Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 487: Cảnh quay của Tư Phù Khuynh, nhà họ Diệp chấn động

Ngày cập nhật : 2026-05-23 06:12:58
Giáo sư La phụ trách các gia tộc người tiến hóa từ cấp B trở xuống, cũng đã gặp qua đủ loại năng lực tiến hóa kỳ lạ. Dù sao hướng đột biến gen vốn không thể nào dự đoán được.
Phòng thí nghiệm đã thu thập máu của rất nhiều người tiến hóa, nhưng vẫn không thể xác định được quy luật sắp xếp DNA của những gen tiến hóa này.
Thế nhưng có một điều có thể khẳng định -- suốt bao nhiêu năm nay, trong những gia tộc cấp B ấy chưa từng xuất hiện lấy một người tiến hóa hệ tinh thần nào!
Một người tiến hóa hệ tinh thần cấp A, đủ để trực tiếp kéo cả gia tộc thăng lên cấp A!
Giáo sư La nhìn chằm chằm dòng chữ "điều khiển vật thể bằng ý niệm, có năng lực cảm ứng tinh thần nhất định", rất lâu vẫn không thể bình tĩnh lại nổi.
Diệp Quân Từ không nhìn thấy màn hình phía sau lưng ông. Thấy sắc mặt giáo sư La thay đổi, cả người còn run lên không ngừng, trong lòng bà chợt trầm xuống: "Giáo sư La, vẫn... vẫn không có thông tin sao?"
"Không không không, có rồi!" Giáo sư La cuối cùng cũng hoàn hồn, kích động lên tiếng: "Cô... cô lại là người tiến hóa hệ tinh thần cấp A!"
Sau khi trải qua chuyện của Ân Nghiêu Niên, Niên Dĩ An và Tư Phù Khuynh, Diệp Quân Từ đã thờ ơ với nhiều chuyện.
Bà khẽ thở dài: "Ừm, chỉ là cấp A thôi mà."
Giáo sư La: "???"
Mấy giây sau, ông mới thần sắc phức tạp mở miệng: "Diệp nữ sĩ, cô vui quá hóa điên rồi sao?"
Diệp Quân Từ không nói gì, chỉ hỏi: "Vậy tức là tôi có thể nhận lệnh bài cấp A rồi?"
"Không chỉ cô nhận được lệnh bài, ngay cả gia tộc của cô cũng sẽ được nâng lên cấp A!" Giọng giáo sư La đầy kích động: "Tôi nhất định phải báo cáo lên trên, cô là người đầu tiên tôi từng thấy có huyết mạch ổn định hoàn toàn!"
Ông để trợ lý tiếp đãi Diệp Quân Từ, còn mình thì vội vã rời đi. Không lâu sau, giáo sư La dẫn theo một ông lão tóc đã bạc trắng quay lại.
Thần sắc Diệp Quân Từ khẽ biến đổi. Bà nhận ra người này .Một trong những người phụ trách phòng thí nghiệm của Liên Minh Người Tiến Hóa, Kamar Prétto.
Ông ta là một nhà nghiên cứu cực kỳ điên cuồng, không ít kế hoạch thí nghiệm táo bạo đều do chính ông ta đề xuất.
"Tôi nghe La nói rồi, từ nhỏ huyết mạch của cô đã không ổn định." Kamar nhìn chằm chằm Diệp Quân Từ: "Là ai giúp cô ổn định huyết mạch?"
Đồng tử giáo sư La co rụt lại: "Có người giúp sao?"
Tuy xuất thân từ một gia tộc nhỏ như Diệp gia, nhưng những năm bị truy sát đã khiến Diệp Quân Từ trưởng thành hơn rất nhiều.
Đối mặt với sự chất vấn của Kamar, bà vẫn vô cùng bình tĩnh, còn mỉm cười: "Đương nhiên là tự ổn định lại thôi. Tôi chỉ là may mắn hơn người khác một chút. Chuyện thế này sao có thể nhờ người khác giúp được? Gen của chúng ta vốn dĩ đã không ổn định, không phải sao?"
Ánh mắt Kamar sắc bén đảo qua người bà mấy lượt, cuối cùng mới lộ ra một nụ cười: "Không tệ. Kết quả phân cấp của Diệp gia cũng sẽ nhanh chóng được công bố thôi. Hiện giờ Diệp gia là do cô nắm quyền?"
"Không phải." Sống lưng Diệp Quân Từ khẽ cứng lại: "Nhưng trước đây từng là vậy."
"Khí phách không tồi." Trong ánh mắt Kamar mang theo vài phần thưởng thức: "Được rồi, cô có thể đi."
Quả nhiên là ông đã nghĩ quá nhiều. Nếu thật sự có người có thể thay đổi huyết mạch của người tiến hóa, vậy chẳng phải lúc nào cũng có thể tạo ra cả một đội quân người tiến hóa hay sao?
Như vậy thì quá mức đáng sợ rồi.
Kamar dặn dò giáo sư La vài câu, sau đó cầm phần máu còn lại của Diệp Quân Từ trở về phòng thí nghiệm nghiên cứu.
...
Diệp Quân Từ cũng có cùng nghi hoặc này, bà còn đặc biệt hỏi riêng Tư Phù Khuynh về chuyện đó.
"Sao có thể chứ?" Tư Phù Khuynh nhướng mày: "Thím à, tuy huyết mạch của thím không ổn định, nhưng ngược lại tiềm lực rất lớn. Gỗ mục không thể chạm trổ, một người tiến hóa cấp B bình thường thế nào cũng không thể đột phá lên cấp A được."
"Cũng đúng." Diệp Quân Từ gật đầu, lại khẽ thở dài: "Chỉ tiếc cho Chẩm Miên..."
Bà chưa từng cho rằng người tiến hóa cao quý hơn người bình thường. Nhưng có gen tiến hóa, cũng đồng nghĩa với việc có thêm một phần năng lực tự bảo vệ bản thân.
"Em trai là người tiến hóa siêu cấp A, vậy nên thím chắc chắn cũng có gen ẩn." Tư Phù Khuynh nhàn nhạt nói: "Cháu có để lại vài thang thuốc, dì Quân Từ nhớ bảo thím uống mỗi ngày, có lẽ sẽ kích phát được."
Chuyện này còn khiến Diệp Quân Từ kích động hơn cả việc huyết mạch của bản thân ổn định lại.
"Được, dì nhất định sẽ nhìn chằm chằm bắt cô ấy uống."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=487]

Diệp Quân Từ lập tức nói: "Liên Minh Người Tiến Hóa đã báo với dì rằng cấp bậc của Diệp gia có thể nâng lên cấp A rồi. Tất cả đều là công lao của Tư tiểu thư, dì không cần tài nguyên gì cả, đều cho cháu hết."
"Không cần đâu, cháu dùng không tới." Tư Phù Khuynh khẽ "ừm" một tiếng: "Gọi cháu là Khuynh Khuynh là được, không cần khách sáo."
Diệp Quân Từ nhớ tới chuyện Tư Phù Khuynh dễ dàng sao chép năng lực của mình, lúc này mới ý thức được, cho dù là tài nguyên của gia tộc cấp A, đối với cô e rằng cũng chẳng có tác dụng gì lớn.
Đúng lúc ấy, bên ngoài có nhân viên gõ cửa: "Tư lão sư, Đào lão sư đã chuẩn bị xong rồi, sắp quay phim ạ."
"Tới ngay." Tư Phù Khuynh lên tiếng đáp lại, rồi quay sang nói: "Dì Quân Từ, cháu đi quay phim trước đây."
Diệp Quân Từ vội vàng nói: "Được được được, cháu mau đi đi, dì không làm phiền cháu nữa."
Kết thúc cuộc gọi, Tư Phù Khuynh thay trang phục diễn.
Sau hơn một tuần, phần diễn của Mặc Yến Ôn và Giang Thủy Hàn đều đã hoàn thành toàn bộ. Nếu không phải bộ phim vẫn chưa quay xong, hiện giờ đạo diễn Lộ đã muốn tung ngay thành phẩm hai tập đầu ra ngoài rồi.
Ông ngồi trước màn hình, không ngừng tự nhắc mình phải bình tĩnh. Cảnh đầu tiên của Tư Phù Khuynh là năm Giang Chiếu Nguyệt mười tám tuổi.
Nàng nhận được tin Bắc Châu bùng phát chiến loạn, ngay cả tiệc sinh thần cũng không kịp tham gia, lập tức tìm ra bộ giáp mà Giang Hải Bình từng tặng nàng lúc nhỏ.
Sau khi mặc chỉnh tề, nàng trực tiếp vào cung xin xuất chinh. Kể từ đó về sau, nàng không còn mặc lại hồng y của nữ nhi nữa.
"Chi tiết này Tư lão sư nghĩ ra thật sự rất hay." Biên kịch hạ giọng nói với phó đạo diễn: "Giang Hải Bình tuy là nam nhân đội trời đạp đất, nhưng trong lòng cũng có sự dịu dàng. Chinh chiến bên ngoài lâu như vậy, Giang Chiếu Nguyệt lại là cô con gái út ông yêu thương nhất, đương nhiên ông cũng sẽ tìm quà cho nàng."
"Giang Chiếu Nguyệt mặc bộ giáp do Giang Hải Bình tặng, cũng là kế thừa di chí của Giang gia, trung cốt trung hồn qua bao thế hệ, ngụ ý rất đẹp."
Phó đạo diễn gật đầu: "Tư lão sư đúng là làm nghề nào ra nghề nấy."
"Chứ còn gì nữa." Đạo diễn Lộ nghe thấy, lập tức chen vào: "Ngay cả vũ khí của Giang Chiếu Nguyệt cũng là do cô ấy tự tay thiết kế."
Tư Phù Khuynh khẽ xoay cây trường thương trong tay, nhưng lúc này lại cảm thấy nó nặng tựa ngàn cân.
Cô khác với những người khác. Những món đồ Giang Hải Bình để lại cho Giang Chiếu Nguyệt... đều là ông đích thân giao vào tay cô.
Sau đó cô vượt ngàn dặm trở về đế đô Vĩnh An, tự tay đưa chúng cho Giang Chiếu Nguyệt mới bảy tuổi.
Có lẽ từ khi ấy, Giang Chiếu Nguyệt đã biết sẽ có một ngày như thế này.
Ánh mắt Tư Phù Khuynh khẽ ngưng lại.
"Tôi chuẩn bị xong rồi." Cô chậm rãi lên tiếng: "Bắt đầu đi."
Đạo diễn Lộ lập tức phân phó tổ quay phim vào vị trí, chính thức bắt đầu quay.
...
Ở một bên khác, Diệp Ngọc Chân cuối cùng cũng trở về Diệp gia.
Thấy sắc mặt bà ta khó coi sau khi rời khỏi nhà Diệp Chẩm Miên, suốt dọc đường quản gia Diệp cũng không dám lên tiếng.
Bà cụ Diệp xoay chuỗi Phật châu trong tay, nhàn nhạt hỏi: "Thế nào? Nó có đồng ý không?"
"Lão phu nhân, đúng là con chưa từng gặp ai thích nói khoác đến vậy." Nhắc tới Tư Phù Khuynh, Diệp Ngọc Chân chỉ thấy buồn cười: "Bà biết cô ta nói gì không? Cô ta vậy mà dám nói sẽ giúp Diệp Quân Từ trở thành người tiến hóa cấp A chân chính."
Bà cụ Diệp kinh ngạc: "Chuyện này cũng có thể giúp được sao?"
"Đúng vậy." Diệp Ngọc Chân lắc đầu: "Cô ta xem người tiến hóa là cái gì chứ? Chuột bạch trong phòng thí nghiệm chắc?"
Cho đến hiện tại, phòng thí nghiệm của Liên Minh Người Tiến Hóa và Viện Nghiên Cứu Liên Châu vẫn chưa thể hoàn toàn xác nhận rốt cuộc gen của người tiến hóa đã đột biến theo hướng nào.
Lại càng không có bất kỳ biện pháp y học nào có thể thay đổi những gen đột biến đó. Tư Phù Khuynh thật sự cho rằng bản thân là thần sao?
"Kẻ không biết thì không sợ." Bà cụ Diệp nhàn nhạt hừ lạnh một tiếng: "Con cũng quen người làm trợ lý trong phòng thí nghiệm mà. Ngay cả giáo sư Kamar còn không làm được chuyện này."
"Đúng thế." Diệp Ngọc Chân đầy vẻ khinh thường: "Chắc là đóng phim nhiều quá nên đầu óc cũng không còn tỉnh táo nữa rồi."
"Vậy thì cứ chờ xem." Bà cụ Diệp cũng hết sức chán ghét: "Không có thuốc ổn định, sớm muộn gì nó cũng phải quay về cầu xin con thôi."
Diệp Ngọc Chân gật đầu.
Bà ta cũng nghĩ như vậy.
Người giúp việc bận rộn trong bếp, sau khi cả nhà bà cụ Diệp dùng cơm xong liền tiện thể ra ngoài đi dạo.
"Ây, Ngọc Chân!" Trên đường trở về, một giọng nữ từ phía sau vang lên gọi bà ta lại: "Cô vậy mà vẫn còn tâm trạng đi dạo ở đây sao?"
Diệp Ngọc Chân nhíu mày quay đầu nhìn, phát hiện là một người tiến hóa quen biết với mình. Thực lực của đối phương cũng ngang ngửa bà ta.
Sắc mặt Diệp Ngọc Chân lạnh xuống: "Tại sao tôi lại không có tâm trạng đi dạo?"
"Bởi vì Diệp gia các cô được nâng cấp lên cấp A rồi!" Người phụ nữ nói: "Cô vậy mà cũng không nói với tôi?"
Diệp Ngọc Chân đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó mừng như điên: "Thật sao?"
Chẳng lẽ Diệp Quân Từ đã tới phòng thí nghiệm của Liên Minh Người Tiến Hóa, cho nên Diệp gia mới nhận được phần ban thưởng lớn như vậy?
"Đương nhiên là thật rồi, con trai tôi vừa từ Liên Minh Người Tiến Hóa trở về, hệ thống đã sửa cấp bậc của Diệp gia các cô." Người phụ nữ đầy vẻ hâm mộ: "Sau này các cô có thể nhận tài nguyên của gia tộc cấp A rồi."
Tất cả các gia tộc người tiến hóa cấp A cộng lại còn chưa tới hai mươi nhà.
Ngay cả gia tộc Quinn -- nơi xuất thân của kẻ thù giết cha mẹ Diệp Quân Từ, sở hữu không dưới mười người tiến hóa cấp A -- cũng chưa thể thăng lên cấp A.
Người phụ nữ cũng vô cùng khó hiểu. Diệp gia chỉ có duy nhất một Diệp Quân Từ là cấp A, lại còn là cấp A do huyết mạch bất ổn, vậy mà lại thật sự được nâng cấp?
Trong lòng Diệp Ngọc Chân kích động vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: "Tôi thật sự không biết, phía Liên Minh Người Tiến Hóa cũng chưa cử người tới, chắc là vẫn chưa thông báo đâu."
"Chẳng phải người tới rồi sao?" Người phụ nữ tinh mắt nhìn thấy một đội người xuất hiện trước cổng Diệp gia: "Mau mau mau, tôi đi cùng cô qua xem, cảnh tượng thế này tôi còn chưa từng thấy đâu."
Diệp Ngọc Chân cũng nhìn thấy biểu tượng của Liên Minh trên người đội kia.
Lần này bà ta hoàn toàn không thể kiềm chế nổi sự kích động trong lòng nữa: "Lão phu nhân, chúng ta mau qua đó."
Cả nhà lập tức vội vàng đi tới.
Bà cụ Diệp bước lên trước một bước, cực kỳ cung kính hành lễ: "Xin hỏi đại nhân, Diệp gia chúng tôi thật sự được nâng lên cấp A rồi sao?"
"Đúng là đã nâng cấp." Đội trưởng phụ trách vận chuyển tài nguyên đáp một tiếng: "Diệp gia các người xuất hiện một người tiến hóa hệ tinh thần cấp A, đương nhiên phải thăng cấp."
Lời này vừa dứt, Diệp Ngọc Chân và bà cụ Diệp đều đồng loạt ngây người.
Người tiến hóa cấp A... còn là hệ tinh thần?
Là ai?
Diệp Ngọc Chân không nhịn được hỏi: "Có phải nhầm rồi không? Diệp gia chúng tôi không có người tiến hóa hệ tinh thần, càng không có cấp A."
Đội trưởng còn chưa kịp trả lời, một giọng nói lạnh nhạt đã vang lên: "Có mà."
Diệp Ngọc Chân đột ngột quay đầu lại. Chỉ thấy một chiếc xe dừng lại trước mặt bà ta.
Cửa xe mở ra, Diệp Quân Từ bước xuống, phía sau còn có Diệp Lộc Văn đi theo.
Bà đứng lại cách đó vài bước, dưới ánh mắt dần đông cứng của Diệp Ngọc Chân mà khẽ mỉm cười: "Vừa mới thăng cấp đấy, vui không?"
Hiện tại, bà sẽ lấy lại toàn bộ những thứ vốn thuộc về mình.
------Lời ngoài lề------
Diệp Quân Từ: Chẳng qua chỉ là cấp A thôi mà.
Giáo sư La: ???

Bình Luận

0 Thảo luận