Tinh thần Quý Thanh Vi vốn đã bị Nguyệt Kiến hành hạ đến bên bờ sụp đổ. Bây giờ lại còn bị Lang Hiên giữ lại tra hỏi, cả người cô ta hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng. Đặc biệt là hai chữ "đạo nhái" càng đâm trúng điểm đau của cô ta, khiến cô ta lại hét lên thất thanh: "Tôi không có! Không có!"
"Không phải cô nói con chip này là do cô thiết kế sao?" Ánh mắt Lang Hiên lạnh nhạt: "Máy tính ở đây. Nào, làm lại một bản cho tôi xem."
Thư ký cưỡng ép ấn Quý Thanh Vi ngồi xuống trước máy tính, giọng nói vẫn vô cùng ôn hòa: "Mời cô Quý."
Hai tay Quý Thanh Vi run rẩy, nhìn chằm chằm vào phần mềm thiết kế chip trước mặt, đầu óc trống rỗng.
Bị lấy đi rồi!
Lại bị lấy đi rồi!
Tư Phù Khuynh thật sự không chừa lại cho cô ta bất cứ thứ gì.
Ngay cả thần sắc Quý Thanh Vi cũng trở nên ảm đạm vô cùng, môi cô ta run lẩy bẩy, hoàn toàn sụp đổ.
"Cô đạo nhái." Lang Hiên không hề có chút thương hại nào, vẫn lạnh lùng nói tiếp: "Cô có hiểu nguyên lý của những con chip này không? Cô có hiểu sự gian khổ của người làm thiết kế gốc không?"
Hết đả kích này tới đả kích khác ập tới khiến Quý Thanh Vi không chịu nổi nữa. Hai mắt cô ta tối sầm, trực tiếp ngất xỉu.
Thư ký ngẩng đầu hỏi: "Vân tổng, tôi làm cô ta tỉnh lại nhé?"
"Không cần." Lang Hiên lạnh lùng nhíu mày: "Chết cũng không chịu thừa nhận, không biết hối cải. Nhốt cô ta lại trước, không thể để cô ta dễ dàng thoát như vậy được."
Thư ký đáp lời, nhìn Quý Thanh Vi rồi lắc đầu. Đụng ai không đụng, lại đi đụng vào tiểu sư muội của Vân tổng. Lần này coi như xong đời thật rồi.
Lang Hiên không nhìn Quý Thanh Vi thêm lần nào nữa, xoay người quay lại văn phòng.
Tư Phù Khuynh đang ôm ly trà sữa vừa gọi giao tới, vui vẻ hút ừng ực. Cô uống cực kỳ vui vẻ, đến mức Lang Hiên cũng vô thức bị tâm trạng ấy lây nhiễm.
Anh tiến lên một bước, khẽ nói: "Tư tiểu thư, cảm ơn cô. Cảm ơn cô đã nhắc tôi chuyện cô ta đạo nhái tác phẩm của em gái tôi."
Tiểu sư muội đã không còn nữa. Mà anh lại không bảo vệ tốt cô ấy. Chuyện này đã trở thành nỗi đau không thể nói thành lời.
Những con chip tiểu sư muội để lại chính là giới hạn cuối cùng của anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=507]
Tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai xâm phạm.
Trong lòng Lang Hiên, Quý Thanh Vi đã bị tuyên án tử hình.
Tư Phù Khuynh nhướng mày: "Không cần khách sáo."
Cô cũng chỉ có thể nhắc tới đây thôi.
Với sự thông minh của Lang Hiên, chỉ cần phát hiện Quý Thanh Vi cũng sao chép y nguyên tác phẩm của cô, anh chắc chắn sẽ nhanh chóng đoán ra thân phận của cô.
Về phần lục sư huynh, cô đã hoàn toàn từ bỏ rồi. Cô đã nhắc đủ kiểu, nhắc không biết bao nhiêu lần, vậy mà đều bị anh dùng năng lực né tránh cấp thần né sạch.
Cô thật sự bái phục sát đất. Xem ra cô vẫn thích nói chuyện với người thông minh hơn.
Sau khi nói lời cảm ơn, Lang Hiên lại hỏi: "Tư tiểu thư còn cần tôi giúp gì nữa không?"
"Có chứ." Tư Phù Khuynh chống cằm: "Tôi muốn mở cho cô ta một buổi tiệc. Nhà họ Quý thích phô trương như vậy, vậy thì cứ để bọn họ phô trương cho đã đi."
Lang Hiên hơi sửng sốt, sau đó bật cười: "Tư tiểu thư, cô đúng là quá thất đức rồi. Nhưng mà... tôi rất thích ý tưởng này."
Tư Phù Khuynh chớp mắt: "Tôi đã cho cô ta mấy lần cơ hội rồi."
Chỉ còn lại chút khí vận cuối cùng. Phải để Quý Thanh Vi hoàn toàn thân bại danh liệt, cô mới có thể thu hồi toàn bộ.
Vốn dĩ cô chưa từng là người tốt gì cả.
Đương nhiên sẽ không để lại cho Quý Thanh Vi bất kỳ đường lui nào.
"Được." Lang Hiên gật đầu: "Tôi cũng đang có ý này, cứ làm theo lời cô nói."
Anh gọi thư ký tới, thấp giọng dặn dò vài câu. Thư ký lập tức hiểu ý, nhanh chóng rời khỏi tòa nhà.
Bên ngoài đại sảnh, vợ chồng Quý Long Đài vẫn đang chờ. Hai người đã đợi hơn một tiếng đồng hồ nhưng không hề có chút bất mãn nào.
"Ông Quý, bà Quý." Thư ký mỉm cười: "Vân tổng chuẩn bị đích thân mở tiệc cho Quý tiểu thư tại công quốc Muston."
"Ngay sau buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới. Tuy thời gian có hơi gấp, nhưng nếu ông Quý muốn mời khách, Vân tổng của chúng tôi cũng rất hoan nghênh."
"Vì Quý tiểu thư quá mệt nên cuộc trò chuyện vẫn chưa kết thúc. Hôm nay cô ấy sẽ nghỉ lại công ty chúng tôi. Ông Quý cứ yên tâm, chúng tôi sẽ chăm sóc Quý tiểu thư thật tốt."
"Không gấp, không gấp!" Quý Long Đài cố nén kích động trong lòng: "Từ Tứ Cửu Thành tới công quốc Muston cũng chỉ khoảng tám tiếng bay thôi."
"Vâng." Thư ký lấy ra một xấp thiệp mời: "Vậy mong sẽ gặp mọi người tại buổi tiệc."
Sau khi thư ký rời đi, Quý Long Đài cuối cùng cũng cảm thấy nở mày nở mặt, kích động đến mức suýt nhảy dựng lên.
Lần này, ông ta phải chứng minh cho tất cả mọi người thấy Quý Thanh Vi xuất sắc đến mức nào. Phải để cô ta vẻ vang được người người ngưỡng mộ. Còn phải để các gia tộc khác nhìn cho rõ, nhà họ Quý bọn họ đã nhờ Vân Thượng mà tiến vào Tự Do Châu như thế nào!
Quý Long Đài kích động đến mức hoàn toàn không phát hiện ra...
Quý Thanh Vi từ đầu tới cuối thậm chí còn chưa gọi cho họ lấy một cuộc điện thoại.
Ông ta và Quý phu nhân chia nhau hành động, bắt đầu liên hệ với các đại gia tộc, mời bọn họ tới tham dự tiệc ăn mừng của Quý Thanh Vi.
...
Tứ Cửu Thành.
Nhà họ Úc.
Úc Diệu đương nhiên cũng nhận được cuộc gọi từ Quý phu nhân. Đúng lúc anh ta đang dùng bữa cùng ông cụ Úc và bà cụ Úc.
Vừa nghe là điện thoại từ nhà họ Quý, ông cụ Úc lập tức bảo mở loa ngoài. Nếu nhà họ Quý còn muốn trèo cao kết thân, vậy thì đừng trách ông trở mặt vô tình.
Bà cụ Úc cũng nghĩ như vậy. Nhưng sau khi nghe Quý phu nhân mời họ tới công quốc Muston tham dự tiệc ăn mừng, mấy người đều không khỏi kinh ngạc.
"Thật sao?" Ông cụ Úc vô cùng bất ngờ: "Không ngờ Thanh Vi còn có thiên phú thiết kế chip."
"Làm người vẫn nên khiêm tốn một chút." Quý phu nhân ra vẻ điềm đạm: "Lão gia tử, tôi đã giữ chỗ cho ngài rồi. Nếu có thời gian thì qua xem nhé."
Sau khi kết thúc cuộc gọi, thần sắc ông cụ Úc trở nên nghiêm túc, bắt đầu suy nghĩ cẩn thận. Theo như ông biết, tổng giám đốc của Vân Thượng còn có địa vị ở Tự Do Châu cao hơn cả Quý Vân. Chỉ là nhà họ Úc từ trước tới nay chưa từng tiếp xúc được với nhân vật trọng yếu ở Tự Do Châu, nên cũng không rõ vị Vân tổng này rốt cuộc là ai.
Mà chức vị tổng thiết kế sư của Vân Thượng, lại là người có thể trực tiếp đối thoại với vị Vân tổng kia.
Mặc dù Tư Phù Khuynh là hạng nhất Kỳ thi liên thông quốc tế, nhưng cô cũng chỉ vừa mới bước chân vào Viện nghiên cứu Liên châu, phía trước vẫn còn cả một quãng đường rất dài.
Huống hồ Quý Thanh Vi từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã với Úc Diệu. Nhà họ Úc lại nhiều lần mất mặt trước Tư Phù Khuynh.
Chọn ai, thật sự đã quá rõ ràng.
Bà cụ Úc lại nghi ngờ: "Ngày nào cũng ru rú trong phòng, rốt cuộc nó học mấy thứ này từ đâu ra? Ngay cả tranh thêu còn phải đi đạo nhái, mất mặt ra tận quốc tế. Lần này không phải cũng là sao chép đấy chứ? Đừng tới lúc lại mất mặt thêm lần nữa, khiến nhà họ Úc chúng ta cũng chẳng còn mặt mũi."
Úc Diệu nhíu mày: "Bà nội."
"Bà nội còn là vì nể mặt nó từng cứu cháu nên mới chưa nói quá khó nghe." Sắc mặt bà cụ Úc rất khó coi: "Bao nhiêu tiểu thư thế gia không chọn, cháu cứ thích chạy tới nhà họ Quý."
Úc Diệu thở dài: "Cô ấy cũng vì cháu mà mang thương tích bệnh tật, cháu không thể tuyệt tình quá được."
"Được rồi, không cần nói nữa." Ông cụ Úc cắt ngang cuộc tranh cãi: "Nhà họ Quý đã mời, vậy chúng ta nhất định phải đi. Chuẩn bị một chút rồi xuất phát."
Bà cụ Úc vẫn không chịu nhượng bộ: "Tôi chính là không thích cái dáng vẻ bệnh tật yếu ớt của nó."
Ông cụ Úc nhìn xa hơn nhiều: "Trình độ y học ở Tự Do Châu tiên tiến hơn. Biết đâu Thanh Vi có thể khôi phục sức khỏe, ngay cả cơ thể của bà cũng sẽ tốt hơn."
Nghe vậy, bà cụ Úc mới chịu yên.
Nhà họ Úc vừa có động tĩnh, các danh môn khác ở Tứ Cửu Thành cũng lập tức nối gót theo sau, đồng loạt lên chuyến bay tới công quốc Muston.
Trên mạng, Quý Long Đài cũng không quên tạo thế. Ông ta học theo chiêu trò của giới giải trí, thuê không ít tài khoản marketing, bắt đầu tung tin trước rằng Quý Thanh Vi sẽ trở thành tổng thiết kế sư mới của Vân Thượng.
...
Bên phía khác, nhà họ Ân.
Sau khi Kỳ thi liên thông quốc tế kết thúc, Ân Vân Tịch lại tới Liên minh người tiến hóa một chuyến. Lần này cô ta cuối cùng cũng gặp được Chris.
Nhưng không đạt được mục đích của mình, còn phải nghe Chris tự mình kể lại "bạch nguyệt quang" trong lòng anh ta thần thánh đến mức nào.
Cố nhịn nghe xong, cô ta mới dẫn theo hộ vệ trở về gia tộc.
Đối với buổi họp báo của Vân Thượng, thật ra cô ta cũng không hứng thú lắm. Dù sao đây cũng chỉ là sản nghiệp bên ngoài Tự Do Châu của Lang Hiên, đối với anh mà nói chẳng qua chỉ là chơi cho vui.
Nhưng Ân Vân Tịch vẫn chuẩn bị một phần lễ hậu hĩnh gửi cho Lang Hiên. Dù sao với thân phận đại tiểu thư nhà họ Ân, ra ngoài đương nhiên phải có trách nhiệm kết giao với những nhân vật lớn như vậy.
"Đại tiểu thư." Quản gia bước tới: "Đại trưởng lão đang chờ cô ở từ đường."
"Được." Ân Vân Tịch gật đầu: "Tôi qua ngay."
Trong từ đường.
Một ông lão khoảng bảy tám mươi tuổi đang quỳ trên bồ đoàn, cung kính dập đầu ba cái.
Đợi ông lão hành lễ xong, Ân Vân Tịch mới lên tiếng: "Ông nội."
"Về rồi à." Đại trưởng lão mở mắt, gương mặt uy nghiêm lộ ra chút ý cười: "Lại đây thắp nén nhang đi."
Ân Vân Tịch khẽ gật đầu, cầm lấy nén hương đã chuẩn bị sẵn bên cạnh. Cô ta biết ông nội mình đang cúng bái ai. Chính là nhóm trưởng lão đời trước cùng gia chủ tiền nhiệm.
Nghe nói năm đó từng xảy ra một đại nạn, khiến tầng lớp cao tầng nhà họ Ân gần như chết sạch.
Ân Vân Tịch không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cô ta từng nhiều lần bóng gió hỏi thăm, nhưng vẫn không moi ra được thông tin cụ thể. Chỉ là lúc trò chuyện với các gia tộc người tiến hóa khác, cô ta có nghe nói hơn hai mươi năm trước, nhà họ Ân quả thật từng xảy ra thảm án.
Chính thảm án ấy khiến nhà họ Ân không còn đủ sức tranh đấu với gia tộc Kuchiki và gia tộc Lotbar.
Ân Vân Tịch thắp nhang xong, đang định đứng dậy thì một cuộn giấy từ trên người cô ta rơi xuống.
"Vân Tịch, đồ của cháu--"
Ánh mắt Đại trưởng lão vừa liếc qua, bỗng nhiên khựng lại: "Đây là cái gì?!"
Giọng điệu vừa gấp vừa nghiêm khắc, đến Ân Vân Tịch cũng là lần đầu tiên nghe thấy.
"À, không có gì đâu." Ân Vân Tịch sửng sốt, ngoan ngoãn đáp: "Danh sách thí sinh Kỳ thi liên thông quốc tế lần này thôi. Viện trưởng viện sinh hóa tiện tay đưa cho cháu, cũng chẳng có ích gì, để cháu đem đi vứt."
Cô ta còn chưa kịp nhặt lên, tờ đầu tiên đã bị Đại trưởng lão giữ chặt lại. Ông không nhìn những tờ khác, chỉ cầm đúng một tờ này lên.
Ân Vân Tịch liếc mắt đã nhìn thấy tấm ảnh mặt mộc đẹp đến kinh người của Tư Phù Khuynh, mỉm cười: "Ông nội đúng là có mắt nhìn thật đấy. Đây là hạng nhất Kỳ thi liên thông quốc tế năm nay. Ngay cả người tiến hóa sở hữu siêu não cũng thi không bằng cô ấy. Chỉ tiếc cô ấy không phải người tiến hóa, cũng chẳng hiểu gì về giới người tiến hóa chúng ta, nên cháu cũng không kết giao."
Đại trưởng lão dường như không nghe thấy lời cô ta. Đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào bức ảnh của Tư Phù Khuynh.
Trong nháy mắt, ông lập tức liên hệ tới chuyện lần này bà cụ Ân nhất quyết đòi đi theo tới địa điểm thi Kỳ thi liên thông quốc tế, cùng với tất cả biểu hiện khác thường của bà trong khoảng thời gian gần đây.
Mọi logic... Đều khớp hết.
Giây tiếp theo, tờ giấy trong tay ông lập tức hóa thành bột phấn!
Ân Vân Tịch sửng sốt: "Ông nội?"
"Không phải người tiến hóa?" Đại trưởng lão cười lạnh một tiếng: "Tư Phù Khuynh... 'phù đại hạ chi tương khuynh'."
"Vân Tịch, cháu có biết bố cô ta là ai không?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận