Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 25

Ngày cập nhật : 2026-03-16 13:00:27

Trong lòng hệ thống quả thật có quỷ. Nó còn chưa kịp nói thêm với Mạnh Tri được hai câu thì đã bị dụ lỡ miệng nói ra.


Nghe vậy, Mạnh Tri hừ lạnh một tiếng, sắc mặt cũng lập tức thay đổi: "Hệ thống, cậu đừng quên cậu với tôi mới là cùng một phe. Cậu còn dám bênh người ngoài, cậu muốn chết phải không?"


Hệ thống run lên một cái, lập tức sợ hãi, không dám nữa. Nó nhanh chóng xuống nước, vội vàng lấy lòng Mạnh Tri rồi nói ra cách rời đi: [Đúng rồi, ký chủ, sắp tới sẽ có một tình tiết cốt truyện bị kích hoạt. Trong căn cứ sẽ có một kẻ phản bội lẻn vào, định đánh cắp dữ liệu về huyết thanh tách chiết. Tên trộm này còn thả mấy con xác sống đang bị nhốt trong phòng thí nghiệm ra ngoài, khiến cả căn cứ rơi vào hỗn loạn.]


Nghe đến đây, trong lòng Mạnh Tri bỗng dâng lên một trực giác quỷ dị: "Người này e là cùng một phe với Giang Yếm."


Sau khi nói ra suy đoán này, cậu càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn: "Căn cứ bình thường canh gác nghiêm ngặt như vậy, sao người kia có thể trà trộn vào được? Theo tôi thấy, rất có thể trong căn cứ đã có kẻ phản bội từ trước, phối hợp từ trong ra ngoài, lén đưa người kia vào."


[Oa, ký chủ thật lợi hại, như vậy mà cũng đoán ra được.]


"Chứ còn gì nữa, tôi vốn là vai phản diện mà." Mạnh Tri bị khen như vậy nhưng cũng chẳng tỏ ra vui vẻ gì. Cậu chỉ đang suy nghĩ chuyện khác: "Phiền thật, còn phải đợi cốt truyện nữa."


"Còn bao lâu mới kích hoạt đây?"


"Giang Yếm đi ra ngoài làm nhiệm vụ, lúc trở về sẽ tiện thể đưa tên gián điệp kia vào."


Mạnh Tri bẻ ngón tay, ủ rũ tính toán thời gian.


Tiếp theo chỉ có thể dựa vào kỹ năng diễn xuất mà thôi. Nếu bị Giang Yếm phát hiện cậu đang lừa hắn, e rằng thật sự sẽ bị hắn giết chết ngay trên giường.


...


"Xin lỗi, tôi đi trước đây, rượu thì thôi, lần sau tôi mời mọi người." Giang Yếm xua tay với ly rượu trước mặt, thái độ khá kiên quyết.


Mấy Alpha ngồi trước mặt thấy vậy cũng không ép nữa, cười nói vài câu rồi bỏ qua cho hắn. Bọn họ đều vừa hoàn thành nhiệm vụ ở bệnh viện trở về.


Chuyến đi vận chuyển thuốc men lần này quả thật khá gian nan. Trong bệnh viện xuất hiện loại xác sống biến dị đặc biệt, đạn bình thường bắn vào chúng gần như không có tác dụng. Khả năng hồi phục của chúng cực nhanh, chỉ khi dùng pháo xung kích bắn nổ đầu thì mới tiêu diệt được. Phần lớn đội của họ đều là người mới vừa gia nhập căn cứ, nhưng may mắn là ai cũng có dị năng. Thêm vào đó còn có vài người cũ dẫn đội nên cuối cùng cũng vượt qua an toàn. Không ai thiệt mạng, chỉ bị thương nhẹ.


Có lẽ để trấn an họ, vừa trở về căn cứ là cấp trên đã phát thưởng với các mức khác nhau, cho phép họ tự chọn vật tư mình muốn.


Không chỉ riêng đội của họ, ngoài kia còn có rất nhiều đội tìm kiếm khác. Có đội chuyên cứu người, có đội chuyên thu thập vật tư. Những vật tư thu được cũng đủ loại khác nhau, từ quần áo sinh hoạt hằng ngày cho đến thuốc lá, rượu ngon. Gần như mọi thứ con người cần đều có thể tìm thấy.


Nhưng những thứ này cũng không phải muốn lấy là lấy. Muốn mang đi phải báo cáo đăng ký, hoặc dùng điểm cống hiến để đổi. Điểm cống hiến là phần thưởng căn cứ cấp cho người có công, có thể dùng như tiền để đổi vật tư. Tuy nhiên, thành viên đội tìm kiếm có quyền ưu tiên lựa chọn, vật tư được phân cũng nhiều hơn hẳn so với người bình thường trong căn cứ.


Ở điểm phân phối vật tư, Giang Yếm chọn rất nhiều nội y và váy phụ nữ, cùng với vài món trang sức lấp lánh xinh đẹp. Gần như toàn bộ điểm cống hiến hắn kiếm được đều tiêu sạch.


Hành động này của hắn từ lâu đã khiến mọi người bàn tán xôn xao. Bây giờ hắn lại đột nhiên rời bàn, không uống rượu với mọi người nữa. Mấy đội viên quen thân với hắn liền lén lút hỏi:


"Phòng trống thì có gì hay mà về gấp thế?"


"Ha, cậu biết gì. Chắc chắn trong phòng anh Giang ca đang giấu người. Không thì sao vừa ngồi chưa nói mấy câu đã muốn về rồi. Cậu nhìn cái vẻ mặt của anh ta xem, lúc nào cũng tươi như gió xuân. Chắc chắn có chuyện tốt. Cậu thấy anh ta chọn nội y với váy chưa? Nhìn một cái là biết số đo Omega rồi." Người bên cạnh cười gian, còn nháy mắt ra hiệu.


Mọi người đã sớm chú ý đến những vết cào mờ ám trên cổ Giang Yếm, cùng với mùi hương Omega luôn thoang thoảng quanh người hắn. Lúc ra ngoài làm nhiệm vụ, bọn họ còn lén bàn tán rằng mùi của Omega kia thật ngọt, giống mùi đào mật, thơm đến mức khiến người ta khó chịu đựng.


Tuy vậy, không ai hỏi Giang Yếm Omega kia từ đâu ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=25]

Trong thời tận thế, Omega vốn đã cực kỳ hiếm, huống chi lại là người chưa từng bị đánh dấu.


Biết đâu đó là người trong ngành đặc biệt, hoặc là Omega của một nhân vật lớn nào đó. Sau tận thế, thế giới đã hỗn loạn từ lâu. Ai cũng hiểu trong lòng, nên chẳng ai vạch trần chuyện này.


Sau khi Giang Yếm vội vã rời đi cùng đống đồ, bữa tiệc lại trở về như ban đầu. Chuyện của hắn chỉ là một đoạn nhỏ xen giữa, sau đó mọi người bắt đầu nói sang chuyện khác.


"À đúng rồi, cậu có nghe nói về Lục Cạnh Xuyên chưa? Đúng đúng, chính là đội phó đội tìm kiếm số 1, người được xem là người kế nhiệm của căn cứ, Lục Cạnh Xuyên ấy."


"Hắn làm sao?"


"Nghe nói gần đây hắn với Hoắc Tư Ngôn đang lùng sục khắp căn cứ để tìm một Beta. Hình như Beta của hắn bị mất tích trong căn cứ, người đó rất đẹp, xinh xắn như nước, còn đẹp hơn cả Omega."


"Đẹp vậy à, thế thì không lạ." Người kia lập tức hiểu ra, còn cười trên nỗi đau người khác: "Chắc bị ai đó lén giấu đi rồi, tìm làm gì nữa. Biết đâu bụng cũng bị làm cho to rồi."


...


Giang Yếm không uống nhiều, chỉ hai ly rượu. Tửu lượng của hắn khá tốt nên chẳng ảnh hưởng gì, chỉ là trên người thoang thoảng mùi rượu.


Lúc trở về thì đã rất khuya, trong lòng Giang Yếm vẫn có chút lo lắng không biết Mạnh Tri ở một mình thế nào.


Hắn không ngờ lần ra nhiệm vụ này lại đi suốt một ngày, may mà trước khi đi hắn đã để lại đủ đồ ăn trong phòng, nên cũng không đến mức để Mạnh Tri bị đói.


"Tôi về rồi." Giang Yếm gõ cửa trước. Nghe bên trong vang lên tiếng bước chân vội vàng, khóe miệng hắn không nhịn được cong lên.


Cửa mở ra, Mạnh Tri chân trần chạy xuống giường. Đôi mắt sáng long lanh nhìn hắn. Giọng nói nhẹ nhàng, vừa mềm vừa nũng nịu, giống như mèo con, cậu cẩn thận kéo tay áo hắn: "Sao anh đi lâu vậy?"


Giang Yếm tiện tay ném đồ lên bàn rồi bế cậu từ dưới đất lên, người trong lòng nhẹ bẫng, gần như không tốn sức. Hắn ôm hai đầu gối Mạnh Tri như bế trẻ con, đặt cậu trở lại giường.


"Có nhớ tôi không?" Trong mắt Giang Yếm đầy tơ máu, trên người hắn mang mùi kim loại như mùi sắt gỉ rất nặng, trộn với mùi rượu, ngửi hơi khó chịu.


Vì vừa chiến đấu xong đã trở về căn cứ, trên người hắn vẫn còn bụi đất và mùi máu. Khi hắn lại gần, Mạnh Tri lập tức nhăn mũi: "Ừm, đi tắm đi."


Trên người Mạnh Tri còn vương hơi nước, rõ ràng vừa tắm xong. Cậu rất thơm, giống như một chiếc bánh trắng mềm. Trên người cậu tỏa ra hương ngọt dịu giống bánh và trái cây.


Không biết Giang Yếm có cố ý hay không, hắn liên tục áp sát mặt Mạnh Tri, muốn hôn cậu.


Có lẽ thói xấu và bản năng chiếm hữu trong xương của đàn ông đang tác quái.


Không hiểu vì sao, khi nhìn thấy dáng vẻ sạch sẽ của Mạnh Tri, trong đầu Giang Yếm chỉ có một ý nghĩ.


Làm cậu bẩn đi.


Nếu khiến cậu trở nên bẩn giống mình thì tốt rồi.


"Không thơm đâu, đi tắm đi." Mạnh Tri giống con thỏ bị giật mình, cảnh giác hít hít mũi. Đôi mắt đen ướt run nhẹ, cậu ghét bỏ dùng tay chống lên vai hắn.


"Không cho tôi hôn?" Giang Yếm mặt không biểu cảm. Đôi mắt màu trà bình tĩnh, không nhìn ra vui buồn. Giọng hắn hơi khàn, khiến vẻ ngoài càng thêm u ám, điều này làm tim Mạnh Tri khẽ run.


"Chồng ơi, tắm xong rồi hôn." Giọng Mạnh Tri mềm mại nũng nịu. Cậu giơ bàn tay trắng lên, dang tay với Giang Yếm, khoa trương mở to mắt: "Bẩn quá, không thích."


Giang Yếm cúi xuống nhìn, phát hiện áo sơ mi trắng của Mạnh Tri đã dính bụi. Mạnh Tri lộ vẻ lúng túng, khuôn mặt đầy vẻ đáng thương.


Vốn dĩ khung xương Mạnh Tri nhỏ, mặc chiếc áo sơ mi trắng vốn thuộc về Giang Yếm càng làm hắn cảm thấy thỏa mãn kỳ lạ.


Giang Yếm nhìn cậu một lúc lâu, đột nhiên hô hấp trở nên dồn dập. Hắn nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Mạnh Tri: "Được, tôi đi tắm trước."


"Tắm xong chúng ta làm chuyện đó."


"Để tôi hoàn toàn đánh dấu em, được không?" Giang Yếm hiếm khi tỏ ra ngượng ngùng. Nhưng ánh mắt hắn vẫn chăm chú nhìn Mạnh Tri, nóng bỏng đến mức dục vọng gần như muốn biến thành thứ hữu hình.


Mạnh Tri sững người một lúc. Cậu đứng đơ tại chỗ, thậm chí không dám nói gì, cậu còn tưởng Giang Yếm đang đùa. Cậu cúi đầu che giấu sự kinh ngạc, giọng nhỏ nhẹ như sắp khóc: "Nhưng... chồng ơi em sợ. Chờ thêm chút nữa được không? Em cảm thấy bây giờ chưa thích hợp..."


Giang Yếm cười, liếm môi: "Đêm nay tôi chuẩn bị rất nhiều thứ. Tin tôi đi, tôi sẽ không làm em khó chịu. Lần đầu tiên của chúng ta nhất định sẽ rất tuyệt."


Mạnh Tri cứng đờ nhìn đống đồ Giang Yếm mang về: đủ loại váy khác nhau, cùng mấy hộp lớn bao cao su chưa mở. 


Cậu thầm gào trong lòng.


Cậu đã nói không thể ở đây rồi mà.


Tên điên Giang Yếm này lúc nào cũng muốn giày vò cậu.


Mạnh Tri gần như phát điên, tuyệt cái quỷ gì chứ, tuyệt cái đầu anh.


Nhân lúc Giang Yếm đi tắm, Mạnh Tri lập tức mắng hệ thống xối xả: "Hệ thống, không phải cậu nói Giang Yếm thích Hoắc Tư Ngôn sao? Sao hắn cứ bám lấy tôi vậy? Với lại, khi nào mới bắt đầu đẩy cốt truyện? Cậu nói đoạn gián điệp xâm nhập sẽ xảy ra sau khi Giang Yếm đi làm nhiệm vụ mà. Sao giờ vẫn chưa thấy gì?"


Hệ thống chỉ có thể trấn an: [Đừng nóng, tôi đi xem thử, chắc sắp rồi.]


Mạnh Tri không tin: "Cậu đâu nói làm nhiệm vụ còn phải bán thân đâu, tôi khuyên cậu mau nghĩ cách đi."


Mạnh Tri còn muốn mắng nữa thì đột nhiên phát hiện hệ thống biến mất. Cùng lúc đó, Giang Yếm cũng bước ra khỏi phòng tắm.


Thân hình hắn cực kỳ đẹp, hắn chỉ quấn một chiếc khăn tắm ở phần dưới cơ thể.


Vai rộng, chân dài, dáng người tam giác ngược hoàn hảo. Cơ bắp rắn chắc, trên người còn có vài vết sẹo cũ. Cơ bụng căng chặt, vài giọt nước chảy từ cằm xuống, trượt trên làn da màu mật ong.


Khuôn mặt Alpha tuấn tú, trong đôi mắt màu trà là sự xâm lược mãnh liệt. Dục vọng như ngọn lửa nhảy múa trong con ngươi, như muốn xé nát tất cả.


Hắn tiến về phía Mạnh Tri, khí thế áp bức cực mạnh. Một đầu gối đặt lên giường, chuẩn bị leo lên. Cả người như con báo chuẩn bị vồ mồi.


Mạnh Tri sợ hãi, chậm rãi bò sang bên tránh. Giọng cậu run run như sắp khóc, đẩy vai Alpha: "Em còn chưa tắm."


Cậu vội né nụ hôn của hắn, hoảng loạn: "Không được."


Giang Yếm có chút bực bội. Hắn dùng một tay bóp cằm trắng của Mạnh Tri, đôi mắt màu trà nhìn cậu: "Em vừa mới tắm rồi mà, còn chờ cái gì?"


"Hay là... Em không muốn tôi hoàn toàn đánh dấu em?"


Bình Luận

0 Thảo luận