Sáng / Tối
Tòa trạm xăng này cũng không phải là không có người. Ngược lại, bên ngoài mọi thứ đều đang bị người khác âm thầm quan sát rất kỹ.
Nghe thấy động tĩnh, người bên trong trạm xăng bước ra. Đó là một Alpha mặc đồng phục, trên vai vác súng đã lên đạn.
Alpha kia có mái tóc vàng cắt ngắn gọn gàng, gương mặt điển hình của người da trắng. Trên trán hắn có một vết sẹo do dao để lại, khiến tổng thể trông hơi hung dữ.
Hắn mặc áo chống đạn, các dây da trên người siết chặt cơ thể, làm lộ rõ vóc dáng gần như hoàn hảo. Có lẽ do ưu thế chủng tộc, tuy chiều cao của hắn gần ngang với Lục Cạnh Xuyên, nhưng thân hình lại vạm vỡ hơn nhiều.
"Ồ, Lục Cạnh Xuyên, không ngờ cậu vẫn còn sống. Đáng tiếc thật, tôi còn tưởng sẽ nghe được tin cậu chết rồi chứ."
Alpha kia chào hỏi qua loa, nhìn thì giống như đang ôn chuyện, nhưng giọng điệu lại chẳng hề thân thiện, dường như việc Lục Cạnh Xuyên sống sót hay không đối với hắn hoàn toàn không quan trọng.
Ngược lại còn khiến người ta có cảm giác hắn đang cười trên nỗi đau của người khác.
Hắn đưa tay gõ gõ cửa kính xe. Đối diện với gương mặt lạnh lùng, gần như vô cảm của Lục Cạnh Xuyên sau khi lớp kính hạ xuống, hắn nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Tưởng cậu chết rồi nên thủ lĩnh rất tức giận, trực tiếp giải tán cả đội nhiệm vụ của chúng tôi."
"À đúng rồi, cô Sallyna cũng rất buồn."
Alpha chớp mắt, vẻ mặt hoàn toàn là đang xem trò vui.
Hắn chống một tay lên cửa xe, trông như đang nói chuyện với Lục Cạnh Xuyên, nhưng ánh mắt lại sớm bay về phía Mạnh Tri đang ngủ ở ghế sau.
Hoặc có thể nói, ngay từ khi xuất hiện hắn đã nhìn thấy cậu từ xa.
Một tiểu mỹ nhân quá mức xinh đẹp.
Hắn dùng đầu lưỡi chạm nhẹ lên hàm trên, ánh mắt mang theo vẻ nghiền ngẫm và lưu luyến, dừng lại trên đôi chân thon khép lại của Mạnh Tri.
Làn da nơi đó trắng mịn tinh tế, bắp chân mềm mại, cổ chân nhỏ xíu, dường như chỉ cần một bàn tay cũng có thể nắm trọn. Cảnh tượng ấy khiến hắn gần như không thể rời mắt.
"Cậu kiếm tiểu mỹ nhân thế này ở đâu vậy? Em ấy đáng yêu quá. Nhìn nhỏ xíu luôn, mặt cũng nhỏ. Em ấy đã trưởng thành chưa?"
Alpha huýt một tiếng sáo dài. Vẻ mặt của hắn không thể gọi là thân thiện, liên tiếp ném ra một đống câu hỏi khiến người khác khó hiểu rốt cuộc hắn muốn biết điều gì.
"Đừng có đánh chủ ý lên cậu ấy."
Lục Cạnh Xuyên không muốn giải thích nhiều, chỉ đơn giản nói rõ quan hệ giữa hai người.
"Cậu ấy đã cứu tôi, nên tôi sẽ giữ lời hứa đưa cậu ấy đến căn cứ để cậu ấy có thể sống tốt."
"Hơn nữa, cậu ấy chỉ là một Beta."
Chris chỉ thích Omega, đây là chuyện ai cũng biết.
Chàng trai xinh đẹp trước mặt không có pheromone, vì vậy Alpha kia đã sớm phán đoán cậu chỉ là một Beta bình thường.
Hắn cười quái dị một tiếng.
"Beta thì càng tốt chứ sao, sao lại không cho tôi đổi khẩu vị một chút? Dù sao làm thế nào cũng không mang thai được."
"Khoảng thời gian này cậu ở cùng em ấy à? Mau kể tôi nghe xem, có phải rất sướng không?"
Ý đồ của hắn quá rõ ràng. Hắn vươn cánh tay dài ra, định với vào ghế sau.
Cánh tay hắn rất dài, nếu đưa thêm vào trong một chút nữa, gần như có thể nắm được cổ chân nhỏ của tiểu mỹ nhân châu Á kia.
Lục Cạnh Xuyên không chút nể nang đóng sầm cửa kính lại.
Alpha trước mặt lập tức phát ra tiếng kêu đau.
"Lục Cạnh Xuyên!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=8]
Cậu muốn đánh nhau với tôi sao?"
"Được thôi, thử xem. Nghe nói cậu cũng đã thức tỉnh dị năng rồi, muốn so thử không?"
"Nếu tôi thắng, cậu tặng tiểu mỹ nhân đáng yêu này cho tôi nhé. Tôi không để ý em ấy từng ở với cậu đâu. Hoặc tôi có thể giới thiệu cho cậu mấy Omega ngọt ngào dễ thương khác."
Lục Cạnh Xuyên ngẩng đôi mắt lạnh như phủ sương, không chút khách khí cảnh cáo.
"Chris, cậu ấy không phải người mà cậu có thể tùy tiện chạm vào."
"Đừng dùng cái kiểu đó của cậu lên người cậu ấy."
"Tôi?"
Chris tỏ ra vô cùng khó tin. Hắn tiện tay vuốt mái tóc vàng của mình, cố gắng biện giải.
"Ồ không. Ít nhất thì tất cả các bé cưng trước đây của tôi đều khen tôi cực kỳ lịch thiệp."
"Sao cậu có thể nghĩ tôi như vậy chứ."
"Này, hay là chờ tiểu mỹ nhân tỉnh lại rồi hỏi xem em ấy muốn ở với ai?"
Chris hoàn toàn không để tâm. Hắn biết Lục Cạnh Xuyên chỉ đang chê hắn phong lưu, thích hẹn hò với đủ loại Omega xinh đẹp.
Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài của hắn mà thôi. Thực ra hắn cũng không phải kiểu người quan hệ bừa bãi. Khi đã xác định bạn đời, hắn luôn rất chung thủy, tính trăng hoa kia chỉ là vỏ bọc.
"Cô Sallyna rất thích cậu, nhưng cậu chưa từng đáp lại."
"Không phải cậu rất muốn vị trí của thủ lĩnh sao? Cưới Sallyna đi, cậu sẽ vượt lên trên tôi, vậy tại sao cậu lại không làm?" Lục Cạnh Xuyên không nể tình mà vạch trần.
"Cậu!"
Chris lập tức nghẹn lời.
"Sallyna là Alpha đấy! Tôi điên à mà yêu kiểu AA."
"Thật sự quá kỳ quái."
Lục Cạnh Xuyên chẳng buồn để ý hắn ta, hắn mở cửa xe, bế Mạnh Tri từ ghế sau ra.
Chân Mạnh Tri được bọc trong đôi tất trắng, phần tất hơi lỏng tụ lại ở cổ chân tinh xảo. Đôi chân thon dài đặt trên khuỷu tay Lục Cạnh Xuyên, khẽ đung đưa, trắng đến chói mắt.
Lục Cạnh Xuyên lấy áo khoác trong xe phủ lên đùi Mạnh Tri, chặn ánh nhìn không mấy tốt đẹp của Chris.
Chris định tiến tới nhận lấy người, nhưng ánh mắt của Lục Cạnh Xuyên quá lạnh.
Hắn ta sờ mũi, ăn một cái bẽ mặt, đành thôi.
Bước vào bên trong, trạm xăng rộng hơn tưởng tượng.
Trong căn phòng trống trải bày vài món đồ nội thất đơn giản: sofa, ghế, bàn... mọi thứ đều có đủ.
Một Alpha lớn tuổi, tóc đã gần bạc, ngồi ở vị trí chủ tọa. Trong tay ông cầm một xấp tài liệu, bên cạnh là một Omega dáng người cao gầy xinh đẹp.
Trên vài chiếc ghế phía trước còn có mấy Alpha mặc trang phục tác chiến đặc biệt.
Nghe thấy động tĩnh ở cửa, ông lão cũng không ngẩng đầu.
"Về rồi thì tốt."
"Nghe nói cậu đã thức tỉnh dị năng. Không tệ."
"Chút nữa trở về căn cứ thì đi kiểm tra cấp bậc dị năng."
Trong số những Alpha đang ngồi, có một người khi nhìn thấy Lục Cạnh Xuyên liền mất kiểm soát.
Chiếc ghế bị kéo mạnh trên sàn, phát ra âm thanh chói tai.
"Lục Cạnh Xuyên, trong tay cậu đang ôm ai vậy?"
"Cậu vậy mà lại có người mình thích!"
Người kia hoàn toàn không thể tin nổi, vẻ mặt chẳng khác gì nhìn thấy ma.
Lục Cạnh Xuyên cũng không ngờ mọi người trong đội đều có mặt. Hắn hơi bất ngờ, bàn tay ôm Mạnh Tri siết chặt hơn, nhưng vẫn không buông cậu xuống.
Lúc này Mạnh Tri cũng lờ mờ tỉnh lại.
Động tĩnh lớn như vậy, cậu chỉ là ngủ chứ đâu phải chết, đương nhiên sẽ bị đánh thức.
Khi nhìn thấy trước mặt có nhiều Alpha như vậy, một cảm giác áp bức cực mạnh lập tức bao phủ cậu.
Đôi mắt mèo long lanh của cậu bỗng mở to.
"A!"
Trong nháy mắt, cậu bật khỏi người Lục Cạnh Xuyên, hai chân kẹp chặt eo hắn.
Cánh tay mềm mại ôm lấy cổ Alpha, rúc vào lòng hắn, trông hai người vô cùng thân mật.
"Anh Cạnh Xuyên, chúng ta đang ở đâu vậy?"
Mạnh Tri giả vờ ngạc nhiên, gương mặt đầy vẻ ngây thơ vô tội. Vì vừa mới tỉnh ngủ, đôi mắt mèo tròn trịa còn mang theo chút quyến rũ tự nhiên.
Cậu quyết định phát huy bản chất giả ngu của mình.
Dù sao cậu cũng là kiểu "trà xanh tìm chết".
Trong tình huống đầy mùi drama thế này, sao có thể thiếu cậu được.
Cậu còn phải góp thêm vài viên gạch cho đội nhân vật chính, liên tục mang đến phiền phức nữa chứ.
Hì hì.
Mạnh Tri nhanh chóng liếc nhìn tất cả những người đang có mặt.
Sau khi xác nhận đội nhân vật chính chỉ là một đám Alpha hơi ngốc, cậu cũng không để tâm thêm.
Thứ khiến cậu chú ý là Omega xinh đẹp đang đứng phía trên cùng.
Mà Omega kia dường như cũng đã nhận ra ánh mắt của cậu.
Anh bình tĩnh nhìn lại.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận