Trên bản thiết kế, các bộ kích hoạt, vi xử lý, cổng logic cùng những mạch điện khác đều được vẽ vô cùng rõ ràng, trôi chảy và tinh xảo.
Lang Hiên cẩn thận xem một lượt, lúc này mới phát hiện đây là vẽ tay, không khỏi kinh ngạc thêm vài phần.
Anh lại cầm chip thành phẩm lên, dùng thiết bị mang theo bên người làm vài thí nghiệm, cuối cùng không nhịn được mà hít sâu một hơi. Đây là lần đầu tiên thư ký nhìn thấy anh lộ ra biểu cảm mất kiểm soát như vậy: "Vân tổng?"
"Thiết kế quá tinh diệu, đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy." Lang Hiên hoàn hồn: "Cậu nhìn cổng logic ở chỗ này..."
Nghe Lang Hiên giải thích, thư ký cũng dần hiểu được đặc điểm cùng điểm độc đáo của con chip này, không khỏi kinh ngạc: "Vậy đúng là giải quyết tình huống cấp bách cho ngài rồi."
"Không sai." Lang Hiên chậm rãi nói: "Con chip này có thể giúp công ty lập tức tung ra thế hệ máy bay không người lái thứ mười ba."
Tự Do Châu có quy tắc riêng của Tự Do Châu, tất cả kỹ thuật đều không được truyền ra ngoài. Một khi bị phát hiện, chắc chắn sẽ phải vào Tòa Án Thánh QUang một chuyến.
Lang Hiên chịu ảnh hưởng quá sâu từ Viện Nghiên Cứu Liên Châu, rất khó thoát khỏi vòng tròn này, dẫn đến nửa năm nay Vân Thượng bắt đầu có xu hướng trì trệ.
Con chip này tuy chưa vượt qua trình độ kỹ thuật của Viện Nghiên Cứu Liên Châu, nhưng lại cực kỳ khéo léo tránh được toàn bộ phát minh của viện trong những năm gần đây, quả thật đã giúp anh một đại ân.
Lang Hiên ngẩng đầu: "Ai thiết kế cái này? Mau, tôi muốn gặp người đó ngay bây giờ!"
"Ai da! Tôi kích động quá nên quên nói với Vân tổng." Thư ký vỗ đầu một cái: "Là Tư Phù Khuynh, Tư tiểu thư!"
"Bộ phận marketing đang chuẩn bị chọn cô ấy làm người đại diện. Lúc quản lý của cô ấy mang con chip này tới, tôi cũng sợ ngây người."
Một minh tinh... vậy mà lại am hiểu nhiều lĩnh vực như thế?
Thư ký thậm chí còn muốn khuyên Tang Nghiên Thanh thả người, đừng để Tư Phù Khuynh tiếp tục đóng phim nữa.
Nghe thấy câu này, đồng tử Lang Hiên đột nhiên co rút mạnh, tay cũng có chút run: "Được, tôi biết rồi, để tôi tự liên lạc với cô ấy."
Anh lấy điện thoại ra, tìm số liên lạc vừa mới lưu vào danh bạ, mất rất lâu mới thành công nhấn nút gọi đi.
Xác nhận Tư Phù Khuynh có thể tới đây trong vòng một tiếng, anh dựa vào sofa, chậm rãi thở ra một hơi dài, trong lòng dâng lên một loại chờ mong mà ngay cả bản thân cũng không thể khống chế.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Đây là lần đầu tiên Lang Hiên cảm thấy thời gian dài đằng đẵng và khó chịu đến vậy.
Cuối cùng, cửa phòng cũng vang lên tiếng gõ. Thư ký còn chưa kịp bước tới thì đã thấy Lang Hiên dùng tốc độ nước rút trăm mét "vèo" một cái lao ra cửa, tự mình đón Tư Phù Khuynh vào.
Thư ký: "..."
Anh ta cảm thấy tốc độ vừa rồi của Vân tổng hoàn toàn có thể phá luôn kỷ lục đại hội thể thao quốc tế.
Tư Phù Khuynh tháo mũ xuống, trên người vẫn là bộ đồ thường ngày đơn giản. Cô khẽ gật đầu: "Vân tứ tiên sinh."
"Tư tiểu thư, chào cô, chúng ta lại gặp nhau rồi." Lang Hiên khẽ mỉm cười, đưa hợp đồng qua: "Tôi rất hài lòng với tác phẩm của cô, quyết định mời cô làm tổng thiết kế trưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=504]
Vị trí người đại diện cũng là của cô, về mặt thù lao cô hoàn toàn không cần lo lắng."
Tư Phù Khuynh cầm bút lên, ký tên mình xuống.
Cất hợp đồng đi, cuối cùng Lang Hiên vẫn mở miệng: "Cô rất giống... rất giống một người mà tôi quen."
Tư Phù Khuynh không đổi sắc mặt: "Ai?" "Em gái tôi, nhưng không phải ruột thịt." Lang Hiên khẽ nói: "Cô ấy giống cô, đều là thiên tài, cũng biết thiết kế chip, còn từng là người ra đề của Kỳ thi liên thông quốc tế. Đáng tiếc... cô ấy đã không còn nữa."
Tư Phù Khuynh không đáp lời này, ánh mắt sâu hơn vài phần.
Sau một khoảng lặng rất dài, Lang Hiên mới hoàn hồn. Đối diện với ánh mắt của cô gái, anh khẽ cười: "Tuy phong cách thiết kế của hai người khác nhau, nhưng đều có tính sáng tạo rất cao. Tôi thay mặt toàn bộ Vân Thượng cảm ơn Tư tiểu thư. Nếu cô cần giúp đỡ, tôi cũng sẽ cố hết khả năng."
"Khách sáo rồi." Tư Phù Khuynh lười nhác nhướng mày: "Vân Thượng trả tiền, tôi bỏ công sức, là một giao dịch rất tốt."
Câu nói này khiến đồng tử Lang Hiên lại co rút thêm lần nữa, anh thất thần lẩm bẩm: "Quá giống..."
Tiểu sư muội thường xuyên trêu chọc rằng cô chỉ là một người làm công ăn lương.
Dưới ánh mắt quan tâm của Tư Phù Khuynh, Lang Hiên cũng nhận ra mình thất thố, anh cười khổ rồi day day thái dương: "Xin lỗi, để tôi đưa Tư tiểu thư về."
"Không cần đâu, cũng không xa lắm, tôi đi bộ về được." Tư Phù Khuynh cười cười: "Vân tứ tiên sinh, quầng thâm mắt của anh khá nặng đấy, vẫn nên nghỉ ngơi cho tốt đi, sức khỏe quan trọng hơn."
Lang Hiên ngẩn người một chút rồi khẽ "ừ" một tiếng. Bề ngoài vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng đã sớm nổi lên sóng to gió lớn. Sao lại có thể có hai người giống nhau đến vậy?
Thư ký tiễn Tư Phù Khuynh ra khỏi khách sạn rồi nhanh chóng quay lại hỏi: "Vân tổng, vậy những con chip còn lại thì sao?"
Lang Hiên thậm chí không nhìn thêm lần nào, giọng nhàn nhạt: "Trả về."
Cho dù không có con chip do Tư Phù Khuynh thiết kế, cuối cùng anh cũng sẽ không chọn Quý Thanh Vi.
Đồ mô phỏng... cuối cùng vẫn không phải nguyên bản. Quả thật anh đã nhớ tới tiểu sư muội, nhưng sau nỗi nhớ đó, nhiều hơn lại là cảm giác chướng mắt.
Thư ký hiểu ý: "Vậy tôi sẽ nhanh chóng tổ chức họp báo theo chỉ thị của Vân tổng, công bố chip thế hệ mới cùng thân phận người đại diện của Tư tiểu thư."
"Được." Lang Hiên nói: "Chuyện giao cho cậu, tôi rất yên tâm."
Thư ký đang định rời đi thì lại bị gọi lại.
Anh ta nghi hoặc: "Vân tổng?"
"Còn hai người kia thì trả về đi, riêng của Quý Thanh Vi thì tạm thời chưa cần." Lang Hiên híp mắt: "Tôi cảm thấy chuyện này có gì đó không ổn."
Thư ký có chút kinh ngạc, nhưng cũng không nghi ngờ quyết định của anh: "Vâng, Vân tổng."
Trong phòng khách sạn chỉ còn lại một mình Lang Hiên. Anh chậm rãi thở ra một hơi, bắt đầu thu thập toàn bộ tư liệu về Tư Phù Khuynh.
...
Bên kia.
Tư Phù Khuynh đi dọc theo con đường lớn rộng rãi, một tay đút túi, tay còn lại cầm điện thoại nói chuyện với Nguyệt Kiến.
"Em gặp Tứ sư huynh rồi." Giọng cô lười nhác: "Làm thuê cho anh ấy một việc, anh ấy khá hài lòng nên tăng lương cho em."
Nguyệt Kiến nhướng mày: "Anh ta không nhận ra em à?"
"Cho dù xung quanh không có ai nghe lén, em cũng không thể trực tiếp tự lộ thân phận được." Tư Phù Khuynh nhún vai: "Tam sư tỷ, giả sử chị không phải người tiến hóa hệ tinh thần, đột nhiên có một ngày có người chạy tới nói cô ấy là tiểu sư muội của chị, còn kể lại mấy chuyện chỉ hai người mới biết... chị có tin không?"
Nguyệt Kiến: "Chị sẽ đập nổ đầu cô ta."
Cô quen biết người tiến hóa có thể đọc ký ức người khác, cũng biết có người tiến hóa có thể tùy ý thay đổi diện mạo.
Phòng không nổi.
Không phải do chính cô nhận ra, cô sẽ không tin bất kỳ ai.
Tư Phù Khuynh: "..."
À, quả nhiên trong sư môn người có tính tình tốt nhất vẫn là cô. Nhìn Tam sư tỷ xem, động chút là muốn tiễn người ta lên đường.
"Theo lời lão Nhị nói thì lão Tứ có hiềm nghi lớn nhất, nhưng quá trình thẩm vấn không phát hiện vấn đề gì." Nguyệt Kiến nhíu mày: "Chị cảm thấy chuyện vụ nổ không liên quan tới anh ta."
"Ừm." Tư Phù Khuynh im lặng một giây: "Chuyện này quá quan trọng, em sẽ thử thêm chút nữa, nhưng chắc anh ấy cũng đã nhận ra gì đó rồi."
"Tiểu Cửu, thế này đi, chúng ta cược một ván." Nguyệt Kiến chậm rãi nói: "Chị cược lão Tứ sẽ là người nhận ra em trước. Nếu chị thắng, em nợ chị mười bữa cơm."
Tư Phù Khuynh: "... Tam sư tỷ thật ra là muốn đào tiền của em đúng không?"
Rốt cuộc ai sẽ nhận ra cô trước chẳng phải quá rõ rồi sao?
Chẳng lẽ còn có thể là vị công tước siêu giàu nào đó?
Cô hoàn toàn không đặt hy vọng gì vào IQ của Raphael.
Đại khái là Lục sư huynh đã dùng hết IQ của mười kiếp để đổi lấy năng lực kiếm tiền ở kiếp này, thật ra cô cũng muốn vậy.
"Làm gì có." Nguyệt Kiến ho khẽ một tiếng: "Sư tỷ thương em như vậy mà. Chị với lão Nhị đánh cược, bình thường đều để anh ta gánh tiền ăn của chị cả năm."
Tư Phù Khuynh u oán lên tiếng: "Nhưng Tam sư tỷ à, chị đi uống trà chiều thôi cũng tốn bốn chữ số, vui lên còn mời cả quán bar uống rượu. Ví tiền nhỏ bé của em không chịu nổi đâu."
"Em chẳng phải có kim chủ sao?" Nguyệt Kiến hoàn toàn không có gánh nặng tâm lý: "Hết tiền thì hỏi anh ta mượn."
"Cũng đâu thể ngày nào cũng mượn." Giọng Tư Phù Khuynh rất nhẹ nhàng: "Đợi em tìm cho anh ấy một đối tượng phù hợp trước đã. Đến lúc đó chắc chắn em sẽ nhận được rất nhiều tiền thưởng cuối năm."
Nguyệt Kiến muốn nói lại thôi: "Thật ra em..."
Thật ra tiểu sư muội à, em tự mình lên mới là lựa chọn đúng đắn nhất.
Cô lắc đầu. Biết vậy lúc trước cô không nên để lão Nhị dẫn dắt tiểu sư muội.
Đấy, EQ vốn đã không cao, giờ gặp ai cũng có thể kết nghĩa huynh đệ.
Nguyệt Kiến thở dài, quyết định mặc niệm ba giây cho tương lai của Úc Tịch Hành.
...
Kỳ thi liên thông quốc tế chính thức khép lại, tin tức cũng truyền về Đại Hạ đế quốc. Đồng thời, tin tức về buổi họp báo năm nay của Vân Thượng sắp tổ chức cũng leo lên hot search.
#TưPhùKhuynh_ĐứngNhấtKỳThiLiênThôngQuốcTế#
#NgườiĐạiDiệnVânThượng#
#VânThượngSắpRaMắtChipThếHệMới#
Ba hot search xếp song song, phía sau đều kèm theo chữ "Bạo".
Họp báo của Vân Thượng vốn đã là một trong những sự kiện hot nhất mỗi năm, vậy mà năm nay lại bị Tư Phù Khuynh áp đảo độ chú ý.
[Tuổi thanh xuân của tôi kết thúc rồi! Vân Thượng vậy mà lại chọn người đại diện?!]
[Ai vậy ai vậy? Ai đủ tư cách đại diện cho Vân Thượng thế?]
[Vân Thượng sao lại chọn người đại diện chứ? Tự nhiên tụt giá ghê. Dù là ảnh đế ảnh hậu Glen cũng chẳng liên quan gì tới điện tử công nghệ cả, chắc họ còn không biết chip là gì nữa.]
Vân Thượng và Thần Dụ được công nhận là hai tập đoàn thương hiệu ít khả năng chọn người đại diện nhất.
Một bên là công ty điện tử số một quốc tế, rất nhiều phòng thí nghiệm cấp quốc gia đều mua thiết bị máy móc từ Vân Thượng.
Bên còn lại là trò chơi có độ phổ biến và sức nóng cao nhất toàn cầu. Trừ những người đạt giải thành tựu trọn đời Glen như Vân Lan, nếu không chưa có người đại diện nào nổi tiếng vượt qua được Thần Dụ.
Lúc đầu khi Thần Dụ chọn Tư Phù Khuynh, cho dù cô đã giành hạng nhất trong giải đấu minh tinh, vẫn có phần lớn game thủ phản đối.
Mãi cho tới khi Tư Phù Khuynh đứng trên sân khấu lễ hội OPL, công khai thân phận Nine, những tiếng phản đối đó mới hoàn toàn biến mất.
Trong mắt game thủ esport, cũng chỉ có Nine mới đủ tư cách đại diện cho Thần Dụ.
Nhưng còn Vân Thượng?
Không biết phải là người đoạt giải Glen nào, hoặc quán quân huy chương vàng đại hội thể thao quốc tế nào... mới có thể nhận được hợp đồng đại diện đẳng cấp như vậy?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận