Sáng / Tối
Nghe thấy âm thanh phía sau, Mạnh Tri lập tức giả vờ như vừa mới tỉnh dậy. Cậu dụi dụi mắt, vẻ mặt vẫn còn ngái ngủ.
Trên người cậu vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, đây cũng là quần áo của Giang Yếm. Mạnh Tri tự cho mình thông minh nên đã lục từ trong tủ quần áo của hắn ra mặc. Thân hình của Alpha vốn cao lớn, áo sơ mi của hắn đối với Mạnh Tri quả thực rộng hơn rất nhiều, nhưng bộ quần áo này lại mang theo một chút ý vị mập mờ khó nói thành lời.
Sau khi khoác áo sơ mi lên người, Mạnh Tri không cài hết cúc áo. Phần xương quai xanh tinh xảo xinh đẹp lộ ra ngoài, cổ thon dài trắng nõn, phía sau cổ hoàn toàn trần trụi. Chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy dấu răng nhạt còn sót lại trên gáy.
Chiếc áo sơ mi vừa vặn che khuất phần đùi, hoàn toàn giấu đi chiếc quần đùi nhỏ bên trong. Nhìn thoáng qua cứ như bên dưới không mặc gì cả, rất dễ khiến người khác nảy sinh liên tưởng.
Đặc biệt là trên người cậu còn quanh quẩn một mùi pheromone của Alpha.
Mạnh Tri ghét chết cái mùi này trên người mình, cậu cảm thấy vừa tanh vừa khó ngửi.
Thực ra mùi pheromone mang vị rỉ sắt của Giang Yếm cũng không khó ngửi đến mức như cậu nói. Khi ngửi vào, người ta thường liên tưởng đến mùi đất ẩm tanh đặc trưng sau cơn mưa. Những Alpha cấp thấp có thể cảm thấy mùi này mang tính công kích, nhưng đối với Mạnh Tri thì dù thế nào cũng không phải mùi dễ chịu.
Cậu luôn cảm thấy pheromone của Lục Cạnh Xuyên và Hoắc Tư Ngôn cũng có một mùi lạ lạ khó tả.
Trong lòng nghĩ thế nào không quan trọng, bên ngoài vẫn phải diễn cho tròn vai.
Nước mắt của Mạnh Tri lập tức lạch cạch rơi xuống. Mặt cậu ướt đẫm nước mắt, thậm chí còn chưa kịp mang giày, cứ thế chân trần chạy xuống giường, lao về phía Giang Yếm vừa mới trở về. Hai cánh tay mềm mại trắng nõn ôm lấy vòng eo rắn chắc của Alpha. Cậu khẽ nức nở, giọng đầy bất lực: "Làm sao bây giờ anh mới về..."
"Chồng ơi, em sợ lắm."
Trong mắt Giang Yếm thoáng hiện vẻ sững sờ, sau đó là niềm vui điên cuồng. Nhưng hắn không dám thể hiện ra ngoài, ngược lại hỏi: "Em gọi tôi là gì?"
"Chồng mà." Mạnh Tri khịt khịt chiếc mũi nhỏ xinh, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Chẳng lẽ em không phải Omega của anh sao? Chẳng phải chúng ta đã kết hôn rồi sao? Nếu không thì tại sao anh lại đánh dấu em."
Trên mặt Mạnh Tri lộ ra vẻ nghi ngờ. Cậu còn chủ động ngửi ngửi trên người Giang Yếm: "Sao thế, chẳng lẽ anh ra ngoài lêu lổng?"
Giang Yếm bật cười, hắn cười rất vui, lồng ngực cũng rung lên dữ dội. Một tay hắn kéo Mạnh Tri vào lòng, những ngón tay thô ráp vì chai sạn nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt của "người vợ nhỏ" mềm yếu. Hắn vừa vui sướng vừa trìu mến hôn lên má cậu: "Tất nhiên rồi, tôi là Alpha của em."
"Sao tôi có thể đi lêu lổng được. Ngoài mùi đào trên người em ra, làm sao tôi có thể dính mùi của người khác."
Phải nói rằng hành động này của Mạnh Tri khiến Giang Yếm vô cùng hưởng thụ. Ngay cả hắn cũng không ngờ năng lực dị năng "khống chế tinh thần" của mình lại hiệu quả đến vậy.
Hắn thậm chí đã chuẩn bị sẵn một loạt lời nói dối để lừa gạt, nhưng bây giờ xem ra hoàn toàn không cần dùng đến.
Nghĩ vậy, những suy nghĩ đen tối và bẩn thỉu vừa nảy sinh trong đầu Giang Yếm lại bị hắn ép xuống.
"Biết rồi biết rồi. Tôi có mang bún vịt huyết và cháo kê cho em, chắc em sẽ thích." Giang Yếm vội vàng đặt đồ trong tay xuống: "À đúng rồi, lát nữa tôi phải đi làm nhiệm vụ, em sẽ ngoan ngoãn ở nhà, đúng không?"
Mạnh Tri nghe vậy liền máy móc gật đầu.
Cậu được Giang Yếm bế đặt lên bàn, trước mặt là bát bún vịt huyết nóng hổi thơm ngon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=24]
Giang Yếm ngồi bên cạnh nhìn cậu chậm rãi gắp vài sợi bún.
Mạnh Tri ăn rất chậm.
Giang Yếm ngồi bên cạnh quan sát vô cùng chăm chú. Thỉnh thoảng hắn lại đưa khăn giấy cho cậu, giúp lau nước canh dính ở khóe miệng.
Mạnh Tri có chút khó chịu.
Rốt cuộc đây là coi cậu như trẻ con, hay coi cậu như người tàn tật?
Cậu lắc lắc chân trên ghế, không khách khí đá Giang Yếm một cái: "Không phải anh nói phải đi làm nhiệm vụ sao? Mau đi đi. Em mới không thèm nhớ anh đâu! Em cũng đâu phải con nít, cần gì phải lo cho em như vậy."
Cú đá của Mạnh Tri không hề đau. Áo sơ mi chỉ vừa tới đùi, đôi chân vừa thon vừa thẳng, đường cong kéo dài mượt mà. Bắp chân tròn trịa mềm mại, sờ vào cũng không quá gầy gò.
Giang Yếm nghe vậy chỉ cười cười, hắn cố ý vươn tay bắt lấy cái chân đang quậy phá kia. Bàn chân mềm mại trắng nõn, nhỏ xíu nằm gọn trong tay Alpha, dễ dàng bị hắn tùy ý xoa nắn. Cảnh tượng ấy giống như một con bướm hoàn toàn bị giam giữ trong lòng bàn tay.
Ánh mắt Giang Yếm lập tức thay đổi, trở nên u ám sâu thẳm. Hắn cúi người lại gần định hôn Mạnh Tri, nhưng bị cậu ghét bỏ dùng ngón tay trắng nõn chặn lại.
Mạnh Tri chống một ngón tay lên trán hắn, vẻ mặt bất mãn. Khóe môi hơi nhếch lên, môi chu ra cao cao: "Mau đi đi. Em lo cho anh lắm, ra ngoài phải cẩn thận."
Tốt nhất là nhanh chóng bị xác sống cắn đi.
Ngay khi Giang Yếm chuẩn bị nói gì đó, Mạnh Tri lại nhào tới ôm mặt Alpha, "chụt" một cái hôn lên má hắn.
Chỉ là sau khi hôn xong, trên mặt Giang Yếm còn dính nước canh.
Giang Yếm dở khóc dở cười lau mặt. Chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng hắn cũng hoàn toàn biến mất: "Vậy em ở nhà ngoan ngoãn chờ chồng về. Tôi ra ngoài làm nhiệm vụ, tiện thể mang thêm chút đồ tốt về cho em."
Đương nhiên Mạnh Tri biết những dị năng giả vừa mới gia nhập căn cứ như bọn họ thường có rất nhiều nhiệm vụ phải làm.
Hôm qua trong buổi tiệc cậu cũng nghe được một tin: căn cứ dự định mở rộng quy mô, nên muốn đến bệnh viện ở khu B để mang toàn bộ thuốc men chưa bị ô nhiễm về.
Theo nguồn tin đáng tin cậy, trong kho thuốc của bệnh viện còn tồn trữ một lượng lớn thuốc hoàn toàn mới chưa mở.
Mặc dù căn cứ cũng có viện nghiên cứu có thể sản xuất thuốc, nhưng tất cả tài nguyên hiện tại đều dùng để chế tạo huyết thanh.
Còn các loại thuốc như kháng sinh thì sau tận thế rất khó sản xuất hàng loạt, không thể cung cấp đủ cho dân số đông của căn cứ.
Vì vậy phần lớn vật tư đều phải ra ngoài thành phố để thu thập.
Bệnh viện kia trước đây đã có rất nhiều bệnh nhân và y tá chết bên trong. Nơi đó gần như là một thành phố chết, bên trong có vô số đàn xác sống lang thang.
Nhiệm vụ này cực kỳ nguy hiểm.
Căn cứ đã quyết định cử một đội dị năng giả đến tiêu diệt và thu thập vật tư, nhưng vẫn chưa xác định những ai.
Mạnh Tri đoán loại nhiệm vụ nguy hiểm như vậy chắc chắn sẽ phân cho những người mới gia nhập.
Đáng tiếc Giang Yếm không phải gặp chuyện trong nhiệm vụ này, cũng không biết bao giờ Mạnh Tri mới có thể trốn thoát.
Có lẽ Lục Cạnh Xuyên và Hoắc Tư Ngôn đã hồi phục từ lâu. Không biết hai người đó còn chút lương tâm nào không, có chịu đi tìm cậu hay không.
"Được rồi nha, tạm biệt chồng." Mạnh Tri cười mềm mại, ngoan ngoãn ngồi trên ghế dọn dẹp rác đưa cho Giang Yếm: "Nhớ về sớm nha."
"Em sẽ luôn nhớ anh."
Giang Yếm nhìn cậu đầy lưu luyến, cuối cùng vẫn rời đi.
Giống hệt lần trước, hắn khóa trái cửa.
Mạnh Tri nhìn chằm chằm cánh cửa đã đóng, ánh mắt từ ngoan ngoãn vô hại ban đầu dần trở nên khinh miệt.
"Đúng là một tên ngu."
Nói xong, cậu đầy ghét bỏ dùng sức lau miệng, rồi lau cả chỗ trên mặt vừa bị Giang Yếm hôn.
Nếu là Lục Cạnh Xuyên thì Mạnh Tri tuyệt đối không dám làm vậy.
Diễn xuất của cậu có hạn, chỉ lừa được một số người. Nhưng Lục Cạnh Xuyên rất thông minh, lần nào cũng dễ dàng nhìn ra sơ hở của cậu, nếu diễn không khéo còn phản tác dụng.
[Ký chủ, tiếp theo cậu định làm gì?] Hệ thống không nhịn được hỏi.
[Cậu muốn ở lại đây không?]
Mạnh Tri mất kiên nhẫn nói: "Tại sao cậu cứ bắt tôi phải ở lại đây. Hệ thống, có phải cậu đang có ý đồ gì không thể cho người khác biết không?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận