.
Nhưng giữa đường lại xuất hiện một Tư Phù Khuynh. Ngay cả thành tích của Đồng Lạc Vân còn không thể so với Tư Phù Khuynh, huống chi là cô ta?
Nụ cười nơi khóe môi Tống Văn Họa có chút gượng gạo. Cô ta đi vào phòng nghỉ, nói chuyện với quản lý về chuyện thi đại học.
"Đợi cơ hội này lâu lắm rồi." Quản lý ngược lại bật cười: "Vừa hay hai người đều đang quay phim. Đem thành tích ra so sánh một chút, độ hot của cô chẳng phải sẽ tăng lên sao? Việc học của cô ta không tốt, chuyện này vốn luôn là một điểm đen, không thể xóa được."
Cơ hội tốt như vậy, vừa có thể ké nhiệt độ của Tư Phù Khuynh, lại tiện tay dìm cô xuống, sao có thể bỏ lỡ được chứ?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận