Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 499: Hủy tư cách thi của Quý Thanh Vi, bạch nguyệt quang giành hạng nhất!

Ngày cập nhật : 2026-05-23 06:12:58
Quý Thanh Vi biết rõ bản thân khác với người thường. Cô ta làm bài, chỉ cần đọc xong đề, trong đầu sẽ tự động hiện ra toàn bộ các bước giải, giống như đang sở hữu bộ não của người khác vậy.
Ban đầu cô ta chỉ cảm thấy điều này vô cùng tiện lợi. Cha nuôi quả nhiên không lừa cô ta, cô ta đã có được khí vận của "khí vận chi nữ", tự nhiên sẽ thay thế đối phương, trở thành con cưng của ông trời.
Nhưng mãi đến khi Quý Thanh Vi phát hiện khí vận của mình bị Tư Phù Khuynh thu hồi, ngay cả thêu thùa cũng không biết nữa, cô ta mới hoảng sợ nhận ra tất cả những thứ mình sở hữu bao năm nay vốn chỉ là hư ảo, hoàn toàn không thuộc về mình.
Nhưng cô ta không ngờ lại có thể biến mất triệt để đến vậy!
Giám thị thấy khóe miệng Quý Thanh Vi vẫn còn máu chảy ra thì hoảng hốt không thôi: "Cố lên, em cố lên! Có mang thuốc theo không?"
Quý Thanh Vi chỉ ngẩn người, không nói một lời. Nhân viên y tế bị giám thị gọi gấp đã nhanh chóng chạy tới, đưa Quý Thanh Vi vẫn còn đờ đẫn lên xe cứu thương. Lúc này giám thị mới thở phào nhẹ nhõm.
Thí sinh ngồi bàn trước bị cô ta làm rối loạn suy nghĩ nên vô cùng tức giận. Cậu ta cũng không tiếp tục làm bài nữa, trực tiếp nộp bài, đồng thời yêu cầu giám thị khiếu nại Quý Thanh Vi.
Trong Kỳ thi liên thông quốc tế có một quy định, thí sinh không được làm ảnh hưởng tới người khác trong lúc thi, nếu không sẽ bị hủy tư cách dự thi.
Mặc dù Quý Thanh Vi thật sự không khỏe, nhưng cô ta quả thực đã quấy nhiễu thí sinh phía trước.
Giám thị ghi chép đơn giản lại rồi báo lên ban tổ chức Kỳ thi liên thông quốc tế.
Sáu giờ rưỡi, kỳ thi kết thúc.
Đám thí sinh ai nấy đều như chết đi sống lại mấy lần.
"Cuối cùng cũng xong rồi, đề năm nay khó quá đi mất."
Bên này, Quý Long Đài và Quý phu nhân vội vàng chạy tới bệnh viện. Đây là bệnh viện tốt nhất của Công quốc Muston, nhưng điều khiến cả bác sĩ trưởng khoa cũng kinh ngạc chính là, họ hoàn toàn không kiểm tra ra Quý Thanh Vi mắc bệnh gì.
Rõ ràng đã hộc máu, vậy mà chức năng tim lại không hề bị tổn thương. Các bác sĩ đều mờ mịt khó hiểu, nhưng cũng không tiện hỏi thêm gì, chỉ đành lần lượt lui ra ngoài.
"Mẹ..." Sắc mặt Quý Thanh Vi trắng bệch: "Hôm nay lúc làm bài con vẫn luôn thấy rất khó chịu, còn hộc máu nữa."
Nhưng Quý phu nhân lại không dịu dàng quan tâm như thường ngày, trái lại còn cau mày: "Cho nên con ngay cả đề cũng không làm xong?"
Quý Thanh Vi khẽ đáp một tiếng rất nhỏ: "Chỉ... chỉ làm được một nửa."
Khi trong đầu không còn xuất hiện các bước giải nữa, cô ta thậm chí còn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Quý phu nhân nhắm mắt lại, lần đầu tiên trong giọng nói xuất hiện sự lạnh lùng: "Bao năm nay bố mẹ chỉ dốc sức bồi dưỡng mình con, bao nhiêu tâm huyết đều đặt hết lên người con, chính là vì muốn năm nay con tỏa sáng trong Kỳ thi liên thông quốc tế. Đây chính là cách con báo đáp chúng ta sao?!"
Đây cũng là lần đầu tiên Quý Thanh Vi nghe thấy những lời nặng nề như vậy, cô ta sửng sốt: "Mẹ? Đây đâu phải điều con muốn, là vì Tư--"
Quý phu nhân lạnh lùng cắt ngang: "Nếu con thật sự biết làm bài, sao có thể bị người khác ảnh hưởng? Chẳng lẽ cô ta thu lại khí vận thì cũng có thể thu luôn những thứ con đã học được sao?"
Một câu nói, hoàn mỹ giẫm trúng nỗi đau lớn nhất của Quý Thanh Vi, khiến sắc mặt cô ta càng thêm tái nhợt.
"Được rồi được rồi, bớt nói vài câu đi." Tâm trạng Quý Long Đài cũng cực kỳ tệ, ông ta nhìn thẳng vào Quý Thanh Vi: "Con có nghĩ tới nên làm gì tiếp theo chưa?"
Móng tay Quý Thanh Vi bấm sâu vào lòng bàn tay, cô ta nghiến răng: "Chỉ cần khí vận quay trở lại trên người con là được."
Miệng tuy nói vậy, nhưng cô ta cũng biết chuyện này căn bản không thể. Trừ phi cha nuôi xuất hiện, dùng thủ đoạn nghịch thiên giúp cô ta đoạt lại khí vận của khí vận chi nữ. Nhưng đã hơn mười năm rồi, cô ta cũng không gặp lại ông ta nữa, như thể người đó chưa từng tồn tại.
Nghe thấy câu này, Quý Long Đài lại động tâm tư. Trước đây ông ta hoàn toàn không tin những chuyện này, nhưng tất cả lại thật sự xảy ra.
"Yên tâm, bố nhất định sẽ giúp con."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=499]

Quý Long Đài lần nữa nở nụ cười: "Trên đời có rất nhiều kỳ nhân dị sĩ, nhất định sẽ tìm được người giúp chúng ta."
Hàng mi Quý Thanh Vi rũ xuống, các ngón tay siết chặt. Cô ta chỉ còn một con đường duy nhất, trở thành nhà thiết kế chip của Vân Thượng.
Tác phẩm của cô ta đã lọt vào vòng trong, chỉ chờ tổng giám đốc Vân Thượng lựa chọn. Lần này bất kể thế nào Tư Phù Khuynh cũng không thể ngăn cản cô ta.
...
Bên này, Tư Phù Khuynh tìm một nhà hàng nhỏ khá yên tĩnh rồi đặt phòng riêng.
Tư Phù Khuynh đỡ bà cụ Ân ngồi xuống: "Bà nội, người nhà họ Ân khác không đi theo bà sao?"
"Không có." Bà cụ Ân lắc đầu: "Bọn họ có chút chuyện với bên Liên minh người tiến hóa, hình như đang bàn giao dịch gì đó. Bà không quản việc nhà họ Ân nên cũng không rõ."
Tư Phù Khuynh gật đầu. Cô cũng chẳng quan tâm mấy chuyện này, mặc dù Odilia vẫn thường kể cho cô nghe.
"Nhưng gần đây có một tin đồn lan truyền khá nhiều, Khuynh Khuynh cứ xem như chuyện phiếm thôi." Bà cụ Ân mở miệng: "Nghe nói thiếu minh chủ của Liên minh người tiến hóa vẫn luôn tìm một người. Người này từng cứu cậu ta, thiếu minh chủ si mê cô ấy đến mức hận không thể moi tim ra cho luôn. Chỉ tiếc đối phương quá thần bí, khiến cậu ta đơn phương suốt sáu bảy năm, đến giờ vẫn chưa kết hôn. Là bạch nguyệt quang trong lòng cậu ta, hơn nữa..."
"Khụ khụ khụ!"
Tư Phù Khuynh bị sặc tới mức ho dữ dội, lần đầu tiên suýt nữa không thở nổi.
"Vèo" một cái, tất cả mọi người trên bàn đều quay sang nhìn cô.
Úc Đường kích động đứng bật dậy: "Khuynh Khuynh, chị không sao chứ?"
Lục Tinh Từ càng lớn tiếng hơn: "Chị Khuynh Khuynh, nếu chị có chuyện gì, em lập tức bán anh trai em lấy tiền chữa bệnh cho chị!"
Lục Tinh Hành: "..."
Cái gì với cái gì vậy.
Chỉ có Úc Tịch Hành là thần sắc không đổi. Anh hơi nhướng mày, chậm rãi đưa tay vỗ lưng cô gái: "Uống chậm thôi."
Bà cụ Ân không ngờ phản ứng của cô lại lớn như vậy, vô cùng nghi hoặc: "Khuynh Khuynh?"
"Cháu..." Tư Phù Khuynh bị sặc đến khó chịu: "Khụ khụ khụ... cháu chỉ thấy rất kinh ngạc thôi, không ngờ... không ngờ còn có chuyện như vậy."
"Đúng đấy, bà cũng thấy rất bất ngờ." Bà cụ Ân cảm thán: "Cũng không biết là người thế nào mà khiến thiếu minh chủ nhớ mãi không quên."
Tư Phù Khuynh: "..."
Xin bà đừng nói nữa. Cảm giác chột dạ chưa từng có bao trùm lấy cô, xấu hổ đến mức muốn đào hố chui xuống. Nhưng chưa tới ba giây, Tư Phù Khuynh đã tự vực dậy tinh thần.
"Bạch nguyệt quang" trong miệng Chris thì liên quan gì tới cô chứ?
Cô nghiêm túc tiếp tục xử lý cá nướng.
Sau khi ăn xong, Lục Tinh Hành dẫn theo Lục Tinh Từ rời đi.
Tiễn bà cụ Ân xong, cuối cùng Tư Phù Khuynh cũng được rảnh rỗi. Cô tìm một góc khuất rồi gọi cho Odilia.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
"Alo?"
"Thiếu minh chủ nào đó có phải mắc hội chứng thích bị ngược không?" Tư Phù Khuynh nghiến răng: "Hay đọc tiểu thuyết quá nhiều rồi? Tôi nhớ lúc đó tôi đánh cậu ta tới mức cha ruột cũng không nhận ra, hơn nữa cậu ta còn chưa từng thấy mặt thật của tôi."
Odilia lúc này mới hiểu Tư Phù Khuynh gọi tới là vì tin đồn đang lan truyền khắp giới người tiến hóa gần đây. Cô ấy nghĩ ngợi rồi nói: "Có thể do cậu ta hiếm khi gặp người mạnh hơn mình, nên đã khuất phục dưới nắm đấm của cô."
Tư Phù Khuynh: "..."
Quả nhiên là bệnh nhân Stockholm.
"Bảo cậu ta đừng tuyên truyền nữa." Cô hít sâu một hơi: "Cứ xem như tôi chết rồi đi."
Odilia đáp: "Không vấn đề. Để tôi ra tay, cô yên tâm. Về khoản cãi nhau với cậu ta thì tôi chưa từng thua."
Tư Phù Khuynh lập tức yên tâm giao chuyện này cho Odilia.
Odilia kéo Chris ra khỏi danh sách đen rồi gửi hai tin nhắn.
[Odilia]: [Đừng tìm nữa, gần đây cô ấy lại lên tin tức rồi đó. Người to vậy mà cậu không nhìn thấy à?]
[Odilia]: [Một tên mù như cậu còn đòi bạch nguyệt quang gì nữa.]
Chris đang xử lý công vụ: "...???"
Anh ta còn chưa kịp trả lời thì đã lại bị kéo vào danh sách đen.
Cận vệ thấy sắc mặt anh ta đột nhiên thay đổi cũng giật mình: "Thiếu minh chủ?"
Lẽ nào có đại sự gì sắp xảy ra?
Chris quay đầu, u ám hỏi: "Tôi bị mù à?"
Cận vệ ngẩn người: "Thiếu minh chủ sao có thể mù được chứ, ngài là người tiến hóa cấp S mà."
Chris trầm mặc không nói.
Cận vệ quan sát sắc mặt anh ta rồi dè dặt mở miệng: "Thiếu minh chủ, đại tiểu thư nhà họ Ân đang đợi bên ngoài."
Chris rót cho mình một ly cà phê, gương mặt tuấn mỹ vẫn còn mang vẻ khó chịu: "Không gặp. Tôi mù rồi."
Cận vệ: "..."
Đúng là tùy hứng thật đấy. Chắc chắn lại cãi nhau với Odilia tiểu thư rồi. Đã cãi không lại còn thích cãi làm gì cơ chứ.
Cận vệ chỉ đành đi ra ngoài, tiện thể kể sơ qua chuyện vận xui liên tiếp của thiếu minh chủ nhà mình dạo gần đây.
"Là vì vị cô nương kia sao?" Ân Vân Tịch ôn hòa hỏi: "Có đặc điểm gì không? Tôi có thể giúp tìm thử."
Cận vệ nhớ lại những lời Chris từng miêu tả trước đây rồi thuật lại: "Nữ chiến thần, dung mạo không ai sánh bằng, thân hình hoàn mỹ, y thuật đạt tới cảnh giới đỉnh phong..."
Ân Vân Tịch kiên nhẫn nghe hết, nụ cười vẫn hoàn mỹ không tì vết: "Được, tôi nhớ rồi. Nếu có người phù hợp, tôi sẽ liên lạc với các anh."
Cận vệ gật đầu: "Đại tiểu thư Ân đi thong thả."
Ân Vân Tịch dẫn theo hộ vệ rời đi.
Đi được một đoạn, hộ vệ cuối cùng không nhịn được lên tiếng: "Đại tiểu thư, thật sự có người như vậy sao? Đây là thần tiên rồi còn gì?"
"Người tưởng tượng ra thôi." Ân Vân Tịch day day mi tâm, bất đắc dĩ nói: "Người đang yêu đều có filter cả, làm gì tồn tại người hoàn mỹ như thế."
Khó trách Chris tìm lâu như vậy vẫn không tìm được.
Vì ngoài đời căn bản không tồn tại kiểu người đó, tìm được mới là lạ.
...
Sau khi kỳ thi viết của Kỳ thi liên thông quốc tế kết thúc, ngay trong đêm hôm đó, toàn bộ bài thi đều được niêm phong thống nhất rồi do nhân viên chuyên trách đưa gấp tới Viện Nghiên cứu Liên châu ở Tự Do Châu.
Mỗi năm trước Kỳ thi liên thông quốc tế, Viện Nghiên cứu Liên châu đều sẽ có sẵn danh sách "hạt giống". Wilbur Flor chính là một trong số đó.
Suốt cả buổi sáng, các giáo sư chấm xong bài thi rồi nhập điểm vào hệ thống máy tính, lúc này mới mở niêm phong bài thi.
Rất nhanh, trợ lý đã tìm ra bài của Wilbur Flor.
"257 điểm, thành tích rất tốt." Giáo sư gật đầu, vô cùng hài lòng: "Cao hơn thủ khoa năm ngoái."
Trợ lý cười nói: "Đáng tiếc chưa vượt 280. Nếu trên 280 thì có thể trực tiếp vào Viện Nghiên cứu Liên châu rồi."
Thủ khoa năm ngoái là 254 điểm, nhưng mỗi một điểm chênh lệch đều vô cùng lớn. Những thí sinh vượt quá 280 điểm, bao nhiêu năm nay của Kỳ thi liên thông quốc tế cũng chỉ xuất hiện đúng một người.
Đáng tiếc năng lực chịu áp lực tâm lý quá kém, cuối cùng lại uống thuốc tự sát.
"Ồ?" Giáo sư bỗng phát ra tiếng nghi hoặc: "Còn có nữ sinh xinh đẹp như vậy à?"
Ở góc trên bên trái phiếu trả lời có dán ảnh thẻ của thí sinh. Đều là ảnh mặt mộc dùng cho giấy tờ tùy thân, nhưng Tư Phù Khuynh lại khiến người ta có cảm giác sáng bừng trước mắt.
"Đúng đúng đúng." Trợ lý được nhắc mới nhớ ra: "Trong nhóm thí sinh lần này có một người là minh tinh của Đại Hạ."
"Minh tinh à." Giáo sư đẩy kính: "Nhưng cô ấy thi không tệ, toán được 92 điểm."
Ngay cả Wilbur Flor cũng chỉ được 95 điểm.
Giáo sư kéo giao diện xuống dưới, nhìn thấy toàn bộ điểm số của Tư Phù Khuynh thì ánh mắt dần dần đông cứng lại.
Ông đột ngột đứng bật dậy, vẻ mặt có thể nói là chấn động cực độ.
Sau phần tổng kết điểm số, ghi rõ như sau --
Toán: 92
Vật lý: 93
Sinh hóa: 94
Tổng điểm: 279.

Bình Luận

0 Thảo luận