Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 44

Ngày cập nhật : 2026-03-26 12:30:41

"Được rồi, hiện tại chắc là không có nguy hiểm đến tính mạng." Hoắc Tư Ngôn chẳng buồn quan tâm thái độ của bọn họ, anh cũng không cần lời cảm ơn. Sau khi thu dọn đồ đạc xong, anh nói thẳng: "Kiểm tra lại số người, nếu không có vấn đề thì chúng ta rời đi."


Theo lẽ thường, bị nhốt ở đây lâu như vậy, khi nghe có người tới cứu, lại còn có thể rời đi, lẽ ra bọn học sinh phải vui mừng và tích cực hơn mới đúng. Nhưng mấy người này lại tỏ ra lúng túng, muốn nói rồi lại thôi, còn đẩy qua đẩy lại cho nhau. Chỉ cần nhìn vậy cũng dễ đoán họ đang có chuyện.


"Sao vậy?" Lục Cạnh Xuyên mở lời hỏi.


Trên mặt một nam sinh hiện lên vẻ giằng co, cuối cùng vẫn nói: "Có một bạn học của tôi ra ngoài rồi vẫn chưa quay lại, anh có thể ra ngoài tìm cậu ấy được không?"


Một đội viên lập tức phản đối: "Chúng tôi chỉ phụ trách cứu viện, ai cho các cậu chạy lung tung khắp nơi?"


"Đúng đó, căn cứ đã cử người tới cứu các cậu là tốt lắm rồi, vậy mà còn tự ý chạy ra ngoài. Trong tận thế mà còn chưa học được cách sinh tồn sao? Không được tách khỏi nhóm, thật là... toàn gây phiền phức cho người khác."


Các đội viên bất mãn ồn ào, khiến mấy học sinh đỏ bừng cả mặt, họ cũng biết lúc này nhờ người khác giúp là chuyện rất ngại.


"Nhưng các anh đã tới đây rồi! Giúp tìm bạn tôi thì có sao đâu!" Một nam sinh khác có mái tóc nhuộm vàng nói. Ánh mắt cậu ta lảng tránh, nhưng giọng điệu lại chẳng hề khách khí.


"Được, tôi sẽ đi tìm." Lục Cạnh Xuyên đồng ý yêu cầu tìm người, đồng thời trấn an các đội viên của mình, bảo họ đừng cãi nhau với đám học sinh.


Hắn nói những đội viên nào đồng ý đi tìm người thì đi cùng mình, còn những ai không muốn thì ở lại đây chờ.


Sau đó có hai ba người bước ra, đồng ý theo Lục Cạnh Xuyên ra ngoài tìm người. Dù sao đi một mình cũng rất nguy hiểm, mà họ lại là một đội, nếu thật sự gặp chuyện cũng không thể đứng nhìn mặc kệ.


Mạnh Tri khẽ nhíu mày, nhưng ngay sau đó cậu nhớ ra Lục Cạnh Xuyên là nhân vật chính. Nhân vật chính thì chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.


Người nên lo là chính cậu, một pháo hôi ác độc.


Dù sao lát nữa cậu cũng sẽ chết thẳng cẳng.


"Nhìn kìa! Bên ngoài đang mưa!" Một đội viên chỉ ra ngoài nói. Nhà máy hóa chất bỏ hoang này chưa xây dựng hoàn chỉnh, cũng không có cửa sổ. Chỉ cần bước lại gần là có thể nhìn thấy tầng lầu rất cao bên ngoài, phía dưới rải rác đống đá vụn cùng những bụi cỏ dại mọc um tùm.


Những hạt mưa rơi dày đặc trong màn sương, sau cơn mưa không khí trở nên ẩm ướt nặng nề, khiến tâm trạng mọi người cũng trở nên bức bối.


Nếu vừa rồi rời đi ngay thì lúc này họ đã lên đường rồi, ai ngờ lại phải đi tìm một học sinh lạc nhóm. Đám đội viên đương nhiên chẳng vui vẻ gì, tâm trạng cũng trở nên nặng nề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=44]

Họ đứng tại chỗ theo đội hình quen thuộc, giống lúc bình thường chờ lệnh.


"Tít tít tít..."


Bộ đàm của một đội viên đột nhiên vang lên âm thanh. Tất cả mọi người lập tức chú ý, quay sang nhìn anh ta.


"Có chuyện gì..." Lời còn chưa nói xong, biểu cảm của đội viên kia bỗng cứng đờ.


Ở đầu bên kia bộ đàm là tiếng thở dốc rất khẽ của Lục Cạnh Xuyên. Hắn nói rất nhanh: "Mau dẫn mọi người rời đi! Bên này có thủy triều xác sống đang ập tới!"


Trước giờ Lục Cạnh Xuyên chưa từng gấp gáp như vậy. Bình thường hắn luôn bình tĩnh, trầm ổn, các đội viên cũng rất tin tưởng hắn, cảm thấy hắn làm việc cực kỳ đáng tin cậy.


Mà Lục Cạnh Xuyên tuyệt đối không nói đùa. Nếu hắn đã nói vậy thì chắc chắn không phải tin đồn vô căn cứ.


Không khí vốn yên tĩnh giữa các đội viên lập tức sôi lên.


"Thủy triều xác sống? Sao có thể chứ! Lúc đến đây không phải đã kiểm tra rồi sao? Nơi này an toàn mà!" Một đội viên lộ rõ vẻ kinh ngạc. Thậm chí anh ta còn nghi ngờ thông tin mình nhận được trước đó có sai sót, nếu không sao lại hoàn toàn khác với thực tế.


"Có... có thật không?" Một người khác run giọng hỏi: "Có khi nào nhầm không? Chỉ là một nhóm xác sống nhỏ thôi?"


Nhưng chính người nói câu đó cũng hiểu rõ, thứ khiến Lục Cạnh Xuyên căng thẳng tuyệt đối không thể là một nhóm xác sống nhỏ.


Nếu chỉ là quy mô nhỏ, với dị năng của Lục Cạnh Xuyên thì một mình hắn cũng giải quyết được.


Hoắc Tư Ngôn vẫn giữ gương mặt lạnh lùng. Sau khi nghe tin từ bộ đàm, anh lập tức nhanh chóng chỉ huy đội viên rút lui có trật tự: "Học sinh đi trước, tất cả đội viên cầm vũ khí, ở lại yểm trợ phía sau!"


"Không ổn rồi! Mau nhìn ra ngoài cửa sổ! Là thủy triều xác sống! Một tiếng hét chói tai phá vỡ hành động của mọi người.


Nam sinh bị thương ở chân kinh hoàng nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt đầy sợ hãi: "Sao lại có nhiều xác sống như vậy! Chúng từ đâu tới?"


Mạnh Tri cũng theo tiếng hét nhìn ra ngoài.


Dưới lầu chật kín xác sống chen chúc. Những khuôn mặt xanh xám tái nhợt, biểu cảm dữ tợn. Miệng chúng há to, bên trong tối đen như mực. Những chiếc răng sắc nhọn còn dính đầy máu khô, dường như vẫn còn sót lại mô thịt của con người.


Mạnh Tri cảm thấy toàn thân lạnh toát.


Thậm chí trong lòng cậu bắt đầu sinh ra ý muốn lùi bước.


Con đường "vai phụ đi tìm cái chết" mà cậu đã chuẩn bị từ đầu, đến lúc này bỗng trở nên cực kỳ khó khăn.


"Không phải chứ, hệ thống... tôi thật sự phải bị đám này cắn sao? Có phải hơi ghê quá rồi không?"


Hệ thống cũng tỏ ra khó xử: [Nhưng mà ký chủ thân mến, chẳng phải cậu muốn nhanh chóng rời khỏi thế giới này sao? Hay thế này đi, lát nữa tôi dùng chút thủ thuật nhỏ, giúp cậu chặn cảm giác đau đớn. Như vậy cậu sẽ không thấy khó chịu.]


Mạnh Tri do dự một chút, nhưng cuối cùng cũng không còn cách nào khác.


Thôi vậy.


Chết sớm thì siêu thoát sớm, còn có thể nhanh chóng đổi sang thế giới khác.


Lúc này mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn.


Rất nhiều xác sống tụ tập ở đây, dày đặc đến mức gần như không nhìn thấy điểm cuối, chỉ khiến người ta cảm thấy rợn người.


Có lẽ vì trời mưa.


Nước mưa rơi xuống làm phá hủy một số dấu vết thông tin, đồng thời làm loãng mùi của con người. Những xác sống không tìm được mục tiêu nên chỉ có thể sốt ruột ngửi ngửi khắp nơi.


Xem ra trời mưa không chỉ ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của xác sống, mà còn ảnh hưởng cả thị lực của chúng.


Có vài con xác sống đã tiến vào bên trong nhà xưởng.


May mà cầu thang ở tầng một chỉ xây được một nửa, nên trong thời gian ngắn đám xác sống này vẫn chưa có cách nào lên tầng trên. Hơn nữa không nhìn thấy con người nên chúng mất phương hướng, đứng ngẩn ra tại chỗ.


Tâm lý của mấy học sinh này thật sự quá tệ. Có vài người vừa thấy xác sống đã sợ đến mức suýt ngã quỵ xuống đất. Dù sao họ cũng chỉ là học sinh, chưa từng trải qua chuyện gì lớn, mặt mũi trắng bệch.


"Sao lại nhiều như vậy!" Nữ sinh buộc  tóc hai bím, tên Tiểu Song, hoảng hốt kêu lên. Cô lập tức túm lấy cánh tay nam sinh đeo kính, gần như gào lên: "Sao lại có nhiều xác sống thế này! Không phải cậu nói chỉ cần dẫn người ra ngoài là được sao? Không phải chỉ giết kẻ cầm đầu thôi sao!"


"Nhiều xác sống thế này thì chúng ta chạy thế nào! Chúng muốn giết chúng ta! Chúng muốn giết hết tất cả chúng ta!"


Hai mắt nam sinh đeo kính cũng đỏ lên. Cậu ta chửi một câu: "Lũ khốn đó! Bọn thất hứa!"


"Sao họ có thể làm vậy chứ? Sao họ có thể làm vậy!"


Lúc này một số đội viên cũng đã phản ứng lại. Một người lập tức túm cổ áo nam sinh đeo kính, kéo cậu ta từ dưới đất lên như kéo một con chó chết: "Cậu vừa nói gì? Nói cho rõ ràng! Câu đó có ý gì!"


"Chuyện này có phải liên quan đến các cậu không?"


Nam sinh đeo kính run rẩy vì sợ hãi, nhưng cuối cùng vẫn nói ra toàn bộ sự việc.


Bình Luận

0 Thảo luận