Sáng / Tối
Lục Cạnh Xuyên chậm rãi kể lại những chuyện cũ trước đây mà hầu như không ai biết.
Thỉnh thoảng hệ thống lại xen vào, bổ sung cho Mạnh Tri những tình tiết cốt lõi quan trọng của thế giới này.
Lúc đó cậu mới biết, bên dưới lớp vỏ kịch bản dịu dàng ấm áp tưởng chừng tốt đẹp kia, hóa ra lại là những sự thật rất trần trụi.
Cái gọi là công thụ chính lớn lên cùng nhau từ nhỏ, âm thầm yêu mến lẫn nhau... thực chất chỉ là "bom khói" do hệ thống tung ra. Những cảnh ngọt ngào như mật kia vốn chỉ là một giấc mộng được dệt nên, vừa chạm vào đã vỡ tan, dễ dàng để lộ ra tất cả lớp giả tạo bên dưới.
Giữa hai người họ, phần nhiều chỉ là quan hệ lợi ích bề ngoài.
Hoắc Khâu đối xử với Lục Cạnh Xuyên rất tốt, sẵn sàng giao phó tất cả cho hắn. Ngược lại, ông lại gần như không quan tâm đến hai đứa con ruột của mình là Sallyna và Hoắc Tư Ngôn.
Vì vậy từ rất lâu trước đây, Lục Cạnh Xuyên đã biết tình cảm của Hoắc Tư Ngôn dành cho hắn hoàn toàn không hề ôn hòa như vẻ ngoài thể hiện.
Ngược lại, Hoắc Tư Ngôn căm hận hắn đến tận xương tủy, hận hắn đã cướp đi mọi thứ vốn thuộc về mình.
Lục Cạnh Xuyên là con trai của một người bạn thân của Hoắc Khâu. Sau khi cha mẹ hắn gặp tai nạn qua đời, hắn được giao phó cho Hoắc Khâu chăm sóc.
Theo những lời đồn truyền miệng, mẹ của Lục Cạnh Xuyên từng là mối tình đầu của Hoắc Khâu, còn cha hắn lại là tri kỷ thân thiết nhất của ông. Vì vậy Hoắc Khâu mới luôn dành cho Lục Cạnh Xuyên một thứ tình cảm rất đặc biệt.
Trong khi đó, hai chị em Sallyna và Hoắc Tư Ngôn lại được sinh ra trong một tình huống ngoài ý muốn. Một cô hầu gái thô lỗ và nông cạn đã bỏ thuốc rồi leo lên giường của gia chủ nhà họ Hoắc. Sau đó cô ta mang thai, sinh ra một cặp song sinh nam nữ. Hai đứa trẻ này bị nuôi ở bên ngoài đến hơn 10 tuổi mới được đưa về nhà.
Vì thế mới có tin đồn rằng, chính vì sự xuất hiện của cặp song sinh này, Hoắc Khâu mới rút lui khỏi mối quan hệ tình cảm tay ba trước kia, cho nên ông mới căm ghét Hoắc Tư Ngôn.
Một bên là con nuôi không có quan hệ huyết thống nhưng được nuôi dưỡng từ nhỏ.
Một bên là con ruột có huyết thống nhưng lại không có tình cảm.
Hoắc Khâu gần như không chút do dự lựa chọn người trước.
Nếu không có trận tận thế này xảy ra, thì người thừa kế của Hoắc Khâu vốn dĩ phải là Lục Cạnh Xuyên.
Hoắc Khâu là doanh nhân nổi tiếng của toàn thành phố S, sở hữu vô số tài sản. Sau khi nhận Lục Cạnh Xuyên làm con nuôi, ông kiên nhẫn bồi dưỡng hắn, dự định sau này sẽ giao toàn bộ sản nghiệp của mình cho hắn kế thừa.
Nhưng trớ trêu ở chỗ, sau khi tận thế xảy ra, Lục Cạnh Xuyên lại không trở thành dị năng giả như mọi người mong đợi.
Điều đó cũng có nghĩa là hắn không còn là người thừa kế "đủ tiêu chuẩn".
Ngược lại, Hoắc Tư Ngôn vì muốn giành được sự chú ý của cha, đã tiêm trước một loại huyết thanh kích hoạt.
Nhờ loại huyết thanh này, Hoắc Tư Ngôn đã biến cả gia đình mình thành dị năng giả. Dị năng của anh vô cùng mạnh mẽ, khiến mọi người phải tâm phục khẩu phục. Từ đó anh dần dần xây dựng được danh vọng và uy quyền trong căn cứ.
Còn Lục Cạnh Xuyên thì luôn có thể cảm nhận được những sự chèn ép từ trong bóng tối, những mũi nhọn nhắm vào hắn cả công khai lẫn âm thầm.
Hắn biết những ác ý đó xuất phát từ ai.
Nhưng hắn lại không thể phản kháng.
Bởi vì đúng là hắn đã có lỗi với Hoắc Tư Ngôn.
Hắn đã cướp đi tình thương của cha mà Hoắc Tư Ngôn đáng lẽ phải có. Vì vậy hắn cho rằng mình đáng phải chịu những sự nhắm vào và xa lánh đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=37]
Trong lòng hắn nhiều hơn cả là cảm giác mắc nợ.
"Vậy nên lúc trước anh nghĩ tôi là gián điệp, cho rằng tôi do Hoắc Tư Ngôn phái tới? Cho nên mới ghét tôi như vậy?" Mạnh Tri nghe xong hơi kinh ngạc.
Kịch bản của thế giới này đúng là kỳ quái thật.
Thanh mai trúc mã hóa ra không phải thanh mai trúc mã.
Cái tình tiết từ kẻ thù không đội trời chung biến thành người yêu cũng hoàn toàn không tồn tại.
Hai bên chỉ đơn giản là mong đối phương chết mà thôi.
Hận là hận thật.
Nhưng nỗi hận đó lại không hề biến thành tình yêu như trong những kịch bản mà mọi người vẫn tưởng.
"Lần đó tôi bị thương cũng là vì trong lúc làm nhiệm vụ bị người của căn cứ khác đánh lén. Tôi nghi là Hoắc Tư Ngôn làm, cậu ta đã tiết lộ vị trí của tôi, nhưng tôi không có bất kỳ bằng chứng nào. Vô cớ buộc tội cũng chẳng có ý nghĩa. Hơn nữa tôi cũng không muốn vì chuyện này mà khiến Hoắc thủ lĩnh đau lòng."
Lục Cạnh Xuyên nói với giọng rất bình thản, như thể người bị hãm hại và nhắm vào không phải chính hắn vậy.
"Tôi biết nói vậy nghe rất đạo đức giả, dù sao thì tôi cũng đã cướp đi thứ vốn thuộc về người khác."
"Nhưng Tri Tri... những thứ khác tôi đều có thể nhường cho cậu ta."
Đôi mắt của Lục Cạnh Xuyên rất đẹp, giống như bầu trời đầy sao ban đêm. Nhưng lúc này lại mang theo vẻ buồn bã sâu thẳm.
"Bất cứ thứ gì cậu ta muốn cướp từ tôi, tôi đều có thể coi như không thấy."
"Nhưng cậu thì không được."
Nói đến đây, Lục Cạnh Xuyên dừng lại một chút.
Biểu cảm của hắn vẫn trầm ổn lạnh nhạt như trước, nhưng lần này lại lẫn thêm một cảm xúc khó nắm bắt.
"Tri Tri, tôi không thể nhường cậu cho cậu ta."
Lục Cạnh Xuyên vốn là người ít nói. Hắn rất hiếm khi nói nhiều như vậy trong một lần, huống chi là những lời thẳng thắn không hề che giấu như thế.
Theo thiết lập nhân vật mà hệ thống đưa ra, Lục Cạnh Xuyên là kiểu người kín đáo, nội tâm sâu kín, tuyệt đối không phải kiểu người có thể nói ra những lời trực tiếp như vậy.
Mạnh Tri sững người một lúc, sau đó hơi ngượng.
"Được rồi, tôi biết rồi." Cậu chớp chớp mắt: "Cảm ơn anh đã nhắc nhở, tôi sẽ tránh xa Hoắc Tư Ngôn."
Trong lòng cậu tuy nghĩ như vậy, nhưng thực ra vẫn định đi gặp Hoắc Tư Ngôn để kiếm thêm điểm.
Không biết tại sao cậu lại không thể kiếm được điểm pháo hôi từ Lục Cạnh Xuyên.
Ngược lại, Hoắc Tư Ngôn lại rất hào phóng cho cậu điểm pháo hôi.
Cậu chỉ còn thiếu một chút nữa là đủ.
"Vậy thì tốt." Lục Cạnh Xuyên tháo từ trên người xuống một thiết bị nhỏ giống như micro tai nghe. Nó rất khó nhận ra, chỉ nhỏ cỡ hạt đậu.
Hắn đặt nó vào lòng bàn tay trắng nõn của Mạnh Tri.
"Tôi đã chỉnh sẵn kênh liên lạc rồi, nếu có chuyện gì xảy ra thì gọi tôi ngay."
"Hoắc Tư Ngôn có ham muốn chiếm hữu và kiểm soát đối với cậu quá mạnh. Tôi sợ cậu ta... sẽ làm chuyện khiến cậu bị tổn thương."
"Biết rồi, tôi sẽ cẩn thận và tự bảo vệ mình."
Mạnh Tri cảm thấy Lục Cạnh Xuyên lo lắng hơi quá.
Cậu mới là pháo hôi độc ác cơ mà.
Đừng có xem thường cậu chứ.
"Anh lo cho bản thân trước đi." Mạnh Tri phẩy tay: "Lo cho an toàn của mình nhiều vào."
Lục Cạnh Xuyên lại cười nhẹ.
"Tri Tri, tôi có thể hiểu đây là cậu đang quan tâm tôi không?"
Nghe vậy, Mạnh Tri kiêu kiêu hất cằm lên.
"Ai bảo tôi tốt bụng làm gì."
"Nhất định phải nhớ, đừng đi ra ngoài một mình với cậu ta." Trước khi rời đi, Lục Cạnh Xuyên lại nhấn mạnh lần nữa.
Hắn tham lam khắc ghi hình ảnh người trước mặt vào trong mắt.
Còn những suy nghĩ dơ bẩn trong lòng thì bị chôn giấu thật sâu.
Thật ra hắn cũng có lòng riêng.
Hắn cũng đã nói dối.
Khi nhìn thấy Giang Yếm rơi vào giữa làn sóng xác sống, hắn đã lạnh lùng đứng nhìn ở một bên, thờ ơ nhìn người đó lao vào chỗ chết.
Thực ra, cho dù Hoắc Tư Ngôn không ra tay, thì trong một nhiệm vụ nào đó sau này, hắn cũng sẽ tìm cơ hội giết Giang Yếm.
Chỉ là Hoắc Tư Ngôn đã đẩy nhanh tiến trình đó mà thôi.
...
"Ơ này, hệ thống, có phải cậu hiểu sai thiết lập nhân vật rồi không? Lục Cạnh Xuyên mới là đóa hoa nhỏ thì đúng hơn! Cậu xem đi! Kiên cường biết bao! Bị bắt nạt, bị hãm hại mà vẫn không muốn trả thù! Đây đúng là tấm lòng của vai chính đấy."
Mạnh Tri ngồi trong phòng chán quá nên bắt đầu tán gẫu với hệ thống.
Cậu không khỏi cảm thán sự mạnh mẽ của Lục Cạnh Xuyên.
Nếu đổi thành người khác thì đã sớm không chịu nổi rồi.
Chỉ có thể nói Lục Cạnh Xuyên đúng là vai chính. Vì còn lương tâm nên mới cảm thấy áy náy, mới thấy mình có lỗi với Hoắc Tư Ngôn.
Thậm chí Mạnh Tri còn nghĩ rằng nếu cậu là Lục Cạnh Xuyên thì đã đi mách từ lâu rồi, đâu để bản thân bị bắt nạt thảm như vậy.
Hoắc Tư Ngôn bị đối xử bất công mà không đi tìm ông ba thiên vị của mình gây chuyện, lại quay sang nhắm vào một người vô tội khác, thậm chí còn hãm hại người ta.
Hệ thống gần như muốn khóc.
[Thật sự không được sao? Thật sự không thể yêu nhau sao? Kịch bản này hoàn hảo không một kẽ hở mà... rốt cuộc sai ở đâu chứ.]
Mạnh Tri nhún vai.
"Có lẽ hiện thực vốn là như vậy. Kẻ thù không thể nào yêu nhau được."
[Thôi vậy, dù sao thế giới này cũng hỏng rồi, chuyển sang thế giới tiếp theo đi.]
Hệ thống cũng uể oải, lười suy nghĩ nữa.
[Ký chủ, ba ngày nữa cậu có thể rời khỏi thế giới này.]
Mạnh Tri nhìn thấy nhiệm vụ mới của mình sáng lên.
[Nhiệm vụ mục tiêu: Đẩy Hoắc Tư Ngôn vào bầy xác sống, hại người không thành lại tự hại mình.]
[Tiến độ nhiệm vụ: 0/1.]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận