Chuyện này mà tung ra ngoài, toàn bộ internet chắc chắn sẽ nổ tung mất nhỉ?
Đám phóng viên giải trí của đài Orange đột nhiên hưng phấn hẳn lên.
Cư dân mạng bây giờ thích nhất là những màn ăn dưa có tính giật gân, loại cú lật kèo như thế này nếu không tận mắt nhìn thấy thì căn bản không ai dám tin.
Đại học Hạ và đại học Thanh đúng là thường xuyên tranh giành học sinh, thậm chí còn từng lên bảng hot search. Nhưng chuyện hai vị hiệu trưởng tự mình tới tận nơi thì đây vẫn là lần đầu tiên.
Đám phóng viên không hề dừng tay, liên tục "tách tách tách" chụp ảnh.
"Khuynh Khuynh nhà chúng tôi không thích marketing." Tang Nghiên Thanh từ phòng nghỉ đi ra, bước tới phía trước: "Mấy vị đều làm trong giới này, cũng biết có bao nhiêu người đang nhắm vào con bé. Nếu đã muốn hợp tác, phiền đài Orange phối hợp với chúng tôi trong công tác tuyên truyền."
Đám phóng viên nhìn nhau một cái rồi đồng loạt gật đầu: "Hiểu hiểu hiểu, bọn tôi sẽ đợi thông báo của Tư lão sư, tới lúc đó sẽ cùng nhau đăng tin."
Bất kể thế nào, bọn họ cũng đã chụp được tư liệu tuyến đầu rồi, KPI lần này đài Orange bọn họ chắc chắn bùng nổ!
Trong phòng nghỉ.
Hiệu trưởng đại học Thanh ngay cả nước cũng chưa uống, lại thao thao bất tuyệt kể lại toàn bộ điều kiện mà đại học Thanh đưa ra, còn dựa vào thân hình cao lớn của mình mà chen hiệu trưởng đại học Hạ sang một bên.
Hiệu trưởng đại học Hạ tức tới muốn chết: "Ông đúng là không biết xấu hổ!"
"Là thế này, hai vị hiệu trưởng." Tư Phù Khuynh áy náy nói: "Tôi đã quyết định sẽ vào khoa khảo cổ của đại học Hạ từ sớm rồi. Bởi vì đại học Thanh hiện tại còn chưa có khoa này, nếu đặc biệt mở riêng vì tôi thì sẽ quá tốn nhân lực vật lực."
Lời đã nói tới mức này, hiệu trưởng đại học Thanh khựng lại, cuối cùng cũng chỉ có thể từ bỏ.
"Đã bảo với ông từ lâu rồi, bạn học Tư là người của chúng tôi." Hiệu trưởng đại học Hạ lập tức lấy ra một phần tài liệu: "Bạn học Tư, chúng ta ký hợp đồng trước đi."
Tư Phù Khuynh cầm bút lên, vô cùng dứt khoát ký tên mình xuống.
Hiệu trưởng đại học Hạ ôm hợp đồng, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng được đặt xuống.
"Nhưng sao em lại muốn vào khoa khảo cổ?" Ông vẫn có chút không hiểu, lại khuyên thêm một câu: "Triển vọng của ngành này không được tốt lắm, sau khi tốt nghiệp có thể sẽ không tìm được việc."
Vừa nói xong, chính ông lại rơi vào trầm mặc. Với địa vị hiện tại của Tư Phù Khuynh trong giới giải trí, cô còn thiếu việc làm chắc?
Ông đang nói cái quái gì vậy?
"Không sao đâu hiệu trưởng, đây là sở thích cá nhân của tôi." Tư Phù Khuynh mỉm cười: "Tôi còn phải ghi hình một show của đài Đại Hạ, khoa khảo cổ có thể giúp được cho tôi."
"Được." Hiệu trưởng đại học Hạ gật đầu: "Nếu em đã thích thì đại học Hạ cũng sẽ toàn lực phối hợp. Tôi đi sắp xếp chuyện chuyên ngành cho em trước, không làm phiền em quay phim nữa."
Tư Phù Khuynh gật đầu, tiễn hai người ra ngoài.
"Đi nào, lão Diêm." Hiệu trưởng đại học Hạ cướp được người rồi, tinh thần cực kỳ sảng khoái: "Tôi mời ông ăn cơm, muốn ăn gì tôi bao hết."
Hiệu trưởng đại học Thanh tức giận chỉ thẳng vào mũi ông mà gào lên: "Ông đây phải ăn cho sạch hết tiền quỹ đen của ông!"
Hiệu trưởng đại học Hạ hoàn toàn không để ý. Tiền quỹ đen hết rồi còn có thể tích lại, chứ nếu mất Tư Phù Khuynh thì thật sự toi đời luôn.
Vì thế, ông hoàn toàn không ngại móc cả kho nhỏ của mình ra.
...
Úc Tịch Hành xử lý xong công việc ở khu biên cảnh thì tới đoàn phim thăm ban. Anh đặc biệt bảo Phượng Tam và Khê Giáng chuẩn bị một ít đặc sản, chia cho nhân viên đoàn phim.
Đạo diễn Lộ hạ thấp giọng nói với biên kịch: "Tư tiểu thư nói chúng ta có thể thêm một cảnh bóng lưng của Dận Hoàng, để Úc tiên sinh diễn. Hôm nay gặp mặt rồi, tôi thấy thật sự rất hợp."
Biên kịch tán đồng gật đầu: "Giọng nói cũng rất ổn."
Đạo diễn Lộ xúi cô: "Cô lên đi, tôi không dám."
Biên kịch: "..."
Ít nhiều cũng hơi vô liêm sỉ rồi đấy. Nhưng cũng không cần biên kịch phải mở miệng, bởi vì Tư Phù Khuynh đã chủ động đưa ra lời đề nghị này.
Úc Tịch Hành khựng lại một chút, anh trầm mặc vài giây rồi cười nhạt: "Vậy thì thử xem."
Tinh thần đạo diễn Lộ lập tức chấn động: "Cảm ơn Úc tiên sinh quá! Vừa hay trước khi Tư lão sư ra nước ngoài sẽ quay tới cảnh cô ấy đối thoại với Dận Hoàng, là hồi ức, đây là lời thoại, chúng tôi sẽ quay vào ngày kia!"
Úc Tịch Hành liếc nhìn một lượt, hơi gật đầu: "Tôi nghĩ có vài chỗ có thể chỉnh lại cách dùng từ."
Sau khi đưa ra mấy chỗ cần sửa, anh lại trả kịch bản lời thoại cho đạo diễn Lộ: "Tôi đi xem cô ấy trước."
Sau khi anh rời đi, hồi lâu sau biên kịch mới nghẹn ra được một câu: "Đạo diễn Lộ, tôi nghi ngờ Tư lão sư với Úc tiên sinh đều từng xuyên không, nếu không sao bọn họ có thể chuẩn xác nắm bắt tâm lý nhân vật lịch sử đến vậy?"
Thần sắc đạo diễn Lộ phức tạp: "Mặc dù người ta nói tận cùng của khoa học là huyền học, nhưng cái cô nói cũng huyền quá rồi đấy."
...
Dưới ô che nắng, Tư Phù Khuynh ôm một cốc coca đá, vô cùng thoải mái dựa trên ghế nằm.
"Anh nghe quản lý của em nói em định báo danh khoa khảo cổ." Úc Tịch Hành ngồi xuống đối diện cô: "Sao lại nghĩ tới việc học ngành này?"
Tư Phù Khuynh ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh: "Bởi vì em muốn cống hiến chút gì đó cho ngành khảo cổ, ví dụ như tìm được lăng mộ của Dận Hoàng."
"Ồ?" Úc Tịch Hành bất động thanh sắc mỉm cười: "Nhưng ông ấy không có lăng mộ."
Tư Phù Khuynh nhướng mày: "Sao anh biết ông ấy không có lăng mộ? Ông ấy chính là Long Tước Đại Hạ đấy."
"Cô nương cũng nói anh là fan của ông ấy mà, đương nhiên anh cũng đọc sử sách." Úc Tịch Hành nhấp trà, giọng nói nhàn nhạt: "Ông ấy bệnh chết trên đường tây phạt, lúc trở về Vĩnh An chỉ còn lại một hộp tro cốt, khi còn sống cũng chưa từng hao người tốn của xây dựng lăng mộ."
Đây đúng là đoạn được ghi chép trong sử sách.
Tư Phù Khuynh trầm mặc chốc lát, đôi mắt khóa chặt lấy anh: "Cái chức năng 'vỗ một cái' của anh là chuyện gì vậy?"
Úc Tịch Hành "ừm" một tiếng: "Úc Đường lấy điện thoại của anh sửa."
Tư Phù Khuynh nhìn anh chằm chằm: "Thật không?"
Quả thật đúng là phong cách của Úc Đường.
"Thật."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=491]
Úc Tịch Hành khép mắt: "Nhưng anh thấy cũng khá thú vị."
Tư Phù Khuynh chìa tay: "Em thấy không thú vị, để em sửa cho anh một cái."
Khóe mày Úc Tịch Hành khẽ nhướng lên, vô cùng phối hợp đưa điện thoại cho cô.
Tư Phù Khuynh mở cài đặt, sửa xong lại trả cho anh: "Giờ em có thể vỗ một cái rồi."
Úc Tịch Hành cúi đầu nhìn, thấy trong khung trò chuyện giữa hai người hiện lên một dòng chữ.
[Tiểu hồ ly vỗ vai bạn, đồng thời lấy đi một cục gạch vàng từ trong túi bạn. ]
Khóe mày anh nhướng càng cao hơn: "Bây giờ muốn thử không?"
Anh đột nhiên đưa tay giữ lấy cổ tay cô, chậm rãi chp vào túi áo vest của mình. Tư Phù Khuynh chạm phải một tấm thẻ cứng cứng, là thẻ đen vàng.
"Có thể dùng để khai thác mỏ vàng, còn có những khoáng mạch khác nữa." Úc Tịch Hành dùng ngón tay khẽ gõ lên mặt thẻ, mỉm cười: "Quà chúc mừng thi đại học dành cho cô nương, xin nhất định phải nhận lấy."
Tư Phù Khuynh còn đang ngẩn người thì Tiểu Bạch đã một phát ngậm lấy tấm thẻ, trực tiếp nhét vào túi cô.
Tư Phù Khuynh: "..."
Nghịch nữ.
...
Rất nhanh đã tới ngày 24 tháng 6, ngày công bố điểm thi đại học.
Năm nay Đế Quốc Đại Hạ có 11 triệu người tham gia kỳ thi đại học, cạnh tranh vô cùng kịch liệt.
Đúng 12 giờ trưa, năm châu Đại Hạ chính thức công bố điểm. Trên hot search Weibo, từ khóa "điểm thi đại học" đã leo lên top nóng, phía sau còn kèm theo chữ "bạo".
[Con gái nhà hàng xóm tôi năm nay thi hơn bảy trăm điểm, bộ tuyển sinh đại học Hạ trực tiếp ngồi canh trước cửa nhà để cướp người, làm tôi nhìn mà choáng luôn.]
[Ghen tị thật, chỉ có học bá đỉnh cấp mới được hưởng đãi ngộ như thế.]
[Tôi thì khác, tôi là học sinh mà đại học Hạ và đại học Thanh vĩnh viễn không có được [mỉm cười]]
[Trước kỳ thi tôi đã đi bái Khuynh Khuynh bảo bối nên khác hẳn, cao hơn thành tích bình thường ba mươi điểm, đại học Thanh tôi tới đây!]
Buổi trưa, tại đoàn phim "Độc Hành".
Tống Văn Họa vừa quay phim xong thì quản lý vội vàng đi tới: "Sắp 12 giờ rồi, sắp công bố điểm rồi."
Tài khoản marketing và thủy quân đã được bố trí toàn bộ đâu vào đấy, chỉ cần một bảng điểm là có thể đánh một trận lật mình thật đẹp.
Tống Văn Họa ngồi trước máy tính, nhập số báo danh và số CMND của mình, sau đó nhấn phím Enter. Mạng hơi lag, thử mấy lần đều không vào được.
Cuối cùng tới lần thứ năm, trang web mới tải ra.
Tên: Tống Văn Họa
Số báo danh: 2024xxxx1839
Ngữ văn: 105
Toán: 32
Tiếng Anh: 45
Tổng hợp: 143
Tổng điểm: 325
Xếp hạng Nam Châu: 863894
Xếp hạng toàn quốc: 7789182
Quản lý hít ngược một hơi lạnh, giọng nói cũng thay đổi: "Sao cô chỉ thi được hơn ba trăm điểm?!"
Ba trăm điểm đấy, rất có khả năng ngay cả điểm chuẩn năm nay của Hạ Ảnh cũng không đạt tới. Như vậy thì cho dù Tống Văn Họa là hạng nhất kỳ thi nghệ thuật của Hạ Ảnh năm nay, cô ta cũng không vào được Hạ Ảnh.
Quản lý hoảng hốt: "Chẳng phải đã mời giáo viên bổ túc tăng tốc cho cô suốt ba tháng rồi sao? Dù thế nào cũng không thể thi được ba trăm điểm chứ? Cô còn bảo tự ước lượng được năm trăm mà!"
Cho dù phát huy thất thường cũng không thể lệch nhiều như vậy.
Tống Văn Họa mím môi, không nói gì. Cô ta cũng không ngờ điểm của mình lại thấp đến vậy, đặc biệt là môn toán.
Toán cấp ba khó hơn cấp hai rất nhiều, mà toán vốn đã không phải thế mạnh của cô ta. Huống hồ ba năm cấp ba cô ta bận quay phim quay show, căn bản chẳng học hành bao nhiêu.
Chỉ là hình tượng học bá của cô ta được xây rất vững, thêm cả bộ lọc sao nhí nữa, nên cũng chẳng có cư dân mạng nào nói gì. Nhưng điểm số này quá thấp, thật sự hoàn toàn trái ngược với hình tượng của cô ta.
Cho dù chỉ nhìn thứ hạng cũng khó mà chấp nhận nổi.
"Tôi đi liên hệ phía Hạ Ảnh trước xem còn vào được không, nếu không thì dùng cách khác." Quản lý hít sâu một hơi để bình tĩnh lại: "Bảo bên đoàn phim dừng tuyên truyền ngay, tuyệt đối không thể để bên ngoài biết điểm số."
Tống Văn Họa là minh tinh, không loại trừ khả năng điểm thi đại học của cô ta sẽ bị tung ra ngoài.
Quản lý cũng đã nghĩ xong một loạt phương án quan hệ công chúng. Nếu thật sự bị lộ ra, chỉ có thể nhấn mạnh là trùng tên trùng họ.
Hình tượng của Tống Văn Họa tuyệt đối không thể sụp đổ. Anh ta bình tĩnh vài giây rồi lập tức đi tìm nhân viên PR của đoàn phim "Độc Hành".
Vừa nhìn thấy anh ta, nhân viên PR đã cười nói: "Chúc mừng Tống lão sư đạt điểm cao, đoàn phim chúng tôi cũng nhờ hào quang của Tống lão sư mà tăng nhiệt độ."
Nghe thấy câu này, mắt quản lý tối sầm lại, biết mình đã tới muộn, anh ta vội vàng nói: "Hot search lên rồi à? Đừng đăng nữa, mau gỡ xuống!"
Nhân viên PR thấy sắc mặt anh ta vô cùng khó coi cũng nhận ra có chuyện không ổn, vội vàng bắt đầu thao tác. Nhưng nhiệt độ của Tư Phù Khuynh quá cao, chỉ cần từ khóa có tên cô thì độ hot sẽ điên cuồng tăng vọt, căn bản không ép xuống nổi.
Ngay cả chiến lực của anti fan cô cũng mạnh hơn fan nhà đỉnh lưu khác.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, hot search đã xông thẳng lên vị trí số một bảng giải trí văn nghệ.
#Tống Văn Họa - Tư Phù Khuynh#
#Đạo Diễn Độc Hành Thẳng Thắn Thừa Nhận Tống Văn Họa Mới Là Nữ Chính Thật Sự#
#Tư PhùK huynh - Học Lực#
[Đúng thật, diễn xuất của Tư Phù Khuynh không có gì để chê, nhưng thành tích văn hóa thì đúng là không dám nhìn.]
[Cô ấy khá thông minh đấy, nếu chịu khó học hành thì tốt rồi.]
[Cá một phiếu Tư Phù Khuynh không có trường để học, năm sau còn phải ôn thi lại.]
[So với Tống Văn Họa thì chênh lệch hơi thảm thật.]
Nhìn thấy những bình luận này, mắt quản lý của Tống Văn Họa lại tối sầm thêm lần nữa.
----
Ngoài lề:
Úc Đường: Tôi đã vì cái gia đình này (tiền tiêu vặt) mà trả giá quá nhiều hu hu hu hu
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận