Sáng / Tối
[Nguyên văn cốt truyện: Hoắc Tư Ngôn với đôi mắt đen đặc như mực, bên trong là lớp sương mù dày đặc không thể xua tan. Anh nhìn chằm chằm vào người bạn trai cũ, kẻ mà anh đã vô số lần muốn giết cho hả giận. Cuối cùng anh bóp cò súng, một viên đạn bắn thẳng vào giữa mặt Mạnh Tri. Lúc đó cậu vừa mới dị hoá thành tang thi, trên gương mặt trắng xanh xuất hiện một lỗ máu lớn ghê rợn, sau đó cậu chậm rãi ngã xuống, trong mắt mang theo oán hận và không cam lòng.]
"Chỉ vậy thôi à?" Mạnh Tri cạn lời: "Được rồi, tôi nhớ rồi."
"Tôi ghét cái thế giới này, đã không có dị năng, lại cũng không phải Alpha, đúng chuẩn tầng lớp đáy xã hội luôn!" Mạnh Tri cực kỳ bất mãn, chọc chọc hệ thống: "Thế giới tiếp theo tốt nhất phải cho tôi thân phận khá hơn chút, nếu không thì, hừ hừ..."
Hệ thống lập tức đầy miệng đồng ý.
Mạnh Tri lại đọc nguyên văn cốt truyện thêm vài lần nữa rồi mới yên tâm, cậu đúng là quá chuyên nghiệp.
Đúng là một câu chuyện pháo hôi khiến người ta "cảm động trời đất".
Dù sao cũng chỉ là một đoạn đi tìm cái chết thôi, chắc không có vấn đề lớn. Sau khi ghi nhớ xong, Mạnh Tri liền đi ngủ.
Hôm nay Mạnh Tri dậy rất sớm. Hiếm khi cậu không ngủ nướng, bởi vì sắp được rời khỏi cái thế giới quái quỷ này nên cậu hứng khởi hơn bất cứ ai.
Lục Cạnh Xuyên nhìn thấy cậu vui vẻ chạy xuống lầu, có chút kinh ngạc:
"Không nhìn ra là cậu còn vui đến vậy."
Mạnh Tri cười hì hì: "Đương nhiên rồi, ai mà chẳng muốn ra ngoài chơi."
Đội tìm kiếm cũng đã tập hợp đủ người. Nhiệm vụ lần này không khó, nên số lượng người tham gia cũng không nhiều, chỉ là một tiểu đội mười người, vì cần chở người bị thương nên lần này dùng hai chiếc xe.
Mạnh Tri tùy tiện lên một chiếc, không ngờ phát hiện Lục Cạnh Xuyên và Hoắc Tư Ngôn đều ở trong đó.
Nhưng cậu cũng chẳng thấy ngại, người nên ngại phải là cặp tình nhân kia mới đúng.
Trong đầu Mạnh Tri lúc này toàn là nhiệm vụ của mình, cậu trực tiếp quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm phong cảnh, hoàn toàn chẳng bận tâm tới hai người kia.
...
Chiếc xe chậm rãi tiến vào con đường nhỏ trong rừng.
Nhà máy hoá chất bỏ hoang này nằm sâu trong vùng núi rừng hẻo lánh. Cũng không biết nhóm học sinh kia bị xác sống truy đuổi đến mức nào mới chạy trốn tới tận nơi này.
Nhà xưởng trông khá cũ kỹ, xung quanh chất đầy sắt vụn. Cánh cổng lớn mở toang, hay đúng hơn là cánh cổng rỉ sét kia từ lâu đã chẳng còn bất cứ cơ chế phòng vệ nào. Tuy vậy xung quanh lại khá yên tĩnh, không thấy xác sống hoạt động.
Mạnh Tri vừa xuống xe thì bị Lục Cạnh Xuyên kéo lấy cổ tay, bảo cậu đi sát theo, đừng chạy quá xa.
Nghe thấy hệ thống báo "giá trị pháo hôi điên cuồng +1", Mạnh Tri không nhịn được quay đầu nhìn Hoắc Tư Ngôn một cái.
Ghê thật.
Anh ta còn biết ghen cơ đấy.
Không biết lát nữa khi cậu đẩy anh ta vào đàn xác sống, anh ta còn ghen nổi nữa không.
"Đi sát lại. Đã xác định vị trí người cần cứu chưa?" Lục Cạnh Xuyên liếc nhìn các thành viên phía sau, vẫn giống trước đây, luôn là người xung phong đi đầu.
Có lẽ nơi này vừa mới mưa xong nên đất rất ẩm. Khi đi qua liền giẫm ra từng vũng nước. Con đường dẫn vào nhà xưởng có một cầu thang khá dài.
Nhưng cầu thang chỉ còn một nửa, bị cắt đứt ngang ở giữa. Dù là người hay xác sống cũng không thể lên tầng hai.
Có lẽ nghe thấy động tĩnh, một cái đầu lén lút thò ra từ cầu thang tầng hai. Đó là một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa.
"Có...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=43]
có phải người của căn cứ Ánh Rạng Đông đến cứu bọn tôi không?"
Nét mặt Lục Cạnh Xuyên dịu lại, đưa thẻ chứng nhận thân phận của mình ra: "Tôi là đội trưởng của căn cứ Ánh Rạng Đông, nhận được tín hiệu cầu cứu nên tới đây tiến hành cứu viện."
Dù sao bọn họ cũng chỉ là học sinh, nhưng sau tận thế ai cũng hiểu thế giới tàn khốc ra sao. Việc họ cảnh giác cao độ cũng không có gì lạ, nếu không cảnh giác thì căn bản chẳng sống nổi đến bây giờ.
May mà căn cứ Ánh Rạng Đông có danh tiếng khá tốt. Hơn nữa trong nhóm học sinh có người bị thương, thức ăn và nước uống cũng sắp cạn. Nếu không, bọn họ sẽ không dễ dàng để lộ vị trí.
Sau khi xác nhận không có vấn đề, lại có hai nam sinh xuất hiện. Hai người hợp lực khiêng một chiếc thang gỗ, đặt xuống phía dưới, miễn cưỡng nối liền cầu thang giữa tầng một và tầng hai.
"Tình trạng người bị thương bây giờ thế nào?" Hoắc Tư Ngôn cầm theo bộ dụng cụ cứu hộ đơn giản, đi lên trước theo chỉ dẫn. Mạnh Tri thì đi phía sau Lục Cạnh Xuyên.
Nữ sinh lắc đầu, vẻ mặt rất tệ, gần như muốn khóc: "Chân của A Kỳ đã bắt đầu hoại tử rồi. Ở đây bọn tôi không có thuốc, cũng không biết phải làm sao. Chân cậu ấy chắc không giữ được nữa."
Một thành viên Alpha trong đội nghe vậy liền khinh thường nói: "Chuyện đó có gì đâu. Hoắc chấp hành của chúng tôi là dị năng hệ chữa trị đấy! Chưa nghe bao giờ à? Dị năng chữa trị cực kỳ hiếm!"
Nữ sinh cười gượng. Nhận ra phản ứng của mình quá bình thản nên vội vàng bổ sung: "Vậy thì tốt quá rồi, chân của A Kỳ có thể cứu được."
Mạnh Tri nhìn cô gái kia một cái rồi lập tức thu ánh mắt lại, không nói thêm gì.
Cậu bỗng nhiên cảm thấy hơi đau răng.
Xem ra biết trước kịch bản cũng không phải chuyện tốt.
Ánh mắt Lục Cạnh Xuyên lạnh lùng quét qua người đồng đội vừa nói: "Cậu đang nói cái gì vậy?"
Người kia lập tức im miệng, chẳng lẽ khen cũng không được à.
"Hoắc... chấp hành đúng không? A Kỳ ở bên này, mời đi theo tôi." Một nam sinh đeo kính chỉ vào một góc.
Mạnh Tri nhìn theo hướng tay của cậu ta, lúc này mới phát hiện trong góc có một nam sinh đang co ro, trên chân buộc một mảnh vải sẫm màu.
Nam sinh kia rõ ràng đã ngất đi, hoàn toàn không cảm nhận được mọi thứ xung quanh. Chân bị băng vải quấn lại nhưng vẫn lộ ra một phần mô thịt bên ngoài, thậm chí thấp thoáng thấy cả xương trắng.
Mạnh Tri có chút không dám nhìn, nhưng đồng thời cũng tò mò không biết năng lực của Hoắc Tư Ngôn có chữa nổi mức độ này không.
Hoắc Tư Ngôn đặt hộp y tế xuống đất rồi mở ra. Bên trong là vài dụng cụ y tế đơn giản: nhíp, dao phẫu thuật, băng gạc và dung dịch sát trùng.
Sau khi Hoắc Tư Ngôn tháo mảnh vải trên chân nam sinh ra, mọi người mới phát hiện mảnh vải kia vẫn đang rỉ máu. Thứ tưởng là màu vải sẫm hoá ra là do máu thấm ướt.
"Chỗ hoại tử này rất nghiêm trọng." Hoắc Tư Ngôn cau mày. Tuy nói vậy nhưng động tác của anh rất nhanh. Anh nói với hai nam sinh đang lo lắng bên cạnh: "Giữ chặt bạn của các cậu, có thể sẽ rất đau."
"Thuốc trong căn cứ khan hiếm, thiếu thuốc gây tê."
Hai người kia biết anh đang cứu người nên nhìn nhau một cái rồi lập tức giữ chặt bạn mình.
Động tác của Hoắc Tư Ngôn vừa nhanh vừa thuần thục. Khi lưỡi dao phẫu thuật vừa rạch xuống, nam sinh bị thương liền tỉnh lại. Trong miệng phát ra tiếng rên đau đớn thê lương, khiến Mạnh Tri nghe xong cũng rùng mình.
Hoắc Tư Ngôn cắt bỏ toàn bộ phần mô đã thối rữa. Sau khi cắt xong, chân của nam sinh giống như một hố lớn, chỉ còn lộ ra phần xương đỏ tươi. Thậm chí Mạnh Tri còn không dám nhìn kỹ, sợ bản thân bị doạ chạy mất.
Hoắc Tư Ngôn cau mày hỏi: "Cậu còn muốn giữ chân không? Phần lớn đã hoại tử rồi."
Nam sinh đau đến mức gương mặt biến dạng. Nghe vậy liền gần như tuyệt vọng chụp lấy tay áo Hoắc Tư Ngôn: "Không phải anh có dị năng chữa trị sao? Tại sao không cứu chân tôi? Không có chân thì tôi sống kiểu gì?"
Hoắc Tư Ngôn không nói gì.
Nhưng Mạnh Tri có thể cảm nhận được tâm trạng của anh lúc này cực kỳ tệ.
Sau khi nghe xong, Hoắc Tư Ngôn cũng không tiếp tục thao tác nữa. Anh trực tiếp thu dọn dụng cụ rồi đứng dậy, khiến mọi người xung quanh đều nhìn sang.
Cuối cùng người dẫn đầu nhóm học sinh bước ra xin lỗi Hoắc Tư Ngôn rất thành khẩn, không khí lúc đó mới không tiếp tục căng thẳng.
"Hoắc chấp hành, thật xin lỗi. A Kỳ vì đau đớn khi mất chân nên tính tình hơi kích động, tôi thay cậu ấy xin lỗi anh." Nam sinh đeo kính cười khổ nói.
Hai nam sinh đứng cạnh A Kỳ có vẻ rất thân với cậu ta, kiên nhẫn khuyên:
"Sống được là tốt rồi, giữ được mạng là tốt rồi. Sau này bọn tôi tìm cho cậu chân giả, vẫn có thể chạy nhảy như trước!"
A Kỳ bị khuyên rất lâu, cuối cùng cũng mềm lòng. Cậu ta rưng rưng nước mắt, đầy đau đớn gật đầu: "Được... anh cắt đi."
Hoắc Tư Ngôn sử dụng dị năng đúng lúc. Anh chỉ dùng nó để cầm máu, hạ sốt, giảm đau và khử trùng. Ca phẫu thuật cắt cụt chi vốn bình thường phải thực hiện trong phòng phẫu thuật, vậy mà ở đây lại hoàn thành một cách nhanh chóng.
Chỉ là thái độ của nam sinh đeo kính có chút kỳ lạ. Cậu ta cùng A Kỳ cảm ơn Hoắc Tư Ngôn, nhưng ánh mắt lấp lửng kia luôn khiến người ta cảm thấy có gì đó rất không ổn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận