Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 30

Ngày cập nhật : 2026-03-16 13:01:40

Lúc này Mạnh Tri như không muốn đi đâu cả, cậu cuộn mình trong vòng tay Hoắc Tư Ngôn, vẻ mặt co lại đầy tội nghiệp.


Chỉ rời đi vỏn vẹn mấy ngày thôi mà tinh thần Mạnh Tri trông đã rất tệ. Mái tóc quăn màu caramel của cậu rối tung, sắc mặt cũng tiều tụy. Gương mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ hoang mang lúng túng, hàng mi dài khẽ run. Cậu chỉ ngơ ngác ngồi tại chỗ, dáng vẻ yếu ớt cùng thân hình mảnh khảnh khiến người khác rất dễ sinh lòng thương xót.


Trên người cậu vẫn khoác áo khoác của Hoắc Tư Ngôn, nhưng chỉ cần liếc qua lớp đồ bên trong là có thể nhận ra đó là một chiếc váy ngủ màu trắng, lại còn là kiểu dành cho nữ. Điều này đặc biệt dễ khiến người khác nảy sinh những suy nghĩ không mấy tốt đẹp.


Dưới làn váy là đôi chân trắng nõn. Cậu đi chân trần, không mang giày. Cả vạt váy lẫn lòng bàn chân trắng đều dính chút bụi bẩn.


Bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ nghĩ cậu giống như một "chim hoàng yến" vừa vội vàng chạy ra khỏi căn phòng giam giữ nào đó.


Đặc biệt là trên người cậu vẫn còn dấu đánh dấu tạm thời của Alpha. Ngay cả quần áo cậu lúc này cũng mang theo mùi ấy: mùi pheromone của Alpha, giống như mùi kim loại gỉ. Dù rất nhạt, gần như sắp tan hết, nhưng với một Alpha cấp cao như Lục Cạnh Xuyên thì vẫn dễ dàng nhận ra.


Lục Cạnh Xuyên cảm thấy trái tim mình như vỡ ra. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Mạnh Tri rốt cuộc đã phải trải qua những chuyện gì?


Cậu có bị Alpha bắt nạt không? Lá gan cậu nhỏ như vậy, sức lực cũng yếu, rất dễ bị người ta khống chế chỉ bằng một tay, huống chi cậu còn là một Omega yếu đuối.


Lúc bị Alpha mang đi chắc hẳn cậu đã rất sợ hãi.


Trong khoảng thời gian này, Lục Cạnh Xuyên đã phát thông báo khắp căn cứ, nhưng vẫn không có bất cứ tin tức nào. Chắc chắn có người đã lén giấu chuyện này đi, đem Omega xinh đẹp yếu đuối kia nhốt riêng trong phòng, rồi tùy ý chiếm hưởng cơ thể hấp dẫn đó.


Ánh mắt Lục Cạnh Xuyên trở nên lạnh lẽo, sát ý trong mắt không hề che giấu.


Trên đường tới đây, hắn đã nghe các đội viên nói rằng tên Alpha gọi là Giang Yếm kia thậm chí còn định cưỡng ép mang Mạnh Tri đi, không tiếc dùng năng lực dị năng để khống chế người khác.


Không còn nghi ngờ gì nữa, chính Alpha kia đã mang Mạnh Tri đi, rồi nhốt cậu trong phòng riêng của mình.


Tên đó làm sao dám chứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=30]

Lấy đâu ra cái gan đó!


Lục Cạnh Xuyên không dám hỏi Mạnh Tri đã trải qua những gì. Bàn tay hắn siết chặt đến nổi gân xanh, rồi nửa quỳ xuống trước mặt Mạnh Tri. Trên gương mặt là sự hối hận và tự trách: "Tri Tri, xin lỗi. Tôi sẽ không bao giờ để lạc mất cậu nữa, đi về với tôi được không?"


Hoắc Tư Ngôn lại nhìn về phía Lục Cạnh Xuyên với vẻ mặt đầy chán ghét. Anh đưa tay chắn trước mặt, ngăn cản hành động của hắn: "Cậu lấy tư cách gì mà muốn dẫn em ấy đi? Cậu vốn dĩ đã không bảo vệ tốt em ấy!"


"Bây giờ... cậu còn có tư cách gì để nói những lời đó."


Hoắc Tư Ngôn nghiến răng, trong mắt tràn đầy phẫn nộ.


Anh sẽ không giao Mạnh Tri cho bất kỳ ai nữa. Hoắc Khâu đúng là một rắc rối khiến anh phải dè chừng, chỉ cần Hoắc Khâu còn ở đó, anh sẽ luôn bị nhắc nhở và bị ngăn cản tiếp cận Mạnh Tri.


Nhưng rất nhanh thôi, sẽ không còn ai ngăn cản anh nữa.


Mạnh Tri là của anh.


Chỉ có thể là của anh.


Không ai có thể mang Mạnh Tri rời khỏi bên cạnh anh.


Lục Cạnh Xuyên cúi đầu nhìn Mạnh Tri. Hắn thu lại cảm xúc trong mắt, hơi sững người, rồi sau đó khẽ nói như một lời hứa: "Sẽ không."


"Sẽ không có lần thứ hai."


Lục Cạnh Xuyên dùng lòng bàn tay khẽ chạm vào gương mặt mềm mại của Mạnh Tri. Cảm nhận được hơi ấm từ da cậu truyền sang, trái tim hắn như cuối cùng cũng chạm đất sau khi rơi tự do quá lâu.


"Mạnh Tri là người của tôi, cậu ấy là ân nhân cứu mạng của tôi. Tôi đã hứa sẽ đưa cậu ấy tới căn cứ, để cậu ấy có thể sống cuộc sống của một người bình thường. Hoắc Tư Ngôn... cậu vốn đã không còn liên quan gì tới cậu ấy nữa. Cậu ấy không thích cậu."


"Nếu cậu ấy là Omega thì càng nên ở bên cạnh tôi, quan hệ giữa người với người trong căn cứ quá phức tạp. Các Alpha đều nhìn cậu ấy như hổ rình mồi, tôi sẽ bảo vệ tốt cho cậu ấy."


Hoắc Tư Ngôn tức giận nhìn hắn: "Không thể nào!"


Ngày đó, sau khi cả hai tỉnh dậy trên giường, họ không quên chuyện xảy ra đêm đó. Họ cũng biết mình đã làm những việc quá đáng với Mạnh Tri. Dù sau đó kiểm tra camera giám sát và biết rằng chính Mạnh Tri đã bỏ thuốc họ trước, nhưng họ vẫn không nảy sinh ý trách móc.


Điều họ muốn chỉ là tìm được Mạnh Tri.


Nhưng Mạnh Tri lại giống như bốc hơi khỏi thế gian.


Những đoạn ghi hình liên quan đến cậu cũng biến mất. Chỉ còn một đoạn cho thấy cậu đi vào nhà vệ sinh, sau đó thì không hề đi ra nữa.


Lục Cạnh Xuyên và Hoắc Tư Ngôn nhận ra có điều không ổn. Họ tìm người khắp căn cứ, làm mọi thứ náo loạn.


Quan hệ giữa hai người vốn đã căng thẳng, lần này vì Mạnh Tri mà hoàn toàn trở mặt. Họ gần như muốn lao vào đánh nhau, không ai chịu nhường ai, lời nói giữa hai người nồng nặc mùi thuốc súng.


Hệ thống nhìn thấy hai nhân vật chính vốn phải là người yêu của nhau lại trở thành kẻ thù, đau lòng vô cùng: [Ôi không, cp thân yêu của tôi! Sao lại thành ra thế này! Sao lại thế này! Ký chủ, sao cậu lại đi quyến rũ họ! Huhuhu...]


Hệ thống lại bắt đầu than trời trách đất.


"Giá trị pháo hôi thế nào rồi? Tăng bao nhiêu?" Mạnh Tri ngắt lời hệ thống. Cậu chống cằm, chán chường nhìn hai người gần như sắp đánh nhau.


Tuyệt quá.


Hai nhân vật chính cãi nhau kịch liệt như vậy, chắc chắn sẽ tăng được không ít.


Đây đều là điểm tích lũy của cậu!


Hệ thống lập tức ngừng khóc: [A ha ha ha! Ký chủ! Chúng ta phát tài rồi! Giá trị pháo hôi hiện tại: 80!]


"Mạnh Tri, cậu chọn đi. Đi với ai." Lục Cạnh Xuyên đột nhiên nói, giọng nói trầm thấp như chứa đựng quyết tâm nào đó.


Hoắc Tư Ngôn cũng quay đầu nhìn chằm chằm Mạnh Tri. Trong mắt thấp thoáng sự chờ mong, hy vọng cậu có thể đưa ra câu trả lời.


Dù sao thì cả hai đều là người có danh tiếng trong căn cứ, nếu hôm nay thật sự đánh nhau thì chắc chắn sẽ thành trò cười. Cách tốt nhất vẫn là giải quyết trong hòa bình, ít nhất bề ngoài phải giữ thể diện.


Mạnh Tri vốn đang đứng ngoài cuộc xem kịch. Lúc này thấy ngọn lửa đột nhiên cháy tới mình, trên mặt lập tức đầy dấu hỏi.


Không phải chứ?


Hai người hỏi cậu thật à?


Hai người này có phải hiểu lầm điều gì rồi không? Nhưng cảm giác thế này cũng không tệ, cậu còn đang lo họ tìm mình tính sổ cơ.


Mạnh Tri lật xem phần cốt truyện phía sau, phát hiện mình còn phải tiếp tục làm chuyện xấu!


Trong lòng cậu đã sớm tính toán: ở cùng ai cũng không ổn, lỡ lúc làm chuyện xấu bị phát hiện thì sao?


Tốt nhất vẫn là sống một mình.


Trên mặt Mạnh Tri lộ ra vẻ do dự. Cậu đáng thương nhìn hai người, giọng nói mảnh và nhẹ, mang theo cảm giác yếu ớt:


"Tôi... có thể ở một mình được không? Tôi hơi sợ... tôi muốn ở một mình một thời gian."


Mạnh Tri nói rất mơ hồ, không nói rõ nguyên nhân, nhưng cũng đủ để hai người kia tự tưởng tượng.


Cậu đang sợ cái gì?


Vì sao không muốn ở chung phòng với ai?


Có phải cậu đã bị tổn thương?


Lục Cạnh Xuyên sững lại: "Nhưng mà..."


Hoắc Tư Ngôn cắt ngang lời cậu: "Cậu là Alpha, Tri Tri là Omega. Sao cậu có thể ở cùng Omega được?"


Lục Cạnh Xuyên lại rất tôn trọng quyết định của Mạnh Tri: "Tôi nhớ phòng bên cạnh tôi đang trống, cậu có thể tạm thời ở đó, lát nữa tôi sẽ tìm người đăng ký cho cậu."


Nghe vậy, Hoắc Tư Ngôn chủ động nói: "Tri Tri, để anh đưa em đi. Anh cũng là Omega, em không cần lo. Anh sẽ không làm em tổn thương."


Sau khi nghe vậy, Lục Cạnh Xuyên không tranh nữa, mặc cho Hoắc Tư Ngôn đưa Mạnh Tri đi.


Hắn không quên mình là Alpha.


Mạnh Tri lúc này... có lẽ cũng không muốn nhìn thấy hắn.


Bình Luận

0 Thảo luận