Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 14

Ngày cập nhật : 2026-03-14 10:53:22

Sau khi ghi thông tin thân phận xong, Mạnh Tri khẽ huýt sáo một giai điệu, tâm trạng vui vẻ đến mức khó mà tả nổi.


Cậu liếc nhìn thân phận mới của mình, cảm thấy cuối cùng cũng tạm thời ổn định được ở cái thế giới tận thế này.


Lục Cạnh Xuyên còn có việc phải bận, nên nhờ chị gái quản lý đưa cậu đến tầng khu quản lý. Lục Cạnh Xuyên ở một phòng dạng phòng xép rất lớn, bên trong có bốn phòng ngủ. Dù sao căn cứ này vốn được cải tạo từ khu biệt thự khách sạn, nên có rất nhiều phòng sang trọng xa hoa.


Khi Mạnh Tri chuẩn bị vào phòng, cậu bỗng thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi ở góc đọc sách báo trong sảnh, lặng lẽ lật một quyển sách.


Mạnh Tri chỉ vội liếc qua một cái, nhưng lại cảm thấy cả người có gì đó không ổn.


Càng nhìn, cậu càng thấy người này quen mắt.


Ơ?


Cậu dừng lại quan sát một lúc.


Hoắc Tư Ngôn vậy mà lại ở đây!


Chẳng lẽ anh ta biết thuật phân thân  sao? Cậu nhớ rõ vừa rồi Hoắc Tư Ngôn cũng bị gọi đi làm việc mà.


Nhưng mà...


Mạnh Tri nhìn kỹ người trước mặt, cảm thấy Hoắc Tư Ngôn này dường như tóc dài hơn một chút.


Đúng lúc cậu đang suy nghĩ, không hề để ý tiếng bước chân đang tiến lại gần, một giọng nữ hơi vui vẻ bỗng nổ vang bên tai cậu: "Tiểu Beta, vừa rồi là cậu đang nhìn lén tôi sao?"


Mạnh Tri bị dọa lùi lại một bước, đôi mắt tròn xoe mở to. Cậu chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, người trông rất giống Hoắc Tư Ngôn.


Kịch bản này sai rồi thì phải?


Chẳng lẽ Hoắc Tư Ngôn còn có dị năng biến đổi giới tính sao?


Trong đầu cậu còn đang suy nghĩ lung tung thì trán đã bị cô gái xinh đẹp trước mặt gõ nhẹ một cái.


"Tiểu Beta, cậu tên gì vậy? Cậu dễ thương thật đấy. Nãy giờ cậu nhìn tôi lâu như vậy, là nhận nhầm người à? À, tôi biết rồi, chắc chắn cậu quen em trai của tôi đúng không? Cậu nhìn tôi lâu như vậy, là tưởng tôi là Hoắc Tư Ngôn sao."


Thì ra là chị em.


Bảo sao lại giống Hoắc Tư Ngôn như vậy.


Trong lòng Mạnh Tri hiểu ra, âm thầm quan sát cô gái trước mặt, lúc này mới nhận ra giữa cô và Hoắc Tư Ngôn vẫn có chút khác biệt.


Cô gái có mái tóc vàng rất đẹp. Đôi lông mày và ánh mắt giống Hoắc Tư Ngôn đến mức gần như y hệt, đều mang vẻ dịu dàng nhưng lại có nét sắc bén. Khí chất của cô giống như một bông hoa trên đỉnh núi cao, khó tiếp cận, khó chạm tới, lại càng khó bị khuất phục. Đó là khí chất điển hình của người ở vị trí lãnh đạo.


Hoắc Tư Ngôn thì tóc đen mắt đen, dung mạo thiên về kiểu người châu Á. Khi nhìn người khác anh luôn mỉm cười ôn hòa, nhưng Mạnh Tri luôn cảm thấy sâu trong lòng anh như đang kìm nén một thứ gì đó rất xấu xa. Nụ cười kia có lẽ chỉ là chiếc mặt nạ anh đã quen đeo nhiều năm, ai biết khi tháo chiếc mặt nạ đó ra thì anh sẽ là dạng người thế nào.


Hai chị em này đều xinh đẹp tinh xảo, nhưng tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài.


"Cậu có phải là bạn trai của Hoắc Tư Ngôn không?" Cô gái cười tủm tỉm, đưa tay định sờ mặt Mạnh Tri.


Mạnh Tri: "?"


"Không không không, tôi không phải!"


Cậu giống như vừa bị dọa sợ, gương mặt trắng nõn lập tức đỏ bừng.


Lời này cậu tuyệt đối không dám nhận, cho cậu thêm một mạng nữa cũng không dám làm bạn trai của thụ chính.


"Chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường thôi."


Dù Mạnh Tri cũng không chắc Hoắc Tư Ngôn có muốn làm bạn với cậu hay không, nhưng thân phận "bạn bè bình thường" vẫn tốt hơn cái danh "bạn trai cũ tham lam hám lợi và hư vinh".


Khi hai người đứng gần hơn, Mạnh Tri ngửi thấy mùi hương trên người cô gái.


Cô ấy vậy mà là một Alpha chính hiệu!


Cô gái trước mặt không hề cố ý che giấu pheromone của mình. Có lẽ vì đang gần kỳ mẫn cảm nên pheromone mùi rượu mạnh của cô ấy tỏa ra vô cùng nóng bỏng và mãnh liệt.


Cấp bậc pheromone của cô cực kỳ cao.


Dù Mạnh Tri đã dùng thuốc ức chế, cậu vẫn cảm thấy hơi khó chịu.


Sau khi hệ thống phổ cập kiến thức về thế giới ABO cho cậu, đây là lần đầu tiên Mạnh Tri gặp một nữ Alpha thật sự.


Phải biết Alpha vốn đã ít, mà nữ Alpha lại càng hiếm hơn.


Trước kia cậu từng nghe nói trong thế giới ABO có tới sáu nhà vệ sinh khác nhau dành cho các loại giới tính, lúc đó còn tưởng chỉ là chuyện đùa.


"Cô..." Mạnh Tri cảm thấy nhận thức của mình sắp bị phá vỡ.


Cô gái trước mặt cười hì hì rồi tự giới thiệu: "Quên nói tên với cậu, tôi là Sallyna, chị ruột của Hoắc Tư Ngôn."


Sallyna dùng ngón tay cuộn nhẹ lọn tóc vàng dài xoăn của mình, cười hì hì bóp bóp má Mạnh Tri: "Dễ thương thật."


Đúng như cô tưởng.


Mềm mềm, lại còn rất dễ nắn.


Hơn nữa còn đẹp thật.


Trông giống một con mèo con vậy. Mái tóc màu caramel hơi xoăn, nhìn bông xù.


Sallyna cảm thấy tim mình sắp tan chảy.


Hóa ra đây chính là Sallyna.


Mạnh Tri nhớ lại cuộc trò chuyện kỳ lạ của Hoắc Tư Ngôn mà cậu đã lén nghe tối hôm đó.


Cậu cảm thấy người nhà họ Hoắc dường như đang che giấu một bí mật nào đó.


Mạnh Tri không thích người khác chạm vào mặt mình, vì trong tiềm thức của cậu chỉ có trẻ con mới bị đối xử như vậy. Cậu khẽ nhíu mày, nhưng dù không thích, trên mặt vẫn giữ phép lịch sự với con gái.


Cậu lặng lẽ lùi lại một bước, ngoan ngoãn nói: "Chị ơi, em phải đi dọn phòng rồi. Hôm nay em vừa tới căn cứ, còn nhiều việc chưa làm lắm."


Lúc này Sallyna mới buông tha cậu: "Được rồi, nếu gặp rắc rối gì thì nhớ tìm chị nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=14]

Nếu Hoắc Tư Ngôn bắt nạt cậu, cũng có thể đến tìm tôi."


Mạnh Tri vội vàng gật đầu, giống hệt một con thú nhỏ bị giật mình, chạy trốn như bay vào phòng xép.


Ngay khi bước vào phòng, Mạnh Tri đã quên sạch chuyện vừa rồi.


Khi nhìn thấy nơi mình ở lại sang trọng và đẹp như vậy, cậu không nhịn được mà reo lên.


[Thấy chưa ký chủ, tôi đã nói phải đi theo công chính rồi mà!] Hệ thống đắc ý nói.


Khóe môi Mạnh Tri hơi cong lên, niềm vui trên mặt gần như không giấu nổi, nhưng ngoài miệng cậu vẫn cố phản bác hệ thống.


"Dù kém phòng trước kia của tôi một chút, nhưng cũng tạm đủ để ở."


Nghĩ vậy, Mạnh Tri ngồi xuống giường, sờ tấm chăn mềm mại.


Trời mới biết từ khi đến thế giới này cậu đã khổ thế nào.


Ở siêu thị thì ăn không ngon, ngủ không yên, gần như sống cuộc sống nguyên thủy màn trời chiếu đất.


Còn căn phòng xép này vốn được cải tạo từ khách sạn năm sao, vẫn giữ nguyên tiêu chuẩn trước tận thế. Trang trí mang phong cách ngoại quốc rất rõ rệt, kiểu châu Âu cổ điển. Vừa bước vào đã thấy đèn chùm pha lê, khắp nơi đều là trang trí xa hoa lộng lẫy, đặc biệt trên tường còn treo mấy bức tranh sơn dầu nhìn là biết cực kỳ đắt tiền.


Quan trọng nhất là!


Cái giường này gần ba mét!


Cậu có thể lăn qua lăn lại thoải mái!


Trong lòng Mạnh Tri âm thầm đắc ý. May mà cậu thông minh bám theo công chính, nếu không sao có thể ở phòng tốt như vậy.


Cậu vui đến mức nằm lăn lộn trên giường, hai chân dài trắng nõn như ngọc đung đưa trong không khí, điều hòa thổi mát rượi khiến ngón chân cậu cũng thoải mái cong lên. Đôi tất trắng bị tuột xuống cổ chân, một lúc sau lại bị cậu tiện tay đá xuống đất.


Ngay cả áo sơ mi của Lục Cạnh Xuyên và chiếc quần bò ngắn bó sát cũng bị cởi ra, vứt lung tung không biết rơi ở đâu.


Áo sơ mi của Lục Cạnh Xuyên thực ra khá cứng, cọ đến mức da cậu đỏ lên, mặc cực kỳ khó chịu. Quần bò cũng vậy. Phần thịt mềm giữa hai đùi bị ép đến hằn cả vết đỏ, chỉ cần chạm nhẹ cũng đau.


Hô.


Bây giờ thì thoải mái rồi.


Cậu ôm gối lăn qua lăn lại trên giường. Trước kia cậu vốn được nuông chiều, luôn ngủ trên loại giường mềm thế này. Ai ngờ xuyên vào tận thế lại phải bám theo nhân vật chính mới được hưởng thụ như vậy.


Chỉ nằm trên chiếc giường mềm một lúc thôi mà Mạnh Tri đã không muốn rời đi.


Cậu dựa vào chiếc gối mềm, nheo mắt nghỉ ngơi, thì nghe hệ thống lại tới làm phiền.


[Ký chủ, cậu có nhiệm vụ mới, nhớ kiểm tra nhé~]


Mạnh Tri lờ đờ mở mắt, nhìn nhiệm vụ mới trong bảng nhiệm vụ, hiếm khi cảm thấy đau đầu.


Cậu có cảm giác nếu làm nhiệm vụ này xong thì Lục Cạnh Xuyên sẽ lột da cậu mất.


Mạnh Tri tức giận đấm vào chiếc gối mềm, giọng nói mềm nhũn, đuôi âm còn run run: "Không thể đổi cái khác sao!"


Rõ ràng cậu muốn tỏ ra hung dữ, nhưng nghe lại giống đang làm nũng.


Cậu buồn ngủ quá, giọng nói đầy vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn cố nổi cáu với hệ thống.


Đôi môi đầy đặn hơi chu lên, hàng mi dài đen khẽ run.


"Ghét cậu."


"Tôi không thích thế giới này."


Đây là chiêu quen thuộc của cậu. Cậu rất giỏi làm nũng với hệ thống, mà dáng vẻ này lại khiến người ta không thể nổi giận.


Hệ thống khóc thút thít: [Đây là cốt truyện quan trọng giúp tình cảm giữa công và thụ tăng tiến, ký chủ đại nhân, tôi cũng không có cách nào.]


[Vì vậy chúng ta nhanh chóng làm nhiệm vụ đi, chờ rời khỏi thế giới này là được rồi!]


Mạnh Tri tức muốn chết: "Đều tại cậu! Toàn phát nhiệm vụ rác rưởi! Ngu chết đi được! Không biết tự chọn à!"


[Nhưng đây là nhiệm vụ hệ thống chính phân phát ngẫu nhiên, tôi không có quyền đâu.]


"Thôi, chờ tôi ngủ dậy rồi nói."


"Hừ."


Người đã nằm trên giường rồi thì đâu còn tâm trạng làm nhiệm vụ nữa.


Tối qua cậu ngủ ở căn phòng tồi tàn của trạm xăng, xương cốt gần như rã rời.


Cái giường ở đó vừa cứng vừa cộm, lại còn có mùi ẩm mốc, cậu gần như không ngủ được.


Nghĩ vậy, cậu dần dần chìm vào giấc ngủ.


Ánh sáng bên ngoài cửa sổ bị rèm dày che kín, chỉ còn vài tia sáng vàng mờ lọt vào, khiến căn phòng trở nên mơ hồ như trong mộng.


Làn da cậu trắng đến chói mắt, trên người gần như chỉ còn hai màu trắng và hồng. Tấm lưng giống như khối ngọc thượng hạng, tỏa ánh sáng mềm mại. Bên dưới là vòng eo nhỏ hẹp, phía sau lưng có hai lúm eo tạo thành bóng đổ nhàn nhạt.


Hai chân trắng đến chói mắt, phần gốc đùi đầy đặn ép sát vào nhau, kẹp chặt chiếc gối.


Trong giấc ngủ, cậu vô thức ôm chiếc gối trắng to, ngay cả phần cong của đầu gối cũng ửng hồng. Mái tóc caramel bông xù hơi xoăn. Cậu cứ yên tĩnh ngủ như vậy, giống hệt một con thú bông xinh đẹp.


Ánh sáng vàng nhạt trong phòng rơi lên người cậu, trông như một tinh linh bước ra từ bức tranh.


Lục Cạnh Xuyên mở cửa bước vào thì nhìn thấy chính là cảnh tượng này.


Hắn vừa từ bên ngoài trở về, trong tay cầm một túi nhỏ đựng bánh kem từ bữa tiệc.


Đó là bữa tiệc nhỏ Hoắc Khâu tổ chức để chúc mừng hắn thức tỉnh dị năng cấp S.


Chỉ có một số nhân vật chủ chốt trong căn cứ tham gia, trong bữa tiệc hiếm hoi xuất hiện một vài nguyên liệu quý hiếm mà bình thường không có.


Ví dụ như những chiếc bánh kem đẹp mắt nhưng chẳng có tác dụng gì, và những món điểm tâm tinh xảo nhưng không thể ăn no.


Hoắc Khâu rất vui, thậm chí còn mở mấy chai rượu quý mà nghe nói trước tận thế có thể mua được cả một căn nhà.


Trước đây Lục Cạnh Xuyên chưa bao giờ hứng thú với những thứ đó.


Sở thích của hắn ít đến đáng thương.


Không hút thuốc, không uống rượu, thậm chí rất ít ăn đồ ngọt.


Nhưng khi nhìn thấy những món điểm tâm tinh xảo kia lần đầu tiên...


Hắn bỗng nghĩ rằng có lẽ Mạnh Tri sẽ thích.


Khi mở cửa phòng ra, căn phòng yên tĩnh.


Sau đó hắn nhìn thấy Mạnh Tri gần như trần truồng ngủ trong phòng ngủ chính của hắn.


Còn nằm trên giường của hắn.


Ánh mắt Lục Cạnh Xuyên dừng lại trên đôi chân trần đầy đặn kia.


Lúc này người đang ngủ say kia đang dùng phần đùi mềm kẹp chiếc gối, hai chân siết chặt vào nhau. Đầu gối hồng nhạt khép lại, vô thức cọ vào nhau. Mái tóc xoăn bông xù hơi rối, những sợi tóc rơi trên chiếc gối trắng như tuyết.


Ồ.


Còn cưỡi lên gối của hắn nữa.


Lục Cạnh Xuyên kéo lỏng cà vạt trên cổ.


Yết hầu hắn cuộn lên dữ dội.


Hắn cảm thấy sợi dây mang tên lý trí trong đầu mình...


"Bốp" một tiếng đứt phựt.


Bình Luận

0 Thảo luận