Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 231  ·  6.9%
Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng
Chương 16
14/03/2026 10:53· 2,551 từ

Căn cứ vào ban thật sự mát mẻ. Căn cứ loài người này được dựng kiên cố như một đài, giống hệt một tường đồng vách sắt, đột ngột lên giữa thành phố, bảo phần nhân loại còn lại một vùng yên bình hoi.

Mạnh Tri đi theo Cạnh Xuyên từ phòng xép đi ngoài, chuẩn bị tham buổi tiệc mừng quy do căn cứ tổ tối nay, bất kỳ cư dân trong căn cứ có đủ cống hiến theo quy đều có thể tham gia.

Hôm nay căn cứ nhận một nhóm nhà nghiên cứu trốn từ căn cứ đến đây. Những người này phụ trách nghiên cứu phát triển huyết thanh, đã đạt bước đột phá lớn: nếu xác sống cắn, chỉ tiêm huyết thanh trong vòng phút thì tỷ lệ chữa khỏi thể vượt quá 80%.

Cùng hộ tống họ có một đội dị năng giả kỳ mạnh mẽ. Đối căn cứ mà nói, đây thực là tin tức lòng người phấn chấn.

Để thể hiện sự trọng, Hoắc thủ lĩnh đã tổ một buổi tiệc mừng trọng để chào đón họ.

Nhiệm vụ của Mạnh vẫn chưa tìm được cơ hội tay, nhưng hệ thống nói với cậu không cần điểm cốt truyện của vụ này sắp xảy ra rồi.

[Ở buổi tiệc mừng, sẽ bỏ thuốc vào đồ uống nhân vật chính, khiến tiến vào kỳ mẫn cảm hơn. Sau đó cậu phóng pheromone Omega của mình, khiến vọng của hắn bùng phát dội. Nhưng vì thụ hắn sẽ đẩy cậu ra, choạng rời đi, kết quả lại tình xông vào phòng của chính.]

[Lúc đó thụ chính bị người khác bỏ thuốc nên vào kỳ phát tình. người vừa chạm mặt nổ ngay.]

[Vì vậy đêm hôm hai người như củi khô gặp quấn quýt suốt cả tình cảm tăng nhiệt nhanh

Lúc hệ thống kể cốt truyện này, giọng điệu cực say mê, khiến Mạnh nổi hết cả da ghê.

Cậu vẫn rất căng siết chặt ngón tay rồi trao với hệ thống: "Hệ cậu chắc chắn tôi sẽ bị giết chứ?"

Hệ thống an ủi: sao đâu, không sao đâu, không đâu!]

[Chỉ là đuổi cậu khu cư dân bình thường, để tự sinh tự diệt mà. Công chính như vậy đã rất nhân từ đó~]

Mạnh Tri: "..."

Nếu phải rời khỏi xép sang trọng để chuyển đến dân cư bình thường, thật sự không chịu nổi.

Thôi vậy, nếu thật không được thì chỉ còn cách xin Lục Cạnh Xuyên. sao hai người cũng được là bạn bè rồi

"Anh Cạnh Xuyên."

Nghĩ vậy, Mạnh Tri chậm lên đuổi theo Lục Cạnh kéo lấy góc áo rồi thân mật ôm lấy tay hắn.

Lục Cạnh Xuyên quay nhìn cậu:

"Sao vậy?"

Mạnh Tri chớp mắt: có gì... chỉ là hơi căng thôi."

Cậu vừa mới tắm phòng xép xong, thay một bộ sạch sẽ. Trên người còn hơi ẩm nhẹ, mái mềm rủ xuống trán, chưa khô hẳn. Cậu mặc một sơ mi trắng đơn giản quần ngắn, trông ngoan đến mức xinh đẹp không nổi.

Nếu không phải đang tận thế, chắc người ta sẽ cậu là một tiểu gia được nuôi dưỡng trong đình giàu có. Làn trắng lộ ra mịn màng như tan, ánh mắt ngây thơ tội nhưng trong veo sẽ. Vẻ không rành thế đó nhìn qua là biết được bạc và quyền lực bảo rất kỹ.

Thân thể cậu rất cứ thế dựa vào người Lục Xuyên, gần như tan thành một vũng nước. Trên còn phảng phất mùi mật ngọt nhẹ thoang thoảng quanh mũi.

"Vì sao lại căng Đừng lo, một lát là về Nhớ kỹ, đừng uống người lạ đưa, nếu gì thì tìm tôi."

Yết hầu Lục Cạnh khẽ động. Ánh mắt hắn trong mắt trở nên sâu khó đoán, ngay cả giọng cũng khàn đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=16]

Hắn rất rõ thân được vải vóc bao bọc kia mại đến mức nào, ớt ra sao. Trong lúc cậu chỉ biết giống dây leo quấn lấy hắn, hai tay mềm mại nóng ấm lên vai hắn. Vòng mềm bị che khuất kia cực kỳ thích hợp để đàn đặt trong lòng bàn tay vuốt ve.

Không có chỗ nào người là không đẹp.

Mạnh Tri lại không chú ý đến sự thất thần hắn, dù suy nghĩ Lục Cạnh Xuyên đã bay xa.

Cậu chỉ muốn nói với hắn một chút, nói gì được, để kéo gần hệ.

Mạnh Tri có rất vấn đề. Ví dụ như chuyện trước đây không để bây giờ lại đột nhiên ra: "Anh Cạnh Xuyên, cảm thấy hơi khó chịu. Tôi sự có cảm giác lúc có người lén véo tối nào cũng vậy. Lần tôi đi nhầm phòng, anh trên giường có con côn nào bò không?"

"Không biết là loại trùng gì nữa, tôi muốn bóp con sâu đáng ghét

Cậu cũng từng hỏi thống, nhưng hệ thống nói nó không biết.

Có thể sau tận côn trùng cũng biến dị rồi.

"Căn cứ của các nhiều côn trùng quá đi, tôi mùa hè muỗi nhưng cũng đâu thể chỉ một mình tôi. Trên tôi toàn là nốt đỏ do cắn."

Mạnh Tri khép chân một cách khó chịu. Mấy ngày cậu luôn cảm thấy thể mình hơi kỳ lạ, biệt là sau khi dậy, giống như bị va chạm đâu đó, làn da trắng mang theo cảm giác nhẹ.

Nhưng cậu đã kiểm cơ thể mình một lần rồi, cả những chỗ riêng cũng lén xem qua.

Không có gì bất chỉ có vài dấu hồng nhạt mờ, khó phát hiện.

Trong căn cứ hơi muỗi, cậu phun thuốc đuổi muỗi ngày mà cũng không tác dụng.

Lục Cạnh Xuyên vẫn lặng.

Điều này khiến cậu Tri sốt ruột, tưởng hắn không nên trực tiếp vén lên trước mặt hắn.

"Anh xem! Thật sự

Quá bất ngờ, Lục Xuyên không kịp né, thế là thấy một đoạn eo mềm mại. Hai bên eo sâu rõ rệt, bụng trắng mềm, phía trên rải rác dấu đỏ rất nhạt. Nếu nhìn kỹ thì đúng khó phát hiện.

Lục Cạnh Xuyên nắm tay cậu, ngăn động tác vén lại.

"Đủ rồi."

Gân xanh trên trán giật nhẹ, vành tai dần phủ lớp hồng nhạt khó ra.

Hắn cắt ngang lời "Trong căn cứ không có muỗi."

Nhìn vẻ mặt rối của cậu Mạnh Tri, hắn chần hỏi: "Có đau không? khó chịu?"

Mạnh Tri lắc đầu: đau cũng không ngứa, chỉ là kỳ lạ. Giống như dị ứng, chỗ đỏ cứ nóng."

Nghe xong, Lục Cạnh đưa ra một lý do rất tin: "Cậu bị dị thôi, lát về tôi đến y tế lấy thuốc cậu."

Mạnh Tri chợt nhớ Hoắc Tư Ngôn đang làm việc phòng y tế.

Hoắc Tư Ngôn là năng giả hệ chữa trị, đồng cũng là một Omega sở hữu dị năng. đầu phòng y tế anh làm việc lúc nào cũng nghẹt, rất nhiều Alpha giả bị thương chỉ để nhìn mỹ nhân.

Sau đó Hoắc Tư mạnh tay dạy dỗ họ một chuyện đó mới chấm

Đặc biệt là năng của Hoắc Tư Ngôn rất mạnh, thêm dị năng Sức mạnh này gần như đảo đám Alpha kia, họ phải dẹp bỏ tâm tư. vậy trong căn cứ, Alpha với Hoắc Tư Ngôn nhiều là kính phục.

Mạnh Tri chợt nảy ý tưởng.

Cậu có thể đi Hoắc Tư Ngôn mà.

Dù sao anh ta có dị năng chữa trị, không thì phí.

Qua đó bắt nạt ta một chút, tiện thể tăng trị "pháo hôi".

Quả là một mũi trúng mấy đích.

Mạnh Tri xua tay: cần, tôi tự đi là được."

Cậu còn định lén chút thuốc ức chế nữa, phòng tế chắc chắn có ức chế Omega. Nếu lấy thì cậu không cần từ hệ thống nữa, còn tiết được điểm tích lũy.

Lục Cạnh Xuyên suy một chút, lát nữa hắn còn việc, phòng y tế không xa nơi họ ở, đồng ý.

Nơi tổ chức tiệc một đại sảnh, đi bộ vài tới.

Mạnh Tri bước lên thang, từ xa đã thấy ngoài người đứng chờ, đèn rực rỡ chiếu sáng căn cứ như ban

Lục Cạnh Xuyên mặc phục, thân hình mạnh mẽ hiện vòng eo rắn chắc thắt lưng siết chặt, bên luôn mang theo súng. mặt sâu sắc tuấn tú, toàn toát ra khí chất Alpha kỳ mạnh mẽ đảo.

Hệ thống cảm thán thưởng thức, phát ra tiếng cười mẹ xem con [Đẹp trai quá nha. Tối công chính sẽ ngủ thụ chính, tình cảm hai người có bước đột phá lớn.]

Mạnh Tri không thèm ý nó.

Cậu dừng lại trên thang, nhìn khắp nơi ánh đèn suốt đêm rồi cảm "Thật lợi hại. Căn cứ vào cái gì để điện vậy? Hoàn toàn giống một phố độc lập."

Lục Cạnh Xuyên không đầu, giày da nện lên cầu sắt phát ra tiếng "Căn cứ có hệ thống điện hoàn chỉnh, có duy trì ánh sáng suốt đêm 100 năm. Một số dị giả có năng lực tố liên quan đến điện, nguồn năng lượng gần như

Mạnh Tri hơi khó "Không phải người thường rất khó tỉnh thành dị năng sao? Sao nghe giọng anh dị năng giả ở không hiếm vậy?"

Lục Cạnh Xuyên không nghĩ đến điều gì, sắc mặt nhiên tối xuống.

"Rất nhiều dị năng trong căn cứ không phải tự thức tỉnh, họ bị ép kích hoạt."

"Căn cứ nghiên cứu một loại huyết thanh kích hoạt. bình thường uống vào thể thức tỉnh dị năng, nhiều người đã tình đăng ký thử nghiệm."

Mạnh Tri lập tức chút mong chờ: "Người bình thường thể thức tỉnh năng sao?"

Lục Cạnh Xuyên quay nhìn cậu, ánh mắt mang theo cáo: "Tỷ lệ tử của loại thuốc này rất 99% sẽ chết, chỉ tới 1% may mắn sống sót thức tỉnh dị năng."

"Còn khoảng dưới 0,1% sau khi trải qua cơn sốt quá trình cơ tái cấu trúc đau đớn sống sót, nhưng vẫn là người bình thường."

Mạnh Tri bắt được khóa: "Vậy anh cũng vậy sao?"

Lục Cạnh Xuyên gật "Coi như vậy, tất cả chiến chiến đấu bên ngoài dùng loại thuốc này. Tôi lô đầu tiên được vào thử nghiệm, và tôi là duy nhất sống sót."

Hắn vẫn nhớ rõ khi chịu đựng đau đớn thức suốt ba ngày ba cuối cùng phát hiện mình chỉ là người bình tất cả đồng đội xung quanh chết.

Nếu không phải gánh nhiệm với căn cứ, cảm giác thật sự còn khó hơn cả cái chết.

"Đó mới là tuyệt thật sự, cho cậu hy vọng lại ném cậu xuống sâu."

"Ai ngờ cuối cùng năng của tôi lại thức tỉnh trước khi chết."

Trong lòng bàn tay Cạnh Xuyên bùng lên một ngọn giọng hắn trầm xuống rơi vào bóng tối.

"Song dị năng, nghe khó tin đúng không."

Cậu Mạnh Tri biết đường nắm quyền của hắn cực gian nan, không có năng mà leo lên vị này đã rất khó.

Trong lòng cậu chua

Ha ha... song dị ghê gớm thật.

Ai bảo anh là vật chính chứ.

Cậu lập tức cho cảm xúc, giả vờ vừa mới chuyện: "Wow, thật lợi lại còn là song dị

Lục Cạnh Xuyên tiếp nói: "Hoắc Tư Ngôn cũng là dị năng, nhưng cậu bị cưỡng ép kích hoạt."

"Cậu ta dùng liền liều huyết thanh kích hoạt, sau tự nhốt mình trong thí nghiệm suốt một tháng. phòng thí nghiệm đều vết cào và máu của cậu Không ai tin cậu ta thể sống sót... nhưng ta thật sự sống được."

Mạnh Tri ngẩng đầu, khó hiểu.

Không rõ vì sao Cạnh Xuyên đột nhiên nhắc đến Ngôn.

Vì sao lại nói chuyện này với cậu? Là muốn cáo cậu tránh xa Ngôn sao? Hay chỉ giản là đau lòng chính?

"Vậy sao..." Mạnh Tri không biểu lộ gì.

Lục Cạnh Xuyên đột cười:

"Tôi còn tưởng cậu đau lòng cho cậu ta, dù

"Cậu từng là bạn cũ của cậu ta, đúng không?"

Mạnh Tri vội xua

Đau lòng cái gì thụ chính thụ là của công cậu đâu dám mơ Xem ra công chính vẫn ghen chuyện cũ của người.

Đấy, lại nhắc lại

Mạnh Tri mang danh trai cũ của thụ chính, cười "Sao có thể chứ? giờ tôi với anh ta thân. Hơn nữa tôi thích Omega."

Cậu bắt đầu bịa "Tôi chỉ thích Alpha thôi, thật Nên tôi không có tình cảm nào với Hoắc Ngôn."

Lục Cạnh Xuyên nhìn một cái. Giọng hắn hiếm khi ra vẻ bất ngờ, Mạnh Tri cảm thấy tâm hắn dường như rất

"Vậy thì tốt."

Khóe môi Lục Cạnh khẽ cong lên thành nụ cười

"Nhưng tâm tư cậu rất sâu, không đơn thuần như ngoài. Cậu nhớ giữ cách với cậu ta."

Mạnh Tri gật đầu.

Tôi hiểu tôi hiểu, tuyệt đối sẽ không quấy rầy người các anh.

[Bề ngoài nói xấu chính thụ, thực ra là cảnh cậu đừng nghĩ đến bắt nạt anh ta! Thụ không dễ chọc đâu! ơi ký chủ, công chính bá quá! Tôi chết vì cp mất!] Hệ thống lại lên bên tai.

Mạnh Tri tê cả lập tức tưởng tượng đánh hệ một trận thật đau.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận