""Tút... tút--"
Tiếng kết nối cuộc gọi vang lên.
Phản ứng của Tư Phù Khuynh hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của đám người tiến hóa nhà họ Thẩm.
Người đàn ông trung niên nhìn hành động của cô, chỉ cảm thấy buồn cười: "Cô định gọi cho ai? Gọi quản lý của cô, hay gọi kim chủ chống lưng cho cô trong giới giải trí? Cô có biết người tiến hóa là gì không?"
Gen biến dị mang tới cho bọn họ năng lực tiến hóa. Trước mặt đám người thường này, bọn họ chính là tồn tại như thần linh.
Tư Phù Khuynh gọi cho ai cũng vô dụng. Ngược lại ông ta còn rất muốn xem thử cô có thể gọi tới nhân vật lớn nào.
Người đàn ông trung niên khoanh tay đứng nhìn, hoàn toàn không có ý ngăn cản.
"Bíp!"
Đến tiếng thứ ba, cuộc gọi được kết nối.
"Hello?"
"Ừm, là tôi." Tư Phù Khuynh không nhanh không chậm lên tiếng: "Tôi tới cổng thị trấn rồi, đi không nổi nữa, cô ra đón tôi một chút đi. Tôi mặc áo khoác xanh navy, ra là thấy ngay."
Odilia trầm mặc hai giây: "Cô... đi không nổi?"
Tư Phù Khuynh vô cùng đúng lý hợp tình: "Đúng vậy."
"Cô không phải bị tàn phế đấy chứ?" Odilia vừa bưng cà phê vừa đi ra ngoài: "Thật ra cô cứ nói đi, tôi cũng sẽ không ghét bỏ cô đâu."
Cô ấy càng lúc càng tò mò Tư Phù Khuynh rốt cuộc là kiểu người gì.
Chẳng lẽ là thân thể tàn khuyết?
Odilia đi vài bước đã tới cổng thị trấn. Cô đảo mắt nhìn quanh một vòng, cuối cùng cũng thấy chiếc áo khoác xanh navy mà Tư Phù Khuynh nói.
Là một gương mặt trẻ đến ngoài dự đoán. Hình như vừa rồi cô đã nhìn thấy ở đâu đó rồi.
Odilia đẩy kính râm lên, bước tới trước, đang định mở miệng thì thấy cô gái bỗng nhiên ngồi xổm xuống.
Tư Phù Khuynh ôm đầu gối, một tay chỉ vào người đàn ông trung niên, giọng nói cực nhỏ, còn mang theo vài phần tố cáo: "Bọn họ bắt nạt tôi, còn nói cô sẽ không quản tôi."
Odilia nhìn hành động này của cô, trầm mặc mất mấy giây. Cô còn chưa kịp nghĩ xem cuộc gặp mặt này có chỗ nào sai sai thì trong bầu không khí đông cứng, chậm rãi quay đầu lại.
Cô ấy có mái tóc xoăn dài màu bạch kim cực kỳ xinh đẹp, được buộc cao bằng dây cột tóc, để lộ chiếc cổ trắng nõn. Dáng người tiêu chuẩn Tây đại lục, quyến rũ động lòng người. Là kiểu mỹ nhân eo thon chân dài, cho dù cả người bị che dưới lớp trường bào cũng không giấu nổi thân hình hoàn mỹ.
Ấn tượng của người khác về cô thường là vóc dáng còn nổi bật hơn cả khuôn mặt.
Lúc này, cô tháo mũ chống nắng xuống, đồng thời bỏ kính râm ra, dung nhan hoàn toàn lộ dưới ánh mặt trời.
Sắc mặt người đàn ông trung niên lập tức đại biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=484]
Nụ cười nơi khóe miệng hoàn toàn đông cứng lại, đồng tử co rút dữ dội, giọng nói run rẩy: "Odilia Lotbar?!"
Đôi mắt hồ ly của Tư Phù Khuynh chớp chớp: "Mau, đánh hắn đi! Hắn dám gọi cô là Oreo đó!"
Odilia uống cạn ngụm cà phê cuối cùng, mỉm cười vỗ tay: "Ồ? Thật sao?"
"Bịch!"
Uy áp chỉ thuộc về người tiến hóa siêu cấp A trong nháy mắt bùng nổ. Hai chân người đàn ông trung niên mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống đất.
Mấy người tiến hóa cấp C ông ta mang theo càng không chịu nổi loại áp chế huyết thống tuyệt đối này, chưa tới vài giây đã đồng loạt rơi vào hôn mê sâu.
Odilia thân là người tiến hóa siêu cấp A, thực lực hoàn toàn không thua kém người tiến hóa cấp S.
Năng lực tiến hóa của cô ấy là điều khiển từ trường, tạo lập lực trường, thậm chí còn có thể dựa vào đó mà bay lượn.
Đồng thời cô cũng sở hữu năng lực cận chiến cực mạnh, vì vậy mới có thể trở thành đội trưởng đội chấp pháp số một của Liên Minh Người tiến hóa.
Nghe nói minh chủ Liên Minh Người tiến hóa từng có ý tác hợp thiếu minh chủ Chris với cô ấy, nhưng chẳng biết vì sao hai người thực tế lại cực kỳ không hợp nhau.
May mà vị trí của đám người tiến hóa này khá hẻo lánh, không có ai đi ngang qua.
Mà dưới cỗ uy áp ấy, Tư Phù Khuynh ngược lại còn đứng dậy, hoàn toàn không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
Cô thong thả bước lên phía trước: "Cho các người bắt nạt tôi này, sợ chưa? Tôi sẽ gọi người tới đánh các người đó nha."
Người đàn ông trung niên chỉ còn có thể cử động đầu. Đồng tử ông ta phóng đại, giọng nói cũng biến dạng: "Cô... cô vậy mà..."
Vậy mà hoàn toàn không bị huyết thống của Odilia áp chế!
Đến lúc này, người đàn ông trung niên cuối cùng cũng hiểu ra.
Đáng sợ không phải Odilia. Mà là Tư Phù Khuynh -- người mà từ đầu đến cuối bọn họ đều cho rằng chỉ là con mồi mặc người xâu xé.
Người có thể quen biết Odilia, sao có thể là người thường?
Rốt cuộc bọn họ lấy đâu ra cảm giác cô chỉ là người thường?!
Tai người đàn ông trung niên ong ong vang vọng, đầu óc hoàn toàn rối loạn. Rõ ràng tài liệu bọn họ điều tra được chỉ ghi rằng Tư Phù Khuynh là diễn viên, cao thủ game, nghệ sĩ trẻ tuổi gì đó. Bất luận thân phận nào cũng chẳng dính dáng gì tới người tiến hóa.
Huống chi... nào có người tiến hóa cao cấp nào lại đi làm mấy việc đó?!
"Chán thật." Tư Phù Khuynh bẻ bẻ cổ tay: "Xử lý bọn họ thế nào đây? Tôi không thích thấy máu."
"Tôi gọi người đưa thẳng tới phòng thí nghiệm của Liên Minh Người tiến hóa là được, không cần chúng ta phải bận tâm." Odilia nhún vai: "Vừa hay gần đây thiếu vật thí nghiệm. Chỉ là huyết thống hơi kém một chút, nhưng miễn cưỡng vẫn dùng tạm được một thời gian."
Nghe thấy câu này, trước mắt người đàn ông trung niên tối sầm.
Phòng thí nghiệm của Liên Minh Người tiến hóa nối thẳng với Viện Nghiên Cứu Liên Châu ở Tự Do Châu. Một khi bị đưa vào làm vật thí nghiệm thì đừng mơ còn sống mà đi ra.
Ông ta muốn cầu xin tha thứ, nhưng căn bản không phát ra nổi âm thanh nào. Trên mặt chỉ còn lại nỗi sợ hãi sâu tận xương tủy.
Quy tắc của người tiến hóa vốn vừa tàn nhẫn vừa lạnh lùng.
Nếu hôm nay Tư Phù Khuynh rơi vào tay bọn họ, đương nhiên bọn họ cũng sẽ không mềm lòng.
Chỉ tiếc hiện tại, thân phận thợ săn và con mồi đã hoàn toàn đổi chỗ. Bọn họ mới là cá nằm trên thớt, chỉ có thể mặc người chém giết. Thợ săn cao cấp thường xuất hiện dưới hình dạng con mồi.
Odilia rất nhanh đã gọi tới hai đội viên chấp pháp đang nghỉ phép gần đó, bảo bọn họ mang người của Thẩm gia đi.
Mọi chuyện nhanh chóng được giải quyết.
Lúc này cô mới có thời gian nghiêm túc đánh giá cô gái trước mặt.
"Rốt cuộc cô là chuyện gì đây?" Odilia nhíu mày: "Tuổi tác của cô, còn cả cấp bậc tiến hóa của cô nữa... không đúng, quá không đúng.""
Nếu không phải chính Tư Phù Khuynh liên lạc với mình, Odilia còn nghi ngờ đây là hàng giả do một người tiến hóa có năng lực biến hình giả mạo nữa cơ.
"Chuyện này kể ra thì dài lắm." Tư Phù Khuynh thở dài: "Nói đơn giản là tôi chết rồi lại sống lại, tuổi tác quay ngược, thực lực cũng tụt lùi theo. Quá thảm luôn."
Odilia gật đầu: "Được thôi, không nhìn ra cô còn có năng khiếu làm nhà văn đấy, bịa chuyện khá thật."
Tư Phù Khuynh: "..."
"Thôi, tôi cũng chẳng quan tâm." Odilia cong môi cười: "Cô nghiêm túc nói tôi nghe xem, rốt cuộc cô đang làm cái gì vậy? Tôi không dễ lừa như Chris đâu, không phải cô nói gì tôi cũng tin."
"Tôi thật sự là diễn viên mà." Tư Phù Khuynh chỉ vào tấm biển quảng cáo duy nhất trong thị trấn: "Nhìn đi, kia chẳng phải là tôi sao?"
Odilia ngẩng đầu nhìn theo. Ánh mắt dừng lại trên tấm ảnh quảng cáo, cuối cùng cô ấy cũng nhớ ra mình đã nhìn thấy Tư Phù Khuynh ở đâu.
Chính là trên bảng quảng cáo đối diện quán cà phê nơi cô ngồi lúc nãy.
"..."
Không khí lập tức rơi vào yên lặng quỷ dị.
Tư Phù Khuynh bình tĩnh thong dong: "Tôi xin thề với trời, tuyệt đối không nói dối. Tôi sao nỡ lừa cô chứ?"
Sau một khoảng im lặng thật dài, Odilia cuối cùng cũng giơ ngón tay cái lên: "Dùng lời của Đại Hạ các cô mà nói... trâu bò."
Tư Phù Khuynh lười biếng đáp: "Bình thường thôi, thế giới thứ ba."
"Được rồi, vậy cô cứ tiếp tục quay phim đi, tôi không quấy rầy nữa." Odilia đeo kính râm trở lại: "Vừa hay tôi đang nghỉ phép, tiện thể giúp cô ghé Thẩm gia một chuyến. Nói ra thì tôi còn chưa từng nghe qua gia tộc này đấy, bọn họ làm gì cô?"
Tư Phù Khuynh nghĩ nghĩ: "Muốn tôi sinh con nối dõi cho bọn họ, còn phải ở nhà giúp chồng dạy con."
Odilia tưởng tượng thử cảnh tượng đó, lập tức nổi da gà, sắc mặt lạnh xuống: "Không được, nghĩ thôi tôi cũng chịu không nổi."
Giữa ban ngày ban mặt mà nằm mơ!
"À đúng rồi, cái này cho cô." Tư Phù Khuynh đưa túi thơm qua: "Mang theo bên người, giúp ổn định huyết thống."
Odilia nhận lấy túi thơm, ánh mắt khẽ động: "Lại nợ cô thêm một mạng nữa rồi."
Hai người ngoài đời chưa từng gặp mặt, nhưng từng gặp nhau trong "Vĩnh Hằng". Lúc đó cô ấy trọng thương hấp hối, còn đang kết nối ở chế độ Vực Sâu. Mà trong chế độ đó, chết là chết thật.
Chính Tư Phù Khuynh đi ngang qua cứu cô ấy, còn chữa khỏi toàn bộ thương tích trên người cô, kể cả những vết thương ngầm tồn tại nhiều năm. Nhờ vậy mà cô ấy còn phá vỡ được bình cảnh đã kìm hãm mình suốt thời gian dài.
Sau đó Tư Phù Khuynh đột nhiên biến mất.
Mất tích suốt bốn năm.
Odilia từng tìm kiếm, nhưng không thu được gì. Cô ấy không ngờ lần gặp mặt thật sự của bọn họ lại là trong tình huống thế này.
"Khách sáo rồi." Tư Phù Khuynh không để ý xua tay: "Sau này giúp tôi đánh người nhiều chút là được."
"Không thành vấn đề." Odilia lười nhác đáp: "Bộ phim cô đóng tên gì? Tôi về xem thử."
"'Độ Ma'." Tư Phù Khuynh nói: "Hoan nghênh cô đóng góp lượt xem cho tôi."
Odilia ghi nhớ cái tên này trong lòng. Sau khi trò chuyện thêm vài câu, hai người mới tách ra.
...
Một bên khác, Thẩm gia.
Lúc này đúng giờ cơm tối, cả nhà đang dùng bữa.
"Đã qua cả ngày rồi, sao người còn chưa về?" Thẩm gia chủ nhíu mày: "Chẳng phải chỉ đi biên giới Bắc Châu bắt người thôi sao? Sao lâu thế?"
Thẩm thiếu gia chẳng mấy để ý: "Có lẽ bị chậm trễ trên đường thôi. Dù gì cũng là đại minh tinh, khá yếu đuối."
Thẩm gia chủ gật đầu: "Ba thì không thích kiểu này lắm, nhưng con thích là được. Dù sao thân phận của cô ta cũng không thể làm vợ con, chỉ chơi cho vui thôi. Chơi chán rồi còn có thể tặng sang nhà khác."
Con trai ông ta muốn cưới thì vẫn phải cưới người tiến hóa, như vậy mới sinh ra hậu duệ có huyết thống thuần khiết hơn.
Thẩm thiếu gia nhớ lại tấm ảnh Diệp gia gửi tới, trong mắt tràn đầy tham lam: "Chắc sẽ chơi được rất lâu."
Năm ngoái anh ta từng nhìn thấy đại tiểu thư nhà họ Ân từ xa một lần, khi đó đã kinh diễm như gặp tiên nữ. Không ngờ trên đời lại còn có người đẹp hơn.
"Ăn cơm trước đi." Thẩm gia chủ nói: "Lát nữa gọi điện hỏi xem bọn họ đi tới đâu rồi."
Ông ta vừa cầm đũa lên thì ngoài cửa lớn vang lên tiếng gõ nhịp nhàng.
Tinh thần Thẩm thiếu gia lập tức chấn động, không chờ nổi mà đứng bật dậy: "Để con đi mở cửa!"
Nhất định là hộ vệ thân cận của anh ta đã mang Tư Phù Khuynh trở về rồi. Hiện tại anh ta đã muốn chơi ngay.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận