Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 9

Ngày cập nhật : 2026-03-14 10:51:52

Người này là thụ chính sao?


Nhận ra sự nghi ngờ của Mạnh Tri, hệ thống lập tức nhảy ra. Nó rõ ràng đang rất hứng khởi, bắt đầu giới thiệu cho cậu.


[Đúng đúng, đây chính là thụ chính Hoắc Tư Ngôn đó! Nhanh lên! Ôm lấy công chính, khiến anh ta ghen đi.]


Mạnh Tri chớp chớp mắt, đôi mắt long lanh ngập nước, trông cực kỳ giống một con mèo vừa ăn vụng cá. Ánh mắt cậu nhanh chóng lướt qua gương mặt xinh đẹp của Hoắc Tư Ngôn, sau đó ngay trước mặt anh, cậu ngẩng cằm lên, vẻ mặt vô cùng đắc ý, lén lút dụi mặt vào ngực Lục Cạnh Xuyên.


Hoắc Tư Ngôn nhìn chằm chằm cậu. Thấy động tác đó, anh nhíu mày, trông như đang tức giận. Bàn tay vốn đặt trước ngực hạ xuống bên hông, thậm chí còn siết lại thành nắm đấm.


[Giá trị pháo hôi: +1]


[+1 +1 +1]


Khác với Lục Cạnh Xuyên, chỉ số tức giận của Hoắc Tư Ngôn cao hơn nhiều, nên việc "farm điểm" cũng dễ dàng hơn.


Nghe tiếng điểm số tăng vùn vụt, trong lòng Mạnh Tri vui sướng vô cùng. Thậm chí cậu còn vô thức bắt đầu so sánh xem giữa mình và Omega kia rốt cuộc ai đẹp hơn.


Hừ.


Mạnh Tri nhanh chóng thu ánh mắt lại.


Đương nhiên là cậu đẹp nhất rồi!


Hoắc Tư Ngôn đúng là rất đẹp, nhưng vẻ đẹp của anh mang tính công kích mạnh. Hơn nữa với thân phận Omega mà nói... có phải anh hơi cao quá không?


Thực ra Hoắc Tư Ngôn cao hay thấp hoàn toàn chẳng liên quan gì tới Mạnh Tri. Cậu đơn giản chỉ là ghen tị vì anh cao hơn mình mà thôi. Lục Cạnh Xuyên là Alpha, cao hơn cậu thì còn chấp nhận được, nhưng hai người đều là Omega, vậy mà Hoắc Tư Ngôn lại cao hơn cậu nhiều như vậy!


Thế thì quá bất công!


Một vai "thụ" mà cao như vậy làm gì chứ! Thật đáng ghét.


Mạnh Tri càng nghĩ càng bực, liền ép hỏi hệ thống: "Anh ta có dị năng gì không?"


[Dị năng hệ chữa trị.]


Tức thật... phải làm sao đây.


Mạnh Tri tức đến mức bắt đầu vò vò quần áo của Lục Cạnh Xuyên. Gương mặt cậu không lộ biểu cảm gì, cậu muốn tỏ ra lạnh lùng vô tình!


Dù sao trong mắt cậu, đám người này cũng chẳng khác gì nhau. Tất cả đều chỉ là công cụ để cậu vô tình "farm điểm" mà thôi.


[A a a, giá trị pháo hôi tăng nhanh quá! Ký chủ đại nhân, cậu giỏi thật!]


Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trong đầu Mạnh Tri đã lướt qua vô số suy nghĩ, gần như giống như đang xem phim, cậu và hệ thống thay phiên nhau than vãn.


Biểu cảm của Lục Cạnh Xuyên cũng khá vi diệu. Hắn nhận ra giữa mọi người đang tồn tại một bầu không khí kỳ quái, thậm chí còn khiến người ta cảm thấy khó chịu.


Thật ra hắn không hề nghĩ nhiều đến vậy, hắn vốn cho rằng trạm xăng chỉ có mỗi Chris ở đây. Dù sao nơi này cũng chỉ là một điểm dừng chân tạm thời của họ.


Không ngờ hôm nay gần như cả đội đều tụ tập ở đây.


Đúng là hơi ngoài dự đoán.


Người Alpha lớn tuổi ngồi ở giữa chính là đội trưởng của họ, đồng thời cũng là người nắm quyền trong căn cứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=9]

Với thân phận cấp bậc cao nhất, dĩ nhiên ông cũng vô cùng ngạc nhiên khi thấy Lục Cạnh Xuyên dẫn về một cậu trai xinh đẹp.


"Cạnh Xuyên, đây là..."


Đối với những đồng đội khác, Lục Cạnh Xuyên có thể mặc kệ. Bản thân hắn vốn không phải kiểu người thích giải thích, nhưng với Hoắc Khâu thì không thể.


Trong lòng hắn, Hoắc Khâu là một người đáng kính giống như cha vậy.


Bất chấp vẻ mặt đầy không tình nguyện của Mạnh Tri, Lục Cạnh Xuyên vẫn mạnh mẽ đặt cậu xuống khỏi người mình.


Hắn nghiêm túc giải thích: "Mạnh Tri là ân nhân cứu mạng của cháu. Sau khi kế hoạch thất bại, cháu chuẩn bị rút lui thì bị người của đặc hành khu truy sát và đánh lén. Lúc đó cháu đã hôn mê, suýt nữa thì chết. Chính cậu ấy đã cứu cháu."


"Để báo đáp, con muốn đưa cậu ấy về căn cứ của chúng ta, để cậu ấy có thể sống ổn định."


Sau khi Lục Cạnh Xuyên nói xong, mấy người có mặt tại đó đều trợn mắt há mồm.


Trong đó có một Alpha với khuôn mặt đầy khuyên đinh tặc lưỡi nói: "Đúng là chuyện hiếm có... cây vạn tuế nghìn năm cuối cùng cũng nở hoa."


Mọi người trong đội đều biết Lục Cạnh Xuyên cực kỳ ghét người khác đến gần mình, huống chi là những hành động thân mật như vậy.


Hắn luôn lạnh lùng như băng, giữa hắn và người khác dường như luôn tồn tại một khoảng cách tự nhiên. Bất kể là đàn ông hay phụ nữ, đứng trước mặt hắn đều khó mà chiếm được chút lợi thế nào.


Bởi vì với thân phận Alpha, hắn gần như không có bất kỳ sơ hở nào. Thậm chí trông còn như không có bất kỳ nhu cầu tình dục nào, có người thậm chí còn nghi ngờ hắn có phải thích Alpha hay không.


Lục Cạnh Xuyên vẫn còn rất trẻ. Trước cả khi thức tỉnh dị năng, hắn đã ngồi lên vị trí phó lãnh đạo căn cứ, tương lai vô cùng rộng mở.


Để thu thập tình báo về căn cứ của họ, rất nhiều tổ chức đã tìm mọi cách nhét người vào bên cạnh Lục Cạnh Xuyên, thậm chí còn cử cả Alpha tới dụ dỗ hắn.


Nhưng Lục Cạnh Xuyên hoàn toàn không động tâm, dường như hắn không hề hứng thú với bất kỳ ai.


Thế nhưng cậu Beta xinh đẹp trước mặt lại phá vỡ tiền lệ đó.


Chỉ đơn thuần là ân nhân cứu mạng thôi sao?


Tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.


Cảm nhận được những ánh mắt tò mò từ bốn phía, Lục Cạnh Xuyên chỉ thấy đau đầu.


Hắn đúng là bị ma xui quỷ khiến nên mới ôm Mạnh Tri vào đây.


Quả nhiên khi các thành viên trong đội nhìn thấy cậu trai xinh đẹp trong lòng hắn, phản ứng đầu tiên của họ chính là nghi ngờ.


Mọi người đều không muốn bỏ lỡ cơ hội hóng chuyện hiếm có này.


Nhưng trong số đó lại có một Alpha có biểu cảm cực kỳ kỳ lạ, hành động của hắn cũng rất quái dị. Ánh mắt cứ liên tục chuyển qua chuyển lại giữa Mạnh Tri và Hoắc Tư Ngôn, trông như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.


Hoắc Khâu chú ý đến dáng vẻ bất thường của Alpha kia, liền hỏi: "Minh Sa, cậu sao vậy? Chẳng lẽ cậu quen Beta này à?"


Minh Sa gãi đầu, liếc nhìn Hoắc Tư Ngôn rồi lẩm bẩm: "Quen chứ đâu... Cậu ta chẳng phải là..."


Minh Sa vừa mở miệng định bắt đầu phàn nàn thì mới nói được một chữ đã bị Hoắc Tư Ngôn bên cạnh cắt ngang.


"Trùng hợp thật."


Hoắc Tư Ngôn mặc áo sơ mi trắng và quần trắng sạch sẽ, chậm rãi bước tới. Anh nở nụ cười rạng rỡ, chào Mạnh Tri đang dựa trong lòng Lục Cạnh Xuyên.


"Lâu rồi không gặp."


"Không ngờ lại gặp em ở đây."


"Dạo này em sống có ổn không?"


"Tôi rất nhớ em."


"Tri Tri."


Mạnh Tri: "!"


Không phải chứ? Thụ chính quen cậu sao?


Chuyện gì vậy?


Trong kịch bản đâu có viết đoạn này.


Hoắc Tư Ngôn nhìn về phía Lục Cạnh Xuyên, nụ cười vừa rồi lập tức biến mất. Biểu cảm của anh thậm chí còn không thể gọi là thân thiện, giọng nói cũng rất bình thản:


"Giữa cậu và Tri Tri là quan hệ gì?"


"Chỉ là ân nhân cứu mạng thôi sao?"


Mạnh Tri hoàn toàn ngơ ngác: "?"


Có ai nói cho cậu biết rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì không?


[Ký chủ... cái đó...]


Hệ thống run rẩy giơ tay nhỏ trong đầu Mạnh Tri.


[Ký chủ, xin lỗi... có một tình tiết cực kỳ quan trọng mà tôi quên nói cho cậu. Huhu, tôi thật sự không cố ý.]


Mạnh Tri vốn đã mơ hồ như đang ở trong sương mù. Nghe hệ thống nói vậy, cậu lập tức cảnh giác: "Là cái gì? Nói ngay!"


Hệ thống vốn đã chột dạ, lúc này càng không dám nhìn ký chủ của mình. Nó sợ Mạnh Tri nổi giận rồi xé nó ra từng mảnh. Giọng nói của nó run bần bật, nếu có thân thể thật chắc giờ đã run như cầy sấy: [Chính là... Hoắc Tư Ngôn... là...]


[Là bạn trai cũ của cậu.]


Giọng Mạnh Tri nghe không rõ vui hay giận, chỉ kéo dài âm cuối, bắt lấy điểm mấu chốt trong câu nói đó: "Bạn trai cũ?" 


"A, 8207."


"Cậu nói với tôi rằng một tên pháo hôi như tôi lại còn có cả bạn trai cũ?"


Bình Luận

0 Thảo luận