"!"
Câu nói ấy giống như một tiếng sét nổ vang bên tai Diệp Quân Từ.
Bà thốt lên kinh ngạc, không tin vào tai mình: "T-Tư tiểu thư, cô... cô nói gì cơ?!"
Huyết thống bất ổn còn có thể chữa tận gốc à?!
Sao có thể chứ?
Đột biến gen mang tới cho người tiến hóa siêu năng lực hoặc hình thái khác thường, nhưng đồng thời cũng để lại những khuyết điểm chí mạng.
Mà những khuyết điểm đó... đủ để lấy mạng bọn họ. Nhưng Diệp Quân Từ quả thật cảm nhận được năng lượng đang bạo loạn trong cơ thể mình dần dần lắng xuống, khí huyết cũng không còn cuồn cuộn dâng trào nữa.
Chỉ còn lại cảm giác tim đập dữ dội và đầu óc choáng váng.
Tư Phù Khuynh chậm rãi rút cây ngân châm đang cắm tại một huyệt vị trên vai Diệp Quân Từ ra: "Dì Quân Từ, chúng ta vào trong."
Diệp Ngọc Chân ngẩn người, sau đó trực tiếp bật cười thành tiếng: "Cô tưởng cô là ai? Còn giúp chị ta trở thành người tiến hóa cấp A chân chính?"
Ngoại trừ dựa vào thuốc ổn định, hiện tại Liên Minh người tiến hóa vẫn chưa tìm ra phương pháp nào có thể trăm phần trăm ổn định năng lượng trong cơ thể người tiến hóa.
Đúng là từng có người tiến hóa tiếp nhận phẫu thuật, nhưng xác suất thành công chỉ có 20%, đa số đều không muốn mạo hiểm.
Ngay cả năng lượng còn chưa ổn định được, nói gì tới sửa đổi huyết thống?
Tư Phù Khuynh là minh tinh, mà An Thành lại không phải địa bàn của người tiến hóa. Diệp Ngọc Chân cũng không muốn làm lớn chuyện rồi bị Cục Quản Lý Siêu Nhiên chú ý.
Bà ta cười nhạt đầy châm chọc: "Được rồi, lời tôi đã truyền tới. Tôi cho chị ba ngày. Chỉ cần đồng ý đi làm vật thí nghiệm, thuốc ổn định sẽ là của chị."
Tư Phù Khuynh ngay cả đầu cũng không quay lại, càng chẳng thèm cho bà ta một ánh mắt: "Cút."
Sắc mặt Diệp Ngọc Chân xanh mét, cười lạnh một tiếng: "Diệp Quân Từ, chị cứ chờ đó đi! Cái đứa con ghẻ chị tìm về sớm muộn cũng hại chết chị!"
"Rầm!"
Cánh cửa đóng sập lại. Diệp Ngọc Chân không kịp né tránh, mặt trực tiếp đập mạnh vào cửa.
Trong phòng.
Tư Phù Khuynh lấy từ trong túi ra một cuộn lụa. Bên trong bọc ngân châm, kim châm cùng đủ loại kim loại châm khác.
Bộ dụng cụ này là hôm qua cô vào "Vĩnh Hằng", chủ nhân Quỷ Cốc đích thân đưa cho cô.
Bộ trước kia cô cũng luôn mang theo bên người, không biết có phải đã cùng vụ nổ hóa thành tro bụi rồi không.
Tư Phù Khuynh vô cùng quý trọng bộ thứ hai này. Một vài loại kim loại trong đó còn là đặc sản riêng của đại lục Vĩnh Hằng, chỉ một khối thôi cũng có giá trên trời.
Nếu cô còn làm mất nữa thì đúng là phá của thật rồi.
Tư Phù Khuynh trước tiên lấy ra một cây kim màu đen: "Thím, dìu dì Quân Từ ngồi xuống đi, đừng để dì ấy cử động."
Diệp Quân Từ dưới sự nâng đỡ của Diệp Chẩm Miên chậm rãi ngồi xuống sofa. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, năng lượng đang bạo loạn trong cơ thể bà đã hoàn toàn bình ổn.
"Đây là chín huyệt vị quan trọng nhất đối với người tiến hóa." Tư Phù Khuynh chỉ lên người Diệp Quân Từ vài chỗ: "Có thể giết người, cũng có thể cứu người. Nhưng với người thường thì không có tác dụng gì."
Đây là lần đầu tiên Diệp Quân Từ nghe tới loại thuyết pháp này, bà ngẩn người: "Nhưng phòng thí nghiệm của Liên Minh người tiến hóa..."
"Phòng thí nghiệm thì tính là gì." Tư Phù Khuynh nói vô cùng hờ hững: "Nghiên cứu của bọn họ đều là thứ cháu chơi chán từ lâu rồi."
Diệp Quân Từ còn chưa hoàn hồn khỏi câu nói kia thì đã nghe tiếp câu thứ hai.
"Dì Quân Từ, cho cháu mượn năng lực tiến hóa của dì một chút."
"Ong!"
Chín cây kim loại đồng thời bay lên không trung, rồi trong nháy mắt phá không lao xuống, đâm vào chín huyệt vị trên người Diệp Quân Từ.
Cơ thể bà run lên.
Diệp Chẩm Miên kinh ngạc: "Đây là năng lực điều khiển vật thể bằng ý niệm của Quân Từ?"
Bà từng thấy Diệp Quân Từ sử dụng, nhưng hoàn toàn không tinh diệu và chuẩn xác như Tư Phù Khuynh lúc này.
"Ừm." Tư Phù Khuynh gật đầu: "Năng lực này của dì Quân Từ rất tốt. Sau khi huyết thống ổn định, địa vị trong Liên Minh người tiến hóa cũng sẽ tăng lên."
Người tiến hóa hệ tinh thần cực kỳ hiếm. Nhưng chỉ cần là hệ tinh thần, huyết thống tuyệt đối không thấp hơn cấp A.
Diệp Quân Từ chỉ có thể coi như miễn cưỡng chạm tới ngưỡng cửa của hệ tinh thần mà thôi.
Có thể tưởng tượng được một người tiến hóa hệ tinh thần cấp S như Nguyệt Kiến đáng sợ đến mức nào. Một khi sức mạnh của cô ấy bộc phát, mức độ hủy diệt sẽ kinh thiên động địa.
"Xoạt!"
Khoảnh khắc chín huyệt vị được khai thông, toàn bộ năng lượng tràn ra ngoài cơ thể Diệp Quân Từ đều bị thu trở về.
Bà siết chặt nắm tay, hàng mi run dữ dội, cho đến khi sức mạnh thuộc về người tiến hóa hoàn toàn ngưng tụ ổn định, máu ứ trong cơ thể cũng dần tan biến.
Tư Phù Khuynh lần lượt rút từng cây kim loại châm xuống, lên tiếng: "Được rồi, dì Quân Từ."
Diệp Quân Từ đột ngột mở mắt, cảm nhận biến hóa trong cơ thể mình. Vấn đề huyết mạch đã giày vò cô suốt bao năm... vậy mà thật sự biến mất rồi!
"Tư tiểu thư, cô..." Diệp Quân Từ lập tức đứng bật dậy, muốn quỳ xuống hành lễ.
Nhưng động tác của bà chưa kịp hoàn thành đã bị ngăn lại.
"Hơi mệt, cháu ngủ một lát, thím với dì cứ nói chuyện đi." Tư Phù Khuynh cười cười: "Không sao là được rồi."
Cô xoay người đi vào phòng ngủ, nằm xuống giường rồi rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
...
Trong phòng khách, Diệp Quân Từ ngơ ngẩn đứng đó, nước mắt bất chợt trào ra. Giọng bà nghẹn ngào đến không thành tiếng: "Chẩm Miên, chị... chị thật sự không biết phải cảm ơn Tư tiểu thư thế nào nữa."
Từ nhỏ bà đã bị huyết mạch bất ổn hành hạ, ngay cả năng lực tiến hóa cũng không dám tùy tiện sử dụng, chỉ sợ dẫn đến sức mạnh bạo loạn rồi cơ thể nổ tung mà chết. Số người tiến hóa chết vì nguyên nhân này còn nhiều hơn cả những người chết trong chiến đấu.
Thật ra Diệp Quân Từ vốn cũng chẳng quá để tâm, bởi bà nghĩ đó chính là số mệnh của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=486]
Chỉ là bà vẫn chưa tìm được Diệp Chẩm Miên, trong lòng mãi không cam tâm.
Bây giờ đã tìm được rồi, bà cũng yên tâm hơn. Chỉ là bà biết rõ tương lai mình nhất định sẽ chết, mà ngày đó... đã rất gần rồi.
Nhưng bà chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày mình có thể bình thường sử dụng năng lực tiến hóa! Ân tình này của Tư Phù Khuynh đối với bà, chẳng khác nào ân tái sinh dưỡng dục.
"Chúng ta sống tốt thì con bé mới yên tâm làm chuyện khác được." Diệp Chẩm Miên đưa khăn giấy cho Diệp Quân Từ, dịu giọng hỏi: "Chị, giờ huyết mạch của chị đã ổn định rồi, vậy kỳ khảo hạch của Liên Minh Người Tiến Hóa chắc không cần lo nữa nhỉ?"
"Ừm, chị có mười phần nắm chắc." Ánh mắt Diệp Quân Từ lạnh lẽo: "Đồ của ba mẹ cũng có thể lấy lại rồi. Ngày mai chị sẽ tới Liên Minh Người Tiến Hóa một chuyến, lấy lệnh bài trước."
Giữa người tiến hóa cấp A và cấp B tồn tại một vực sâu tuyệt đối. Hiện tại Diệp gia chỉ có mình bà là người tiến hóa cấp A. Những người còn lại cộng lại cũng không phải đối thủ của bà.
Rất lâu sau, Diệp Quân Từ mới miễn cưỡng bình phục lại tâm trạng kích động.
Bà như chợt nhớ ra điều gì, bỗng lên tiếng: "Chẩm Miên, năng lực tiến hóa của Tư tiểu thư..."
Bà chưa từng nghe nói có người còn có thể mượn năng lực tiến hóa của người khác. Nhưng dường như trước đây Liên Minh Người Tiến Hóa từng bắt được một người tiến hóa cấp S. Người đó có thể thông qua tiếp xúc cơ thể để hấp thu sinh mệnh lực, ký ức, tri thức cùng nhân cách của người tiến hóa khác, đồng thời chiếm luôn siêu năng lực của đối phương.
Nhưng Tư Phù Khuynh lại dường như không giống với người tiến hóa cực kỳ nguy hiểm kia.
Diệp Chẩm Miên cười lắc đầu: "Em không biết. Chuyện riêng của Khuynh Khuynh, em chưa bao giờ hỏi."
"Đúng đúng đúng." Thần sắc Diệp Quân Từ lập tức nghiêm túc hẳn lên: "Nhất định không được tiết lộ ra ngoài, nếu không bị bắt đi làm vật thí nghiệm thì phiền to."
Bà nhất định phải giữ kín như bưng.
...
Ngày hôm sau, Tư Phù Khuynh ngủ một mạch tới tận trưa. Giấc ngủ này kéo dài suốt mười hai tiếng, nhưng tinh thần cô vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
Cô đi ra phòng ăn, Diệp Chẩm Miên đã để lại cho cô không ít đồ ăn. Tư Phù Khuynh ăn như gió cuốn mây tan, rất nhanh đã quét sạch toàn bộ.
Đúng lúc ấy cửa bị đẩy mở, một giọng nói đầy kinh ngạc vang lên: "Tiểu sư muội, em đây là bị bỏ đói nửa năm rồi à?"
"Ngũ sư huynh?" Tư Phù Khuynh dụi mắt nhìn qua: "Anh về rồi?"
"Ừm, tiểu sư muội, anh tới để nói với em một tiếng, anh phải quay về Tự Do Châu rồi." Nguyên Minh Trì cầm điện thoại trong tay: "Số điện thoại này bắt buộc phải bỏ. Sau khi trở về chắc chắn anh sẽ bị Tòa Án Thánh Quang điều tra, khoảng thời gian này không thể liên lạc với mọi người được. Em nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt."
Ánh mắt Tư Phù Khuynh khẽ biến đổi: "Tòa Án Thánh Quang ..."
Nơi đó cô từng vào rồi.
Trong Tòa Án Thánh Quang có một nơi tên là "Phòng Tối Câm Lặng", cô từng bị nhốt ở đó bảy ngày.
Sau khi đi ra, ngay cả đại sư huynh luôn lạnh lùng nghiêm khắc cũng nhìn cô với vẻ vô cùng căng thẳng, sợ cô mất dù chỉ một sợi tóc.
Về sau cô mới nghe nói, những người từng bước vào nơi đó, cho dù chỉ ở một ngày, khi đi ra cũng đều phát điên.
"Yên tâm, không sao đâu." Nguyên Minh Trì cười: "Bạn em đã đứng ra gánh trách nhiệm rồi, Tòa Án Thánh Quang sẽ không làm gì anh đâu. Điều sư huynh lo hơn là em."
"Được." Tư Phù Khuynh chậm rãi thở ra một hơi: "Em sẽ trở về, mọi người chờ em."
"Bây giờ đừng quay lại." Nguyên Minh Trì nhàn nhạt nói: "Bên đó quá loạn rồi, chờ thực lực em hồi phục hẵng tính. Anh đi đây, đừng tiễn anh. Bát Kỳ nói bên ngoài có người đang theo dõi anh."
Tư Phù Khuynh chỉ có thể đứng nhìn anh rời đi. Cô rót cho mình một ly nước, thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, đáy mắt dần hiện lên lệ khí.
Cho đến khi điện thoại vang lên âm báo tin nhắn.
Một tin WeChat hiện ra.
[Úc Tịch Hành]: [Anh ở dưới lầu.]
[Tư Phù Khuynh]: [Tới ngay tới ngay, xoay vòng vòng.jpg]
Tư Phù Khuynh nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi quay lại đoàn phim.
...
Cùng lúc đó, tại tổng bộ Liên Minh Người Tiến Hóa.
Giáo sư La, người phụ trách cấp phát thẻ thân phận người tiến hóa cùng các loại giấy tờ khác, đang ngồi xem tài liệu.
Cửa văn phòng bị gõ nhẹ.
"Giáo sư La, có người tới nhận lệnh bài, là người tiến hóa cấp A, cần ngài phụ trách."
Giáo sư La đẩy gọng kính: "Tôi tới ngay."
Ông đứng dậy đi ra ngoài, khi nhìn thấy Diệp Quân Từ thì sửng sốt: "Là cô à."
Ông cũng nhớ người phụ nữ của Diệp gia này. Người tiến hóa cấp A, ở những gia tộc nhỏ như Diệp gia đã là vô cùng hiếm thấy rồi.
Đáng tiếc huyết mạch bất ổn, thực lực thậm chí còn không bằng cấp B, cho nên mãi vẫn chưa lấy được lệnh bài.
Giáo sư La lắc đầu thở dài: "Đang lấy máu xét nghiệm, chờ một lát đi. Dạo này cơ thể cô thế nào?"
Diệp Quân Từ mỉm cười: "Không tệ lắm, lần này chắc có thể lấy được lệnh bài."
Giáo sư La không nỡ đả kích lòng tin của bà nên cũng không nói gì thêm.
Máy móc này có thể thông qua máu để kiểm tra cấp bậc cùng năng lực của người tiến hóa.
Trong hệ thống của những robot do Viện Nghiên Cứu Liên Châu chế tạo đều tích hợp sẵn chương trình này, giúp họ đối phó với người tiến hóa hiệu quả hơn. Nhưng nếu huyết mạch bất ổn, máy sẽ trực tiếp đánh dấu nguy hiểm, không hiển thị bất kỳ thông tin nào.
Bởi vì loại người tiến hóa này sớm muộn gì cũng chết, căn bản không cần cấp phát lệnh bài.
"Tít tít----"
Mười phút sau, máy móc vang lên âm báo.
Giáo sư La có chút kinh ngạc. Bởi vì những lần trước Diệp Quân Từ tới kiểm tra, máy đều phát cảnh báo.
Ông cúi xuống nhìn màn hình.
Trên màn hình hiện ra từng hàng thông tin.
[Tên]: Diệp Quân Từ
[Cấp bậc người tiến hóa]: A
[Năng lực tiến hóa]: Điều khiển vật thể bằng ý nghĩ, có năng lực cảm ứng tinh thần nhất định.
Bàn tay đang đặt trên màn hình của giáo sư La khựng lại, ánh mắt chấn động dữ dội.
Người tiến hóa hệ tinh thần!
Chuyện này... sắp nổ tung rồi!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận