Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 35

Ngày cập nhật : 2026-03-16 13:02:49

"Cái kia... nghiên cứu đã kết thúc chưa? Con xác sống vừa nãy còn sống không?" Mạnh Tri đi bên cạnh Hoắc Tư Ngôn, theo anh bước vào cửa lớn của phòng y tế. Cậu vốn muốn xem tình hình hiện tại của Giang Yếm, nên bất giác hỏi thêm vài câu.


Chỉ là ánh mắt lấp lửng không chắc chắn của cậu rất dễ khiến người khác nhìn thấu suy nghĩ trong lòng.


Hoắc Tư Ngôn quay đầu nhìn cậu một cái, giọng ôn hòa hỏi dò: "Em muốn hỏi anh Giang Yếm đã biến thành vật thí nghiệm như thế nào, đúng không?"


Hoắc Tư Ngôn khẽ thở dài: "Chỉ là một tai nạn mà thôi. Em cũng biết rồi đấy, trong tận thế này, ai cũng có thể gặp chuyện bất ngờ. Cậu ta đúng là quá bất cẩn nên mới bị xác sống cắn. Loại xác sống biến dị kiểu mới này thật sự rất có giá trị nghiên cứu."


"Những nhà nghiên cứu đó chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội này."


Mạnh Tri ngẩn người, cậu không ngờ Hoắc Tư Ngôn lại chủ động nhắc đến chuyện này. Cậu quan sát sắc mặt của anh, phát hiện dường như anh cũng không quá kiêng kỵ chủ đề này, nên đành thừa nhận: "Đúng vậy, vừa nãy ở phòng thí nghiệm tôi có nhìn thấy Giang Yếm... Tôi cứ cảm thấy anh ta vẫn còn nhớ tôi."


"Nếu anh ta vẫn còn giữ được ý thức của con người... thì đem anh ta ra làm thí nghiệm có phải không tốt lắm không..."


Mạnh Tri còn cân nhắc câu chữ của mình một chút, sợ lỡ lời làm Hoắc Tư Ngôn phật ý.


Người này đâu phải bông hoa trắng ngây thơ gì chứ, rõ ràng là một đóa hoa ăn thịt người đầy tâm cơ.


Nhưng cậu cũng tò mò Hoắc Tư Ngôn sẽ nói thế nào trước mặt mình, là thừa nhận, hay tìm lời khác để né tránh trách nhiệm.


Hoắc Tư Ngôn vẫn đi phía trước, Mạnh Tri chỉ nhìn thấy bóng lưng của anh. Cậu mơ hồ cảm thấy cơ thể người phía trước hơi cứng lại một chút: "Chẳng qua chỉ là một con xác sống thôi, thậm chí còn không tính là con người nữa. Anh biết em mềm lòng, không nỡ, nhưng mà... chúng ta phải phân biệt rõ giữa con người và xác sống. Cậu ta đã biến thành quái vật rồi, chẳng lẽ còn phải mềm lòng với một con quái vật sao?"


"Bây giờ cậu ta còn có giá trị, có thể đóng góp cho nghiên cứu của loài người, đây đáng lẽ phải là chuyện tốt mới đúng. Em nói xem, Tri Tri."


"Ừ, tôi biết." Mạnh Tri cảm thấy đầu óc mình lúc này rối tung lên, nhiều hơn cả là cảm giác hối hận.


Biết vậy cậu đã không buộc miệng hỏi chuyện này.


Dù sao Giang Yếm cũng là nhân vật phản diện, tạm thời cũng chưa chết được, liên quan gì đến cậu đâu.


"Tri Tri à, em đang đau lòng cho cậu ta sao?" Hoắc Tư Ngôn đột nhiên quay sang nhìn cậu. Mạnh Tri cũng không chú ý thấy anh dừng lại từ lúc nào, suýt chút nữa đâm vào ngực anh.


Đôi mắt màu hổ phách trông sâu thẳm vô cùng, như không thấy đáy, gần như muốn hút cậu vào trong đó.


Mạnh Tri bị dáng vẻ này của Hoắc Tư Ngôn làm cho sững lại. Cậu bỗng nhiên thấy xấu hổ, muốn giải thích cho mình: "Không có...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=35]

chỉ là tiện miệng hỏi thôi."


Nhưng lời còn chưa kịp nói hết đã bị chặn lại trong cổ họng, cậu nhìn thấy biểu cảm lúc này của Hoắc Tư Ngôn.


"Em quên mất khoảng thời gian vừa rồi cậu ta đã đối xử với em như thế nào sao." Trên mặt Hoắc Tư Ngôn đầy vẻ không tán thành, ánh mắt nhìn Mạnh Tri giống như đang nhìn một đứa trẻ hư không chịu nghe lời.


"Tri Tri à."


"Cậu ta đã cướp em khỏi bên cạnh anh, còn giam em trong phòng." Khi nói đến đây ánh mắt Hoắc Tư Ngôn tối lại. Anh ta đột nhiên cúi sát lại, giọng nói cũng trở nên gấp gáp: "Em quên rồi sao?"


"Những chuyện đó em đều quên hết rồi sao!"


Hoắc Tư Ngôn nheo mắt lại, trong giọng nói mang theo ý châm chọc khó diễn tả.


Anh ta đột nhiên tiến sát đến, lúc này phòng y tế không có một bóng người. Bàn phẫu thuật bị tấm bình phong che lại cũng trống trơn, Mạnh Tri bị dọa, không nhịn được lùi về phía sau.


Nhưng càng lùi thì càng hết đường lui, tay cậu chạm vào tấm bình phong, nhưng Hoắc Tư Ngôn vẫn không có ý định dừng lại. Một đầu gối của anh ta tách hai chân đang khép lại của Mạnh Tri ra, thân người hơi cúi xuống, nhanh chóng áp sát cậu.


Trên mặt Mạnh Tri lộ ra vẻ hoảng sợ. Những đường nét diễm lệ xinh đẹp hợp lại với nhau, nhưng biểu cảm lại ngơ ngác chậm chạp.


Đôi môi mềm mại đỏ hồng hơi hé ra, gương mặt trắng đến gần như trong suốt cùng chiếc mũi nhỏ nhắn hồng nhạt tròn trịa đều đang kể lại nỗi sợ hãi của cậu lúc này.


"Hoắc Tư Ngôn! Anh..."


Mạnh Tri còn chưa nói xong thì đã thấy gương mặt tuấn tú kia đột nhiên phóng to trước mắt. Hoắc Tư Ngôn cao hơn cậu nửa cái đầu. Khi lại gần như vậy, Mạnh Tri mới phát hiện thân hình của anh cũng cao lớn hơn mình rất nhiều. Chỉ cần cúi xuống thôi đã dễ dàng bao trùm cả người cậu trong bóng tối.


Bình thường Hoắc Tư Ngôn luôn mang theo nụ cười. Nhưng lúc này đột nhiên lạnh mặt, trạng thái giống hệt một con ác quỷ, lời nói cũng trở nên hung hăng ép người: "Cậu ta đã đưa lưỡi vào miệng em chưa?"


"Cậu ta đã bất chấp ý muốn của em mà cưỡng ép em, nhìn xem em đáng thương thế nào, trên người đến bây giờ vẫn còn mang theo pheromone Alpha khó ngửi."


"Hay là... Em thích bị đối xử như vậy, cho nên em yêu cậu ta." Ánh mắt Hoắc Tư Ngôn xoay chuyển, nụ cười nơi khóe môi lạnh lẽo mà âm u.


"A! Không có, tôi không thích anh ta!" Mạnh Tri phát ra một tiếng thét ngắn. Bị Hoắc Tư Ngôn ép lùi về phía sau, cậu cùng anh ta ngã vào tấm bình phong. Tấm bình phong đổ xuống đất, hai người cũng theo đó ngã xuống bàn phẫu thuật phía sau.


Hoắc Tư Ngôn không có ý định dừng lại, cả người anh ta nằm đè lên người Mạnh Tri, rất dễ dàng khống chế hai tay cậu, ép cậu xuống mặt bàn phẫu thuật.


Anh ta chỉ lặng lẽ nhìn cậu. Đôi mắt màu hổ phách chứa đầy ý tứ sâu xa, giống như đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi của mình.


Mạnh Tri bị nhìn chằm chằm.


Một cảm giác rợn tóc gáy lan khắp toàn thân.


Hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm yếu ớt, làn da nơi cổ có lẽ vì khoảng cách quá gần nên hơi ửng đỏ.


Mạnh Tri sợ đến mức nhắm chặt mắt lại, tưởng rằng Hoắc Tư Ngôn sẽ hôn cậu.


Nhưng cảm giác áp bức đang áp sát cậu đột nhiên biến mất.


Mạnh Tri sững sờ, nhìn Hoắc Tư Ngôn đứng dậy khỏi người mình. Sau đó anh ta chỉnh lại vạt áo hơi rối của Mạnh Tri.


"Tri Tri, thật xin lỗi nhé, làm em sợ rồi." Giọng Hoắc Tư Ngôn đột nhiên trở nên dịu dàng, nhẹ nhàng trấn an Mạnh Tri đang bị hoảng sợ.


"Anh chỉ hơi tức giận thôi. Loại người như Giang Yếm chỉ có thể nói là tự làm tự chịu, không phải sao? Bây giờ cậu ta thành ra như vậy, em nên cảm thấy vui mới đúng."


Khí tức âm u tàn nhẫn vừa xuất hiện trên người Hoắc Tư Ngôn cùng biểu cảm đáng sợ như muốn ăn thịt người ban nãy, lúc này dường như tan biến như ảo ảnh.


Thậm chí khiến Mạnh Tri nghi ngờ vừa rồi chỉ là ảo giác.


"Đúng vậy." Mạnh Tri ngơ ngác đáp lại: "Tôi cũng cảm thấy anh ta đáng bị như vậy."


Hoắc Tư Ngôn đi đến trước bàn phẫu thuật, điều chỉnh độ cao của chiếc ghế, sau đó bảo Mạnh Tri nằm lên đó.


Khí tức lạnh lẽo quanh người anh ta đã biến mất, trở lại dáng vẻ sạch sẽ bình tĩnh. Anh ta kiên nhẫn giải thích: "Có thể bắt đầu kiểm tra rồi, em nằm trên đó thì kiểm tra sẽ thuận tiện hơn."


Mạnh Tri có chút bất an, nhưng vẫn làm theo lời anh ta nằm lên bàn phẫu thuật. Hoắc Tư Ngôn cũng không làm gì quá đáng, thật sự đang tiến hành kiểm tra.


Thiết bị trên bàn phẫu thuật này có vẻ đã khá cũ. Đầu dò làm bằng kim loại chạm vào bụng dưới của Mạnh Tri lạnh đến mức khiến cậu run lên. Giọng Hoắc Tư Ngôn rất nhẹ nhàng: "Không sao đâu, sẽ xong rất nhanh."


Sau đó Mạnh Tri ngồi dậy, ngồi lên ghế, xắn tay áo lên, để người ta rút một ống máu.


Bình Luận

0 Thảo luận