Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 40

Ngày cập nhật : 2026-03-16 13:06:46

Trong phòng, trên chiếc giường lớn, một Alpha cao lớn ôm chặt thiếu niên xinh đẹp vào lòng. Một tay hắn vòng qua ôm lấy vòng eo thon của cậu.


Tay còn lại đặt trên đùi Mạnh Tri, giữ chặt. Sau đó hắn thân mật dùng ngón tay khẽ chạm vào cằm cậu, giống như đang trêu chọc một con thú cưng, giọng khích lệ: "Ừm, ngoan lắm."


Mạnh Tri bị sốt đến mức đầu óc có chút mơ hồ, chủ động cọ vào bàn tay và gương mặt người đàn ông. Cậu rất thích hơi lạnh toát ra từ cơ thể hắn, không nhịn được mà dựa sát hơn. Chỉ có như vậy mới khiến cơn nóng bức trong người cậu dịu đi phần nào.


Cậu dường như đang vô thức làm ra hành động giống một con mèo nhỏ nịnh chủ.


Bởi vì lúc này Mạnh Tri hoàn toàn không còn tỉnh táo, chỉ biết dùng cái đầu mềm rối của mình hết lần này đến lần khác cọ vào ngực người đàn ông.


"Được rồi."


Ánh mắt Alpha lúc này trầm xuống. Hắn hơi cong các đốt ngón tay, chặn lại hành động loạn xạ của "con mèo nhỏ", rồi vuốt ve chiếc cổ mảnh mai yếu ớt của cậu.


Mạnh Tri cảm thấy rất dễ chịu. Vì cơn sốt cao, cổ cậu cũng bắt đầu đỏ lên. Làn da trắng nhạt phủ một lớp hồng mỏng. Khi ngón tay lạnh chạm vào, cậu chỉ khẽ phát ra tiếng thở nhẹ.


Nhưng dần dần, bàn tay kia lần tới sau cổ cậu.


Cho dù đầu óc mơ hồ, Mạnh Tri vẫn biết tuyến thể sau cổ không thể để người khác chạm vào. Đó là nơi cực kỳ nhạy cảm.


Ngón tay thon dài của hắn chạm đến chiếc vòng cổ. Mạnh Tri bỗng hoảng sợ. Cậu biết nếu chiếc vòng cổ này bị tháo ra, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.


"Đừng..."


Một tiếng nức nở thoát ra từ cổ họng cậu, nhưng sự phản kháng đó gần như vô dụng.


Chiếc vòng cổ da màu đen vốn được khóa khá chặt, nhưng khi bị tháo ra vẫn rơi xuống. Trong khoảnh khắc, mùi hương đào ngọt trên da cậu trở nên rõ rệt hơn.


Sau cổ cậu, phần tuyến thể hơi nhô lên đã đỏ ửng vì nóng. Chỉ cần ngón tay vô tình lướt qua, Mạnh Tri đã khó chịu đến mức phát ra tiếng nghẹn ngào:


"Không thể chạm vào đó... không thể..."


"Nhạy cảm thật."


Alpha dường như cố tình trêu chọc.


Bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng và ngột ngạt. Mạnh Tri lúc này vừa khó chịu vì cơn sốt, vừa bối rối trước hành động của người đàn ông trước mặt.


"Có thể hôn em không?" Alpha đột nhiên hỏi.


Mạnh Tri ngơ ngác nhìn hắn, dường như không hiểu vì sao hắn lại hỏi vậy.


"A... Được."


Alpha khẽ mắng một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=40]

Mạnh Tri nghe không hiểu, nhưng trực giác biết đó không phải lời tốt đẹp.


Ngay sau đó, Alpha giữ lấy cằm cậu rồi cúi xuống hôn.


Mạnh Tri hoàn toàn không biết cách hôn. Cậu chỉ ngây ngốc mở mắt, mặc cho đối phương dẫn dắt.


Nụ hôn kéo dài khiến cậu gần như không thở nổi. Cả người mềm nhũn, chỉ có thể yếu ớt chống tay lên ngực người đàn ông như sự phản kháng cuối cùng.


Không biết qua bao lâu, Alpha mới buông cậu ra.


Nhưng lúc này trạng thái của Mạnh Tri đã rất tệ. Cậu thiếu oxy, cả người mềm oặt, chỉ có thể tựa vào lòng hắn, cổ họng phát ra từng nhịp thở gấp.


Đầu óc cậu càng lúc càng choáng váng.


"Tri Tri?"


"Ừm?"


Giọng Omega mềm đến mức như tan ra trong nước. Cậu thậm chí không hiểu vì sao Alpha trước mặt lại biết tên mình.


Cậu chỉ biết có người gọi thì theo bản năng đáp lại.


Sau đó, sau cổ cậu truyền đến một cơn đau nhói.


Luồng pheromone mạnh mẽ của Alpha nhanh chóng lan ra, bao phủ cơ thể cậu, thậm chí còn thoang thoảng một mùi hoa rất nhạt.


"A... đau..."


Mạnh Tri không chịu nổi nữa.


Cơ thể cậu hoàn toàn không thể tiếp nhận cảm giác mạnh như vậy.


Trước mắt tối sầm.


Cậu ngất đi.



Trước khi hoàn toàn mất ý thức, dường như Mạnh Tri nghe thấy bên ngoài có người gọi tên cậu.


Có phải... có người tới cứu cậu không?


Khi tỉnh lại, Mạnh Tri đã nằm trong phòng y tế.


Trước mắt cậu là một màu trắng. Ga giường trắng, tường trắng, còn có Hoắc Tư Ngôn mặc áo blouse trắng.


Lúc này Hoắc Tư Ngôn đang quay lưng về phía cậu, đứng bên bồn rửa tay giặt khăn. Khi nghe thấy tiếng động yếu ớt của Mạnh Tri, anh lập tức quay lại, lộ vẻ vui mừng: "Tri Tri, em tỉnh rồi à."


Nhưng rất nhanh, biểu cảm của Hoắc Tư Ngôn trở nên nghiêm túc.


Anh dường như không dám nhìn thẳng vào Mạnh Tri, trong ánh mắt còn có sự thương hại và đồng cảm.


Mạnh Tri không hiểu vì sao anh lại như vậy.


Cậu vừa định ngồi dậy thì sau cổ bỗng đau nhói. Cơn đau dữ dội khiến sắc mặt cậu lập tức thay đổi.


"Tôi bị làm sao vậy?"


Hoắc Tư Ngôn do dự một lúc rồi nói:


"Tri Tri... Em bị Alpha đánh dấu rồi."


Giọng anh đầy do dự, dường như rất khó nói ra điều này.


Sau khi nghe xong, trong đầu Mạnh Tri dần hiện lên vài mảnh ký ức rời rạc. 


Những hình ảnh ngắn ngủi nhưng đủ khiến cậu gần như sụp đổ.


Cậu nhớ ra rồi.


Trên đường trở về, dường như cậu bị một Alpha xạ lạ theo dõi.


Sau đó bị hắn tìm thấy.


Và bị đánh dấu.


Sắc mặt Mạnh Tri lập tức trắng bệch.


Giờ cậu đã hiểu vì sao Hoắc Tư Ngôn lại nhìn cậu như vậy.


Đó là ánh mắt của sự thương hại.


Bình Luận

0 Thảo luận